Toản Thạch HoaToản Thạch Hoa - chương 22

Chương 22Tải chương
Truyện khác > Khoa huyễn
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9: Địch Nhân Thần Bí


(1)


Bọn người Hoàng Tuấn đi theo phía sau chúng ta. Hoàng Tuấn hiển nhiên rất khẩn trương bởi vì hắn không ngừng thấp giọng nói với chúng ta "Không nên vọng động! Không nên vọng động"

Khi đó trong lòng ta thật sự cảm thấy rất tò mò muốn biết Hoàng Tuấn rốt cục muốn đem chúng ta giao cho ai đây.

Tử Thần? Không có khả năng bởi vì chúng ta vừa rời khỏi phòng của hắn.

Mafia? Khả năng cũng không lớn bởi vì trong hai tên thủ lĩnh thì một đã chết, một bị trọng thương còn đang nằm ở bệnh viện. Mafia đang trong vòng hỗn lọan, cảnh sát Ý cũng đang nhân cơ hội này dùng hết lực lượng đối phó bọn chúng. Bọn chúng lo còn không kịp thì còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chúng ta.

Nhưng bọn kia là ai? Tại sao chúng lại muốn có được chúng ta?

Ta và Thạch Cúc vẫn sóng vai bước đều, không có ai phát hiện ra chúng ta đang bị súng chỉa vào. Đi tới cửa khách sạn, người gác cửa gọi taxi cho chúng ta, sau đó năm người chúng ta đồng loạt lên xe. Tuy nhiên xe chạy được một khoảng không xa lắm thì Hoàng Tuấn liền kêu tài xế ngừng lại, lúc này đây có một chiếc xe lớn khác chạy tới đậu lại bên xe chúng ta.

Chúng ta lại đồng loạt chuyển xe, đi được khoảng mấy dặm thì bọn chúng dùng vải đen bịt mắt chúng lại, dưới sự uy hiếp của súng ống chúng ta cũng chả làm gì được.

Sau đó, ta chỉ cảm giác được chiếc xe từ từ quẹo phải. Chạy được một lúc thì nó chạy vào một con đường gập ghềnh. Qua một hồi lâu, ta ước toán được lộ trình dài khỏang sáu mươi dặm. Tiếp theo chiếc xe dừng lại, chúng ta bị áp giải xuống xe, súng vẫn chỉa vào lưng của chúng ta.

Ta chỉ nghe được một giọng nữ hết sức mê người vang lên "Hoàng Tuấn", đồng thời cũng nghe được Hoàng Tuấn kêu lên "Thi Duy Cơ"

Lúc này chân ta cảm giác được đang đi trên một nơi có nhiều cỏ. Tiếp theo, ta nghe được tiếng chân chạy vội vã của hai người, đương nhiên đó là tiếng chân của Hoàng Tuấn và Thi Duy Cơ hai người chạy đến ôm nhau.

Tiếp theo, ta lại nghe được một giọng nói "Hoàng tiên sinh, anh tuyệt không thể kể với kẻ nào về chuyện này, nếu không Thi Duy Cơ vẫn phải trở về đây đấy, anh hiểu không?"

Hoàng Tuấn cuống quít nói "Tôi hiểu rồi. Tôi hiểu rồi"

Giọng nói đó lại vang lên "Anh bây giờ có thể đi, hy vọng hai người có thể quên hết mọi chuyện hôm nay”

Tiếng bước chân lại vang lên, tiếp theo đó là tiếng xe mô tô nổ máy và chạy đi. Hiển nhiên là Hoàng Tuấn và Thi Duy Cơ đã đi xa.

Sau đó, ta lại nghe được giọng nói đó phân phó cho hai tên đang áp giải ta và Thạch Cúc. Bọn chúng đang dùng một loại ngôn ngữ kỳ lạ nói chuyện với nhau.

Ta thậm chí không thể nghe ra được đây là loại ngôn ngữ gì. Ta thấy hai tên đó nước da mặc dù đen nhưng cũng không phải là dân châu phi, thân hình bọn chúng rất cao, trong mắt tóat ra ánh mắt của thú dữ, bọn chúng là người phương nào đây? Bọn chúng đang nói chuyện gì? Bọn chúng làm thế nào để xử lý chúng ta?

Trong đầu ta suy nghĩ rất nhiều vấn đề, lúc này thân thể ta lại bị súng chỉa vào và bị ép bước về phía trước.

Ta từng cố gắng mở miếng vải che mắt nhưng khi tay của ta vừa mới đưa lên thì súng đã áp sát vào người, ta không có chút cơ hội phản kháng. Cho dù ta có khả năng chạy được thì trong lúc gỡ miếng vải bịt mắt xuống nhất định sẽ bị trúng đạn, bởi vậy ta chỉ theo lệnh bước tới, và hy vọng Thạch Cúc cũng giống như ta, đừng vọng động vào lúc này.

Chúng ta đi lên một bậc thang đá, ta thầm đếm được có tổng cộng hai mươi ba bậc thang. Sau đó ta bước vào một căn phòng.

Ta liền mở miệng nói "Mặc dù ta là tù binh của các ngươi nhưng các ngươi cũng phải lịch sự mở vải che mắt cho ta chứ"

Không có tiếng trả lời.

Ta không thể làm gì khác hơn là tiếp tục bước về phía trước cho đến khi có tiếng mở cửa vang lên. Lúc này ta mới biết được bọn áp giải ta đã rời khỏi. Ta thử thăm dò giơ cánh tay lên, thấy không có phản ứng gì, ta liền gỡ vải bịt mắt xuống. Vừa gỡ xuống thì ta cũng nhìn thấy được Thạch Cúc đang gỡ miếng vải bịt mắt.

Thạch Cúc lập tức chạy đến phía ta nói "Vệ đại ca, chúng ta đang ở đâu thế?"

Ta nói "Làm sao ta biết được?"

Một mặt nói như vậy, một mặt ta dùng ánh mắt quan sát xung quanh. Đây là một gian phòng mang phong cách cổ điển của Pháp, có thể kết luận được nơi này trước kia nhất định là có một quý tộc người Pháp sống tại đây. Ta liền chạy đến bên cửa sổ, định mở nó để thoát ra nhưng vô vọng.

Lúc này Thạch Cúc đang đứng trước cửa chính tìm cách mở nó nhưng cũng không có kết quả. Tiếp đó hai người chúng ta ngồi xuống ghế sofa, đảo mắt nhìn quanh.

Trên một cái bàn bằng gỗ anh đào gần đó có đặt rất nhiều loại rượu ngon đắt tiền. Ta liền bước đến rót ra hai cái ly, sau đó ta đưa cho Thạch Cúc một ly.

Tay Thạch Cúc cầm ly có chút phát run, nói "Vệ đại ca, cái này có phải là do Tử Thần xếp đặt không?”

Ta lắc đầu nói "Có thể không phải."

Ta vẫn quan sát bốn phía. Trong phòng có một giá sách lớn, tất cả sách đều là sách nghiên cứu và chỉ một chủ đề, đó là đều nghiên cứu về các dân tộc ở Châu Phi.

Ước chừng khoảng mười lăm phút trôi qua, chúng ta đột nhiên nghe được tiếng ho khan vang lên, rồi giọng nói của một người từ trên trần truyền xuống, nói "Hai vị có lẽ không quen, nhưng chúng ta chỉ cần sự hợp tác của hai vị thôi"

Ta ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên trần có gắn loa và micro, đương nhiên lời chúng ta nói tên vừa lên tiếng cũng có thể nghe được. Ta lạnh lùng nói "Các người là ai?"

Giọng nói lại vang lên, trong giọng nói vẫn không có chút cảm tình nào "Điều này hai vị không cần để ý, có hợp tác với chúng ta hay không, hãy trả lời đi"

Tên này dùng tiếng Anh hết sức chuẩn nhưng bởi vì quá chuẩn nên ta có thể khẳng định hắn không phải là người Anh.

Ta liền hỏi "Hợp tác chuyện gì, ta có thể biết đựơc không?"

Giọng nói vang lên "Về chuyện bảo tàng của Rommel, trong đó có một số đồ đối với hai vị vô dụng"

Ta lấy làm kinh hãi, không tự chủ nắm chặt lấy tay của Thạch Cúc đang ngồi cạnh bên.

Ta thật không ngờ đến, chỉ vì muốn hưởng thụ một chút không khí yên tĩnh trong bầu trời đêm trên biển đã làm cho ta gặp phải nhiều phiền toái như vậy.

Qua lời nói của chúng thì ta cũng có thể hiểu được, vì theo truyền thuyết thì trong bảo tàng của Rommel có một số lớn kim loại quý hiếm, đó là "uranium". Hiển nhiên là hắn đang nói tới thứ này. Đương nhiên bình thường thì hình như không có bất cứ kẻ nào đối với cái loại chất phóng xạ này cảm thấy hứng thú.

Điều này làm cho ta nghĩ đến ta đang bị cuốn vào cuộc đấu tranh của gián điệp các nước.

Và ta cũng hiểu rõ tên đang lên tiếng này là một người cực kỳ đáng sợ, so với Tử Thần và Mafia thì còn đáng sợ hơn nhiều! Bọn xã hội đen thì vẫn còn có tính người, nhưng bọn gián điệp hoặc đặc vụ thì muốn tìm ra một tên có nhân tính là điều không tưởng, bởi vì nghề nghiệp của bọn chúng căn bản không hề có hai chữ "nhân tính" tồn tại!

Lúc ấy, ta ngây người một hồi lâu, rồi nói "Vị tiên sinh kia, ta sợ anh đã tìm lầm người rồi, bởi vì cho đến bây giờ chúng ta cũng chỉ có duy nhất tấm bản đồ trên tay mà thôi"

Đối phương lên tiếng "Ta biết, tấm bản đồ của hai vị chả hề có giá trị gì"

Ta liền nói "Nếu vậy thì anh còn mời chúng ta đến đây để làm chi. Chúng ta đâu có cái gì để hợp tác đâu”

Giọng nói lại vang lên "Là do hai vị đã gặp qua thi thể của Peite Luck Leica"

Ta lấy làm kinh hãi, nghĩ không ra đối phương lại biết được nhiều việc như thế. Hiện ta có thể khẳng định bọn này có tình báo nằm trong Mafia. Ta nói "Đúng vậy thì sao?"

Tiếng cười vang lên, rồi nói "Thì sao hả? Vệ tiên sinh, chuyện như thế nào thì phải coi sự hợp tác của anh!"

Ta không tự chủ được liền đứng lên, lớn tiếng nói "Chúng ta không có phát hiện cái gì trên thi thể của hắn cả"

Đối phương nghe xong liền im lặng một lúc lâu, sau đó nói "Anh hãy cố gắng suy nghĩ lại một chút xem. Cho đến khi anh muốn cùng chúng ta hợp tác thì anh có thể nhấn cái nút đỏ nằm ở trên bàn. Nếu như anh muốn cái gì khác thì hãy nhấn cái nút màu lam. Chúc may mắn”

Ta dùng sức ném ly rượu xuống đất, ly rượu bị ném mạnh vỡ tan trên thảm. Ta lập tức đi tới bên cạnh cái bàn rồi dùng sức ấn vào cái nút màu đỏ. Sau đó tiếng của đối phương lại vang lên "Nhanh vậy đã quyết định rồi sao?

Ta lớn tiếng thốt lên "Mau thả chúng ta ra, nếu không chúng ta sẽ tìm cách thoát"

Thanh âm lại vang lên "Nếu không ngại thì anh cứ thử"

Ta lập tức nói ngay "Các người là ai? Quân Xô Viết à?”

Giọng nói cùng tiếng cười vang lên "Mấy con heo Nga ư? Ha ha"

Ta lập tức lại hỏi "Các ngườii là người Mỹ?"

"Đương nhiên cũng không phải heo Mỹ"

Ta liền đấm một quyền lên bàn nghe cái rầm rồi nói “Đủ rồi, ta nói cho ngươi biết, ngươi đã có được tin tình báo sai lầm, ta căn bản không có gì để hợp tác cùng ngươi, ngươi chỉ đang lãng phí thời gian mà thôi”

Đối phương nói "Hãy bình tĩnh một chút nào. Nếu anh suy nghĩ thông suốt thì hãy nhấn cái nút màu đỏ”

Ta lại ngồi xuống sofa, trong đầu suy nghĩ tên này nếu không thuộc hai quốc gia lớn thì hắn là người nước nào đây? Ta hiện cũng không có nhiều thời gian để suy nghĩ vấn đề này vì chuyện chính trị ta không có hứng thú. Điều ta lo lắng lúc này là làm thế nào để thoát khỏi nơi đây.

Thạch Cúc nhìn ta, thấp giọng nói "Chúng ta nên giả bộ muốn ăn một chút thức ăn để xem bọn chúng làm sao mang tới cho chúng ta"

Đây là một ý kiến quá hay, ta liền đưa tay nhấn cái nút màu lam, ngay lập tức ở trên trần lại phát ra giọng nói nhưng lúc này lại là giọng nữ "Tiên sinh, anh có gì phân phó?"

Ta nói "Vui lòng chuẩn bị cho ta một bữa tiệc dành cho hai người, à ta còn muốn hai cây súng, loại giảm thanh đấy"

Ta thật không ngờ yêu cầu của ta được đáp ứng ngay tức khắc. Giọng cô gái vang lên "Bữa tiệc dành cho hai người cần có thời gian chuẩn bị, còn súng thì... có ngay"

Ta lấy làm kinh hãi, hỏi "Ở đâu?"

Giọng cô gái lại vang lên "Mời hai vị nhìn về phía cửa"

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Toản Thạch Hoa - chương 22 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Toản Thạch Hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Toản Thạch Hoa - chương 22. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.232919931412 sec