Thuyết Tiến Hóa Khi Bạn Gái Tôi Là ZoombieThuyết Tiến Hóa Khi Bạn Gái Tôi Là Zoombie - chương 6

Chương 6: Tìm chỗ ởTải chương
Truyện khác > Khoa huyễn
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Bọn họ phải ở tầng lầu tốt nhất còn phải cao một chút, bởi vì tầng lầu càng cao Zombie có thể leo lên càng ít đi.

Dù sao Zombie cũng sẽ không rảnh rỗi không có chuyện gì làm liền leo lên trên lầu.

“Cảm giác… giống như đang cùng em chọn phòng tân hôn nha. ” Qua lại đánh giá căn nhà Mặc Văn chợt nở nụ cười, má trái lộ ra một chút dịu dàng, nhìn qua như là ánh mặt trời.

“Gào. ” Vu Lam tiếp tục kêu quỷ dị.

Cuối cùng Mặc Văn đi vào tòa nhà còn có chút ít nước, cái tòa nhà cao tầng này cũng đầy đủ, có hơn ba mươi tầng.

Hắn cảnh giác đi lên, tìm tới cửa cầu thang mà đi.

Hai năm qua bùng nổ tận thế, hẳn là tòa nhà lúc này không còn có người nào ở, cho nên trên cầu thang khắp nơi đều là thi thể thối rữa mùi vị vô cùng khó ngửi.

“Gào hô. ” Vu Lam dường như hắt hơi một cái, nàng trừng hai mắt bất mãn đem đầu rúc vào trong túi đeo lưng.

Mặc Văn coi như là dị năng giả cấp mười hai khứu giác cũng là tương đối nhạy bén, cho nên cái mùi gay mũi này giống như là cực hình đối với hắn. Nhưng mà từ đầu chí cuối hắn đều không có phản ứng gì đặc biệt khó chịu, hắn cười nhỏ, tâm tình rất tốt bắt đầu tìm một gian nhà ở hắn hài lòng.

Nhà của hắn và Vu Lam cửa khóa nhất định không thể bị phá hư, đồ dùng trong nhà cũng phải đầy đủ hết, còn phải có một cái giường lớn mới tốt.

Mặc Văn cảm thấy yêu cầu của hắn rất đơn giản, nhưng mà tìm đến tầng thứ 20 hắn mới tìm được một gian nhà ở tương đối hài lòng.

Nơi này rất nhiều cửa khóa đều bị phá hoại, hẳn là có người đi vào lục soát qua thức ăn, mà khóa cửa không có bị phá hư hắn lại không vào được. Mà hắn bây giờ tìm được căn phòng này cũng rất tốt, hẳn là chủ nhân vội vã chạy ra ngoài làm cho căn phòng này cánh cửa vẫn còn mở, khóa tự nhiên cũng không có bị hư.

Đem Vu Lam đặt ở trên ghế sa lon, Mặc Văn liếc nhìn phòng ngủ, mặt không cảm xúc đi tới kéo cửa ra.

Bên trong phòng ngủ tản ra một cổ mùi thối rữa, nhìn thấy Zombie nằm trên đất bởi vì rất lâu không có ăn uống gì mà thối rữa, hoại tử. Mặc Văn ngồi xổm xuống hướng về phía cái đầu của nó khoét ra, quả nhiên không tìm được tinh hạch.

Không vui xoa xoa dao găm, hắn cúi người níu cái y phục rách rưới trên người Zombie, mở cửa sổ ra liền đem nó ném ra ngoài.

Dù sao cũng là hơn hai mươi tầng, trong nháy mắt Zombie bị ném thịt nát xương tan, chết không thể thảm hơn.

“Gào. ” trong phòng khách Vu Lam còn đang giùng giằng từ trong ba lô lăn đi ra, thỉnh thoảng còn phẫn nộ hống một tiếng, sau đó trừng Mặc Văn một cái.

Nhưng mà phản ứng của Mặc Văn vẫn là như thường ngày, đi tới xoa xoa đầu của Vu Lam, ôm nàng một hồi xong bình tĩnh bắt đầu thu dọn căn phòng.

Căn phòng này đã không còn khí tức của người ở lúc trước, nhưng mà một ít các loại đồ vật hay làm cho Mặc Văn rất không thích.

Trong mắt hắn bây giờ, Vu Lam như thế này giống như trẻ con vậy cái gì cũng không biết, ở trước mặt nàng để những hình người không liên quan này, không phải là làm cho hắn không thoải mái sao.

Đem tất cả những tấm hình trong căn phòng đều ném ra ngoài cửa sổ, Mặc Văn đem cả phòng từ trên xuống dưới thanh lý trong một lần mới hài lòng đi tới phòng tắm, mở ra chút nước.

Hắn sở dĩ coi trọng cái tòa nhà này cũng là bởi vì trong nhà này còn có chứa một ít nước cuối cùng, mặc dù những thứ nước này đều đã có mùi lạ, nhưng chung quy vẫn có thể để cho hắn tắm sơ qua cho Vu Lam

Ở thời đại này có thể tìm được nước, đó là một chuyện vô cùng không dễ dàng gì.

Bởi vì con sông bị ô nhiễm, bây giờ nhân loại có thể uống nước đều là do dị năng giả hệ thủy lọc sạch nước, bất kể là nước mưa nước sông hay là nước ngầm đều tuyệt đối không thể trực tiếp đem ra uống.

Thủy hệ dị năng giả cũng không thể tạo nước, nhưng bọn hắn có thể lọc sạch nước, đem nước có thể uống phân biệt rồi luyện ra cho nhân loại dùng.

Cất xong nước, Mặc Văn mới về đến phòng khách, lần đầu tiên đem Vu Lam từ trong ba lô ôm ra ngoài.

Vu Lam rất nhẹ, không chỉ là bởi vì nàng biến thành zombie mà bắp thịt cùng huyết dịch đều xảy ra biến chất, còn bởi vì nửa người dưới của nàng bị con Zombie khác ăn mất.

Zombie đối với với nhân loại có khẩu vị mới mẽ, có lẽ bọn họ đang ăn chân sau của Vu Lam,Vu Lam liền biến thành Zombie, cho nên bây giờ mới còn lại có nửa người trên.

Nhìn thấy Vu Lam trống rỗng nửa người dưới, đáy mắt Mặc Văn đen như mực dần dần dính vào chút ít màu sắc đỏ tươi, hắn nhắm mắt lại, không nhìn lên trên người Vu Lam sền sệt vẩn đục, rất nhẹ nhàng đưa nàng ôm vào trong lòng.

Hiện tại hắn hận không thể đem những con Zombie đã ăn Vu Lam toàn bộ đều bắt tới, mổ bụng của bọn chúng đem thịt về lại cho Vu Lam.

Lam Lam của hắn, coi như là bị hắn ăn cũng không muốn để cho người khác chạm vào.

“Gào. ” Vu Lam mới không biết Mặc Văn nghĩ gì, nàng tốn sức đưa tay đẩy đầu của Mặc Văn ra, hết sức làm cho cái hương vị thịt ngọt ngào này cách xa mình một chút.

Mặc Văn ngẩng đầu nhìn ánh mắt vô tội kia của Vu Lam, bỗng nhiên đem nàng quay lại nhìn về phía sau lưng của nàng.

Sau lưng Vu Lam có một vết tích nổ tung, giống như là bị đạn bắn trúng vậy.

Thận trọng đem một đầu ngón tay nhét vào miệng vết thương kia, Mặc Văn thấy Vu Lam không phản ứng gì hắn mới giật giật ngón tay dài nhọn từ bên trong móc ra một viên đạn.

Nhìn thấy ký hiệu phía trên viên đạn là khu bắc, đôi môi mỏng nhàn nhạt gợi lên một nụ cười ôn hòa đến mức tận cùng.

Những người tổn thương Lam Lam, hắn là giết chết bọn chúng sẽ tốt hơn, hay là để cho bọn chúng sống không bằng chết tốt hơn đây? Có lẽ hắn có thể ghìm chặt cổ của những người đó, nhúng bọn chúng xuống chảo dầu, hoặc là đút cho Zombie ăn?

A, suy nghĩ một chút cảm giác rất hưng phấn nha.

Đem viên đạn nhét vào túi, Mặc Văn đem đầu đen đậm đặt ở cổ Vu Lam, cả người run rẩy.

Dĩ nhiên hắn không phải sợ đến run rẩy, mà là hưng phấn đến không cách nào khống chế được run rẩy.

Vu Lam vẫn là trước sau như một, cái gì cũng không biết, nàng không thoải mái lầm bầm một câu, hai tròng mắt trống rỗng tới tới lui lui nhìn căn nhà trước mắt.

Mặc Văn cảm thấy hắn thật vất vả mới bình phục lại tâm tình của mình, lúc này mới đứng dậy đem Vu Lam ôm vào phòng tắm.

Nhưng mà Vu Lam rất không thích nước.

Nàng đụng phải nước phản ứng đầu tiên chính là ôm lấy cổ của Mặc Văn, sống chết cũng không xuống dưới.

“Lam Lam, ngoan ngoãn. ” Mặc Văn sắp bị ghì chết thật vất vả đem đầu của Vu Lam từ trong ngực dời đi, vỗ một cái lên đầu của nàng, múc nước lên từ lưng của nàng tưới xuống.

Có lẽ là phát hiện giãy giụa không có tác dụng gì, Vu Lam khó chịu ô ô hai tiếng, làm bộ đáng thương ôm lấy cánh tay của Mặc Văn cọ xát, cái bộ dáng nhỏ kia, giống như một chú chó nhỏ nũng nịu.

“Ngoan ngoãn, trên người của em quá bẩn, vạn nhất có sâu trùng gì không tốt thì làm sao bây giờ? ” Mặc Văn thấy Vu Lam như vậy không nỡ để cho nàng khó chịu, cũng có chút không muốn cho nàng tắm. Nhưng mà thân thể Vu Lam nguyên bản thối rữa sẽ dễ dàng sinh ra trùng tử, nếu như còn không được sạch sẽ, cái cảnh tượng kia hắn thật sự không muốn nhìn thấy.

Nghe không hiểu Mặc Văn nói gì, Vu Lam như cũ ôm lấy cánh tay của Mặc Văn, nhưng mà người lại ngoan ngoãn nằm ở trong bồn tắm.

“Lam Lam, cái vết thương này, là trước khi em biến thành Zombie thì có sao?”

Đầu ngón tay thon dài xẹt qua vết thương phía sau của Vu Lam, Mặc Văn nhẹ nhàng sờ, thở dài một cái.

Trước khi Vu Lam chưa có biến thành Zombie hẳn là dị năng giả cấp năm, như thế nào đi nữa cũng không thể bị Zombie vùng đất tử vong Nhất khu cắn cho thành như vậy được.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thuyết Tiến Hóa Khi Bạn Gái Tôi Là Zoombie - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thuyết Tiến Hóa Khi Bạn Gái Tôi Là Zoombie
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thuyết Tiến Hóa Khi Bạn Gái Tôi Là Zoombie - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.27004981041 sec