Tình yêu sai tráiTình yêu sai trái - chương 14

Chương 14Tải chương
Ngôn tình 2 > Truyện sắc
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9

Editor: Lam Lam

Cuối cùng Cao Hữu Tam cũng đã hoàn thành trọn vẹn đường đời.

Tang sự của ông xong xuôi, toàn bộ gia tộc nhà họ Cao âm thầm đánh giá quyền kinh doanh tập đoàn Cao Thông, như hổ rình mồi, người ngoài cũng chú ý trận chiến này.

Ngày hôm nay, gia tộc nhà họ Cao tập trung đông đủ, chờ luật sư công bố di chúc của Cao Hữu Tam, mọi người quan tâm nhất vẫn là tập đoàn Cao Thông giao cho ai, chỉ có Cao Hàn chưa thấy có mặt.

Anh không thể không đến! Cô biết tính anh, anh nhất định sẽ đến, chỉ là... Người đâu? Chu Nguyệt Lý nhíu mày, rất nhanh lại giãn ra.

Tuy rằng Cao Hàn đã nói cho cô, Cao Hữu Tam giao quyền quản lý tập đoàn Cao Thông cho cô, nhưng... Cô biết mình không thể làm, cũng không thích hợp làm người tiếp nhận việc này, mặt khác hôm nay vì tập đoàn Cao Thông tìm một người có năng lực và hết lòng nối nghiệp.

Cô ngồi ở vị trí góa phụ của Cao Hữu Tam, những người khác theo thứ tự ngồi dọc xuống, trừ cô còn có ba vị tiểu thư nhà họ Cao và chồng của họ.

Nhìn quanh bốn phía, đủ loại biểu tình trên mặt mọi người, Chu Nguyệt Lý cười thầm trong lòng.

Những người này lớn tuổi hơn cô rất nhiều, có người từng la mắng cô trong công ty, bây giờ phải nghe lời cô, khúm núm với cô, sự sắp đặt của vận mệnh thật khiến người ta buồn cười.

Ngay lúc mọi người dần mất hết kiên nhẫn, rốt cuộc người hầu dẫn luật sư vào đại sảnh.

“Luật sư Nghiêm, xin chào.” Chu Nguyệt Lý lấy thân phận cao nhất nghênh đón.

“Phu nhân Cao, xin chào.”

Hai người khách khí nói chuyện một hồi rồi ngồi xuống.

Luật sư Nghiêm chỉnh mắt kính, chậm rãi mở bao công văn ra, lấy di chúc trước khi chết mà Cao Hữu Tam đã lập ra. “Tôi... Tôi sẽ không nhiều lời, đọc cho mọi người nghe di chúc của tổng giám đốc.”

Mọi người lẳng lặng nghe luật sư đọc di chúc, có thể nói là có người vui có người lo lắng, dù sao cũng từng xu nịnh Cao Hữu Tam, không phải hy vọng sau khi ông chết có thể được hưởng chút quyền lợi sao?

Đến khi luật sư Nghiêm giao quyền kinh doanh tập đoàn Cao Thông vào tay Chu Nguyệt Lý, lập tức khiến mọi người ồn ào bàn luận.

“Im lặng!” Cao Nhã Toa giận dữ: “Đây là lúc cha còn tỉnh táo, khỏe mạnh lập di chúc...” Ý nói, mọi việc đã định rồi.

Ngay lúc Cao Nhã Toa phát biểu, Cao Nhã Nại ngồi bên cạnh kéo áo cô.

“Làm gì vậy?” Cao Nhã Toa không kiên nhẫn quay đầu, trừng mắt em gái quấy rầy mình.

Cao Nhã Nại xấu hổ cười, cúi người nói nhỏ bên tai chị, chỉ thấy bỗng nhiên sắc mặt Cao Nhã Toa thay đổi?

“Ngu ngốc! Sao em lại sơ ý như vậy?!” Sao cô lại có em gái ngốc nghếch như vậy? Xong rồi! Quyền kinh doanh của tập đoàn Cao Thông sẽ hỗn loạn đây.

Chẳng qua, chuyện này phải giải quyết thôi.

“Luật sư Nghiêm, chúng ta nói chuyện riêng chút được không?” Cao Nhã Toa hỏi.

“Có thể.” Công việc của luật sư chính là phục vụ người dân.

Hai người luật sư Nghiêm và Cao Nhã Toa đi đến một góc, Cao Nhã Toa nói lại lời nói của Cao Nhã Nại cho luật sư Nghiêm nghe, cuối cùng mới trở về chỗ ngồi.

Yết hầu luật sư Nghiêm khẽ động, trong mắt có ý cười.

“Các vị, lúc này tôi muốn tuyên bố một chuyện, bởi vì tam tiểu thư đã quên đưa giấy tờ đến cục đăng ký kết hôn, hơn nữa chú rể đã qua đời, cho nên theo luật pháp hôn nhân này không có hiệu lực, tiểu thư Chu Nguyệt Lý vẫn chưa gả cho tiên sinh Cao Hữu Tam.”

Nghe xong lời công bố của luật sư Nghiêm, Chu Nguyệt Lý như trút được gánh nặng. Tốt lắm! Ngay cả việc tìm người kế nhiệm khác cô cũng không cần.

Cao Nhã Toa trừng mắt nhìn Cao Nhã Nại, Cao Nhã Nại tự giác cúi đầu.

Thật ra... Cô cố ý không cho Nguyệt Lý vào cửa, Nguyệt Lý xinh đẹp lại trẻ tuổi như vậy, nên gả cho em trai, chứ không phải làm mẹ kế cô độc cả đời, huống chi cô và em trai thân mật như vậy, nếu về sau bởi vì thân phận mẹ kế và con chồng ngăn cách không thể ở cùng một chỗ thì thật đáng tiếc!

“Nói cách khác, người phụ nữ kia không thể kế thừa tập đoàn Cao Thông!” Chuyện này mới quan trọng.

“Đúng.” Luật sư trả lời khiến gương mặt mọi người hớn hở.

Chỉ cần người phụ nữ kia không thể kế thừa Cao Thông, mọi người đều có cơ hội, cũng không uổng phí thời gian bọn họ chạy tới nghe luật sư đọc di chúc.

“Năng lực của tôi tốt, tôi có thể kinh doanh...”

“Tôi ở Cao Thông từ lúc trẻ đến giờ, tôi mới là người hiểu rõ Cao Thông...”

“Tôi mới là...”

Tất cả mọi người vì quyền kinh doanh của tập đoàn mà ồn ào tranh chấp.

“Đừng nói nữa, tôi mới là người có thể nắm quyền.”

Câu tuyên bố này, khiến mọi người im lặng, quay đầu nhìn người nói chuyện là ai: “Cao Hàn?”

Đây có phải là người con không cùng huyết thống với Cao Hữu Tam?

Nhìn thấy Cao Hàn tiến đến, Chu Nguyệt Lý nhất thời vui vẻ!

“Luật sư Nghiêm.” Cao Hàn đi đến trước mặt luật sư Nghiêm, đưa ra cổ phiếu chứng minh: “Trước mắt trên tay tôi nắm 40% cổ phiếu của tập đoàn, là cổ đông lớn nhất của Cao Thông, tôi được quyền nắm giữ tập đoàn đúng không!”

“Đúng vậy.” Luật sư Nghiêm kiểm tra chứng cứ anh đưa ra, xác định anh thật sự nắm nhiều cổ phiếu như vậy, cũng biết anh có tư cách kinh doanh tập đoàn Cao Thông.

“Ơ...” Bốn phía chướng mắt nhìn anh, Cao Hàn không khách khí hạ lệnh tiễn khách: “Những người này không cần phải ở lại!” Ở lại cũng không có ý nghĩa gì.

Đôi mắt Cao Hàn lạnh lùng nhìn, tất cả mọi người thức thời rời đi, chỉ để lại ba vị tiểu thư của Cao Hữu Tam và người suýt chút nữa làm góa phụ - Chu Nguyệt Lý.

Thấy người ngoài đã đi hết, Cao Nhã Toa lập tức mở miệng chất vấn: “Em trai, sao em có nhiều cổ phiếu như vậy?”

“Chị à, đương nhiên là dùng tiền mua rồi.” Chẳng lẽ trên trời rơi xuống?

“Muốn mua nhiều cổ phiếu như vậy cần rất nhiều tiền, sao em có nhiều tiền như vậy?” Cô không tin em trai có khả năng này.

“Chị à, em rời khỏi nhà họ Cao nhiều năm như vậy, tiền kinh doanh lời không ít, hơn nữa có một vài người bạn tốt giúp đỡ, muốn mua lại cổ phiếu của Cao Thông với em mà nói không phải chuyện khó.” Đừng nghĩ anh bất tài vậy chứ!

“Em không có làm chuyện xấu gì hay kết giao với người xấu chứ?” Cao Nhã Toa khẩn trương truy vấn. Đừng có mà ngây ngốc đi làm chuyện phi pháp.

“Chị à chị chứng kiến em trưởng thành, em là loại người đó sao?” Cao Hàn hỏi lại.

Không giống! Cao Nhã Toa lắc đầu.

“Tất nhiên rồi!” Cao Hàn nhún nhún vai, nghịch ngợm thè lưỡi.

“Em đó!” Cao Nhã Toa bị hành động bướng bỉnh của anh làm buồn cười: “Làm chuyện gì cũng không cho chị biết, ít nhất nói cho chị, sao em có thể canh thời gian thu mua được cổ phiếu của tập đoàn?”

“Trước kia em vẫn thường canh mua cổ phiếu ở chợ đen, chẳng qua... Người em cần cảm ơn là chị hai và chị ba, các chị còn chính tay đưa cổ phiếu cho em nữa.”

Nghe thấy Cao Hàn nói vậy, Cao Nhã Tân và Cao Nhã Nại nhanh chóng bỏ chạy.

“Đứng lại cho chị!”

Cao Nhã Toa xuất ra uy nghiêm của chị cả, các cô đành phải ngoan ngoãn dừng lại.

“Giỏi thật! Nhã Nại. Không phải em quên làm giấy tờ cho Nguyệt Lý, mà là không muốn làm cho cô ấy, đúng không?” Lúc này cô mới suy nghĩ cẩn thận.

“Chị!” Vẻ mặt Cao Nhã Nại tươi cười lấy lòng, sợ hãi nhìn Cao Nhã Toa: “Nguyệt Lý còn trẻ tuổi như vậy, nếu thủ tiết cả đời, thì thật là tiếc, không nên. Hơn nữa... Chị cũng biết cô ấy và em trai yêu nhau, nên thành toàn cho bọn họ!” Như vậy mới là chuyện vui nhất.

Chu Nguyệt Lý vừa nghe xong, mới hiểu được tất cả mọi người đều biết chuyện cô và Cao Hàn, cô xấu hổ đến đỏ mặt. Trời ạ! Cô không cần làm người nữa!

Chống lại ánh mắt ái muội của Cao Hàn, toàn thân cô không được tự nhiên.

Nhưng mà... Cao Nhã Nại lại suy nghĩ thay cho cô, làm cho cô cảm động muốn khóc, đã lâu cô không nhận được sự quan tâm này.

“Chị không trách các em, chẳng qua các em làm gì phải nói cho chị biết chứ?” Cao Nhã Toa tức giận bất bình.

“A?” Cao Nhã Nại và Cao Nhã Tân đồng thời ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới ý của chị cả là vậy.

“Quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả thôi!” Cao Nhã Tân lập tức nhảy ra hoà giải: “Công ty giao cho em trai, chúng em rất yên tâm, hơn nữa lại thấy em trai tìm được hạnh phúc cả đời, đây mới là chuyện quan trọng.”

Cao Nhã Tân nói một phen khơi mào Cao Nhã Toa cuồng nhiệt tổ chức tiệc, cũng làm cho cô nghĩ đến chuyện cực kỳ quan trọng – hôn lễ của Cao Hàn và Chu Nguyệt Lý phải tiến hành thật nhanh!

“Em trai, mau chọn ngày lành cưới Nguyệt Lý vào cửa nếu đợi qua 100 ngày mất của ba thì em phải đợi đến 3 năm lận!” Đây là tập tục!

“Đúng rồi!” Cao Nhã Tân và Cao Nhã Nại cũng đồng ý nhìn chị cả.

“Em không có ý kiến, phải xem ý của Nguyệt Lý.”

“Tôi mới không muốn gả cho anh ta.” Chu Nguyệt Lý trợn mắt, mất hứng chạy đi.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tình yêu sai trái - chương 14 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tình yêu sai trái
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tình yêu sai trái - chương 14. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.21008515358 sec