Toản Thạch HoaToản Thạch Hoa - chương 27

Chương 27Tải chương
Truyện khác > Khoa huyễn
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 11: Một Đời Võ Lâm Dị Nhân


(1)


Ngoại trừ hắn ra thì thật sự không còn ai có bản lĩnh võ công cao cường như vậy? Do đó, khi ta vừa nghe tên đại hán thốt ra hai tiếng “tiểu thư” thì liền đóan ra đó là Thạch Cúc.

Lão già “hừ” một tiếng, nói "Nó sao vậy, định bắt chước Hoàng Tuấn à?”

Một đại hán nói "Không, tiểu thư thế nào có thể làm vậy, nghe nói cô ấy đang ở chung với đồ đệ của Dương Châu Phong Kim Nhị. Khi chúng tôi nhìn thấy tiểu thư thì cô ta đang đi lang thang một mình, không thấy tên đồ đệ của lão ăn mày kia”

Đồ đệ của Dương Châu Phong Kim Nhị, chẳng phải hắn đang nói tới ta sao?

Thạch Cúc đã bị bọn họ phát hiện nhưng thật sự cô ấy đang ở đâu đây? Ta nóng lòng muốn biết đựơc điều này.

Một tên đại hán lại cười cười nói "Xin chưởng môn yên tâm, chúng tôi đương nhiên sẽ không bất kính với sư muội"

Tên đó chưa nói hết lời thì Thạch Hiên Đình đã vỗ mạnh một chưởng lên bàn nói "Không cần khách khí với nó”

Ta nghe đến đó trong lòng liền chấn kinh. Ba ngườii đại hán khác cũng ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau. Thạch Hiên Đình lại nói "Nó đang ở đâu? "

Tên đại hán nói "Hiện đang ở tại khách sạn nơi chúng tôi ở"

Thạch Hiên Đình quát lên "Phạn Dũng, ngươi chẳng lẻ không sợ nó chạy đi sao? Nhanh, bằng bất cứ giá nào phải mang nó về đây”

Tên đại hán lập tức đứng lên rồi vội vã đi ra. Trong lòng ta cảm thấy lo lắng vô cùng, liền lấy tiền ra để trên bàn rồi cũng phóng theo tên đại hán.

Ta biết rõ nếu còn ở lại tiếp tục nghe lén thì có thể biết được chưởng môn Bắc Thái Cực Môn Thạch Hiên Đình đến đây để làm gì. Tuy nhiên ta không thể không đi tìm Thạch Cúc bởi vì ta nhìn thấy sắc mặt và giọng nói của Thạch Hiên Đình đối với Thạch Cúc cực hận, loại thái độ đó tuyệt không phải là sự giận dỗi bình thường đối với con cái. Thạch Hiên Đình đã phái Thạch Cúc đi giết Hoàng Tuấn, đương nhiên sẽ xử trí nghiêm khắc đối với Thạch Cúc nếu cô ấy không hòan thành nhiệm vụ, ta tuyệt không thể để cho Thạch Cúc rơi vào tay bọn họ.

Hơn nữa, ta còn phải tìm được Thạch Cúc rồi cùng nàng đi tìm bảo tàng của Rommel, mặc kệ có bảo tàng thật hay không.

Ta vừa đi ra bên ngoài cửa thì đã thấy tên đại hán kia vẫy tay kêu taxi và lên xe đi, ta vội quay lại xe của mình và lái đuổi theo.

Chiếc xe taxi chạy về trung tâm thành phố phồn hoa, ta cũng bám sát theo sau nhưng khi đến một quảng trừơng lớn chiếc xe taxi đột nhiên ngừng lại.

Ta biết tên đại hán nhất định sẽ trở về khách sạn hắn đang ở để xác định Thạch Cúc còn đang ở trong phòng hay không nhưng xung quanh quảng trường này, các tòa nhà đều là của chính phủ, tuyệt không có một cái khách sạn nào.

Ta cảm thấy nghi hoặc đành phải dừng xe lại. Tên đại hán vừa xuống xe taxi thì dùng một thân pháp cực nhanh phóng tới xe của ta, sau đó vung tay sử ra một chưởng đánh vào cửa kính xe.

Một chuởng này phát ra âm thanh cũng không lớn nhưng lại làm cho kính xe nát vụn. Qua lực đạo của chưởng ta thấy được tên này có võ công cực cao.

Trong tình hình như vậy, ta cố gắng giữ bình tĩnh nói "Tiên sinh, ông muốn làm gì thế?” Ta dùng tiếng Pháp hỏi hắn, làm ra bộ dáng là một hoa kiều đang sống tại đây.

Nhưng hắn cười lạnh một tiếng nói "Bằng hữu, đừng giả vờ nữa, tại sao phải theo dõi ta. Ngươi là ai?"

Ta thầm bội phục ánh mắt lợi hại cùng kiến thức quảng bác của hắn. Ta mỉm cười nói "Bằng hữu, ngươi không thấy là đánh nhau ở chỗ này sẽ làm cho người ngoại quốc chê cười chúng ta sao?”

Tên đại hán lại cười lạnh nói "Vậy muốn đấu ở chỗ nào?"

Ta lắc đầu nói "Không cần đấu, ta và ngươi không thù không oán, sao phải phân cao thấp làm chi?"

Ta vừa nói vừa dùng chân đạp ga vọt xe tới phía trước rồi quẹo vào một con đường nhỏ, sau đó nhanh chóng mở cửa xe phóng ra, tiếp đó núp qua một bên tiếp tục theo dõi tên đại hán.

Lúc này cũng thấy hắn đang nhanh chóng phóng về hướng ta chạy đi. Ngay trong lúc hắn tới gần, trong lòng ta không khỏi lo lắng bởi vì nếu hắn nếu tới gần chút nữa là nhìn thấy được chiếc xe của ta thì hắn nhất định có thể đoán biết là ta, và khi đó hắn sẽ rất cẩn thận. Kế hoạch theo dõi hắn nhất định khó có thể thực hiện.

Cũng may khi hắn tới gần thì quẹo vào một con đường khác cho nên cũng không có phát hiện ra xe của ta. Tìm kiếm một lúc lâu thì hắn bỏ đi. Ta chờ khi hắn đi ra xa khoảng bảy tám thước thì ta liền rời khỏi chỗ núp bước theo hắn.

Trên đường người đi bộ rất nhiều, mặc dù hắn rất cẩn thận luôn luôn xoay đầu về phía sau nhìn nhưng cũng không thể phát hiện ra ta trong đám người dày đặc.

Chỉ trong chốc lát ta đã nhìn thấy hắn đi vào một khách sạn lớn. Ta đợi một chút rồi cũng bước vào. Khi vào đại sảnh ta liền thấy hắn đang ở trong thang máy, sau đó ta đợi một chút thì thấy thang máy dừng lại ở tầng bốn. Ta lập tức dùng tốc độ nhanh nhất theo thang bộ chạy lên tầng bốn.

Khi ta vừa bước vào hành lang tầng bốn thì trông thấy được hắn đang đẩy cửa phòng bước vào. Có thể là do ta chạy vội nên tiếng bước chân phát ra hơi lớn nên khi hắn vừa vào phòng thì lại quay đầu ra quan sát. Hắn liền trông thấy ta.

Hắn thấy ta sắc mặt liền hiện lên sự phẫn nộ. Ta không đợi hắn có phản ứng liền phóng đến. Hắn thấy vậy liền vung tay sử ra một chưởng đánh về phía ta.

Ngay lúc này có một cặp vợ chồng người Mỹ đang cười hỉ hả từ phía hành lang bên kia đi đến. Ta không thể để bọn họ phát hiện ra ta và người khác đang đánh nhau bởi vì người Mỹ luôn thích quản chuyện không đâu. Do đó ta lập tức vận mười thành lực đạo, xuất ra một chưởng nghênh đón chưởng của tên đại hán. Song chưởng tương giao, “bụp” một tiếng, tên đại hán bị chưởng lực của ta chấn lui ba bước, lảo đảo ngã vào phòng. Ta nhân cơ hội đó cũng phóng vào phòng rồi đóng cửa lại.

Ngay lúc ta đóng cửa và quay lại thì tên đại hán lại hung hăng phóng đến tấn công ta. Thân hình ta nhanh chóng né qua một bên rồi thuận tay điểm vào "Nhuyễn huyệt" của hắn. Tên đại hán lập tức té ngã trên mặt đất.

Ta cũng không để ý tới hắn, kêu lên "Cúc, cô đang ở -"

Nhưng chữ “đâu” còn chưa ra khỏi miệng thì nghe được ở phía sau lưng có tiếng gió vang lên. Ta vội vàng quay đầu lại thì nhìn thấy một thanh chủy thủ đang hướng ngực của ta công đến. Lúc này mũi của nó chỉ còn cách ta khoảng ba bốn tấc, nguy hiểm cực kỳ.

Ta vội vàng nhảy về phía sau để tránh, tuy nhiên tên cầm đao lại tiến lên một bước, thanh chủy thủ lại đến gần ngực của ta.

Ta không khỏi há mồm kêu một tiếng "Thủ pháp quá nhanh"

Thân thể ta liền nghiêng về một bên, tay ta cũng vung ra, ngón tay hình thành một móc câu đánh về phía hắn. Chiêu này chính là sư phụ của ta truyền lại gọi là "Phong Tử Mại Tửu" (tên điên mua rượu ^.^).

Chớp mắt khi ta tấn công hắn thì thân hình của hắn liền đảo qua né tránh. Do lỡ trớn nên thân hình hắn vẫn tiến về phía trước, thanh chủy thủ liền cắm sâu vào tường.

Ta không để cho hắn có cơ hội quay lại, liền tiến lên trước một bước vung cước đạp vào lưng hắn làm hắn cũng ngã xuống ngất đi.

Ngay lúc này thì ta lại nghe được chốt cửa phòng ngủ chuyển động. Ta mỉm cười nói "Cô nhóc, còn không bước ra?”

Lời vừa nói xong, cửa phòng ngủ đã mở ra. Ta vừa nhìn thì không khỏi giật mình. Đứng trước cửa phòng ngủ không phải Thạch Cúc mà là một người đại hán có vóc dáng rất cao, mặt nhung nhúc thịt, tuổi khỏang năm mươi, tuy nhiên hai mắt thần quang lấp lánh. Trên người hắn mặc dụ bận đồ tây nhưng ta nhìn vào cũng biết được hắn tuyệt không phải là người thường xuyên mặt tây phục, bộ dáng của hắn có vẻ hết sức quái dị.

Hắn vừa nhìn thấy ta, liền nở nụ cừơi quái dị nói "Con nhóc? Vệ bằng hữu, anh đang gọi ta hả?”

Ta cố gắng giữ lấy bình tĩnh nói "Ngươi là ai?". Ta mặc dù lên tiếng hỏi nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an bởi vì nếu hắn xuất hiện ở chỗ này thì nhất định là tay chân của Thạch Hiên Đình.

Tuy nhiên ngay lập tức ta biết phán đoán của mình sai lầm.

Hắn đưa tay cởi áo vét ra rồi cầm nó vỗ vỗ vài cái. Ta liếc mắt nhìn thì nỗi bất an trong lòng cũng nhiều lên. Ngay thắt lưng hắn có đeo một miếng long đầu kim bài, vậy hắn chính là một trong mười hai long đầu của Xích Thủy Bang, một trong hai cao thủ mạnh nhất dưới tay của Tử Thần.

Hắn lại mỉm cười nham hiểm nói "Vệ bằng hữu, thật nghĩ không ra chúng ta lại gặp nhau tại đây, thật không phải tốn công sức tìm anh"

Ta lui về phía sau một bước, nói "Nguyên là long đầu của Xích Thủy Bang, thất kính thất kính. Chẳng biết các hạ tìm ta có chuyện gì chỉ giáo?"

Ta vừa nói vừa lùi về sau thêm mấy bước nữa, lưng dựa vào tường chờ cơ hội. Tuy nhiên hắn vẫn bất động đứng tại cửa, vẻ mặt và thần thái tự tiếu phi tiếu (cười mà không cười ^.^). Ta lúc này phải rất cẩn thận bởi vì long đầu của Xích Thủy Bang ai cũng thân mang tuyệt kỷ, là nhân vật trí dũng song toàn.

Hắn lạnh lùng thốt "Cũng không có gì chỉ giáo, bất quá muốn mời các hạ đi đến một chỗ mà thôi”

Ta lập tức hỏi lại hắn "Đến đâu?”

Hắn đột nhiên lại mỉm cười nói "Địa ngục"
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Toản Thạch Hoa - chương 27 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Toản Thạch Hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Toản Thạch Hoa - chương 27. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.210397958755 sec