Toản Thạch HoaToản Thạch Hoa - chương 16

Chương 16Tải chương
Truyện khác > Khoa huyễn
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7: Hải Thượng Vong Mệnh (Bỏ mạng trên biển)


(1)


Khoảng nửa giờ sau, chúng ta nghe được từ phía xa xa vang lại một tiếng nổ "Ầm" thật lớn, một cột lửa to từ trên biển bốc lên.

Trải qua một lúc thì ánh lửa mới tắt hẳn. Ta và Thạch Cúc nhìn nhau, im lặng không nói gì. Một lúc sau ta lên tiếng "Cô thấy thế nào?"

Thạch Cúc ngây người một hồi rồi nói "Vệ đại ca, bất luận thế nào thì ta cũng thấy chiếc du thuyền này có gì đó kỳ lạ vô cùng”

Ta nói "Cô có nghĩ là có người có chủ tâm cứu chúng ta không?”

Thạch Cúc cười khổ một chút nói "Ở chỗ này sao?"

Ta chỉ nói "Không sai!"

Thật lòng mà nói, trong lòng ta hiện tại đang nghĩ tới một chuyện, nếu Tử Thần đã đến đây thì đương nhiên Lê Minh Mai cũng đến, có thể người cứu chúng ta là nàng.

Ta cảm thấy có phần an tâm, chiếc thuyền của chúng ta thuê đã nổ tan tành nhưng chúng ta cũng đã an toàn thoát khỏi. Trong lòng ta hiện cũng lo lắng và suy nghĩ lời của Thạch Cúc. Chúng ta ra boong tàu để nghỉ một chút. Ta ngồi xuống, bốn bề tối đen và yên tĩnh lạ thường .

Thạch Cúc đã tắt máy để cho thuyền tự trôi. Đột nhiên trong lúc đó, Thạch Cúc lên tiếng "Vệ đại ca, anh nghe xem, đó là âm thanh gì vậy?”

Ta đang muốn kêu nàng ngồi xuống nghỉ ngơi thì nghe được lời của nàng, tức thì liền ngẩn người.

Ta nghe được một âm thanh đang phát ra cực nhỏ. Ta cho rằng nếu không phải là người từng luyện qua nội công, có tai mắt đặc biệt linh mẫn thì nhất định sẽ nghe không được. Âm thanh đó phát ra "Đích …… đích …… đích" không ngừng, nó giống như là âm thanh của một cái đồng hồ báo thức.

Ta lắng nghe một hồi, nói "Chỉ sợ bên trong cabin có một cái đồng hồ báo thức đang reo”

Chúng ta vội vàng đi vào trong cabin thuyền, quả nhiên có một cái đồng hồ báo thức đang nằm đó, Thạch Cúc đưa tay nhặt nó lên rồi ném xuống biển.

Tuy nhiên, âm thanh "Đích …… đích ……" vẫn vang lên, chúng ta hiện tại không biết nó phát ra từ đâu nữa.

Ta tin rằng ai trong đời cũng đều trải qua một lần như vậy, nghe được một âm thanh cực nhỏ truyền tới nhưng lại không thể tìm nơi nó phát ra. Nó từ bốn phương tám hướng truyền đến, căn bản không biết ở nơi nào.

Lúc này chúng ta hai người đang ở trong hoàn cảnh như thế.

Chúng ta mặc dù không có mở miệng nhưng trong lòng đều biết loại âm thanh này là do vật gì phát ra, đó là bom hẹn giờ.

Ta lại trúng kế của đối phương.

Ta hiện tại có thể đoán được, lúc chúng ta lên thuyền tại cảng tàu thì trên thuyền chúng ta thuê không có đặt bom, tuy nhiên do đối phương dàn cảnh để chúng ta tin là có.

Ngay lúc chúng ta hoang mang thì đối phương lại phái người mang chiếc thuyền này tới để chúng ta thấy được sự an toàn, nhưng thực tế chiếc du thuyền này mới là chiếc có đặt bom. Nếu chúng không bố trí chiếc thuyền này thì khi chúng ta thấy mấy lời của chúng để lại, chúng ta có thể nhảy xuống biển để bơi vào bờ, dù thời gian có dài nhưng vẫn an toàn vì dù sao đi nữa lúc đó chúng ta cũng ở gần bờ hơn.

Tuy nhiên, ngay lúc chúng ta nghĩ đã an toàn thoát khỏi thì lại rơi vào một cái bẫy khác thật sự nguy hiểm chết người.

Chúng ta không biết trái bom đặt ở đâu, lúc này chúng ta đang trong vòng tiến thoái lưỡng nan, không bỏ thuyền không được mà bỏ thuyền thì cũng khó vì hiện tại đã cách bờ quá xa rồi.

Ta và Thạch Cúc đứng đối diện nhau, trên trán ai cũng đổ mồ hôi, chỉ khoảng có hai phút thôi nhưng chúng ta dường như thấy nó dài đằng đẳng bởi vì chúng ta hiểu được tùy nơi tùy lúc, tấm thân của chúng ta có thể hiến dâng cho mẹ đại dương.

Ta thở một hơi dài rồi nói "Chúng ta bỏ thuyền!”

Thạch Cúc chỉ im lặng gật đầu.

Đột nhiên trong lúc đó ta cảm thấy muốn nói xin lỗi nàng, ta nói "Nếu lúc này chúng ta bỏ thuyền, cơ hội sống sót vẫn còn, thật xin lỗi, tất cả đều tại ta"

Thạch Cúc nhìn ta, nói "Đừng nói nữa, mau chuẩn bị đi"

Ta cùng nàng vội vã mặc đồ lặn, sau đó lấy hai cái phao cứu sinh đeo vào rồi cùng nhảy xuống biển.

Chúng ta tạm thời không cần phải mở bình dưỡng khí vì chúng ta có phao cứu sinh. Chúng ta từ từ bơi xa chiếc thuyền, trôi nổi một hồi lâu, được khoảng một tiếng sau thì nghe đựơc một tiếng nổ "Ầm" thật lớn vang lên, chiếc du thuyền nổ gãy thành hai đọan, sóng biển bắn lên cao rồi lại rơi xuống tạo thành một vòi phun rất đẹp.

Thạch Cúc thở dài một hơi nói "Thật nguy hiểm quá!"

Lại trải qua không bao lâu, sắc trời đã dần dần sáng, ánh bình minh đã dần nhô lên, chúng ta hịên tại thấy được chính mình đang ở trong đại dương xanh ngắt một màu.

Chúng ta cùng nhau thở dài một hơi, hiện tại một chút biện pháp cũng không có. Một lát sau, đột nhiên chúng ta nhìn thấy cách đó không xa ở phía trước, có một vật gì đó đang bơi qua bơi lại.

Vừa nhìn thấy nó, sắc mặt của ta liền trầm xuống. Ta vội vã bơi về phía trước một chút để nhìn cho kỹ, mở to đôi mắt ra nhìn thì thấy ở phía trước khoảng chừng mười thước có một vật màu xám trắng đang nhàn nhã chuyển động!

Trời, màu xám trắng ma quỷ! Đó là màu của con cá hung ác nhất đại dương, cá mập hổ!

Thạch Cúc liền hỏi ta "Có chuyện gì sao?"

Ta lắc đầu nói "Không có gì"

Thật sự mà nói lúc này ta còn có thể trả lời Thạch Cúc cái gì đây? Chẳng lẻ nói có một con cá mập hổ dài khỏang sáu thước đang ở gần chúng ta. Đừng nói là hiện tại chúng ta có súng, súng đạn cũng chẳng giải quyết được gì vào lúc này. Nếu bắn trúng nó, máu tươi chảy ra thì sẽ dẫn đến cả bầy chạy tới! Hiện giờ điều chúng ta có thể làm không gì khác hơn đó là phải bình tĩnh.

Chỉ có cố gắng bình tĩnh đừng có kinh động con cá mập hổ kia thì chúng ta mới có hy vọng trốn chạy!

Thạch Cúc hình như nhìn ra gì đó qua sắc mặt của ta, thấy ta đang suy tư nàng liền lên tiếng "Vệ đại ca, chúng ta đang gặp nguy hiểm, phải không?”

Ta không có trả lời nàng, chỉ là nhìn chằm chằm về phía trước. Hiện tại nó chỉ còn cách chúng ta khoảng hai thước mà thôi. Màu xám trắng ma quỷ đó đang nhàn nhã chuyển dời thân thể nặng nề của nó.

Ta bặm môi lại, cảm nhận được vị mặn của nước biển nhất thời khiến cho ta tỉnh tảo hơn.

Ta lo nghĩ nói "Không sai, có một con cá mập hổ đang ở phía trước chúng ta, và nó đang bơi đến đây!"

Giọng nói của ta lúc này rất bình tĩnh, tuy nhiên Thạch Cúc vừa nghe ta nói xong, đột nhiên giơ cánh tay phải lên, ta thấy trong tay nàng đang cầm một thanh đao nhỏ cực kỳ sắc bén.

Ta lại càng hoảng sợ nói "Thạch Cúc, cô muốn làm gì đó? Không có khả năng đâu”

Giọng của Thạch Cúc lạnh lùng khiến người phát run, nói "Bây giờ chúng ta còn có cơ hội nữa sao?”

Ta hít một hơi, nói "Cơ hội chỉ còn lại một, hai phần trăm thôi."

Sắc mặt Thạch Cúc đột nhiên hiện lên vẻ kiên nghị nói "Vệ đại ca, anh hãy cố gắng bơi ra xa đi, càng xa càng tốt"

Ta cơ hồ kêu to "Đừng làm bậy!"

Nhưng khi lời vừa ra khỏi miệng thì Thạch Cúc đã đưa tay mở ra phao cứu sinh trên người, thân thể nàng liền trầm xuống.

Trong nháy mắt ta hoàn toàn ngây dại, trong lòng dâng lên niềm thương cảm Thạch Cúc. Ta thừa nhận nàng rất hiểu chuyện nhưng ta cũng có thể chắc chắn nàng chưa bao giờ có kinh nghiệm trên biển, do đó nàng mới dám đi đối phó con cá mập hổ kia.

Nàng nghĩ rằng lấy hành động anh dũng của nàng hy sinh để cứu ta, nhưng cho dù nàng có thể giết đựơc con cá mập đó thì sao (đây là hy vọng tốt nhất, nhưng cũng gần như không có khả năng), không được mười phút ta sẽ bị bọn cá mập khác vây quanh, tiếp đó vài giây thân thể của ta sẽ bị hàm của chúng xé ra từng mảnh nhỏ.

Hàm răng của cá mập hổ có thể sử dụng để tạo thành những trang sức xinh đẹp, nhưng khi bị chất liệu xinh đẹp này cắn vào thì tư vị cũng không hay lắm. Bởi vậy ta liền tỉnh táo lại, hai tay cũng mở phao cứu sinh trên người ra rồi lặn xuống nước. Ta thấy được hai chân của Thạch Cúc đang vẫy động, thân thể đang bơi tới chỗ con cá ma quỷ kia.

Con cá mập hổ hiện đang rất nhàn nhã bơi qua bơi lại tạo thành một vòng tròn hết sức đẹp mắt. Ta lặn xuống rồi giống như một mũi tên phóng đi trong nước vọt tới trước. Không đợi Thạch Cúc tiếp cận nó, ta liền bơi tới cạnh nàng rồi đưa tay chụp lấy cổ tay phải của nàng ta.

Nhưng ngoài dự liệu của ta, Thạch Cúc chợt chuyển thân né đựơc, nàng trở tay cầm đao, đâm tới ta! Ta lấy làm kinh hãi, nghiêng đầu né tránh nhưng lưỡi đao quá nhanh lại sắc bén nên máu trên trán ta liền chảy ra.

Trong lúc đó, cả người ta chết lặng!

Máu! Đã có máu!

Con cá mập hổ dường như phát hiện được mùi máu tươi, đang bơi đột nhiên dừng lại.

Nó dừng lại, cả thân thể khổng lồ không chút động đậy, trông giống như một chiếc tàu ngầm. Phàm là động vật ăn thịt thì trước khi tấn công con mồi đều hết sức trầm tĩnh. Ta đã thấy qua báo châu Mỹ hành động thế nào để săn con mồi, truớc khi lao đến tấn công nó ngồi trên mặt đất bất động, quả thực trông giống như một tảng đá.

Thạch Cúc xoay người lại nhìn ta, hiện chúng ta không có biện pháp nói chuyện với nhau. Ta lập tức nắm tay nàng lặn sâu xuống!

Ta tin tưởng Thạch Cúc không có ý hại ta bởi vì nàng có tình cảm với ta, tuy nhiên nàng lại muốn hy sinh bản thân nàng cũng bởi vì ta không có tình cảm với nàng!

Khi ta nắm được tay Thạch Cúc thì nàng cũng giãy dụa một chút nhưng sau đó thì không còn nữa. Ta nghĩ hiện tại cơ hội sống sót của chúng ta không còn đến một phần ngàn, không, ngay cả một phần ngàn cơ hội cũng không có, tuy nhiên ta vẫn nghĩ phải tự cứu mình truớc khi trời cứu, ở dưới đáy có các dãy đá san hô, không chừng chúng có thể cứu sống chúng ta!

Chúng ta nhanh chóng lặn xuống phía dưới. Con cá mập đang bất động đột nhiên đảo người một cái rồi phóng đến phía chúng ta, ta liền nhanh chóng rút ngọn nhuyễn tiên bằng bạch kim ở thắt lưng ra cầm trong tay rồi tiếp tục lặn nhanh xuống đáy.

Tuy nhiên ở trong nước thì loài người làm sao so đuợc với loài cá. Con cá mập khốn kiếp nhanh như tên bắn phóng lại đây, ta lập tức quơ ngọn nhuyễn tiên tấn công vào con mắt của nó, lúc này lực đạo ta đánh ra thật lớn làm ta không thể tưởng tượng được sao có thể như thế, có lẽ sự sinh tử đã làm bộc phát tiềm lực.

Bọt nước nổi lên, đuôi của con cá mập quét về chúng ta, Thạch Cúc và ta chuyển thân né tránh, rồi chủy thủ trong tay nàng đột nhiên phát sáng trong biển, chỉ chốc lát sau, ta thấy máu tươi chảy ra hòa quyện với nước biển.

Ta không biết đó là máu của con cá mập hay là máu của Thạch Cúc nữa nhưng điều ta phải làm lúc này là tiếp tục lặn sâu xuống. Ta vừa mới lặn xuống được khoảng hai thước thì thấy thân thể của Thạch Cúc cũng đã ở sau ta. Ta đưa tay nằm lấy tay của nàng và vẫn tiếp tục bơi nhanh. Khoảng mười giây sau, chúng ta đã đến được dãy đá san hô ở phía dưới.

Ta nhanh chóng bơi vòng quanh dãy đá san hô thì đột nhiên ta nhìn thấy một hang động có thể núp vào.

Ta vốn đã tuyệt vọng nhưng khi phát hiện ra cái động này, ta đã thấy đuợc đường sống. Ta liền kéo Thạch Cúc bơi vào động. Chúng ta vừa bơi vào thì một trận động đất truyền tới làm chúng ta giật mình.

Tiếp đó, một khối đá san hô lớn ngả xuống, vừa khớp chặn trước cửa hang động!

Điều này là điều ta đang hy vọng, đương nhiên đó là kết quả do con cá mập hổ đang bị thương gây ra. Ta nhìn Thạch Cúc, rồi tiếp tục kéo nàng bơi đi. Cái hang động này thật lớn và cũng rất sáng nữa, thật kỳ lạ!

Từ bên ngoài động truyền vào từng đợt gợn sóng, nước biển sôi trào, hiển nhiên đó là bọn cá mập khác đang bao vây con cá mập bị thương và đang định ăn thịt nó. Máu tươi của chúng chảy luôn vào trong động.

Thạch Cúc lấy tay ra khỏi tay ta rồi bơi sát bên người ta. Ta lúc này chỉ lo chú ý mọi động tĩnh bên ngoài, thì đột nhiên tay của Thạch Cúc nắm cánh tay ta giật giật rồi đưa tay chỉ về một phía. Ta vội vàng xoay người lại nhìn nàng, mặt của nàng đang hiện vẻ sợ hãi. Ngay lập tức ta nhìn về phía tay nàng chỉ thì cũng không khỏi ngẩn người.

Có người! Không sai! Ở phía sâu trong động có người!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Toản Thạch Hoa - chương 16 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Toản Thạch Hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Toản Thạch Hoa - chương 16. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.948415994644 sec