Toản Thạch HoaToản Thạch Hoa - chương 29

Chương 29Tải chương
Truyện khác > Khoa huyễn
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 11: Một Đời Võ Lâm Dị Nhân


(3)


Ta hít sâu một hơi, muốn tiếp tục tranh chấp nhưng nghĩ đến lợi hại nên ta cố nhẫn không lên tiếng nữa, tiếp đó đi nhặt cây súng lên rồi bước ra khỏi phòng. Vừa ra khỏi cửa, ta liền phóng vội đến một bên hành lang núp vào đó.

Chỉ trong chốc lát, ta thấy được cửa phòng mở ra, tiếp đó đại sư bá và Thạch Cúc hai người cùng nhau bước ra. Tay của Thạch cúc bị đại sư bá nắm chặt lấy, sắc mặt của cô ấy tái nhợt đến đáng sợ. Nhìn thấy hai người bọn họ bước vào thang máy, ta liền dùng hết sức chạy thang bộ xuống theo, sau đó lại núp vào bên cạnh cửa lớn quan sát. Không bao lâu sau, hai người bọn họ đã bước ra khỏi thang máy, ra khỏi cửa chính bước lên một chiếc xe taxi. Ngay khi đó ta liền quyết định dùng phương pháp mạo hiểm là đuổi theo bọn họ.

Ngay khi đại sư bá cùng Thạch Cúc bước vào trong xe thì ta vội lao ra khỏi cửa chính, sau đó nép mình vọt ra đến đường cái. Lúc xe taxi chạy xẹt qua người ta, may mắn đại sư bá cũng không có phát hiện ra ta. Ta liền mở cửa một chiếc xe nhảy vào nổ máy. Trên đường có người kêu to lên có trộm, cảnh sát nghe thấy tiếng hô to cũng chạy tới, nhưng xe của ta đã nhanh chóng lao đi như tia chớp tới ngã tư và rẽ phải nhanh chóng đuổi theo chiếc taxi của đại sư bá.

Ta lái xe theo tới ngoài bến cảng rồi ngừng lại, tiếp đó ta mở cửa chuồn êm tới một nơi khuất núp vào. Ta trông thấy được hai ngừơi bọn họ bứơc xuống xe, sau đó đi tới cảng. Chờ cho bọn họ đi được một khỏang xa, ta liền lẳng lặng đi theo, tiếp đó ta nhìn thấy hai người họ bước lên một chiếc thuyền nhỏ. Khi lên thuyền, Đại sư bá lập tức khởi động máy chạy đi.

Ta nhìn thấy cảnh đó, trong lòng liền thầm kêu không ổn.

Chuyện phi thường rõ ràng, đại sư bá theo lệnh của Tử Thần đến đây lấy tính mạng của chúng ta.

Chỉ bất quá bởi vì ta là sư điệt của ông ta cho nên ông ta mới kêu ta mau mau rời khỏi. Tuy nhiên nếu ngừơi mà Tử Thần phái đi không phải là đại sư bá mà là một long đầu khác thì lúc này trên chiếc thuyền kia không chỉ có một mình Thạch Cúc mà là hai người chúng ta.

Dòng suy nghĩ của ta rối lọan tới cực điểm, tuy nhiên cũng có một ý nghĩ rất rõ ràng, đó chính là nhất định phải cứu đựơc Thạch Cúc, bất luận là rơi vào tay ai ta đều phải cứu nàng.

Ta vội chạy tới bến cảng. Hiện bến cảng chẳng có một bóng người.

Ta biết, nếu như cùng đại sư bá đối địch chính diện thì ta nhất định không có biện pháp cứu Thạch Cúc. Ta chỉ có thể lợi dụng một điểm là ông ta chưa hề phát giác ra có người theo dõi và bí mật đối phó ông ta thôi. Ta cũng phóng lên một chiếc thuyền khác đậu cạnh đó, sau khi kiểm tra một chút thì thấy được nó còn đủ nhiên liệu để có thể chạy một khỏang xa.

Tiếp đó ta nổ máy kiểm tra động cơ thì thấy cũng không có gì bất thường, đây là một chiếc thuyền vẫn còn trong tình trạng rất tốt.

Ta lập tức cởi ngay áo khóat ngoài, chỉ chừa lại cái áo sơ mi, sau đó xé một mảnh áo khoát bịt mặt lại rồi nổ máy chạy khỏi bến cảng. Không bao lâu sau đã đến rất gần chiếc thuyền của bọn họ.

Ta cúi đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy đại sư bá đột nhiên quay đầu lại quát lớn: "Người nào?"

Ta một tiếng cũng không dám ho, âm thầm bò tới mũi thuyền để có thể tiếp cận được thuyền của bọn họ nhanh chóng, ngay lúc đó thì nghe đụơc tiếng vỡ của đồ vật, nhìn lại trước mặt thì ra là một miếng kính lớn của thuyền đã bị Kim Liên Tử của đại sư bá làm cho nát bấy.

Ta vội chuyển thân thể tránh được mảnh vỡ của kính. Ngay lúc này ta bỗng nghe được tiếng của Thạch Cúc kêu to. Ta vội ngẩng đầu nhìn thì thấy Thạch Cúc đã bị đại sư bá quẳng ra ngòai khơi khang sáu bảy trượng. Ta không biết đại sư bá có biết bơi hay không, tuy nhiên lúc ta đang suy nghĩ thì chiếc thuyền của ta không ai điều khiển đã đâm vào chiếc thuyền nhỏ của đại sư bá.

Chiếc thuyền nhỏ lập tức gãy thành hai đọan, đại sư bá vội vàng phóng lên cao. Tta nhìn thấy cảnh đó, trong lòng không khỏi hỏang sợ.

Vốn dĩ, kế họach của ta là đẩy ông ta xuống biển, sau đó sẽ dùng dây kéo Thạch Cúc lên. Tuy nhiên, chiếc thuyền nhỏ mặc dù bị gãy thành hai đọan nhưng mảnh vỡ của nó vẫn nổi trên mặt nước. Nhìn thấy đại sư bá phóng lên cao, ta biết ý đồ của ông ta đang muốn phóng qua thuyền của ta.

Lúc này thuyền vẫn tiếp tục phóng tới, ta cũng không chần chờ, lấy dây quăng ra. Thạch Cúc cũng biết có người đến cứu nàng liền đưa tay nắm lấy sợi dây. Ta cũng không dám dừng thuyền lại để kéo Thạch cúc lên, vì vậy chiếc thuyền vẫn với tốc độ cao lao về phía trước, Thạch Cúc phía dưới bị kéo đi hình thành một dãy bọt trắng dài. Ngay trong lúc thân thể Thạch Cúc vừa rời mặt nước thì hai quả Kim Liên Tử bỗng chốc phóng nhanh đến nàng.

Ta quay đầu lại, vừa nhìn thì thấy đại sư bá đã rơi vào nước, ta liền nắm chặt dây kéo Thạch Cúc sang một bên tránh đựơc ám khí, sau đó ta vội kéo nàng lên thuyền rồi lái thuyền chạy vào bờ. Chiếc thuyền quá tốc độ lao luôn vào bờ cát mới dừng lại, ta vội nắm tay Thạch Cúc, nói: "Đi mau!"

Đến lúc này Thạch Cúc mới biết được là ta.

Nàng nói "Vệ đại ca, thì ra là anh”

Ta quay đầu nhìn lại thì thấy đại sư bá đang bơi nhanh vào bờ, ta vội nói: "Đừng nói nữa, chúng ta chạy mau, ông ta là đại sư bá của ta, chúng ta tuyệt không phải là đối thủ của ông ấy”

Ta vội kéo nàng chạy về phía chiếc xe đang đậu, lên xe, nổ máy chạy vội về phía trước. Xe chạy được một hồi trong lòng ta mới thở phào nhẹ nhõm, lột miếng vải trên mặt xuống.

Ngay lúc ta gỡ miếng vải che mặt xuống thì bỗng dưng nhớ ra một việc, trong lòng liền cảm thấy kinh hãi. Lúc này xe đã cách xa bến cảnh lắm rồi.

Hành động của ta vốn dĩ cực kỳ thành công, đại sư bá cũng chẳng hề biết người tới cứu Thạch Cúc là ai, nhưng là ta đã quên một điểm, cái áo khóat của ta vẫn còn để trong chiếc thuyền, đại sư bá chỉ cần kiểm tra một chút thì sẽ dễ dàng phát hiện ra danh thiếp của ta để trong đó và biết được chuyện này là do ta gây nên.

Mặc dù đây là một chuyện hi hữu ngoài ý muốn, nếu là ngừơi khác thì có lẽ nhìn thấy áo khóat của ta cũng chưa chắc đã lục sóat. Tuy nhiên, đại sư bá của ta là người ra sao? Ông ta làm sao có thể bỏ qua từng chi tiết ấy đựơc?

Ta cũng biết lúc này muốn trở lại bến cảng lấy áo khóat đã không còn kịp nữa rồi.

Trong lòng ta hiện tại lọan cả lên, trong cả đời ta cho tới bây giờ cũng chưa hề cảm thấy lọan lên như vậy. Ta không sợ đắc tội Tử Thần, càng không sợ tranh chấp với mafia, nhưng là, ta tuyệt không thể tưởng tượng, nếu ta và Đại sư bá đối nghịch thì có một tia thắng lợi dành cho ta không?

Thạch Cúc cũng nhìn ra ta đang lo lắng, nàng nhìn ta một hồi lâu, sau đó lên tiếng hỏi: "Vệ đại ca, có chuyện gì ngoài ý muốn à?"

Ta một mặt cứ điều khiển xe lướt nhanh về phía trước, chỉ chốc lát đã vào đựơc đường chính của Monte Carlo, một mặt trong đầu cứ suy nghĩ tìm đối sách, thậm chí không hề để ý đến Thạch Cúc đã hỏi gì.

Thạch Cúc cắn môi hỏi lại lần nữa. Lúc này ta mới thở dài một hơi, nói: "Phiền toái lớn tới rồi."

Thạch Cúc cúi đầu nói "Đều là do tôi không tốt"

Ta muốn an ủi nàng vài câu, nhưng là trong đầu ta lúc này thật sự quá hỗn loạn, liền nói hơi lớn tiếng: "Lúc này không phải là lúc tự trách cứ, sự phiền toái mà chúng ta gặp phải bây giờ thật sự quá lớn rồi”

Thạch Cúc ngẩn người, đôi mắt đã hồng cả lên, hai giọt nước mắt rơi xuống má, nàng nói: "Vệ đại ca, rốt cuộc là phiền toái lớn gì vậy?"

Ta suy nghĩ một chút, nói: "Cha của cô tới đây rồi, cô biết chưa?”

Thạch Cúc "a" một tiếng, thân thể không tự chủ được ngã về phía sau, thốt: "Cha tôi sao?"

ta gật đầu, đem chuyện gặp tại quán ăn ở Nice kể cho thạch cúc nghe "Thủ hạ của cha cô ……"

Thạch Cúc nói: "Người đó tôi biết, tôi gặp phải hắn trên đường, hắn đã lừa tôi vào trong khách sạn”

Ta gật đầu nói: "Không sai, lúc cô bị hắn lừa thì đã bị đại sư bá phát hiện cho nên cô mới rơi vào tay ông ta. Tử Thần hiện tại có thể đã biết hình cảnh quốc tế đang chú ý tới hắn nên đã ngày càng cẩn trọng, hoặc là có thể vì một nguyên nhân gì đó cho nên hắn mới hạ lệnh cho đại sư bá của tôi huỷ thi diệt tích. Thật trùng hợp và may mắn ông ta là đại sư bá của tôi, nếu hắn phái ra một cao thủ khác thì nói không chừng chúng ta đã chôn vùi theo bảo tàng của Rommel rồi"

Thạch Cúc lẳng lặng nghe ta nói xong, mới nói "Không phải bây giờ chúng ta đã chạy thóat rồi sao?”

Ta cười khổ nói: "Phải, chúng ta đã chạy thoát nhưng áo khóat của tôi vẫn còn ở trên thuyền, điểm chết người chính là trong đó có danh thiếp của tôi”

Thạch Cúc ngây người một hồi lâu rồi nói: "Võ công của đại sư bá anh rất lợi hại phải không?”

Ta thở dài một hơi nói: "Cho dù cả hai người chúng ta cũng tuyệt đối không có cách nào địch lại ông ta"

Thạch Cúc nghe thấy ta nói như vậy cũng lo lắng hẳn lên, vội hỏi: "Bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Ta suy nghĩ một hồi lâu, mới nói: "Chúng ta trở về khách sạn thu xếp rồi sau đó lập tức rời khỏi nơi này"

Thạch Cúc lại ngây người một hồi lâu, lẩm bẩm: "Ta …… ta bây giờ biết đi đâu đây?", nàng nói đến đây lại có hai giọt nước mắt rơi xuống.

Ta nói: "Tôi nghi ngờ có thể bạn gái của Hoàng Tuấn là người đã phát hiện ra bảo tàng của Rommel. Chúng ta trước tiên quay lại Bastia, sau đó đi tìm hai người họ"

Thạch Cúc than thở "Cha tôi đối với tôi như vậy, tìm được bảo tàng bây giờ còn có tác dụng gì nữa?”

Ta cười khổ nói: "Ngay cả tôi cũng không biết có tác dụng gì nhưng tôi nhất quyết phải tìm ra nó, tôi không muốn công sức của chúng ta đổ sông đổ biển. Tôi nhất định sẽ tìm ra nó"

Thạch Cúc im lặng không nói. Cho đến khi xe chạy đến trung tâm của Monte Carlo, ta mới giảm tốc độ chạy chậm lại, ta biết lúc này đại sư bá nhất định cũng đã tìm được xe và đang trở lại Monte Carlo này.

Bởi vậy, trong lúc lái ta không ngừng nhìn vào kính chiếu hậu để xem phía sau có người nào đuổi theo không, may mà mãi cho đến khi chúng ta tiến trung tâm vẫn không có ngừơi nào theo dõi. Ta lái xe đến trứơc khách sạn, cho tên giữ xe tiền boa nhờ hắn giúp kiếm chỗ đậu rồi trở lại phòng.

Vào đến phòng, hai ngừơi chúng ta dùng tốc độ nhanh nhất thu xếp hành trang, chúng ta đã quyết định bỏ đi rất nhiều đồ vật. Sau đó chúng ta hóa trang. Thạch Cúc hóa trang thành một người phụ nữ trung niên, còn ta thì cũng hóa trang thành một thân sĩ có tuổi. Khi ta làm thủ tục trả phòng xong xuôi, vừa bước ra khỏi cửa chính thì nhìn thấy đại sư bá, sắc mặt đang giận dữ từ một chiếc taxi phóng xuống.

Lúc này, trái tim của ta dường như đã ngừng đập, Thạch Cúc nắm lấy khủyu tay ta kéo đi, thật là may mắn cho chúng ta, đại sư bá không hề để ý đến, chỉ vội vã tiến vào khách sạn.

Ta biết ông ta nhất định là trở về báo cho Tử Thần biết nhiệm vụ đã thất bại.

Tử Thần đương nhiên là không dám trách cứ gì ông ta, bởi vì ông ta là trưởng bối của hắn. Tuy nhiên ta có thể biết chắc một điều là trong lòng đại sư bá nhất định sẽ cảm thấy bất an bởi vì không có hoàn thành sự ủy thác của Tử Thần. Ông ta nhất định sẽ hận hai người chúng ta tận xương tủy và thề sẽ bắt được chúng ta mới cam tâm, vì ông ta là loại ngừơi bảo thủ và cố chấp.

Ngay phút chúng ta gặp đựơc đại sư bá, mặc dù ông ta không phát hiện ra nhưng tư thế của chúng ta đã trở nên giống như tượng gỗ vậy, bởi vì toàn thân cơ thể của chúng ta do khẩn trương mà trở nên cứng đờ. Mặc dù ta đã trải qua không biết bao nhiêu kỳ hiểm, nhưng ta cho tới bây giờ cũng chưa từng trải qua loại cảm giác kinh khủng này.

Chúng ta đi một hồi rồi lên taxi ra bến cảng rời khỏi Monte Carlo. Hai ngày sau đó, chúng ta vẫn giữ nguyên hình ảnh hóa trang đến đựơc Bastia.

Chúng ta trở lại Bastia và vẫn ở trọ tại khách sạn Ngân Ngư. Nơi này vẫn chẳng thay đổi chút nào so với lúc chúng ta rời đi. Nghỉ ngơi được nửa ngày, ta liền tra bản đồ tìm kiếm quê hương của Thi Duy Cơ. Quê huơng của cô ta nằm tại phía bắc của Bastia, địa danh là do Lãnh sự G nói cho ta biết, đó là một cái thôn rất nhỏ, có tên là Palagaccio.

Chúng ta quyết định sáng sớm ngày mai sẽ đi bộ vào đó. đêm đó, chúng ta thay phiên nhau ngủ và canh gác. Lúc nửa đêm ta nghe được Thạch Cúc gọi tên của ta trong mộng. Tuy nhiên, cả đêm dài ta lại nhớ tới Lê Minh Mai, nhớ tới việc nàng cùng Tử Thần kết hôn, ta không tự chủ được, nắm chặt lấy bàn tay.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Toản Thạch Hoa - chương 29 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Toản Thạch Hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Toản Thạch Hoa - chương 29. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.215017080307 sec