Tôi phải chiếm tình yêu của anhTôi phải chiếm tình yêu của anh - chương 2

Chương 2Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương một

Khi hoa phượng nở

Cuộc đời con người cũng giống như cành hoa, ngọn cỏ. Quy luật tạo hóa xưa nay vốn là, cứ hễ mùa mưa đến thì bao cây cỏ úa vàng lại xanh tươi trở lại. Gió kia dù mạnh đến đâu cũng không sao làm rụng hết lá kim trên những cành thông. Những cây phượng tuy cũng có một mùa trút lá, nhưng sau đó lại khoác trên mình những bộ áo xanh mơn mởn. Bởi vậy, nếu số phận có lúc nào không được may mắn, thì cũng chớ vội buồn phiền. Kết luận như vậy liệu có lạc quan quá không? Có lẽ phần nào cũng có.

Cuộc đời chàng Pharaitôđi trẻ tuổi cũng giống như cọng cỏ khô. Nhưng anh không buồn phiền. Trong lòng anh phượng đã nở hoa.

Pharaitôđi, hay như người ta thường gọi là Tôđi, nhìn các cô gái mà tưởng trên mái tóc họ có giắt những bông hoa phượng rực rỡ. Nhưng thực ra đó là những dải ruybăng đủ màu: xanh, đỏ, tím, vàng. Chúng được cài lên tóc các cô gái nhân ngày hội: hôm nay là ngày hội nhập trường của các cô. Tên của ngày hội này thay đổi luôn. Bây giờ nó được gọi là mapram. Nhưng đó là việc của Bộ giáo dục và Văn hóa. Còn đối với Tôđi, anh chỉ thấy quan trọng một điều: lễ nhập trường bao giờ cũng là ngày hội hết sức thú vị. Chỉ tiếc là cuộc đời sinh viên quá ngắn ngủi, chẳng khác nào đời của lá cây, ngọn cỏ.

Tôđi đưa mắt quan sát các cô sinh viên tương lai đang ngồi xổm trên sàn nhà. Nhìn khuôn mặt các cô, anh có cảm giác ánh mắt họ cũng giống hệt ánh mắt những người mới bước vào trường đại học tổng hợp “Hadja Manđa” những năm xưa. Khuôn mặt nào cũng có vẻ cam phận và sẵn sàng chấp hành bất cứ mệnh lệnh gì. Mọi năm cứ vào những ngày mapram này, Tôđi lại cảm thấy rất vui vẻ vì thấy mình là người chỉ huy đầy uy quyền, các cô cậu sinh viên mới, cô cậu nào cũng ngoan ngoãn tuân thủ mọi mệnh lệnh của anh.

Nhưng lần này Tôđi không còn thấy vui thích vì việc anh có quyền lực như vậy nữa. Kinh nghiệm mấy năm qua dạy cho anh biết là chớ nên ảo tưởng trước cái vẻ nhu mì dễ bảo của các cô sinh viên tương lai. Khi chưa được chính thức nhận vào trường, cô nào cô nấy trông nhút nhát sợ sệt như những chú thỏ non vậy, nhưng chỉ cần vừa được công nhận là sinh viên chính thức, là lập tức các cô có thể biến thành những bà chúa kiêu căng, và nụ cười của các cô có thể trở nên trâng tráo khinh khỉnh ngay.

Của đáng tội, cũng có dăm ba cậu sinh viên các năm trên thuần phục được vài cô loại đó. Nhưng riêng Tôđi là không hiểu sao cứ luôn luôn đen đủi. Nhiều lần anh cũng tìm cách làm thân với các cô gái, nhưng các cô này có ra vẻ sẵn sàng làm quen với anh chẳng qua cũng chỉ vì lịch sự mà thôi. Chẳng hạn, năm ngoái có một cô đã trả lời anh:

- Xin lỗi anh Tôđi nhé, tối nay tan buổi tập, em có bạn đến đón rồi!

Còn năm trước nữa thì một cô khác bảo:

- Xin giới thiệu với anh Tôđi, đây là... của em.

Và nhiều cô khác và nhiều câu trả lời khác tương tự như thế. Anh thật đúng là cọng cỏ khô.

Bây giờ Tôđi chả buồn nghĩ đến chuyện cầu thân với các cô gái nữa. Anh chỉ say sưa lao vào công việc của ban chỉ huy mapram mà anh đã có nhiều kinh nghiệm hoạt động trong kampus. Nhiệm vụ của anh là trông coi các hoạt động thể thao và văn nghệ: anh bận rộn đến nỗi không còn lúc nào nghĩ đến chuyện tìm bạn gái. Bản tính anh lại là người ít nói, hay trầm ngâm tư lự. Nhiều lúc anh tự hỏi: “Không hiểu sao mình hẩm hiu thế nhỉ?” Rồi anh tự so sánh mình với người khác: Như thằng Đanien chẳng hạn. Mình thua kém gì nó? Vậy mà nó cũng có một cô bạn gái vừa quen được trong thời gian mapram. Cả thằng Phauzi nữa. Nó có con bồ coi dễ thương quá! Chỉ có mình là vẫn lẻ loi, cô độc. Mà nào trông mình có gì đáng sợ đâu nhỉ? Tôđi nhìn vào gương: anh có đôi mắt dịu dàng, nét mặt cũng thanh nhã, cái cằm của anh cũng không quá sắc nhọn như nhiều thanh niên đồng hương với anh ở quần đảo Tiểu Zonđi. Thậm chí có khi còn hơi quá mềm mại là đằng khác. Anh nhớ lại hồi bé anh thường bị chúng bạn trêu là cậu bé hiền như bụt...

Bây giờ tuy bạn bè ai cũng sẵn sàng kết bạn với anh, nhưng anh vẫn cô đơn trơ trọi như ngọn cỏ khô. Thực ra anh cố giấu điều đó, và mọi người chỉ biết đến anh như một sinh viên năm trên nhiệt tình hăng hái, một nhân tố tích cực của phong trào sinh viên.

Tôđi rất thận trọng, nhất là khi nói chuyện với các cô gái đẹp. Anh sợ lại rơi vào tình trạng lố bịch như một lần trong đợt huấn luyện anh đã bị. Lần đó anh bị một cô gái lợi dụng lòng tin của anh. Không, không thể để xảy ra chuyện đó lần thứ hai được. Ngay đến con lừa cũng còn biết xấu hổ khi bị vấp liên tục.

“Chả lẽ mình lại trở thành anh chàng ngố lần nữa? Mẹ kiếp! Không đời nào!” - Tôđi nghĩ bụng.

Qua cánh cửa để mở, Tôđi nhìn thấy người ta đang dìu một cô sinh viên mới vào trong phòng Ban tiếp nhận.

- Cô ta bị ngất. - Xáctônô, một sinh viên năm trên báo cáo.

Tôđi vẫn ngồi im. Thậm chí không một thớ thịt nào trên khuôn mặt anh rung động.

Người ta đặt cô gái lên đivăng.

- Y tá đâu rồi? - Xáctônô hỏi.

- Hình như trong nhà vệ sinh ấy! - Tôđi hờ hững đáp.

Xáctônô chạy bổ ngay đến nhà vệ sinh. Tôđi nhìn theo anh ta, tủm tỉm cười. Anh nhớ lại mấy năm trước anh cũng sốt sắng hăm hở muốn ra tay cứu giúp các cô gái bị nạn như thế. Tục ngữ có câu: “Chưa giâm cành đã chực hái quả”.

Một lúc sau Xáctônô đã quay lại.

- Không thấy anh ta ở đấy. - Anh ta hổn hển nói.

- Thế thì chắc lại đến nhà ăn rồi, - Tôđi vẫn thản nhiên, - mấy ông tướng khoa y lúc nào cũng chỉ quan tâm đến quá trình tiêu hóa trước tiên.

- Không biết cô ta có làm sao không nhỉ?

- Cô nào?

- Cô sinh viên mới này này.

- Không việc gì đâu. Cô ta bị say nắng đấy. Nằm nghỉ một tí là tỉnh thôi!

Tôđi liếc mắt về phía cô gái đang nằm, bên cạnh có một cô sinh viên cũ đang ngồi quạt cho cô ta.

Vì để cái bờm tóc ngắn trước trán, nên trông cô gái có vẻ rất trẻ con. Khuôn mặt nhỏ nhắn xương xương, hai gò má hơi nhô cao càng làm tăng thêm cảm giác đó. Đôi môi cô gái rất mỏng, nhưng xinh xắn. Cái mũi dọc dừa thanh tú. Hai hàng lông mi dài khép chặt.

Viđuri đang ngồi cạnh quạt cho cô ta. Cô là sinh viên năm thứ hai hay thứ ba gì đó khoa kinh tế. Sở dĩ Tôđi biết như vậy chẳng qua vì anh học cùng khoa với cô. Thậm chí anh còn nhớ rõ hôm mới vào trường, trông Viđuri như thế nào.

Nét mặt Viđuri có vẻ bồn chồn. Chắc cô lo lắng cho sức khỏe cô gái đang nằm bất tỉnh. Cô cứ nhìn chằm chằm vào Tôđi, nhưng anh làm ra vẻ không để ý đến cái nhìn của cô.

- Quạt mạnh vào, cô ấy sắp tỉnh bây giờ đấy! - Tôđi nói với Viđuri, rồi lại chúi đầu vào sách.

- Hay cho người gọi cấp cứu? - Viđuri hỏi.

Tôđi ngẩng đầu, và hai ánh mắt họ gặp nhau.

- Không sợ đâu. Tôi đã gặp hàng chục trường hợp bị ngất rồi!

- Nhưng trông cô ta yếu lắm.

Tôđi chỉ khoát tay một cái, Viđuri hiểu rằng câu chuyện đến đấy là chấm dứt. Cô thở dài đánh sượt một cái, quay sang nhìn Xáctônô, như muốn bảo: anh còn đứng đấy làm gì nữa?

Xáctônô ngơ ngác không hiểu.

- Anh đi tìm cứu thương đi! - Viđuri ra lệnh.

- Nhưng tìm ở đâu bây giờ?

Viđuri cau mặt, nói gần như quát:

- Muốn tìm ở đâu thì tìm!

Xáctônô bước ra, miệng càu nhàu:

- Cứu thương đếch gì mà như thế! Muốn trực thì trực, muốn bỏ thì bỏ. Vô trách nhiệm hết sức! Phải đưa vấn đề này ra mới được. Đã gọi là cấp cứu mà lại...

- Anh lải nhải cái gì thế? - Viđuri quát theo anh ta.

- à vâng, xin lỗi vì đã làm điếc tai bà... - Xáctônô cũng quát lại.

Chừng như tiếng người nói to làm cô gái tỉnh lại. Cô mở mắt.

- Cô ấy tỉnh rồi này! - Viđuri reo lên.

- Lấy nước cho cô ấy uống. - Tôđi ra lệnh, mắt vẫn không nhìn lên.

Cô sinh viên mới vịn vào tay Viđuri ngồi dậy. Cô vừa uống nước vừa đưa mắt nhìn quanh. ánh mắt cô có vẻ sợ sệt.

- Cô đã thấy đỡ chưa? - Viđuri hỏi.

Cô gái gật đầu.

- Thôi cứ nằm nghỉ đi.

- Cô ấy nghỉ thế là đủ rồi. Bây giờ phải quay về đội. - Tôđi nói, mắt vẫn không rời quyển sách.

- Nhưng cô ấy có thể bị lại...

- Ngủ được một giấc như thế là khỏe rồi.

- Cô ấy bị ngất đấy chứ!

- Có thể ở ngoài bãi cô ấy hơi khó chịu, nhưng ở đây cô ta đã được nghỉ.

- Em biết rõ là cô ấy bị ngất mà!

- Ngất gì mà vừa nghe nói to đã tỉnh ngay thế?

Viđuri không nói gì.

- Tôi còn lạ gì cái trò giả vờ ốm của các cô sinh viên muốn trốn tập. Mà việc luyện tập này là bắt buộc. Bất cứ sinh viên nào muốn vào trường đều phải qua luyện tập hết, kể cả các tiểu thư được nuông chiều! - Tôđi lí sự.

- Cô đã dậy được chưa? - Viđuri hỏi cô gái.

Cô gái gật đầu ra ý bảo được, sau đó gượng đứng dậy, nhưng rồi lại ngồi phịch ngay xuống đivăng.

- Đấy, anh thấy chưa, cô ta còn yếu lắm. - Viđuri nói.

Tôđi ngẩng đầu.

- Cô ấy chưa thể tham gia tập được đâu. - Viđuri nói nhỏ.

- Sao cô cứ bênh cô ấy chằm chặp thế?

- Em không bênh. Em chỉ nói lên một sự thật!

- Cô yếu đuối lắm! Anh em người ta kêu cô hay dễ dãi với các sinh viên mới. Chính vì cô mà họ đâm coi nhờn điều lệnh.

- Nhiều người trong ban phụ trách các anh độc đoán lắm! Biết rõ người ta ốm mà vẫn cứ bắt tập!

- Nhưng chính những người phụ trách cũng đã từng phải tập.

- Thế thì họ càng phải thông cảm, chứ không nên cưỡng bức...

- Trước kia hình thức luyện tập còn nặng hơn nhiều. - Tôđi nói như tự nói với mình. - Chứ đâu như bây giờ. Vậy mà bây giờ vẫn có người tìm cách trốn tập.

Cô gái hết nhìn Viđuri lại quay sang nhìn Tôđi.

- à, thế ra vì trước kia tập khó nhọc hơn, nên bây giờ người ốm cũng phải chạy dưới trời nắng chang chang chứ gì? Anh thử ra mà chạy lúc này xem nào! - Viđuri vẫn không chịu thua.

- Thế nào gọi là rèn luyện?

- Rèn luyện không phải như thế!

- Cô nên nhớ trước kia còn nặng hơn nhiều. Người ta bắt vừa ngồi xổm vừa đi, bịt mắt mà bò. Thậm chí còn phải uống nước thầu dầu, bị đổ nước tiểu vào người nữa. Vì thế, so với trước kia...

- Sao anh cứ nhai đi nhai lại “trước kia” với “trước kia” thế? - Viđuri bắt đầu cáu. - Cô ấy bị ốm và không thể tập được, có thế thôi!

Tôđi trố mắt nhìn Viđuri. Chưa bao giờ anh thấy cô như thế, mắt cô đỏ hoe như sắp khóc. “Chắc cô ta mệt quá nên đâm ra cáu gắt”. - Tôđi nghĩ bụng.

- Không bao giờ nên bao che cho những người vô kỉ luật. - Anh nói. - Tôi tin là vừa rồi cô gái này chỉ ngủ thôi. So với những người khác, cô ta thế là may rồi: dù sao cũng đã nghỉ được một lúc. Những người khác mới thực sự đang bị thiêu dưới ánh mặt trời như miếng chả nướng kia kìa!

Tôđi bước lại gần cô sinh viên mới.

- Thôi, xin mời mađơmoazen về đội cho!

Cô gái gượng đứng lên. Nhưng mắt cô bỗng tối sầm, chân không đứng nổi, và cô lại khuỵu xuống ngay, may có Viđuri đỡ kịp.

- Chả lẽ anh vẫn chưa tin là cô ấy ốm thật sao? - Viđuri quát lên.

Hai thái dương cô gái giật mạnh, hơi thở như bị tắc. Đôi môi mỏng của cô run run. Cô thở khó nhọc vì uất ức nhiều hơn là vì thiếu dưỡng khí: chưa có ai dám to tiếng, quát tháo với cô bao giờ! Cô bỗng nhớ đến ngôi nhà của cô: ở đó mát mẻ biết chừng nào! Cô nhớ đến bóng cây rợp mát trong vườn, đến cái giường đệm êm ái, nhớ lại người mẹ lúc nào cũng sẵn sàng chiều tất cả mọi ý muốn của cô con gái cưng, đến anh lái xe lúc nào cũng sẵn sàng chở cô đi bất cứ nơi nào cô muốn.

Còn ở đây, giữa không khí oi bức ngột ngạt này, người ta bắt cô phải tập những trò ngu xuẩn, ngay giữa cái sân nắng chang chang. Nếu biết trước thế này, không đời nào cô bằng lòng đi học đại học. Nhưng tất cả những cái trò ngu xuẩn này để làm gì nhỉ? Rồi lại còn chưa biết tốt nghiệp xong, cuộc đời cô sẽ ra sao nữa?

Thế là hai tay ôm mặt, cô òa lên khóc. Đôi mắt Viđuri ánh lên căm giận. Cả thân người cô run lên, cô cũng thấy phẫn uất thay cô gái. Nước mắt cô cũng bắt đầu ứa ra.

Tôđi sững người.

- Có thế mà đã khóc rồi!

- Đồ dã man! - Viđuri căm tức nguyền rủa.

Tiếng nức nở của cô sinh viên mới càng mạnh thêm.

- Dã man à? Thường thôi! - Tôđi nhắc thầm với mình. - Thôi được, để cho cô ấy ở đây.

Viđuri lau nước mắt, còn cô gái vẫn tiếp tục sụt sịt. Viđuri cũng chưa thể yên tâm được:

- Cô cứ nghỉ ở đây, - cô nói với cô gái, - lúc nào khát, cô lấy nước mà uống.

- Cám ơn chị. - Cô sinh viên mới nói lí nhí.

Viđuri đi ra cửa, Tôđi bảo:

- Cô cũng nên nghỉ đi, Viđuri ạ.

Viđuri dừng lại ở ngưỡng cửa, quay khuôn mặt bầu bĩnh, không đen lắm, hơi khác với khuôn mặc các cô gái Indonesia khác, về phía Tôđi. Đôi môi đẹp của cô bĩu lại:

- Không cần!

- Tùy cô.

Viđuri bước ra. Tôđi lại đăm chiêu suy nghĩ. Lạ thật, hồi mới vào trường, Viđuri hiền lành là thế, thậm chí nhút nhát nữa là đằng khác. Tôđi biết bố mẹ Viđuri sống ở nông thôn. Việc cô được vào học đại học chứng tỏ bố cô phải có địa vị khá trong làng. Nhưng nếu vậy tại sao trong thời gian mapram cô Viđuri xinh đẹp kia lại cứ như con dê rừng ngơ ngác, lúc nào cũng nem nép, sợ sệt? Mà cũng có thể chính vì thế mà cô ta chấp hành mọi mệnh lệnh của các sinh viên phụ trách.

Nhưng bây giờ thì khác hẳn. Bản thân Viđuri cũng là một ủy viên trong Ban chỉ huy mapram. Cô lại có khả năng tổ chức các buổi tập. Nhưng nói chung cô vẫn là một cô gái tốt bụng, và giàu lòng trắc ẩn.

Viđuri đi rồi, còn cô gái vẫn ngồi khóc thút thít.

- Cô có thôi ngay đi không? - Tôđi không nhịn được nữa.

Cô gái sợ hãi, cố nén tiếng nức nở. Cô thở một cách khó nhọc.

- Ngồi vào cái ghế nhựa này cho dễ chịu! - Tôđi bảo cô, giọng anh đã dịu hơn.

Cô gái cúi đầu ra ý vâng lời. Khuôn mặt cô vẫn còn ướt đẫm. Mắt cô đỏ hoe. Cô đứng lên đi ra ghế ngồi.

- Tên cô là gì? - Tôđi hỏi.

- Trentin. - Cô gái lí nhí đáp.

- Bí danh thì tôi biết rồi, vì nó ghi trên mũ của cô kia kìa. Tôi muốn hỏi tên thật của cô kia!

- Iravati.

- Cô học khoa nào?

- Khoa ngữ văn.

- Ban gì?

- Ban tiếng Anh.

- Cô thử nói một câu tiếng Anh xem nào!

- Em không nói được.

- Nhưng ở trung học chắc có phải học qua Anh ngữ rồi chứ? Vì cô xin vào ban Anh mà!

Cô gái lặng im không đáp.

- Sao cô không trả lời? - Tôđi lại bắt đầu cáu.

Cô gái vẫn im lặng, nhìn xuống đất.

Chờ mãi cô ta không trả lời, Tôđi lại quay sang đọc sách. Anh không muốn đi ra ngoài. Mặt trời như thét ra lửa, bao giờ vào mùa khô cũng vậy. Thỉnh thoảng một cơn gió lại làm tung lên những đám bụi và đưa lại tiếng các sinh viên phụ trách quát mắng sinh viên mới.

Tôđi lắng tai nghe và suy nghĩ. Các hình thức rèn luyện bây giờ nhẹ hơn nhiều so với trước đây, vậy mà nhiều người vẫn còn ca thán. Phải chăng cái lớp thanh niên bây giờ chưa được tôi luyện trường đời, hay vì họ quá được nuông chiều? Như cái cô bé này chẳng hạn. Tôđi nhìn cô ta, còn cô ta thì từ nãy vẫn không rời mắt khỏi anh. Không chịu được cái nhìn xoi mói của Tôđi, cô gái quay mặt đi chỗ khác. Trông cô ta giống như con mèo vừa ăn vụng miếng cá kho.

- Cô vẫn thấy đau đầu à? - Tôđi hỏi.

Cô gái khẽ gật đầu.

- Uống nước đi. Cốc nước trên bàn ấy!

Cô gái uống nước ừng ực, vừa uống vừa nhìn Tôđi.

- Cô có hay bị ốm không?

Cô gái bẽn lẽn nhìn xuống.

- Có lẽ tại cô không chịu giữ gìn sức khỏe đấy.

Hai đồng tử của Iravati mở tròn. Tôđi nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của cô ta sáng long lanh dưới hai hàng lông mi dày.

- Tôi chắc cô rất thích các buổi vũ hội. - Tôđi vẫn tiếp tục. - Trông cô tôi cũng có thể đoán là cô được nuông chiều và cô thích cái gì. Cô thích vui vẻ, cô không thích gò bó, kỉ luật. Cô thuộc loại người mà chỉ vừa gặp va vấp đầu tiên trong cuộc sống là có thể nghĩ đến chuyện tự tử ngay!

Iravati sửng sốt. Từ trước đến nay có bao giờ cô nghĩ xem cô thuộc loại người gì đâu. Cô chỉ biết sống, thế thôi, sống một cách vô tư lự, không lo lắng, bên cạnh bố mẹ giàu có và luôn luôn nuông chiều cô. Thế mà anh chàng không quen biết này bỗng dưng trách mắng cô về tội được nuông chiều, và không biết thích nghi với cuộc sống. Mà không biết cái va vấp mà anh ta nói là va vấp gì vậy nhỉ?

Iravati muốn liếc nhìn cái anh chàng này, nhưng cô sợ bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh ta.

Tôđi chăm chú ngắm năm dải đăng ten cài trên mái tóc đen nhánh của cô gái. Iravati ngồi tì hai tay lên thái dương, ngó ra cây thông ngoài cửa sổ đang đung đưa trong gió. Trên nền trời trong vắt, từng đám mây trắng muốt lặng lẽ trôi. Những cây thông ở Caliuranga lúc này chắc cũng đang đung đưa trong gió, và bầu trời ở đó chắc cũng xanh thẳm như thế này. Có điều ở trên núi cao chắc lúc này mát lắm. Cái biệt thự của gia đình cô ở trên đó mới thú vị làm sao! Trong vườn có các thứ hoa đủ màu sặc sỡ. Chứ không như ở đây, trong căn buồng oi bức ngột ngạt này, bên ngoài thì mặt trời cứ như thiêu đốt. Hay có thể cô thấy khó chịu là vì cái nhìn xoi mói lạnh lùng của anh chàng kia?

Không hiểu sao anh ta thờ ơ với con gái thế nhỉ? Thật khác hẳn với máy anh chàng phụ trách khác. Mấy anh chàng kia thì cứ như ganh đua nhau, anh nào cũng ra cái điều hách dịch, quát tháo ầm ĩ, nhưng thực ra trong bụng chỉ mong nhận được một nụ cười đáp lại. Anh chàng này tuy không quát tháo. Nhưng cái ánh mắt lạnh lùng của anh ta làm Iravati thấy gai cả người. Anh ta là ai nhỉ? Ai? ủy viên Ban theo dõi kỉ luật ư? Xáctônô có vẻ kính nể anh ta lắm. Cả cái chị trong ban phụ nữ kia cũng thế.

Chiếc ghế bỗng kêu cót két và Tôđi đứng lên. Anh vặn lưng cho đỡ mỏi vì ngồi quá lâu, rồi vẫn không nhìn cô gái, nói:

- Cô cứ ngồi đây mà nghỉ. Có ai hỏi cứ bảo tôi cho phép.

Iravati đưa mắt nhìn theo anh ta ra đến cửa.

Tôđi bước nhanh qua cái sân trống. Hơi nóng từ mặt đá bốc lên lọt qua cả lớp da đôi ủng của anh. Anh rảo bước đi thật nhanh vào chỗ bóng râm.

“Nếu có ai hỏi cứ bảo tôi cho phép!” - Iravati nhớ lại câu anh ta nói. Thế thì anh ta là ai, cái “tôi” này này? Hình như anh ta cho rằng ở đây mọi người ai cũng phải biết anh ta. Hay anh ta là người nổi tiếng trong kampus thật? Và có lẽ chỉ có mình là đến giờ vẫn chưa biết anh ta mà thôi? Có một điều rõ ràng là anh ta chắc phải giữ cương vị gì quan trọng lắm trong ban chỉ huy mapram”.

*

* *

“Quan trọng hay không quan trọng bây giờ cũng chưa cần biết! Chỉ biết một điều là sự việc xem ra không phải đơn giản. Lại còn cái gã sinh viên cũ Giôhan kia nữa. Rõ ràng hắn ta luôn luôn tìm cớ làm thân với mình.” - Iravati nghĩ.

Là sinh viên năm thứ 5, Giôhan thích làm quen với các cô sinh viên mới. Anh ta tin rằng không một cô gái nào là không đổ trước nụ cười giống nụ cười diễn viên nổi tiếng Omar Sarip của anh ta. Iravati có biết đôi chút về Giôhan: cô người yêu của anh ta thuê một căn buồng trong ngôi nhà đối diện với nhà cô, và nghe đâu cuộc đính hôn của họ không thành, nhưng lí do tại sao thì cô không biết. Cô rất ghét cái kiểu cách của thằng cha này. Hắn trắng trợn lợi dụng quyền hành để chinh phục các đối tượng mà hắn thèm khát. Hắn rất tự cao và xem ra có vẻ rất muốn cầu thân với Iravati.

Iravati đang suy nghĩ thì Giôhan xuất hiện ở cửa và mỉm cười với cô:

- Cô bị ốm à? - Giôhan hỏi.

Iravati gật đầu. Giôhan đảo mắt nhìn khắp phòng, cái nhìn của anh ta dừng lại chỗ bàn làm việc của Tôđi.

- Thế Tôđi đâu? - Anh ta hỏi.

“à, ra cái anh chàng không tim kia tên là Tôđi đấy!” - Một ý nghĩ thoáng qua đầu Iravati.

- Tôi muốn hỏi cô, anh Trưởng ban phụ trách đâu?

Đáp lại, Iravati chỉ nhún vai một cái.

“Em hãy làm lại cái cử chỉ mê hồn ấy đi!” - Giôhan van thầm trong bụng. - “Trời ơi, đôi vai mảnh dẻ của cô ta trông thật dễ thương! Đôi mắt nâu sẫm trông lộng lẫy như một bà hoàng. Và đôi môi mới quyến rũ làm sao! Trông chỉ muốn ghì chặt mà hôn!”

Trí tưởng tượng của Giôhan đang bay bổng thì bị giọng nói Iravati cắt đứt. Cô thấy cũng phải đối đáp lại Giôhan theo cái cách của gã ta:

- Anh cần hỏi Tôđi việc gì?

- Cô quen anh ta à?

Iravati gật đầu và mỉm cười bối rối. Nụ cười của cô quyến rũ đến nỗi Giôhan bỗng thấy ngứa cằm:

- Quen thân không? - Anh ta vừa gãi cằm vừa hỏi lại.

Iravati vẫn cười, mắt nhìn xuống đất.

- Chà! - Giôhan lại chuyển sang gãi đầu, miệng huýt sáo một bài hát Malaysia. Anh ta cứ đi đi lại lại trong phòng, mở cái cờ hiệu ra đọc, rồi lại cuộn lại.

- Nếu cô ốm, cô có thể về được, Ira ạ!

Iravati vẫn lặng thinh không nói.

- Cô có muốn tôi đưa cô về không?

Vẫn không có phản ứng gì.

Giôhan ngó ra cửa sổ.

- Ê, này! - Anh ta bỗng quát to.

Một cậu sinh viên mới đang đi ngang qua đó đứng lại, run sợ.

- Phù hiệu của anh đâu?

Cậu thanh niên không biết trả lời ra sao. Trong bụng anh ta thầm rủa mình tại sao tự dưng lại dẫn xác đến chỗ phòng ban chỉ huy.

- Anh không biết là phù hiệu lúc nào cũng phải đi theo người sao? Chúng còn quan trọng hơn cả linh hồn của anh nữa đấy, hiểu chưa?

Cậu sinh viên khép nép gật đầu.

- Không, anh hãy nói cho tôi biết, anh quẳng những cái phù hiệu ấy đâu rồi? - Giôhan vẫn không buông tha.

- Thưa..., - cậu sinh viên mới lắp bắp, - em bị ngã xuống rãnh nên được phép đi tắm.

- à, ra thế. - Giôhan nhìn cậu bé như con chuột đồng đang run rẩy trước con mèo. - Thôi, bước. Nhanh lên, nhanh! Tôi đếm đến năm!

Cậu sinh viên cắm cổ chạy. Giôhan bực bội lấy tay xoa xoa cổ. Anh ta hét to quá, bây giờ thấy rát họng. Trời lại oi bức không chịu được. Tuy vậy anh ta vẫn cười có vẻ thỏa mãn, nhìn theo cậu sinh viên mới đang co cẳng chạy. Anh ta cảm thấy mình là siêu nhân, kiểu như Richard Burton. Bỗng cặp mắt anh ta lướt qua bàn Tôđi, rồi dừng lại ở Iravati lúc này đang chăm chú quan sát anh ta. ánh mắt cô lạnh lùng. Không, một cô gái không thể nhìn Richard Burton hay Omar Sarif với cặp mắt như thế được! Cặp mắt cô ta phải biểu lộ vẻ thán phục. Thế mà cái con ranh quần áo nhầu nát, ngực đeo phù hiệu này lại nhìn anh ta với vẻ hết sức thờ ơ. Căm thật!

- Cô quen Tôđi lâu chưa? - Giôhan lại hỏi.

- Khá lâu.

- Từ bao giờ vậy?

- Không nhớ chính xác. Nhưng ít ra cũng từ trước khi bắt đầu huấn luyện.

- Thế anh ấy là bồ của cô hả?

Iravati chỉ hơi nhếch mép cười. Giôhan lấy tay gõ vào bàn đánh nhịp. Từ bên ngoài vẳng lại tiếng hát của các sinh viên mới.

Giôhan cắt đứt không khí im lặng:

- Cô có muốn về nhà không, tôi đưa về, Ira?

Để đáp lại, Iravati chỉ đưa mắt nhìn về phía bàn Tôđi.

Giôhan càng gõ nhịp mạnh hơn.

- Chắc anh ta thường tiễn cô phải không?

Iravati lại khẽ nhếch mép cười.

- Thôi được, tùy cô... - Giôhan lại gãi gãi gáy.

- Xin lỗi anh... - Iravati nói lí nhí.

- Sao cô không nói ngay từ đâu?

Iravati cầm cuốn sách quạt quạt. Trên nóc nhà những con chim sẻ kêu ríu rít. Chúng xù hết cả cánh ra: đến ngay chúng cũng không chịu nổi cái oi ả của buổi trưa hè.

- Tôi không chịu nổi cái nóng này nữa. - Giôhan nói một cách dứt khoát, rồi đứng dậy, bước ra cửa. Nụ cười của Iravati tắt ngay, cố lắm cô mới kìm được để không phá lên cười khi nhìn theo anh ta.

*

* *

Giôhan bước thẳng qua những bụi cây cao đến bụng chân. Anh ta cố bước thật nhanh đến chỗ bóng cây tùng. “Anh chàng Tôđi không ngờ ghê thật.” - Anh ta nghĩ thầm. - “Tâm ngẩm tầm ngầm thế mà vớ được con bé hay quá. Không biết anh ta quen được con nhỏ vào lúc nào nhỉ? Suốt ngày anh ta bận công việc của ban cơ mà?... Nhưng nói chung anh ta không phải địch thủ đáng gờm. Mặt lúc nào cũng khó đăm đăm. Có mấy đứa bảo Tôđi chỉ là đồ vứt đi. Đứa nào nói thế nhỉ? Thằng Eđi, Haxan, Zuia hay Phauzi? Quả thật, để đóng vại vệ sĩ thì Tôđi hơi yếu, nhưng làm thủ lĩnh sinh viên thì anh ta quả là tay cừ. Nhưng nếu phải đọ tài với ai vì một cô gái nào đó thì anh ta chắc chắn bị ao ngay. Đã mấy lần anh ta bị chưng hửng rồi. Hồi còn là một sinh viên mới, anh ta cũng có đưa đón một con bé. Nhà anh ta ở gần nhà con bé này. Có lẽ vì thế họ quen nhau. Nhưng cuối cùng con bé bị một cậu sinh viên cũ phỗng tay trên mất, còn Tôđi thì cứ trơ mắt ếch ra mà nhìn.”

“Đến khi đã là sinh viên cũ, anh chàng cũng mê một cô sinh viên mới. Nhưng đến khi hết đợt huấn luyện thì những cuộc hẹn hò giữa hai cô cậu cũng chấm dứt luôn. Chẳng biết vì anh chàng không biết tán hay vì con bé kia có bồ mới? Có khi nó chịu để Tôđi tán tỉnh cũng là vì ý thức tự vệ hoặc vì không muốn làm phật ý anh chàng mà thôi.”

“Bây giờ lại đến lượt con bé Iravati này... Nó hình như chưa có người yêu nào cả. Mình không tin là nó lại có quan hệ với Tôđi. Một đứa con gái như thế làm sao đi yêu Tôđi được! Không, nó không hợp với Tôđi chút nào! Vì anh chàng này lầm lì, ít nói. - Giôhan suy nghĩ. - Còn Iravati thì... Ai mà không biết cô ta, cô gái nhảy số một Iravati? Cô ta chưa bao giờ biết buồn là gì. Mà làm sao có thể buồn được, khi bố mẹ cô ta giàu có và nuông chiều cô ta như thế? Cô ta chưa bao giờ phải nghe đến chữ “không!” Hồi còn học trường trung học dành riêng cho con nhà giàu “Xtella Duyn”, cô ta đã được mệnh danh là linh hồn của tất cả các buổi vũ hội. Lẽ nào một đứa con gái như thế lại đi mê anh chàng Tôđi chứ! Trái tim con nhỏ đó chỉ có thể bị khuất phục bởi một tay nào biết sống thật sôi nổi: một thanh niên đẹp trai, thông minh, thích “pạcty” và con nhà khá giả. Còn Tôđi thì sao? ừ, thì cứ cho anh ta là một chàng sinh viên lí tưởng, thông minh đi, nhưng anh ta lại là kẻ thù của các buổi vũ hội. Của đáng tội, thỉnh thoảng anh ta cũng có đi nhảy, nhưng toàn nhảy những điệu đứng đắn, nghiêm chỉnh, y như mục sư. Không biết anh ta học đâu ra những kiểu nhảy như thế nhỉ? Anh chàng thậm chí không kiếm được bạn nhảy. Muốn nhảy với anh ta, cứ gọi là phải học qua trường vũ đạo.”

“Bề ngoài trông Tôđi cũng được. Nhìn nghiêng trông anh chàng cũng có nét giống Renđru(*), có điều Tôđi hơi đen hơn. Phải, nhìn nghiêng thậm chí trông anh ta cũng đẹp trai.”

“Nhưng dù sao cũng không thể tin là Iravati, một con chim tự do phóng đãng thích chuyền hết cành này sang cành khác, lại có thể mê Tôđi được. Nếu quả Tôđi làm cho cô ta mê thì phải công nhận anh ta giỏi. Nhưng mà khó tin lắm. ờ, mà chính miệng Iravati thú nhận chuyện đó kia mà! Thế mới rắc rối chứ! Hay chẳng qua đó chỉ là cái thói đỏng đảnh của cô gái được nuông chiều?”

Giôhan vẫn đang đi giữa các bụi cây đang nở hoa, vừa đi vừa huýt sáo một bái hát, vừa vỗ tay đánh nhịp: không hiểu sao hôm nay anh ta thích cái bài hát Malaysia ấy thế? Bỗng Giôhan nhìn thấy Tôđi đang đi từ chỗ bãi tập về. Giôhan dừng lại dưới một cái cây có bóng mát chờ Tôđi tới gần.

Tôđi bước đến, rút khăn lau mồ hôi trán.

- Thế nào, mọi việc ôkê cả chứ? - Giôhan hỏi.

- ừ. - Tôđi đáp.

Hai người đứng đối diện với nhau, quan sát một nhóm sinh viên đang tập trên bãi.

- Nghe nói cậu vừa cuỗm được một con nhỏ. - Giôhan không kìm được.

Tôđi nhíu lông mày.

- Cậu khá lắm! - Giôhan nói, mắt vẫn không rời đám sinh viên. - Cậu quen cô ta đã lâu chưa?

Tôđi lại càng cau mày hơn. Anh nhìn Giôhan dò xét, còn Giôhan vẫn tiếp tục theo dõi cuộc thi thể thao.

- Tớ vừa nói chuyện với cô ấy trong buồng ban chỉ huy. - Giôhan vẫn tiếp. - Thế mà sao cậu kín tiếng thế? Nhiều người dòm ngó cô ta lắm đấy, cậu phải cẩn thận!

Tôđi vẫn im lặng. Mãi sau anh mới hiểu Giôhan định nói về ai. Nhưng anh không trả lời, anh vẫn đang mải suy nghĩ xem Giôhan moi đâu ra những tin như thế? Họ nhìn nhau một lúc. Kẹo caosu trong mồm Tôđi đã tan hết, anh nhổ nó ra và hỏi Giôhan:

- Chương trình phối hợp giữa các trường đại học đến đâu rồi?

- Đã kí hợp tác với kampus của năm trường đại học tổng hợp lớn nhất. - Giôhan đáp.

Tôđi cười khẩy và đưa mắt nhìn về phía các sinh viên mới đang tiếp tục tập dưới trời nắng như đổ lửa.

- Nghe nói cậu đã học xong khóa huấn luyện theo chương trình BIMAS(*) rồi phải không? - Giôhan hỏi.

- ừ!

- Thế bao giờ đi?

- Chưa biết chính xác. Còn chờ kế hoạch của trường.

- Cậu sướng thật! Mình cũng muốn được về nông thôn quá!

- Cậu ở khoa văn, và cậu học tiếng Anh kia mà! Cậu định về nông thôn dạy nông dân tiếng Anh hay sao? BIMAS tiếng Anh! Nghe ngộ thật đấy! Có lẽ giúp cho việc phát triển du lịch...

- Thôi cậu đứng giễu!

Tôđi giơ tay bứt mấy cái lá trên cây, rồi buông ra nhìn chúng rơi xuống đất.

- Họ còn phải tập lâu nữa không? - Anh hất đầu về phía các sinh viên mới, hỏi Giôhan.

- Không, sắp kết thúc rồi và sẽ giải tán về các khoa. Thôi, chào cậu, mình về đây. Đói lắm rồi. Mình không chịu nổi cái nhà ăn của Hội đồng mapram của các cậu.

- Đồ tư sản! - Tôđi nhìn theo Giôhan, buông một câu.

Nhảy qua con mương, Giôhan bước ra con đường nhựa nóng bỏng. Anh ta chui tắt qua cái lỗ thủng ở hàng rào để đến chỗ để xe đạp và xe máy cho nhanh, lấy cái xe máy rồi phóng về nhà.

Vào giờ kiểm tra quân số sau khi nghỉ trưa, Giôhan trở lại trường. Mặt trời vẫn như thiêu đốt. Anh ta nhìn đám sinh viên mới đang đứng thành hàng ngũ. Một sự im lặng chết chóc. Chỉ nghe thấy tiếng sỏi lạo xạo dưới chân Giôhan.

- Bước đều, bước! Mày ngủ hay sao thế? - Giôhan bỗng hét lên.

Cậu sinh viên mới vừa bị Giôhan quát, luống cuống bước lên phía trước, mặt không còn hồn vía.

- Nhanh lên!

Cậu ta cứ luýnh qua luýnh quýnh.

- Ngồi xuống, đồ con lợn! - Giôhan gào lên. - Mày còn dám đứng trước mặt tao à!

Tất cả các sinh viên đều hồi hộp. Còn cậu thanh niên bị ngài Giôhan mắng thì ngồi trên cát lo lắng, chờ đợi.

- Mày có biết tội của mày là gì không, hả thằng đần độn kia? - Giôhan quắc mắt hỏi.

Cậu sinh viên mới nhún vai.

- Đừng có tìm cách suy nghĩ! Mày chưa có quyền suy nghĩ, hiểu chưa! Mở mắt to ra và kiểm tra lại trang bị của mày đi! - Giôhan ra lệnh.

Nghe thấy thế, cậu sinh viên mới tái mặt. Hóa ra cậu ta quên không đeo lên cổ cái ống bơ sữa.

- Tất cả hàng có người phạm lỗi bước lên phía trước! - Giôhan ra lệnh.

Cả hàng chậm chạp bước lên phía trước. Iravati cũng ở trong nhóm này. Giôhan lúc này trông như một tên cao bồi, đang đứng đợi địch thủ tiến lên quyết đấu. Nheo mắt lại, anh ta nhìn hàng sinh viên đang bước đi chầm chậm như dòng người đưa đám. Có cảm tưởng như họ đang tiến đến cổng địa ngục.

- Đây, các anh hãy trông gương cái nhóm vô kỉ luật. - Giôhan lớn tiếng nói. - Các anh không có tình đoàn kết. Các anh coi thường việc đồng chí của các anh phạm lỗi.

Giôhan nhìn xoáy vào từng người trong đội. Dưới cặp mắt giống cặp mắt chó dữ của anh ta, Iravati cứ run lẩy bẩy. Một sự im lặng ghê rợn bắt đầu, chỉ nghe tiếng ủng của Giôhan bước trên mặt đá sỏi kêu ken két. Anh ta làm Iravati nhớ đến một nhân vật trong phim cao bồi.

Giôhan nói nhấn từng chữ:

- Để tăng cường tình đoàn kết, các anh phải chịu một hình phạt tập thể!

Các sinh viên thở dài nặng nhọc. Vài người khẽ xì xào ca thán.

- Im ngay! - Giôhan hét vang như sấm.

Iravati để ý thấy cặp môi của anh ta co rúm lại một cách độc ác.

- Nằm xuống và đứng lên hai mươi lần! - Giôhan ra lệnh.

“Nằm xuống và đứng lên hai mươi lần! - Làm sao mà chịu nổi?” Iravati sợ hãi đưa mắt nhìn các bạn. Nét mặt người nào cũng sa sầm. Thốt nhiên, Iravati muốn khóc: tại sao tự nhiên cô lại phải chịu cực hình như thế? Cô không thể nào tưởng tượng nổi.

Tiếng quát của Giôhan cắt đứt suy nghĩ của cô:

- Còn đợi gì nữa?! Bắt đầu đi!

Các sinh viên mới nằm xuống, còn Iravati vẫn luống cuống đứng giữa đám người đang nằm sấp mặt xuống đất. Bỗng nhiên cặp mắt của mọi người đổ dồn vào cô.

- Tôi... tôi không thể nằm được. - Cô nói ấp úng.

- Sao? - Giọng Giôhan có vẻ chế giễu.

- Tôi... tôi...

- Thế cô muốn nhận hình phạt nào?

- Bất cứ hình phạt nào, miễn không phải nằm...

- Được! Thế thì chạy ba vòng quanh bãi.

Tim Iravati như bị nghẹt.

- Nào, bắt đầu đi! Đừng bắt các đồng chí của cô đang nằm dưới đất phải chờ!

- Tôi không làm được...

- Sao người khác làm được?

Giôhan đợi Iravati van xin tha thứ. Khi đó anh ta sẽ còn xét. Nhưng cô thấy ghê tởm, không thèm xin xỏ con người như hắn.

“Xin lỗi ư? Đừng hòng! Để xem hắn dám làm gì nếu mình vẫn tiếp tục bướng” - Iravati nghĩ thầm.

Giôhan để yên cái nhóm phạm lỗi đó và quay sang kiểm tra toàn đội hình. Nhóm của Iravati vẫn nằm úp mặt xuống đất. Iravati quan sát những cái chỏm đầu cắt ngắn của các cậu con trai, và những cái trán nhỏ của các cô con gái. Từ xa vọng lại tiếng quát tháo của Giôhan.

- Không được nhúc nhích cho đến khi nào hình phạt chưa được thực hiện.

Giọng của anh ta vang rền. Nó đập vào tường ngôi nhà của Khoa và dội lại. Iravati đưa mắt nhìn hết một lượt những người có mặt, và chỉ nhìn thấy trên các khuôn mặt ấy ánh mắt lên án. Toàn thân cô lạnh toát. Có cảm tưởng như người nào cũng nguyền rủa cô.

Thế là thế nào nhỉ? Sao tất cả mọi người lại coi sự chuyên quyền độc đoán như thế là đúng nhỉ? Không hề có dấu hiệu nào cho thấy họ sẽ đứng lên phản đối hình phạt bất công này. Trái lại, họ còn lên án con người dám đứng lên chống bất công. Họ lên án cô. Lên án cô về tội cô đã dám kiêu hãnh tiếp tục đứng trong khi chính họ ngoan ngoãn nằm úp mặt xuống đất.

Iravati nuốt nước bọt. Cô cảm thấy đăng đắng, buồn nôn. Những cái gáy cạo nhẵn của bọn con trai và những cái trán nhỏ xíu của bọn con gái đang nằm úp mặt xuống đất bên phải và bên trái cô hình như dính chặt vào các thân cây chuối. Những bộ mặt nhễ nhại mồ hôi quay cả về phía cô. Cô có cảm tưởng đó hoàn toàn không phải là mặt người, mà là những cái mặt nạ khủng khiếp giống như mặt nạ bali. Chúng cứ lóe lên trong mắt Iravati: vàng rồi đỏ, rồi sau nhòe vào nhau. Những tia nắng mặt trời đang ngả về phía tây như những ngọn đèn hàng nghìn vôn đang tỏa rực trước mặt cô. Hàng trăm con mắt mở tròn và những cái mặt nạ bali nhăn nhó nhập thành một cái chấm sáng rực.

- Nào!... - Tiếng quát của Giôhan nghe không rõ nữa.

Cô cảm thấy đất dưới chân đang trôi đi. Tim cô bỗng thắt lại, và Iravati lăn ra bất tỉnh.

Lần thứ hai trong ngày, các sinh viên phụ trách lo lắng. Khuôn mặt cô gái tái nhợt như mặt người chết. Đôi môi gọn gàng và cái mũi thanh tú. Tất cả đều gợi lên lòng thương xót. Nhìn khuôn mặt gầy hốc của Iravati thấy rõ là cô ta mệt mỏi lắm.

Giôhan lồng lộn đi đi lại lại. Anh ta không thể hiểu nổi tại sao Iravati không xin tha thứ, tại sao cô không nũng nịu như các cô gái khác. Anh ta chỉ muốn Iravati cũng có thái độ như các cô gái nhõng nhẽo khác. Chính những cô gái ấy lại còn dễ khuất phục. Nhưng rõ ràng Iravati không chịu khuất phục trước anh ta. Có thể vì cô ta cậy mình quen anh Trưởng ban chỉ huy? Nhưng có người che chở là một chuyện, còn kỷ luật là chuyện khác.

Mấy sinh viên phụ trách dìu Iravati vào buồng của ban chỉ huy mapram.

Trong lúc đó Giôhan quay lại phía những sinh viên bị trừng phạt, vẫn đang nằm úp mặt xuống đất.

- Nào, bắt đầu! - Anh ta ra lệnh.

*

* *

Trong phòng ban chỉ huy, Viđuri đang viết nốt báo cáo về việc chi phí cho mapram của tiểu ban cô. Vừa suy nghĩ, cô vừa mở to mắt nhìn ra khung cửa mở rộng, mơ màng nhấm nhấm đuôi bút bi.

Hàm răng của Viđuri đều và đẹp. Đôi môi cô lúc nào cũng đỏ, ngay cả khi không tô son. “Cô ta xinh đấy chứ”. - Tôđi nghĩ, vẫn ngồi im lặng ở góc phòng.

Trong lúc đó, Viđuri cũng đang nghĩ về Tôđi: “Một anh chàng lầm lì! Sao anh ta khó gần thế nhỉ? Mấy năm trước anh ta còn tán tỉnh làm quen các sinh viên mới. Nhưng bây giờ thì bắt đầu giống như một thần tượng rồi, xa lánh tất cả, xa lánh cả cái ồn ào của mapram. Có lẽ anh ta muốn cố tỏ ra mình là một lãnh tụ sinh viên, một nhà lãnh đạo quan trọng, không để ý đến những vấn đề nhỏ nhặt chăng? Hay anh ta có người yêu rồi? Có thể lắm”. Viđuri thở dài. Tôđi cũng liếc trộm cô. Cô gái bắt đầu thu xếp giấy má.

- Thành phần ban giám khảo cuộc thi hát vẫn chưa bổ sung đủ. - Cô nói.

Tôđi bỏ ngoài tai câu nhận xét của cô. Viđuri ngẩng đầu lên hỏi:

- Bao giờ mới quyết định xong thành phần?

- Đó là việc của trưởng ban phụ trách. - Tôđi đáp.

- Đúng, nhưng anh ta đâu? Chắc lại đang bận với các cô gái.

- Còn kịp mà. Chuyện bình thường. Tốc độ làm việc của các sinh viên thường đúng như vậy. Không vội vàng.

- Thế nếu không kịp thành lập ban giám khảo trước lúc bắt đầu thì sao?

- Kịp. Anh ta sẽ làm kịp.

- Anh Tôđi coi bộ lạc quan quá nhỉ.

- Kinh nghiệm cho tôi biết không nên quan trọng hóa. Càng quan trọng hóa bao nhiêu càng dễ trở thành hốt hoảng bấy nhiêu. Nhất là khi công việc liên quan đến sinh viên. Nhưng cô hãy tin tôi, cuối cùng mọi việc sẽ đâu vào đấy thôi!

- Sau khi cãi nhau loạn xị lên chứ gì? - Viđuri nói giễu.

- Cô muốn mọi việc trơn tru đâu vào đấy thì cô phải làm việc với các viên chức hay cán bộ nhà nước.

Viđuri lại thở dài. Tôđi cứ ngồi ỳ như một con bò đã ăn no. Mắt anh ta lạnh lùng thờ ơ, thậm chí như hơi mơ ngủ. Những tia nắng mặt trời đỏ gắt đang ngả về tây xuyên qua cành thông.

Người ta đã đưa cô gái vào buồng. Cô ta vẫn đang trong trạng thái bất tỉnh. Viđuri vội đứng dậy thu dọn cái đivăng, để người ta đặt nạn nhân lên.

Các sinh viên phụ trách đưa cô gái vào rồi đi ra. Chỉ còn lại một anh trong ban cứu thương. Anh này cứ lấy cái gì chà xát hai bên thái dương cô gái. Viđuri cứ đứng cạnh, quạt.

Tôđi ngồi lún hẳn vào chiếc ghế nhựa. Anh buồn ngủ. “Lạ thật. Lại vẫn là cô gái ban sáng”. Tôđi đứng dậy để xem có đúng là cô ta không. “Cô ta bị ngất hai lần trong một ngày thế này thì phải cho gọi bác sĩ. Nếu không, lại xảy ra lần thứ ba nữa thì nguy. Lần thứ ba thì phải kêu cảnh sát đến!” - Tôđi lo lắng nghĩ. Trông cô gái mảnh dẻ, yếu đuối quá. Mặt tái nhợt như người chết. Môi nứt nẻ. Cô ta có vẻ đau đớn lắm. Cô gái này thuộc loại mà người ta thường gọi là các cô gái tí hon. Khuôn mặt nhỏ trông lại càng nhỏ hơn vì cái lối chải ngôi giữa và buộc dải ơn ngắn trên tóc.

Hoàng hôn đã xuống, Iravati khẽ rên rỉ. Cuối cùng cô mở mắt và nhìn thẳng Viđuri. Khuôn mặt ngăm đen xinh đẹp của Viđuri mỉm cười ân cần, nhìn nụ cười ấy, Iravati cảm thấy dễ chịu hơn. Viđuri đưa tay lên sờ trán cô, và Iravati bỗng bật lên khóc.

“Cứ như phim ấn Độ ấy!” - Tôđi nghĩ thầm và lại ngồi vào ghế.

- Cô ấy cần được nghỉ. - Anh sinh viên Kaman nói với Tôđi.

- Hay cho cô ấy uống thuốc trợ lực?

- Tim cô ấy yếu lắm.

- Thế thì miễn cho cô ấy luyện tập.

- Không, không cần. Cô ấy không bị đau tim đâu.

- Anh biết chắc chắn không? Anh đã học qua phần nói về bệnh tim rồi à?

- Tất nhiên.

- Thôi được. Nhưng đừng có chẩn đoán sai đấy. Vì nếu xảy ra chuyện gì, tôi sẽ bị lôi thôi với cảnh sát, mà có khi cả với cục an ninh nữa!

- Không có gì nghiêm trọng đâu mà!

- Hừ, anh cứ làm như là bác sĩ thực thụ ấy!

- Còn anh thì ngày càng giống người làm bằng phát minh giả.

Viđuri không nhịn được nói xen vào:

- Anh Kaman, anh đã cho bệnh nhân uống thuốc chưa?

- Thuốc gì nữa?! Cô ta đã tỉnh rồi mà!

- Vậy là xong rồi sao?

- Chứ gì nữa? Cô ta chỉ bị mệt thôi. Có thể cho cô ấy một viên an thần. Cô ấy sẽ dễ chịu ngay.

Kaman đi ra phía cửa. Viđuri lắc lắc đầu, rồi hỏi:

- Hay anh xem có cần tiêm không?

- Tiêm làm gì? Cô ta khỏe rồi. Có thể cho uống têtơraxiclin.

- Đó là thuốc gì?

- Hỏi anh Tôđi ấy. Anh ta hình như hay dùng thuốc ấy mỗi khi...

Tôđi tròn mắt nhìn Kaman, còn anh này vừa ôm bụng cười vừa bước ra khỏi buồng.

- Đồ ba que! - Tôđi lẩm bẩm.

Bóng cây tùng hòa lẫn với bóng chiều. Chim sẻ vui vẻ hót líu lo trên mái nhà. Đằng sau sừng sững vươn cao ngôi nhà chính ba tầng của trường tổng hợp. Những ngọn đèn trên đại lộ Bulacxunua bắt đầu bật sáng. Dưới ánh sáng mờ của chúng không nhìn rõ được cây phượng đang nở hoa. Nó chìm hẳn vào bóng tối màu xanh.

Trong phòng ban chỉ huy im lặng. Viđuri lại mải mê suy nghĩ. Iravati ngồi bên cạnh, cô im lặng. Tôđi thì ngồi gác chân lên bàn và nhìn chằm chằm vào mũi giày.

Bỗng có tiếng gọi của một sinh viên phụ trách. Anh ta đến gặp Viđuri về công việc của mapram. Iravati nhìn ra cửa sổ. Bóng tối bắt đầu dày đặc.

Trong phòng vẫn im ắng và Tôđi vẫn lặng thinh và bất động như tượng đá. Iravati lúc này cũng buộc phải im lặng.

“Làm thế nào bắt cái tảng đá trơ lì này phải nhúc nhích nhỉ?” - Cô nghĩ thầm. - “Chả lẽ trước nụ cười của mình mà mọi người thường ví với nụ cười của Viđiavati(*), anh ta cũng không lay chuyển hay sao? Không lẽ anh ta là tảng đá đã ăn sâu vào đất? Hay tại mấy hôm tập luyện, trông mình đã xấu xí đi? Phải, mình hốc hác quá. Mặt thì nhễ nhại mồ hôi. Giá anh ta nhìn thấy mình trước đợt huấn luyện thì chắc anh ta phải sửng sốt. Giá anh ta nhìn thấy khuôn mặt quý phái với vẻ đẹp hơi buồn buồn của mình! Ai nhỉ, Iama hay Bôbu, đã gọi mình là nữ hoàng Clêôpac hiện đại? Chỉ tội so với Clêôpac mình hơi gầy quá. Lizơ Tâylo khi đóng phim Clêôpac béo hơn nhiều. Nhưng không quan trọng. Gầy trông càng duyên dáng hơn.”

“Ôi, giá anh ta được nhìn thấy mình mặc váy, chứ không phải trong cái giúyp mapram đáng ghét này! Sao ánh mắt anh ta trông đờ đẫn thế nhỉ? Cái nhìn thì lạnh lùng. Nghe nói những người nghiện ma túy hay có ánh mắt như thế. Hay anh ta có dùng ma túy thật? Nhưng thế thì mình phải biết anh ta chứ? Hay anh ta ở hội khác? Chà, mình thật dớ dẩn quá! Anh ta là thủ lĩnh sinh viên kia mà! Làm sao có thể nghiện ma túy được.”

“Giá anh ta là thành viên trong hội mình thì anh ta xứng đáng làm hội trưởng lắm! Sẽ là Bob Mitchum thực thụ. Lúc đó hội của mình tha hồ mà nổi tiếng. Nhất là nếu anh ta lại thích các bài hát của Bob Đilan nữa thì hết ý!”

Iravati cắn móng tay và tiếp tục nghĩ. “Làm thế nào lay chuyển được cái khối đá này? Làm sao bắt nó nhúc nhích bây giờ? Được rồi, ta sẽ cho anh ta biết Iravati này! Mình sẽ cho anh ta biết mình có thể làm được những chuyện gì? Anh ta sẽ biết Iravati này là ngọn lửa cháy rừng rực. Từ hồi mười ba tuổi, mình đã từng có bồ rồi. Ngay hồi học tiểu học, mình đã làm cho một ông thầy phải điên đầu. Cách đây hai năm chỉ vì mình mà đã xảy ra ẩu đả thực sự giữa hai học sinh của hai trường trung học Giôkiacácta. Anh ta sẽ biết mình đã từng đốt cháy ngọn lửa tình yêu trong tim biết bao người đàn ông. Chả lẽ bây giờ mình lại chịu thua cái tính trơ lì của anh ta sao?”.

*

* *

- Nhà anh Tôđi ở đâu?

Tôđi cau mặt. Nhìn anh, cô gái lại càng thấy anh giống Pête Ô Tôle. Còn Tôđi nghĩ thầm: “Gớm chửa, lại còn hỏi nhà mình ở đâu nữa!”

Lúc nãy Tôđi đã hỏi cô ta xem ai có thể đưa cô ta về nhà, vậy mà không trả lời, cô ta còn đi hỏi lại anh: nhà anh ở đâu? Tôđi nghĩ: Sao cô ta dám tự nhiên thế nhỉ? Các sinh viên mới đều sợ anh như vị thánh, vậy mà cô ta lại dám đặt câu hỏi cho anh và khi trả lời câu hỏi của anh, thì trả lời bằng giọng khác hẳn. Giá một sinh viên phụ trách nào khác gặp trường hợp này, chắc anh ta sẽ mắng cho Iravati một trận và bắt cô ta xin lỗi.

Tôđi lẳng lặng bước ra ngoài, không nhìn cô gái. Iravati cáu lắm. Anh ta dám đối xử với cô như vậy! Bên ngoài đã thấy hơi mát của ban đêm. Iravati đã hơi nguôi giận, cô lên tiếng gọi Tôđi.

- Cái gì thế? - Tôđi đáp.

- Em không có người đưa về.

- Thật không?

Iravati gật đầu thật mạnh, sợ trong bóng tối, Tôđi không nhìn thấy.

- Thế ai thường đưa cô về?

- Anh ấy... nhưng hôm nay không đến. Hôm qua anh ấy bị ốm.

Nói xong câu đó, Iravati thầm mong Tôđi đừng hỏi vặn cô “anh ấy” là ai.

- Thôi được. - Iravati nghe thấy tiếng trả lời. Cô cảm thấy tim như ngừng đập.

- Đợi tôi ở đây. Tôi sẽ bảo một cậu nào trong đội cô đưa cô về.

Iravati sa sầm mặt. Trong bụng thầm nguyền rủa Tôđi bằng những lời lẽ thậm tệ nhất: “Đồ ngu si, đần độn!” Nhưng lập tức cô lại thầm khấn: “Trời ơi, chả lẽ anh ta đần đến mức đó sao? Chả lẽ mình đã xấu đến mức không còn hấp dẫn được đàn ông nữa sao? Lạy Chúa, xin hãy trừng phạt cái mapram đáng nguyền rủa này đi! Nó đã hủy hoại mình, làm mình không còn sức quyền rũ. Cầu Chúa cho nó rơi xuống địa ngục!”

- Em không muốn sinh viên mới đưa em về! - Iravati nói như gào.

- Cái gì? - Tôđi hỏi lại.

- Em không muốn sinh viên mới đưa em về! - Cô gái càng gào to hơn.

- Thế cô muốn về một mình hả? Không được đâu, tiểu thư ạ!

- Anh Tôđi, - Iravati van vỉ, - em không muốn các sinh viên mới đưa em về đâu. Họ bám dai như đỉa ấy.

- Thế tôi bảo một người trong ban bảo vệ đưa cô về vậy nhé?

- Không! Không! - Cô gái hét to như bị lên cơn thần kinh.

“ủa, cô ta làm sao thế nhỉ?” - Tôđi nghĩ. - “Hai lần bị ngất rồi. Chắc là trong lúc tập, cô ta bị cái gì quá căng thẳng, xúc động. Nên bây giờ vẫn còn sợ. Nhưng mà cái gì nhỉ?”

- Sao, cô không muốn nhân viên đội bảo vệ đưa cô về à? - Tôđi nghiêm giọng hỏi.

- Em... em... sợ! - Cô gái nức nở.

Nhìn Iravati đang nức nở, Tôđi bỗng nhớ lại cô em gái của anh hiện đang sống ở một nơi rất xa, phía đông quần đảo Zônđi. Hai người chia tay nhau cách đây năm năm, khi em gái anh hãy còn là một cô bé. Bây giờ chắc nó đã lớn. Trong lá thứ cuối cùng, em gái anh báo tin cô ta đã vào học đại học tổng hợp “Haxanuđin”. Chắc bây giờ cũng đang phải tập luyện và, có thể, cũng sợ cái gì đó và đang tìm sự che chở.

Tôđi chăm chú quan sát Iravati, và trước cái nhìn tưởng tượng của anh, hình ảnh cô em gái thân thiết Margrit lại hiện ra càng rõ nét hơn. Là một người anh trai, tất nhiên anh phải giáo dục cô ấy, trông nom cho cô ấy trưởng thành khôn lớn. Có lẽ bây giờ cô ta cũng đã trở thành một tiểu thư xinh đẹp. Vậy mà trước kia nó cũng chỉ là một con bé gầy còm, thích tết đuôi sam. Một cô bé có nước da bánh mật thật dễ thương. Có lẽ nhiều cậu sinh viên lớp trên cũng đang theo đuổi nó.

Trong lúc đó, Iravati cũng nhìn Tôđi với con mắt chứa chan hi vọng. Nhìn ánh mắt cô ta, anh cũng nhớ lại tất cả những điều anh đã cư xử với cô với tư cách một sinh viên lớn tuổi, và cách các sinh viên cũ khác huấn luyện các sinh viên mới ra sao. Một vài người đã vượt quá quyền hạn của mình.

“Pharaitôđi, anh tự nói với mình. - Cô em gái của mi lúc này đang ở nơi xa xôi đó, cũng đang gặp chuyện khó chịu. ở đây, mi là chỉ huy, là thần thánh, mà các sinh viên mới phải van xin. Còn ở đó, cô em gái mi...”

Tôđi thở dài và chăm chú nhìn Iravati. Đôi mắt cô giống đôi mắt của chú thỏ non hoảng hốt.

- Thôi được, - anh nói, - tôi sẽ đưa cô về.

Tôđi bước ra ngoài. Đi được độ chục bước, anh quay lại bảo Iravati:

- Đợi tôi ở đây nhé!

Rồi anh biến vào bóng tối.

Iravati không nén được cười: “Tưởng là đá, ai ngờ cũng chỉ là đất sét! Chiến thắng đầu tiên... Rồi đây anh ta sẽ phải quỳ xuống chân mình. Thế mà mình cứ lo không biết cánh tay chìa ra có bị hất đi không, hay sẽ được tiếp nhận? Hóa ra thế!”

*

* *

Ngồi trên chiếc xe tay phóng như bay qua những đường phố vắng, Tôđi tiếp tục nghĩ đến cô em gái Margrit. Cũng như Iravati, nó cũng hay ngúng nguẩy mỗi khi ý muốn không được chiều ngay. Khi Tôđi còn học trung học, anh nhiều lần tát cô em gái. Đôi khi chỉ vì những cái lỗi rất cỏn con. Chẳng hạn như cô bé thích giở sách của anh, xem phong cảnh các thành phố lớn của Đức, ấn Độ và các nước khác. Nghĩ lại, anh không hiểu làm sao anh có thể cục cằn đối với đứa em gái như thế! Cách đây một năm anh nhận được tấm ảnh gia đình. Trong ảnh Margrit đã là một thiếu nữ. Trông nó xinh đẹp và chắc hẳn có nhiều cậu phải mê mệt vì nó.

Và cái cô gái đang ngồi cạnh anh lúc này đây có lẽ cũng sẽ làm nhiều cậu sinh viên lớn phải đánh nhau. Chắc họ đối xử với cô ta khe khắt quá nên cô ta mới hai lần bị ngất như thế. Tại sao anh không nghĩ ngay ra chuyện đó nhỉ?

Vì thân hình nhẹ bỗng nên Iravati cảm thấy tất cả mọi cái xóc mỗi khi xe qua ổ gà, còn người bạn đường của cô thì vẫn ngồi im như pho tượng câm. Cô làm như vô tình thích cùi tay vào mạng sườn anh, làm Tôđi giật bắn mình.

- Xin lỗi anh Tôđi.

- Không sao, không sao.

- Anh Tôđi lúc nào cũng ít nói như vậy sao?

- Tôi ít nói ư?

- Vâng, thậm chí mọi người còn sợ anh.

- Vì sao?

- Vì trông vẻ mặt anh dễ sợ lắm!

- Như con ma ở nghĩa địa ấy phải không?

- Cái anh này!

Cùi tay Iravati lại thích vào mạng sườn Tôđi, nhưng anh vẫn tảng lờ. Anh chỉ hỏi:

- Sao cô hay bị ngất thế?

- Vì các anh phụ trách ác lắm!

- Cụ thể là ai?

- Tất cả.

- Vô lí. Dù sao cũng có người hiền lành tử tế chứ?

- Không. Tất cả các anh ác lắm!

- Có lẽ tại cô hay ỏe họe quá.

- ỏe họe thế nào cơ?

- Thì chẳng hạn như cô hay ngúng nguẩy, nũng nịu quá.

- Sao anh lại nói thế?

Tôđi không trả lời. Chỉ nghe thấy tiếng xích xe tay, Iravati cũng im lặng. Tiếng thở nặng nhọc của người kéo xe hòa với tiếng lạo xạo của bánh xe cao su lăn trên cát.

- Ai bảo anh thế? - Cô gái hỏi lại.

Tôđi lẩm bẩm câu gì không rõ.

- Các sinh viên lớn tìm đủ mọi cách hành hạ. Họ nghĩ ra và bắt làm tất cả trò gì họ muốn. Họ phạt bất cứ kiểu gì họ nghĩ ra. Con gái mà họ bắt chạy vòng quanh bãi ba lần. Bắt nằm úp mặt xuống đất. - Giọng Iravati đầy căm hờn.

- Đó là thường. - Tôđi cắt lời. - Rèn luyện tinh thần mà. Vì phụ nữ cứ đấu tranh đòi giải phóng, bình đẳng. Nhưng khi người ta đối xử với họ như với đàn ông thì họ lại làm ầm lên. Họ chỉ thừa nhận bình đẳng trong một số giới hạn nào đó thôi, phải thế không? Cái gì tốt, - phải chia đều, còn cái gì xấu, - xin mời anh cứ giữ lấy!

Iravati nín thinh. Cùi tay cô vẫn tì vào sườn Tôđi đến nỗi anh phải ngồi sát vào góc xe. Nhưng mỗi khi xe qua các ổ gà lớn, Tôđi lại cảm thấy cái cùi tay rất nhọn ấy.

- Cùi tay cô nhọn như con pích ấy. - Tôđi không nhịn được và cầm lấy tay Iravati.

- Biết làm sao được, vì em gầy.

- Cũng có người gầy đẹp.

Thế là cái cùi tay nhọn lại chọc vào sườn Tôđi.

- Thanh niên bây giờ thích các cô gái gầy. - Anh tiếp.

Iravati khẽ liếc Tôđi. Họ đã về gần tới ngôi nhà chìm dưới bóng cây makhôni.

- Nhà em đây rồi. - Iravati nói. - Thôi dừng lại, bác xe.

Cái phanh xe kêu rít lên, và cô gái nhẹ nhàng nhảy xuống.

“Sao mà nhanh nhẹn thế?” - Tôđi nghĩ thầm. - “Chả bù lúc nãy cứ như con gà mái ướt cánh”.

Iravati mở cổng.

- Vườn đẹp quá! - Tôđi buột miệng thốt lên.

ánh trăng rằm chiếu sáng vườn hoa trong sân.

- Ai trông nom hoa thế? - Tôđi hỏi.

- Mẹ em. - Cô gái đáp, vừa giơ tay nhấn núm chuông. Một hồi chuông dài vang lên.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tôi phải chiếm tình yêu của anh - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tôi phải chiếm tình yêu của anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tôi phải chiếm tình yêu của anh - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.239558935165 sec