Tình Yêu Quý TộcTình Yêu Quý Tộc - chương 96

Chương 95 .2Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Bước lẩn thẩn vào trường rồi tới hành lang. Trước khi tới lớp Xuân cũng không quên ghé qua tủ đựng đồ của mình một chút.

Bước chân khựng lại bởi vì những bức hình to ở trước mặt mình. Rồi còn cả lời chế nhạo ghi trên đó.

OSIN MẠT RỆP HỌC TRƯỜNG QUÝ TỘC…

ĐỨA OSIN TỚI TRƯỜNG VÌ MUỐN ĐỔI ĐỜI…

…………

Hàng đống lời miệt thị, chửi mắng thậm tệ. Học sinh đứng hai bên cười nói, chỉ trỏ, ném cho cô ánh mắt khinh khỉnh đầy khó chịu.

Cô ngỡ ngàng. Là ai đã làm việc này? Là ai đã tung tin đồn cô đang giúp việc ở nhà Chính.

- Thì ra đó là sự thật về mày sao? – một đứa con gái hiên ngang bước tới đẩy vai cô một cách thô bạo.

Ngay lập tức theo sau đó là một nhóm người nữa, cả nam cả nữ đều bày ra bộ mặt kênh kiệu đó của họ.

- Mày chỉ là đứa giúp việc quèn thôi sao? May mắn được giúp việc ở nhà anh em họ Dương sao? – một đứa con gái khác tiến tới cười khẩy.

- Mày đã dùng mánh lới nào để van nài họ cho mày vào đẩy học thế? – một đứa con trai vừa nói vừa tát vào mặt cô mấy cái.

- Gia đình mày chỉ có thể thôi mà cũng vào đây sao? – một tên con trai khác ném một sập hình gia đình cô vào người cô.

Không ngần ngại chà đạp lên nó. Trong lòng bỗng chốc thấy đau đớn khi nhìn những kẻ thiếu hiểu biết ấy xỉ nhục gia đình mình. Cô vùng dậy, đẩy đứa con gái đang giẫm lên mấy bức hình đó.

- Các người muốn làm gì chứ? Có gì hay sao? – cô lạnh lùng đáp rồi vội vàng lách qua.

Bước chân trở nên mềm yếu, run rẩy. Tại sao cô thấy quay cuồng thế này? Đám nhà giàu hống hách này đã biết về gia đình cô và biết được việc cô làm, liệu sau này họ còn định phá đám gì đây.

Cô đi như chạy về lớp học. Dọc hành làng học sinh chen nhau nhìn cô như nhìn một tên ăn mày thấp hèn ngoài đường. Những tấm hình cắt ghép xỉ nhục cô dán đầy tường. Những lời chửi rủa, mắng mỏ cứ thế mà tuôn ra từ họ. Không ai quan tâm tới cô nghĩ gì, cô muốn gì.

Bước vào lớp với tâm trạng nặng nề. Mọi người vẫn dành cho cô ánh mắt ấy. Cảm giác thật khó chịu, cô như phát điên lên vì tiếng rì rầm, bàn tán xung quanh.

- Này, con bé kia. – tiếng gọi chói tai của một ai đó khiến cô hơi ngước lên nhìn.

Cảm giác lạnh buốt ấp lên não, cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể. Nguyên một ly nước đá to bị ném thẳng vào người cô không thương tiếc. Xuân khẽ rùng mình, hơi ngước nhìn chủ nhân của ly nước đó. Là một đứa con gái cùng lớp, khá khó chịu với sự xuất hiện của cô ngay từ đầu.

- Mày dọn giúp tao ly nước này nhé. Hay mày muốn giữ làm kỉ niệm? Hợp với mày lắm đấy. Phải không? Ngay từ đầu tao đã biết ngay mà. Đồ ăn mày ạ. – nó cười khanh khách rồi theo sau là tiếng cười nói phụ họa của những người khác.

Mọi thứ cứ quay cuồng quanh cô. Tiếng chửi mắng càng lúc càng to nhưng cô lại không biết nói thêm gì? Trong lòng uất ức, đau đớn khi chính mình và cả những người thân mình yêu quý bị đem ra làm trò đùa cho nhưng kẻ như thế?

Rầm…

Cánh cửa lớp lại bật mở bất ngờ. Một nhóm người cả nam cả nữ hùng hổ bước vào lớp, không ngần ngại, đi thẳng tới bàn cô. Trước khi mọi người hiểu gì, một cái tát như trời giáng thẳng vào khuôn mặt nhỏ bé của cô.

Đầu óc như muốn nổ tung, năm vết đỏ hằn in trên má. Đôi mắt long lanh kìm nén những giọt nước mắt tràn ra từ sự yếu mềm trong con người của chính mình.

- Các người đang làm gì thế? – Xuân lạnh lùng hỏi.

- Mày con giả ngây. Chỉ là một đứa làm thuê mà còn dám hống hách với bọn tao sao? – đứa con gái tóc dài kia đột ngột hét to.

- Cô đang tức vì không nói lại một đứa “thấp hèn” như tôi sao? – Xuân nhếch mép cười nhạt.

- Mày…hừ…tao không chấp một kẻ bán thân như mày…loại như thế không đáng để tao so đo. – đứa con gái đó cười khẩy.

- Trò đùa chỉ có một giới hạn, khi đi quá, tôi không dám chắc sẽ có chuyện gì xảy ra đâu. – cô liếc nhìn khuôn mặt đắc ý đó rồi quay đi.

- Đùa? Tao chẳng có hứng thú đùa với mày. – một người khác chen vào.

Một sấp hình ném thẳng xuống bàn, Xuân nhướn mày tò mò nhìn. Đôi mắt như đang lừa dối chính bản thân mình. Đây là gì chứ? Những tấm ảnh về một đứa con gái đi vào một khách sạn với những người con trai khác mà đứa con gái đó không ai khác lại chính là cô? Đây là ý gì chứ? Cô chưa bao giờ gặp những người trong hình thì làm sao có việc cô bị chụp lén như thế này?

- Các người đang bày trò gì thế? – Xuân tức giận hét lên.

- Còn chối sao? Hay là đang sợ vì bị lộ bí mật động trời này? – một đứa con trai cười khẩy.

Tên đó không ngần ngại ném một hộp Durex lên bàn, nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.

- Sao? Muốn thử chứ? Xem kinh nghiệm của mày tới đâu? – hắn tiếp tục những lời nói mỉa mai đáng ghét của mình.

Bốp…

- Tôi đã nói là đừng bao giờ đùa quá giới hạn như thế? – Xuân tức giận, không kìm được tát thẳng vào mặt hắn một cái rõ đau.

Bọn họ nghĩ mình đang làm gì khi đem danh dự của người khác ra xỉ nhục như thế? Những người cậy mình có tiền, thích làm gì thì làm. Không quan tâm tới hậu quả của việc làm đó sao? Cô ghét nhất loại người thiển cẩn như thế.

- Mày nghĩ mày có quyền đánh tao sao? – tên con trai đó tức giận, xô cô ngã khỏi ghế, không ngần ngại tát trả cô một cái thật đau.

Chưa kịp định thần lại, cô bị một cánh tay của ai đó kéo thẳng ra khỏi lớp học. Đầu óc quay cuồng, choáng váng. Đôi chân run rẩy bị dắt đi một cách vô định. Xung quanh vẫn là tiếng reo hò cổ vũ của ai đó.

Đột ngột cô bị đưa vào đâu đó rồi người kia ném thẳng cô xuống đất. Từ từ định thần lại, cô ngồi thẳng dậy. Cô giật mình, bàng hoàng khi nhận ra đó là phòng vệ sinh nam. Hơn thế nữa xung quanh cô là một đám con trai đang nhìn cô không mấy thiện ý.

- Các…các người đang…định… làm gì thế? Đây là trường học…các người định… - cô ấp úng hỏi.

- Sao? Mày sợ à? Lúc nãy còn mạnh miệng lắm mà. – tên con trai lúc nãy cười khẩy.

- Tôi không muốn ở đây nói chuyện với mấy người. – cô cố gắng giữ bình tĩnh, lách người qua đám con trai đó nhưng rồi lại bị một cánh tay giật ngược lại xô ngã.

- Sao? Không phải mày giỏi mồi chài đàn ông lắm à? Tao tưởng mày thích, sao lại sợ như thế? – một tên con trai khác tiến tới, túm tóc cô kéo lên.

Cảm giác đau buốt từ đầu khiến đôi mắt cô lại long lanh. Cố né tránh sự thô bạo của người trước mặt nhưng không thể.

- Các anh lấy mạnh hiếp yếu, không thấy nhục sao? – Xuân tức giận nói.

- Bọn tao đâu đã làm gì mày đâu? Chỉ làm thăm hỏi chút mà. – hắn tát vào mặt cô mấy cái trêu trọc.

- Thả tôi ra. – Xuân giãy giụa khi hai tay bị giữ bởi những tên con trai khác.

- Chúng ta chơi trò gì đi. Trò mà mày thường làm ấy nhỉ? Như trong hình ấy nhỉ? – hắn cười khẩy đấy ác ý.

- Các anh điên rồi. Đây là trường học, các anh nghĩ mình sẽ được yên sao? – cô gằn giọng. Trong lòng dậy lên sự hỗn loạn, đau đớn.

- Bọn tao thừa khả năng để giải quyết nó.

- Thả tôi ra. – cô hét lên.

Hai tay bị trói ra sau bởi chiếc carvat của mình. Hai chân cũng bị chúng giữ chặt không cho nhúc nhích.

- Mày yên tâm, tao đã đưa mày tới nơi yên tĩnh, ít người biết, sẽ không ai làm phiền đâu. – hắn thì thào vào tai cô mang theo chút đe dọa, hứng thú.

Cô điên cuồng giãy giụa để thoát khỏi sự kìm kẹp của những tên con trai. Miệng bị bịt chặt khiến cô không thể kêu ai tới cứu. Mà có kêu cứu thì sẽ có ai tới chứ? Cô càng chống trả chỉ càng khiến bọn chúng thêm hứng thú. Bàn tay không ngoan ngoãn bắt đầu khống chế cô.

Nước mắt nóng hổi, lăn dài trên má. Nỗi sợ hãi cứ dần dần tăng lên, gặm nhấm từng ngóc ngách trong tâm hồn của cô. Tại sao cô lại bị đối xử như thế này chứ? Cô đã làm gì sai sao? Chỉ vì không có tiền, không có quyền mà cô phải chịu cảnh này sao? Bị mọi người xua đuổi, khinh rẻ, cười cợt và bị hạ nhục như thế này.

Không cô không muốn thế? Làm ơn, có ai đó cứu với. Trong thâm tâm cô chợt nghĩ tới người con trai ấy. Khuôn mặt thân thuộc ấy. Đôi mắt đen lạnh lùng nhưng lại dịu dàng ấy. Cô muốn nhìn thấy anh. Đau đớn ngoài thể xác có là gì so với nỗi đau mà tâm hồn cô đang phải chịu chứ?

Rầm…

Cánh cửa bật mở. Có ai đó tới cứu cô sao? Qua đôi mắt đã sớm nhòe vì nước mắt cô nhận ra cái nhìn thân thương ấy. Anh đã đến rồi sao? Trong lòng chợt thấy ấm áp, nhẹ nhõm. Đôi môi khẽ hiện lên chút ý cười yếu ớt.

Vừa đặt chân vào trường Băng và Duy đều thấy những bức ảnh. Hơn thế nữa còn có những tấm ảnh ghép đáng ghét nhằm hạ nhục người con gái ấy. Trái tim chợt nhói đau, lo lắng. Không biết giờ cô đang ở đâu? Vẫn ổn chứ?

Dù cố tỏ bình thản đến đâu thì vẫn không kìm được ngọn lửa đang thiêu đốt tâm hồn anh. Anh nhìn Duy cũng đang rất tức giận. Chưa bao giờ anh thấy cậu ấy tỏ ra như thế. Cả hai không hẹn cùng nhìn nhau rồi chạy vội tới lớp của Xuân.

Không có.

Nỗi lo càng tăng dần như muốn bùng nổ.

- Xuân đang ở đâu? – Duy đứng bên cạnh anh, túm vội một đứa con gái trong lớp hỏi.

- Anh…Duy…em chào anh. – mặc cho nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Duy, đứa con gái ấy vẫn cứ cười như muốn lấy lòng anh.

- Nói mau. – Duy đột ngột hét lên khiến đứa con gái đó tái mặt vì sợ, không những thế còn tất cả người đang ở đó cũng giật mình, lo sợ.

- Em…ở…nhà vệ sinh nam phía…đông… - đứa con gái run rẩy trả lời.

Nhà vệ sinh nam phía đông.

Đầu anh như muốn nổ tung lên. Bọn người kia định làm gì cô ấy? Anh lao như điên tới đó. Làm ơn đừng có chuyện gì xảy ra với người con gái đó. Làm ơn.

Trái tim anh phát điên lên vì nó. Đau. Sợ hãi… cảm giác hỗn loạn tràn ngập trong anh. Chưa bao giờ anh mất bình tĩnh như thế. Tại sao con đường này lại xa tới như thế?

Vừa thấy cánh cửa ấy, anh lao nhanh vào không kịp suy nghĩ gì hết.

Trước mắt anh là người con gái ấy. Đôi mắt đẫm lệ. Khuôn mặt nhỏ bé đầy kinh sợ. Hai cánh tay bị trói ngược. Bộ đồng phục bị xé bỏ để lộ bờ vai trần trắng ngần.

Lòng thắt đau. Nhưng tại sao anh lại lưỡng lự, anh không dám bước tới. Đôi chân như chôn chặt một chỗ. Vì sao người con gái này lại phải chịu đựng những điều đau khổ như thế? Là vì ai chứ?

Trong khi anh đứng nhìn cô một cách ngu ngốc như thế, Duy đã lao nhanh tới để kéo cô ra khỏi đám con trai thô bạo kia. Anh thầm cảm ơn cậu ấy.

- Các người đang làm gì thế? – anh lên tiếng. Giọng nói trầm lạnh mang theo sự đe dọa đáng sợ đến nghẹt thở.

- Anh Băng…tụi em…em…chỉ đùa…một chút thôi mà. – đứa nào trong đám con trai ấy cũng tái mặt, lo sợ. Chưa bao giờ chúng thấy người trước mặt mình tức giận như thế.

- Đùa? Các người nghĩ như thế là đùa sao? – Duy trợn mặt lên nhìn đám con trai đó. Không kìm được đá mỗi tên một cái, tay vẫn bế chặt người con gái đó.

- Được rồi, đi thôi. – Băng lạnh lùng lên tiếng.

Duy bớt giận, quay người đi về phía Băng.

- Giữ em ấy dùm tớ một lúc. – Duy đưa cô cho anh rồi quay người đi về đám người đang nằm trên sàn nhà kia.

- Cậu định làm gì? – Băng hỏi.

- Với tớ thì chưa đâu. Tớ biết cậu sẽ giải quyết vụ này nhưng tớ hiện tại thì không đủ kiên nhẫn để đợi đâu. – Duy đáp.

- Cậu…

Lời nói bị ngắt quãng bởi tiếng la hét, lời van xin của những tên con trai đó. Đã lâu rồi không thấy cậu ấy tức giận như thế.

- Anh Duy…đừng làm thế. – người con gái kia im lặng từ nãy giờ mới lên tiếng. Dù ghét nhưng cô không muốn để Duy ra tay mạnh như thế.

- Em…em điên sao? Bọn này vừa… - Duy ngỡ ngàng nhìn cô.

- Đúng nhưng bọn chúng không đáng để anh ra tay như thế? – cô tiếp lời.

Duy nhìn vào đôi mắt của cô. Anh chợt nhận ra chút bình thản, nhẹ nhàng nào đó. Thật đáng ngạc nhiên trước tinh thần quật cường của người con gái đó. Dù sợ hãi vẫn còn trong cô nhưng cô vẫn có thể cố tỏ ra bình tĩnh thế sao?

- Được rồi, chúng ta đi. – Duy gật đầu, quay người bỏ đi, cùng Băng và Xuân đi ra khỏi nơi này.

Nhưng vừa đi được một đoạn, lại có một đám con gái chặn đầu. Đó là “năm bông hồng gai”, còn có cả Tiên nữa. Cô theo sao đám người đó, đôi mắt long lanh đầy lo lắng.

- Anh Băng, tại sao anh lại bế con bé giúp việc đó? – Hà lên tiếng hỏi.

- Tôi giúp ai, còn cần cô phải cho phép sao? – Băng lạnh lùng hỏi.

- Anh…còn Tiên thì sao? Không phải như thế là phản bội chị ấy sao? – Quyên chen vào.

Lời nói nhanh chóng được sự đồng ý của những người khác. Mọi người đua nhau hùa vào để gán ghép anh và Tiên nhưng anh vẫn không có chút động lòng.

- Mọi người đừng như thế? Anh ấy chỉ đang giúp em ấy thôi mà. – Tiên lên tiếng can ngăn, tỏ vẻ quan tâm tới Xuân.

Băng cười nhạt. Thật không hiểu là cô ta đang thật sự quan tâm tới Xuân sao?

- Một lần nữa tôi nói lại, tôi giúp ai là chuyện của tôi…hơn nữa cũng đừng bao giờ tự ý ghép tôi với ai cả. Kể cả người đó là ai. Tôi không quan tâm. Và từ nay về sau, những việc này còn tái phạm…thì đừng trách tôi. – anh lạnh lùng, chậm rãi tuyên bố.

Không để ai nói thêm câu gì, Băng xoay người bước đi luôn. Duy đứng cạnh trầm ngâm một lúc rồi cũng chạy theo anh. Mặc dù vẫn còn chút bực mình chưa biết phải làm sao nhưng điều mà anh quan tâm bây giờ vẫn là người con gái ấy.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 96 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tình Yêu Quý Tộc
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 96. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.207736968994 sec