The Handmaiden's Necklace (Necklace Trilogy #3)The Handmaiden's Necklace (Necklace Trilogy #3) - chương 33

Chương 33Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện lãng mạn phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 32


Neil McCauley đứng bên Rafe trong phòng ngủ của Danielle ở Lâu đài Sheffield. Cơ thể của nàng vẫn bất động và tái nhợt bên dưới lớp chăn, mái tóc đỏ dày của nàng xõa ra quanh gối. Kể từ cái đêm bị bắn ấy, nàng đã không hề tỉnh lại, và mặc dù chàng đã cầu nguyện tình trạng của nàng sẽ có sự chuyển biến, nhưng nó đã không xảy ra. Chàng nhớ lại chuyện đêm đó và ngực chàng thắt lại, đau nhói. Dựa theo sự ráp nối từ những lời kể lộn xộn của bạn chàng, Cord và Ethan đã ghé nhà chàng, vì lo lắng cho chàng và Dani, chỉ vài phút sau khi chàng rời đi. Robert cũng chuẩn bị rời đi, quyết định sẽ bám theo Rafe tới Green Park. Cả ba người đàn ông đã đi cùng nhau, mà hóa ra đó lại là một chuyện rất tốt. Khi tiếng khẩu súng đã ngưng bặt và mùi thuốc súng tan đi, một trong số những tên tay sai của Phillip Goddard đã chết, cùng với Hầu tước phu nhân Caverly, người đã hứng phải một viên đạn lạc từ cuộc chiến ở cự ly gần, mặc dù không ai biết đích xác viên đạn ấy được bắn ra từ đâu. Cord và Ethan đã bắn hạ Goddard và Robert thì đã tóm được gã tay sai còn lại. Với một chút thuyết phục, vị trí của chiếc xe ngựa bị bỏ lại đã được tìm ra và anh Mullens đã được cứu thoát. Cả Oliver Randall và Hầu tước Caverly đều chìm trong không khí tang tóc. Chính ngài hầu tước đã đến Lâu đài Sheffield để nói chuyện với Rafael

“Mọi chuyện đã kết thúc.” Ông ta tuyên bố. “ Sự trả thù là cái giá phải trả của vợ và con trai tôi. Oliver đã thú nhận về những gì đã xảy ra vào cái đêm của năm năm trước. ngài không cần phải lo ngại về bất cứ ai trong gia đình tôi nữa.”

“Tôi rất tiếc về sự mất mát của ngài.” Rafe đã nói thế.

“Tôi cầu nguyện cho vợ ngài sẽ nhanh chóng bình phục.” Ngài Hầu tước cũng nói.

Nhưng điều đó đã không xảy ra. Thay vào đó, Danielle ngày càng đến gần với cái chết hơn và không ai có thể làm gì được cả. Rafe nhìn xuống người phụ nữ mà chàng yêu và hầu như không nghe thấy những lời vị bác sĩ đã nói.

“Tôi cần nói chuyện với anh ở bên ngoài.” McCauley nói

Rafe lơ đãng gật đầu. Suốt năm ngày qua, chàng đã ngồi bên cạnh Danielle, nắm lấy bàn tay nàng, nói với nàng rằng chàng yêu nàng nhiều đến thế nào, rằng chàng không thể sống mà không có nàng, nói tất cả những điều mà chàng đã e ngại phải nói ra trước đây. Nhưng Danielle không hề có một dấu hiệu khả quan nào, dù là một phản ứng nhỏ nhặt nhất. Nàng chỉ đơn giản là nằm im như chết, và chàng cảm thấy như thể trái tim chàng đang bị băm ra thành nhiều mảnh trong ngực. Chàng theo sau Neil ra ngoài và đóng cánh cửa thật nhẹ nhàng sau lưng.

“Tôi rất tiếc, Rafael. Giá mà tôi có thể nói với anh rằng cô ấy đang hồi phục, nhưng cô ấy đã không thế.”

Ngực chàng bị nén chặt đến gần như không thể thở được. “Anh đã nói rằng nàng còn trẻ và khỏe mạnh, và rằng cơ hội nàng được chữa lành là rất lớn. Anh đã gắp viên đạn ra. Anh đã nói rằng sau một thời gian nàng nhất định sẽ khá lên mà.”

“Tôi đã nói thế, đúng vậy. Tôi đã nhìn thấy những trường hợp còn tồi tệ hơn nhưng vẫn được chữa lành. Tuy nhiên, trong trường hợp này, có lẽ đã sai lầm rồi.”

“Cái gì, cái gì sai chứ?”

“Đó là ham muốn sống. Cô vợ bé nhỏ của anh dường như để tuột mất nó. Cô ấy dường như muốn chết. Đó là một điều rất hiếm xảy ra đối với một người còn quá trẻ như thế. Tôi thực sự không thể hiểu nổi.”

Những lời đó như châm một ngọn lửa trong dạ dày Rafe. Neil có thể không hiểu được, nhưng chàng thì có. Chàng nhớ lại buổi chiều mà Danielle đã hẹn gặp chàng ở phòng khách và nói với chàng rằng nàng muốn chàng li dị với nàng. Nàng muốn chàng được tự do để chàng có thể kết hôn lần nữa, để chàng có thể có được người thừa kế mà chàng đang mong mỏi. Sẽ không có một cuộc ly dị nào hết, Rafe đã nói với nàng như thế. Giờ đây cái chết sẽ trở thành giải pháp hoàn hảo cho nàng. Chàng cào bàn tay run rẩy vào mái tóc, đẩy những lọn tóc lòa xòa trước trán ra đằng sau. Chàng đã không ngủ trong những ngày qua, cũng không ăn gì, không thể có được dù là chút ít cảm giác muốn ăn.

“Ta không biết phải làm thể nào để giúp nàng. Ta đã nói với nàng rằng ta yêu nàng nhiều đến thế nào, rằng ta cần có nàng đến thế nào. Ta không thể đánh thức được nàng.”

“Có lẽ không điều gì anh có thể làm được cả.”

Tiếng sột soạt của chiếc váy phụ nữ báo hiệu sự xuất hiện của mẹ chàng trên hành lang. Bà trông cũng kiệt sức giống chàng. “Mẹ không tin đó là sự thật- không dù chỉ trong thoáng chốc.”

Rafe xoa xoa đôi mắt mỏi mệt của chàng, xóa đi dấu vết của sự ẩm ướt. “Mẹ đang nói gì thế.”

“Con đã làm hết sức mình rồi, Rafael. Con đã làm mọi thứ mà con có thể. Bây giờ đến lượt mẹ. Mẹ sẽ nói chuyện với Danielle.”

Chàng thận trọng nhìn bà. “Tại sao?”

“Bởi vì mẹ là phụ nữ và có lẽ là người duy nhất có thể khiến con bé hiểu. Mẹ đã có nhiều thời gian để suy nghĩ về mọi chuyện, và mẹ tin là, nếu có ai đó có thể thức tỉnh được con bé, thì đó phải là mẹ.”

Rafe nhìn bà đi qua cánh cửa để mở rồi ngồi xuống chiếc ghế đặt bên cạnh giường của Dani, vươn tới và nắm lấy bàn tay xanh xao rã rượi của nàng. Bà nắm lấy nó thật cẩn thận trong đôi tay mình.

“Mẹ muốn con nghe mẹ, Danielle. Mẹ của Rafe – và giờ cùng là mẹ của con, đang nói với con đây.”

Dani vẫn không có một cử động nào. Mẹ của chàng hít vào và chậm rãi thở ra. “Mẹ đến để xin một ân huệ, Danielle, một đặc ân cho cả mẹ và con trai mẹ. Mẹ ở đây để cầu xin con quay về với chúng ta, cho chúng ta được sống thêm một lần nữa.”

Rafe nuốt xuống và nhìn ra xa.

“Bây giờ con đã biết là Rafael yêu con.” Mẹ chàng vẫn tiếp tục. “Nó đã nói hàng ngàn lần như thế kể từ khi con nằm đây với vết thương nặng nề này.”

Bà lấy chiếc khăn tay từ trong túi ra và chấm chấm nó lên mắt bà. “Nhưng có lẽ con không hiểu rằng, nếu mất đi con, nó có thể cũng sẽ chết theo con. Có lẽ con không hiểu rằng nếu con rời bỏ nó, nó sẽ không bao giờ gượng dậy được. Mẹ biết đó là sự thật, bởi vì mẹ đã từng chứng kiến những gì xảy ra với nó khi nó mất con lúc trước. Mất con gần như đã hủy hoại nó. Khi con quay trở về với nó, con đã mang cuộc sống của nó trở lại. Con đã khiến nó trở thành người mà theo một cách nào đó, nó không thể làm được nếu thiếu con.”

Bà quả phụ sụt sịt, ấn chiếc khăn vào mũi. “Mẹ biết con tin rằng nếu con chết đi, Rafael sẽ tái hôn, và nó có thể có được đứa con trai mang tên họ của nó. Nhưng mẹ ở đây để nói với con là, điều đó không phải là điều quan trong nhất. Trong những tháng qua kể từ lúc con kết hôn với con trai mẹ, mẹ đã học được vài điều. Mẹ đã học được rằng có một thứ còn quan trọng hơn địa vị và tiền bạc. Đó chính là hạnh phúc. Như khi ta yêu một ai đó bằng cả trái tim và được yêu trở lại.”

Bà lau những giọt nước mắt đang chảy tràn ra mỗi lúc một nhiều thêm. “Chúng ta là những người nhà Sheffield và chúng ta còn sống. Chúng ta đã luôn là thế. Chị của mẹ, mẹ và những người em họ của Rafael, nếu có chuyện gì không may xảy ra, và tước hiệu được chuyển cho Artie hay một ai đó khác, chúng ta có thể không có được tất cả mọi thứ mà chúng ta đang có, nhưng chúng ta cũng sẽ không chết đói.”

Bà đưa bàn tay lạnh lẽo của Dani lên môi và hôn vào lưng bàn tay đó. “Khi con cưới Rafael, con đã mang con trai mẹ trở về với mẹ. Con đã cho nó cơ hội được trở thành người đàn ông mà nó muốn. Nó cần có con, Danielle. Nó sẽ không còn là người đó nếu thiếu đi con. Làm ơn hãy quay lại với chúng ta, con gái yêu quý. Trở lại với con trai mẹ. Nó yêu con nhiều lắm.”

Rafe cố lờ đi cảm giác đặc quánh trong cổ họ khi mẹ chàng đứng dậy rời khỏi giường của Dani. Khi bà đi lướt qua chàng để ra cửa, chàng giữ bà lại, cúi xuống và hôn lên má bà.

“Cảm ơn, mẹ của con.”

Bà chỉ gật đầu. “Phải mất một thời gian để mẹ nhận ra điều đó, nhưng giờ thì mẹ thấy nó rất rõ ràng.” Bà lau đi những giọt nước mắt ngang ngạnh cuối cùng. “Mẹ chỉ cầu mong sao con bé nghe những gì mẹ nói và quay về với chúng ta.”

Rafe chỉ gật đầu. Lướt qua bà để vào phòng, chàng quay về vị trí của chàng bên cạnh giường của Dani, vươn tới nắm lấy tay nàng.

“Trở lại với ta, tình yêu của ta.” Chàng nói thật dịu dàng. “Ta không muốn sống mà thiếu vắng nàng.”

Cho đến ngày hôm sau, khi Rafe hoàn toàn kiệt sức và hầu như chẳng còn chút hi vọng nào, thì Danielle mở mắt và nhìn lên chàng.

“Rafael...”

“Danielle… ôi chúa ơi, Ta rất yêu nàng, làm ơn đừng rời bỏ ta.”

“Chàng…chắc chứ?”

“Chắc, ta rất chắc chắn.”

Màu hồng mờ nhạt lan ra trên đôi gò má xanh xao nhợt nhạt của nàng. “Vậy thì em sẽ ở lại bên chàng…mãi mãi.” Và khi nàng mỉm cười với chàng, Rafe tin nàng và trái tim chàng đập rộn rã.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện The Handmaiden's Necklace (Necklace Trilogy #3) - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện The Handmaiden's Necklace (Necklace Trilogy #3)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện The Handmaiden's Necklace (Necklace Trilogy #3) - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.23326587677 sec