Thanh maiThanh mai - chương 6

Chương 6Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10

Edit: Heo Bất Lực
Beta: Bí Danh

Ta cẩn thận làm một nàng dâu ngoan.
Ban ngày ta chăm lo việc nhà, hiếu kính cha mẹ chồng, thân mật với em chồng, cử chỉ đứng đắn, mắt không đong đưa, không hề lắm mồm. Không lâu sau, láng giềng đều biết con dâu Trương gia rất ngoan hiền.
Ta thích nhất là ban đêm, chỉ có ta cùng Trương Giới Thụ, ta thật dễ chịu. Ta rúc vào trong ngực hắn, muốn nói gì thì nói, không lo làm hắn kinh động. Trương Giới Thụ bây giờ gặp “biến” không còn sợ hãi (=]]), muốn hôn thì hôn. Sau khi kinh ngạc ban đầu qua đi, Trương Giới Thụ ngược lại thích ta không che dấu nhiệt tình.
Hắn nhận ra ta ban ngày chỉ là tuân thủ những lễ nghĩa xơ cứng, chấp hành những quy phạm trong xã hội, kỳ thật nội tâm cũng không có nhiều lý giải cùng yêu thích (rất kì quái! Lại có người không cần A Mộc hỗ trợ mà vẫn có thể hiểu nội tâm người khác). Hắn thương tiếc ta ngây thơ, nguyện ý dung túng ta trong thế giới nhỏ của chúng ta.
Hắn ôm ta, hôn ta, trong lòng nghĩ, ai có thể tin được một con người đoan trang trầm tính ban ngày lại xinh đẹp quyến rũ như vậy! Thiệt là quá may mắn! Phải đem nàng một mình hưởng!
Trương Giới Thụ rất yêu thương ta, đúng vậy, là yêu thương, hắn yêu ta giống như thương một tiểu hài tử.
Có một đêm, hắn hỏi ta: “Thanh Mai, ngày trước, mỗi ngày của nàng trôi qua như thế nào?”
Ta trả lời: “Học”
“Ngoài học tập ra?”
“Vẫn là học tập.”
“Vậy nàng không chơi đùa sao?”
“Muốn học thì nhiều lắm, ta lại không đủ thông minh, thời gian luôn bị thiếu.”
“Không, nàng rất thông minh, là bọn họ quá nghiêm khắc.” Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh ta còn nhỏ đã mất đi mẫu thân (hắn tự kết luận rằng năm ta sáu tuổi thì mẫu thân qua đời), bị nhóm hồ tiên khi dễ. Cả ngày chìm trong đống sách vở để vật lộn, vậy mà không sánh nổi với những hồ tiên tu luyện ngàn năm kia, cuối cùng bị một cước đá về thế giới loài người. Hắn còn nghĩ về mình hồi trước đây, dù cuối cùng cũng chỉ đọc sách, nhưng được bố mẹ sủng ái, hồi bé nhàn hạ đi chơi cùng bạn bè, bắt cá ném chim. So sánh mà nói, tuổi thơ ấu của Thanh Mai thật thê lương và đáng thương! Hắn mặc dù đối với thế giới hồ tiên có chút tò mò, song sợ gợi lại thống khổ cho ta nên không hỏi nữa.
Sau này, hắn rất muốn giúp ta hưởng thụ lại thời thơ ấu. Mỗi lần về nhà, sẽ mang về một món đồ cho ta, có lúc là mặt nạ, có lúc là châu chấu bằng lá mây tre, có lúc lai là một hòn đá cuội xinh đẹp… Sau đó ta hình thành thói quen, hắn vừa ra khỏi cửa ta liền đoán xem hắn sẽ mang gì trở về, chờ hắn về ta liền khẩn cấp theo hắn vào phòng, mở túi hắn tìm quà. Vài ngày sau ta đều sẽ thật cao hứng.
Khi nhìn thấy ta cao hứng, Trương Giới Thụ càng đau lòng thay cho ta, nghĩ: “Ta thương Thanh Mai, những vật nhỏ như vậy cũng có thể khiến nàng vui mừng, không biết thời thơ ấu của nàng thê lương tới mức nào.”
Hắn tặng ta những thứ rất nhỏ, không đáng bao nhiêu tiền nhưng đều là hắn cố ý tìm cho ta. Lần đầu tiên có người để tâm đối đãi với ta như vậy, ta thực thích, cũng thích lây những thứ kia. Ta chứa chúng trong một cái hộp nhỏ, không có việc gì liền lấy ra xem. Ta nhớ kỹ lai lịch của mỗi món đồ.
Thứ khô héo giống như chạc cây kia là hoa quế, hắn đi ngắm trăng nhà Lưu Sinh ở Nam Thành thì ngắt cho ta. Lúc ấy hương thơm ngào ngạt, qua lâu rồi mà trong buồng vẫn lưu hương
Đêm đó, ngửi mùi hoa quế, hắn ôm ta đứng trước cửa sổ ngắm trăng, giảng cho ta nghe tích xưa chị Hằng lên cung trăng, đọc câu “Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm” ( biển biếc trời xanh đêm đêm nhớ – tạm nha). Ta liền an ủi hắn, nói với hắn rằng trên mặt trăng không có Hằng Nga, chi là một tảng đá xấu xí.
Trong lòng hắn nghĩ ta nhất định bị hồ ly tinh nói dối (từ khi biết ta bị đối đãi hồi nhỏ như thế nào, hắn liền gọi mẹ ta từ hồ tiên miệt thị thành hồ ly tinh). Nếu hồ ly tinh có thể tồn tại, Hằng Nga cũng có thể. Từ trước đến nay tiên yêu không cùng đường, nhóm hồ ly tinh kia khẳng định đã che mắt ta.
Về sau hắn chỉ vào bóng mờ trên mặt trăng nói với ta, nơi đó có cây quế hoa thụ, dưới thân cây có một lỗ do Ngô Cương cầm búa khảm vào, nhưng mà chưa khảm xong. Ta chuẩn bị sửa lại cho đúng là trên mặt trăng hoàn toàn chỉ có dãy núi hình cánh cung, nhưng bị A Mộc cảnh cáo: không được làm rối loạn sự phát triển của khoa học trong tiến trình của lịch sử. Vì thế ta từ bỏ, tùy theo thời cuộc bắt đầu mê tín.
Sau khi ngắm trăng, Trương Giới Thụ phát hiện rằng ta không hiểu gì về thi (thơ) từ, không hiểu sâu những ngụ ý trong đó. Hắn bắt đầu giảng giải thi từ cho ta.
Hắn đọc:
Chu tước kiều biên dã thảo hoa,
Ô y hạng khẩu tịch dương tà.
Cựu thì vương tạ đường tiền yến,
Phi nhập tầm thường bách tính gia.

( Hoàng tước lượn trên cánh đồng hoa
Quạ khoang quang quác lúc chiều tà
Chẳng vào Vương, Tạ nếm tiệc yến
Lại đến tầm thường bách tính gia)

Hắn nói: “Thanh Mai, nàng hãy xem, thi nhân (nhà thơ) không hề nói ra một câu cảm thán, chỉ dùng chim én để đối chiếu giữa xưa và nay, vậy mà cũng không khỏi làm cho người ta phải bùi ngùi trước cảnh bể dâu, thói đời biến đổi. Cũng khó trách Bạch Hương Sơn làm cho phải quay đầura sức ngâm nga, rồi khen ngợi thật lâu”
Ta nói rất khoa học: “Vương, Tạ là nhân sĩ Đông Tấn, thơ này tác giả là Lưu Vũ tận Đường triều, thời gian cách nhau 400 năm, làm sao chim én có thể sống dài như vậy? Rõ ràng là tác giả đang nói láo.”
“Nàng, nàng…” Trương Giới Thụ dở khóc dở cười: “không thể nói vậy được,đây là thủ pháp ví von, không phải mỗi câu đều là thật.”
Hắn lại đọc: “Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước vu sơn bất thị vân” ( Từng qua biển bạc khổ vì nước, sao tại Vu Sơn* chẳng có mây ) Ý là tác giả đối với người vợ đã mất rất thâm tình, viết thơ để nhớ thương vợ.
* Vu Sơn : Mây mưa ở Vu Sơn là chỉ XXX, nay hết mây thì khỏi mưa
Ta bĩu môi nói: “Người này nhân phẩm thật không tốt, ngươi xem hắn viết “Truyện Thôi Oanh Oanh”, Trương Sinh đối với Oanh Oanh bội tình bạc nghĩa, đã làm điều thất đức lại còn dương dương tự đắc đem việc này khoe khắp mọi nơi thì càng không thể đáng coi trọng. Còn nói cái gì mà “Hết thẩy vưu vật trời sinh, nếu không lẳng lơ với mình thì tất hớp hồn kẻ khác. Có thừa đức cũng không thắng nổi yêu nghiệt, đành phải nhẫn tâm”. Đã thế còn trốn tránh trách nhiệm, thật là vô sỉ! Đều nói văn chính là người, Nguyên Chẩn đối với người ta như vậy mà còn khen cái đó là “Làm điều tốt để đền bù”. Có thể thấy được chính hắn chả phải người tốt lành gì.”
“Nàng sao lại xem loại sách như vậy?” Trương Giới Thụ lại một lần nữa cứng họng, nhưng không thể không thừa nhận rằng ta nói cũng có vài phần đạo lý.
“Chính là vào buổi tối trước khi thiếp tìm chàng, thiếp không biết làm sao để quyến rũ chàng liền xem qua sách này.”
“Nàng nàng…” Trương Giới Thụ không biết nên nói ta là tốt hay xấu “Nàng” nửa ngày mới nghẹn ra được câu: “Nàng về sau đừng như vậy nữa.”
“Uh.” Ta nhu thuận (dịu dàng, ngoan ngoãn) đáp ứng: “Thiếp sẽ vâng lời cả đời. Có điều nếu có nam nhân khác không để ý mà đụng chạm đến thân thể thiếp, thiếp sẽ không bắt chước nữ nhân trong “Liệt nữ truyện” , chém đứt cánh tay chính mình làm gì? Chỉ tổ biến thành tàn tật khiến gia đình thêm gánh nặng.”
“Đương nhiên không cần bắt chước các nàng, thường dân như chúng ta cũng không đến mức thảm như vậy. Nàng chỉ làm tốt vai trò nương tử bình thường là đủ.” Trương Giới Thụ cười khổ, không biết đang đọc thơ lại chuyển sang đề tài này (cái này gọi là 8 anh ạ =]])
Sáng sớm ta ngồi trang điểm, hắn lại dạy ta đọc:
Trang bãi đê thanh vấn phu tế,
Họa mi thâm thiển nhập thì vô?

( Trang điểm nhỏ giọng hỏi ông xã
Tô mày đậm nhạt hợp thời chăng?)
Ta nói: “Thiếp thấy trang phục thiếp chuẩn bị mặc đẹp lắm, còn hỏi làm chi?”
Trương Giới Thụ mặt cứng lại, tức giận nói: “Nàng đúng là đầu gỗ!” Hắn thổi phì phì xuyên qua cả cây trâm trên đầu ta, nghĩ: “xem ra ta cùng nương tử nói chuyện yêu đưong, chỉ có thể “thẳng như ruột ngựa””
Tiếp theo, hắn chọn một bài từ của An Toàn “Giang nam hảo, phong cảnh cựu tằng am. Nhật xuất giang hoa hồng thắng hỏa, xuân lai giang thủy lục như lam, năng bất ức giang nam?”

( Giang Nam đẹp, phong cảnh cũ đã rành. Mặt trời mọc ở Giang Hoa đỏ hơn lửa. Xuân về Giang Thủy xanh như trời. Có thể không nhớ lại Giang Nam sao?)
Ta nói: “Thiếp mới chỉ đến nhà của đường thúc với nhà chàng, chưa từng đến Giang Nam.”
Hắn vừa nghe lại đau lòng vô cùng: “Về sau ta sẽ dẫn nàng đi.”
Việc giảng dạy thơ từ cứ như vậy không giải quyết được gì. Hắn vẫn ngâm thơ cho ta nghe, cảm thấy việc ta xuyên tạc rất thú vị.
Về sau chỉ cần rảnh rỗi, Trương Giới Thụ lại dẫn ta ra ngoài một chút.

Hắn mang ta đi Tôn Lăng cương nơi có mối tình sâu sắc ngày xưa của Tư Cổ. Hắn nói cho ta biết đó chính là mộ Tôn Quyền (1). Tôn Quyền là một trong ba kiêu hùng đời Tam quốc. (Tôn Lăng : lăng mộ họ Tôn) Tào Tháo từng cảm thán “Sinh tử như Tôn Trọng Mưu”. Mà ta chỉ nhớ trong “Tam Quốc Diễn Nghĩa”, Quan Vũ từng mắng hắn là thằng nhãi mắt xanh. Trải qua sự kiểm nghiệm của đời sau thì đó là tác giả hư cấu để thể hiện sự khác thường của đấng anh hùng.

(1) http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B4n_Quy%E1%BB%81n

Lại đọc cho ta những bài thơ có liên quan đến thời Tam quốc. Ta chỉ chú ý đếm một câu này:

Đông phong bất dư Chu lang tiện,

Đồng tước xuân thâm tỏa nhị kiều

Gió đông không đáng Chu lang nhận

Đồng Tước hưởng xuân nhốt nhị kiều.”

Ta hỏi hắn: “ Vì sao đàn ông các chàng đi đánh giặc, lại muốn nữ nhân gánh vác hậu quả? Chàng xem, trong nhiều sự kiện lịch sử, cuối cùng nữ nhân luôn gặp xui xẻo, nữ nhân càng xinh thì càng xui. Đánh không lại dị tộc, lại là nữ nhân đi hòa thân như Vương Chiêu Quân (2), quốc gia diệt vong thì trách hồng nhan họa thủy như Muội Hỉ (3), Đát Kỷ (4)

(2) http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C6%B0%C6%A1ng_Chi%C3%AAu_Qu%C3%A2n

(3) http://vi.wikipedia.org/wiki/Mu%E1%BB%99i_H%E1%BB%89

(4) http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%A1t_K%E1%BB%B7

(nơi đáng tin vậy nhất là wiki =]])

Ngôi báu chẳng có gì khác ngoài mưu mẹo chính trị. Nam nhân nếu nắm giữ thiên hạ, nên vì nữ nhân mà chống đỡ một mảnh bầu trời. Bảo vệ đất nước không phải là trách nhiệm của nam nhân sao? Sao có thể chỉ hưởng thụ quyền lợi mà không thực hiện nghĩa vụ. Về phần họa thủy vừa nói, thật vớ vẩn! Nắm giữ triều chính đều là nam nhân, phi tần trong thâm cung sao biết được? Các nàng chỉ muốn lấy lòng quân vương. Quân vương nếu anh minh, hậu phi tất hiền đức, quân vương hoang dâm, hậu phi cũng sẽ hợp ý, yêu yêu mị mị. Hưởng dụng sắc đẹp, khoái hoạt là nam nhân, xảy ra việc, gánh vác tội danh lại là nữ nhân, nam nhân đúng là được tiện nghi còn khoe mẽ a!!”

Ta hùng hồn nói chỉ sau chớp mắt, liến thấy sắc mặt Trương Giới Thụ trắng đỏ bất định, liền nói thêm: “Thiếp biết chàng là một nam nhân trách nhiệm, thiếp chỉ là luận sự.”

“Ân, những lời nàng nói chỉ có thể nói trước mặt ta, không được nói bên ngoài,” Trong lòng hắn có chút buồn bực “chẳng lẽ ta lại dung túng nàng nữa rồi? Những lời này mặc dù cũng có chút đạo lý, còn chút kinh thế hãi tục. Chả trách lão tổ tông nói nữ tử không tài là có đức, nếu nữ nhân đều có tư tưởng này, uy nghiêm của nam nhân ở đâu ra?”

Lần nọ đến đài Vũ Hoa không khí rất hoàn hảo, chúng ta cầm xẻng nhỏ đào đất tìm đá vũ hoa. Khi đó đá vũ hoa (5) chưa bị loài người khai thác quá độ, cho nên chúng ta đào được mấy khối đá nhỏ nhắn xinh đẹp.

(5)http://thvl.vn/?p=17208

Ta đào được một tảng đá màu đen, bên cạnh có hoa văn màu trắng, bên trên có vết bớt tròn do đồng kết lại. Trương Giới Thụ nói nó có hình ảnh của “Trường hà lạc nhật viên” (mặt trời chiều trên sông).

Trương Giới Thụ cũng đào được một khối đá có đường vân, hắn nói là đá khổng tước xòe đuôi hiếm thấy. Theo A Mộc phân tích, đây là hóa thạch loài dương xỉ cổ thụ.

Chúng ta đến hồ nước rửa sạch tảng đá, so sánh hoa văn của mỗi tảng. Tảng này có hoa văn Lạc Anh rực rỡ, mệnh danh là ” lạc anh tân phân” (hoa rơi lả tả), tảng kia lại giống như “phi lưu trực hạ, hào ngân hà lạc cửu thiên” (sông trời đổ xuống, dòng Ngân Hà trút từ chín tầng mây). Trong đó đẹp nhất đúng là hình khổng tước xòe đuôi.

Trương Giới Thụ tặng nó cho ta, nói với vẻ có lỗi: “Ta không có cách mua cho nàng châu báu ngọc thạch, chỉ có thể tặng nàng cái này.”

Ta yêu thích không buông tay: “Thứ này so với châu báu còn đẹp hơn!”. Ta đem tảng đá Trường Hà Lạc Nhật cho hắn: “Thiếp cũng chỉ tặng chàng thứ này, hy vọng chàng không ghét bỏ.”

“Với ta mà nói nó còn trân quý hơn cả ngọc thạch, ta sẽ luôn mang nó theo người.” Trương Giới Thụ tươi cười tiếp nhận, thầm nghĩ “đây có thể coi là trao đổi tin vật? Ta với Thanh Mai dường như dần dần có chút tình cảm”.

Sau đó, ta tìm túi vải đựng rượu để làm thành hai cái bao đựng hai khối đá nhỏ. Cái của Trương Giới Thụ bên ngoài thêu hoa Nhất Chi Mai, ngầm chỉ tên ta. Trương Giới Thụ rất thích, trân trọng mang theo. Trên túi của ta thêu mãnh hổ, bởi vì Trương Giới Thụ cầm tinh con hổ, nhũ danh cũng kêu Hồ Đầu (=.= thế sao tên anh “thụ” thế!)




Chương 11

Edit: Heo Bất Lực
Beta: Bí Danh

Cuộc sống của Trương gia chủ yếu dựa vào việc giúp thi họa điếm (cửa hàng thơ tranh) chép sach và vẽ mặt quạt để sống.

Sau khi cưới ta về, ta thường thêu khăn, thêu hoa để giúp thêm. Vì trong A Mộc có một kho hình thêu nên bức tranh ta thêu đều không giống người thường, dần dần có chút thanh danh. Nhất thời, nhiều nhà giàu có tranh nhau mua, thường thường, tác phẩm còn chưa hoàn thành đã có người đặt hàng, giá cả đều do ta tự định. Nhưng ban đầu vì phải trả nợ tiền chuộc thân của ta nên ngày qua ngày vẫn sống trong túng quẫn. Ta và Trương Giới Thụ quả thật là một đôi vợ chồng nghèo khó tiêu chuẩn. Ngày tuy kham khổ, nhưng mà chúng ta cùng chiếu cố nhau, trôi qua cũng vui vẻ.

Mùa đông ở cổ đại không có hệ thống sưởi ấm, Trương gia cũng không đốt than nên rất lạnh. Mỗi sáng sớm, thừa dịp những người khác trong nhà chưa thức dậy, Trương Giới Thụ tận lực giúp ta rửa rau vo gạo, những công việc phải động chân tay vào nước. Ban đầu hắn cũng giặt quần áo giúp ta nhưng mẹ chồng nhìn thấy thì mất hứng (ghét >.<), bà cho rằng nam nhân không nên làm việc của nữ nhân, có yêu vợ thì cũng cần có giới hạn. Ta vẫn không thể lý giải được vì sao nữ nhân cổ đại đối với địa vị hèn mọn của mình mà bình thản chịu đựng gian khổ, hơn nữa còn chủ động làm tăng thêm mức độ nô lệ.

Mẹ chồng đối với ta vẫn rất hài lòng, vì ta hiếu kính với người già, đối trượng phu cũng hiếu kính. Bà cực kì khinh thường con dâu của nhà đối diện – Nghiêm gia, vì nàng ấy thường thân thiết quá mức với trượng phu, ngay cả trước mặt mọi người cũng ôm ôm ấp ấp. Bà thường nghĩ, a di đà Phật, may mắn con dâu ta không vậy.

Khi có người thứ ba, ta bảo trì khoảng cách 3 thước với Trương Giới Thụ, ánh mắt cũng sẽ không liếc qua một chút. Tuy rằng chúng ta luôn ăn hoa màu trước nên không cần phải “cử án tề mi” (nâng khay ngang mày; vợ chồng tôn trọng nhau, do tích vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày). Nếu nói vợ chồng kính trọng nhau như tân nương tân lang thì ta nghĩ ta cũng chẳng hề nói sai.

Tới nơi đây, ta cũng đọc được rất nhiều văn thư cổ đại (văn thư là sách, giữ nguyên vì… nghe hay ), “Khổng Tước Đông Nam phi” ta đã có xem qua. Ta biết trong lòng Trương Giới Thụ, chữ “hiếu” được đặt lên hàng đầu, ta không thể để bà bà chán ghét ta, ta cũng không muốn rời xa Trương Giới Thụ. Nếu khiến ta chọn nơi ta yêu thích nhất, đó chính là ở trong lòng Trương Giới Thụ.

Mẹ chồng đối với ta vẫn rất hài lòng, nhưng không ảnh hưởng đến việc bà thấy Trương Giới Thụ giúp ta giặt đồ thì mất hứng. Bà cũng thương ta, nhưng bà lại càng yêu con của bà. Ta không cảm thấy bất bình, có người con dâu nào là từ trong bụng bà bà mà ra đâu? Ta sáu tuổi đã không được sống cùng mẹ, ta không xinh đẹp như người khác, không thông minh như người khác nhưng mẹ vẫn khen ta là đứa nhỏ tốt nhất trên đời. Cho nên ta biết, huyết thống là thứ không thể giảng đạo lý gì hết.Ta không cần Trương Giới Thụ giúp ta giặt quần áo, ta vẫn là con dâu hoàn mỹ trong lòng mẹ chồng.

Trương Giới Thụ không biết tâm tư mẫu thân hắn, lúc đầu còn kiên trì giúp ta giặt quần áo. Ta chỉ nói: “Tướng công, sang năm là có khoa cử rồi, chàng tiết kiệm thời gian đọc sách đi. Chàng nếu thành danh, thiếp về sau cũng không cần giặt quần áo. Nhất thời vất vả đổi lấy cả đời an nhàn, thiếp thấy giá trị.” Hắm ôm ta thở dài: “Thanh Mai a Thanh Mai, có thể cưới được một người thê tử như nàng, ông trời thật sự đối với ta quá tốt. Nàng yên tâm, ta nhất định không phụ kỳ vọng của nàng.”

Kỳ thật ta cũng không hy vọng cuộc sống phú quý, ta cảm thấy như bây giờ rất tốt, ta chỉ không muốn hắn cảm thấy áy náy. Mùa đông, tuy nước lạnh xâm nhập đến tận xương nhưng da ta trải qua cải tạo đã không còn sợ cái lạnh đả thương, huống chi còn có Trướng Giới Thụ thương ta.

Mỗi lần ta giặt quần áo xong trở về phòng, hắn đau lòng cầm tay ta nói: “Lạnh như vậy! Thanh Mai, đi theo ta nàng phải chịu khổ rồi.” Sau đó hắn liền nhẹ nhàng xoa xoa chúng, hà hơi giúp chúng ấm lên. Nhờ có A Mộc giúp đỡ, ta chưa bao giời sợ bị người nhìn thấy ta thân mật với Trương Giới Thụ. Nên ta yêu cầu hắn: “Vậy chàng hôn thiếp đi!” Hắn sẽ hôn gương mặt ta, ta thấy chưa đủ liền hôn bờ môi hắn, hôn đến cuối cùng hắn quên mất làm ấm tay ta, chính là toàn thân ta đều nóng lên.

Bất quá, Trương Giới Thụ vẫn là Trương Giới Thụ, ta cũng không thể phạm vào sai lầm “Dâm đãng”. Tuy rằng ta không biết ban ngày mà ở trên giường lăn qua lăn lại có gì sai. Nhưng mà A Mộc chỉ có thể theo dõi trong khoảng cách năm thước. Ta không thể trong một thời gian ngắn như vậy mặc đi mặc lại quần áo. Quần áo cổ đại không có khóa kéo lại không có nút thắt, buộc vạt áo cũng rất tiêu phí thời gian. Cho nên thường thường, vào lúc mẹ chồng đến phòng chúng ta kiểm tra, đều sẽ thấy chúng ta ngồi nghiêm chỉnh, Trương Giới Thụ đang đọc sách, ta đang thêu hoa. Bà sẽ mỉm cười rồi rời đi, nghĩ “đúng là một đôi chồng tốt vợ đẹp!”

Nếu là bà đến gần hơn, thì sẽ thấy Trương Giới Thụ lại đang mặc quần áo hiện đại (áo dài đến gối, quần da), chắc bà sẽ có suy nghĩ khác. Chờ mẹ chồng đi rồi, Trương Giới Thụ sẽ hầm hừ trừng mắt nhìn ta, nhỏ giọng mắng: “Nàng đúng là tiểu yêu tinh hại người!” Trong lòng thề, tuyệt đối sẽ không trúng mỹ nhân kế của ta. Nhưng cho dù là quân tử cũng chưa chắc có thể tuân thủ toàn bộ lời hứa. Hắn thề một ngày không biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ thực hiện được. Mỗi khi ta thêu đến khi hai tay đều cứng, ta liền đến ngồi trên đùi hắn, đem lạnh lẽo trên tay luồn vào vạt áo hắn mà sưởi ấm. Hắn ban đầu còn có chút miễn cưỡng ôm ta đọc sách, nhưng chỉ cần ta vặn vẹo, hắn sẽ bỏ lại sách vở, lại khiến toàn thân ta nóng lên. Sau đó chưa được thỏa mãn dục vọng, trừng mắt nhìn ta: “Nàng đúng là tiểu yêu tinh!” Ta cãi lại: “Chàng là đại dã thú!”

Kể từ khi biết nhũ danh của hắn là Hổ Đầu, ta đều gọi hắn như vậy. Ta càng lúc càng giống người cổ đại rồi, hàng ngày cuộc sống kim cổ lẫn lộn trôi qua đều thuận buồm xuôi gió. Chúng ta đều ở ngóng trông cho đêm tối chóng tới. Ai sẽ tin tưởng Trương Giới Thụ chẳng những tên là Hổ Đầu khi còn nhỏ mà cũng rất có khí chất dã thú đây?

Vào thời khắc ban đêm an toàn chỉ có đôi ta , một Trương Giới Thụ lúc ban ngày nhã nhặn có lễ không ngờ lại là cuồng dã. Mà còn cuồng dã là vì ta, ta thích.

Vào những lúc chỉ có ta cùng hắn, ta là Tiểu yêu tinh của hắn , hắn là của ta đại dã thú. Thời gian ở một chỗ cùng ta càng dài, thú tính của hắn càng lộ rõ. Một ngày nọ, hắn đến thi họa điếm lĩnh tiền công, cư nhiên phá lệ nói dối bà bà, giấu diếm hơn 10 văn tiền, mua cho ta một hộp thuốc mỡ dưỡng tay. Trong phòng, hắn lén lút móc ra, bôi lên tay ta. Vừa bôi vừa đau lòng nói: “Thanh Mai, nàng mới gả cho ta mấy tháng, tay nàng đều trở nên thô ráp hơn nhiều.”

Ta cười hỏi hắn: “Vậy chàng sẽ ruồng bỏ sao?”

“Làm sao có thể? Những khổ này đều do ta, lòng ta đau còn không kịp. Thanh Mai, ta nhất định sẽ cho nàng một cuộc sống tốt!”

“Ừ.”

Kỳ thật ta thấy hiện tại tốt lắm. Rất nhiều truyện xưa, nam nhân có tiền liền trụy lạc, ta tin tưởng Trương Giới Thụ sẽ không giống họ. Nhưng người không đi đâm xe, không có nghĩa xe sẽ không đâm người. Giả sử Trương Giới Thụ trở thành người phú quý, có khả năng hắn sẽ không phải đại dã thú của riêng ta. Ta không thích cuộc sống có sự đột biến.

Nhưng hắn đọc sách vì muốn thành danh, đây cũng là hy vọng của cả nhà hắn, ta chỉ có thể tôn trọng mà phối hợp. Ta cũng sẽ không miễn cưỡng người khác vì mình mà thay đổi.

( Tác giả viết : Hôm nay cả ngày đều xem văn chương của Diêu Diêu, thấy vậy ta thực không thể tin rằng, cảm thấy mình viết văn như vậy tốt hơn hết là đi khai thác điểm tốt của văn chương)




Chương 12

Đến sau năm mới chúng tôi rốt cuộc đã trả sạch nợ, còn dư chút tiền, cả nhà ai ai cũng hoan hỉ qua được một năm.



Mẹ chồng ban đầu còn có chút nghi ngờ thân thế của tôi, sợ tôi là hồ ly tinh học thuật hấp thụ dương khí con người, cho nên hay đến phòng chúng ta kiểm tra, e sợ tôi quyến rũ Trương Giới Thụ.



Sau khi quan sát trong mấy tháng, phát hiện so với hy vọng của bà, tôi còn đứng đắn hơn, Trương Giới Thụ sắc mặt hồng nhuận, mắt sáng mày thẳng thì hiển nhiên không có bị thương tổn gì. Rốt cuộc buông được tảng đá, không còn thường xuyên giám sát chúng tôi nữa.



Mùa xuân đến, Vương Tiến Sĩ bị phái đến Sơn Tây làm quan huyện, người nhà cũng được đi theo nhậm chức. Tôi cảm động và ghi nhớ việc A Hỉ đối tốt với tôi, nếu không có sự trợ giúp của nàng, tôi không có khả năng có thể sống với Trương Giới Thụ. Nghĩ đến lần này nàng phải đi xa, không biết có còn cơ hội gặp mặt không, tôi không khỏi cảm thấy có chút thương cảm.



Tôi xuất giá, nàng mặc dù trong lòng buồn bã nhưng vẫn chúc phúc cho tôi. Mà khi nàng xuất giá, tôi không được thấy rồi, tôi tỉ mỉ thêu một chiếc khăn voan đỏ uyên ương hí thúy làm lễ vật chia tay tặng cho nàng.



A Hỉ dù trong lòng có nhiều tâm sự, cầm khăn voan thở dài: “Thanh Mai, xem thần sắc ngươi thì thấy ngươi hẳn sống rất tốt. Chỗ dựa của ngươi thật tốt đẹp, mà chỗ dựa của ta không biết ở phương nào? Chỉ sợ kém ngươi.”



“Tiểu thư trăm ngàn lần không nên nói như vậy.” Tôi an ủi nàng, “Nếu không có tiểu thư tác thành, Thanh Mai sao có ngày hôm nay? Đều là ở hiền gặp lành, tiểu thư nhất định có thể tìm được ý trung nhân.”



A Hỉ rời đi, Trương Giới Thụ không hề còn phải tận lực có ý tránh đi tường thấp. Có một ngày hắn phiền muộn nhìn tường bên kia thở dài. Hắn đang nhớ lại ngày xưa liếc mắt đưa tình.



Tôi biết, tôi nên cảm thấy không muốn A Hỉ rời đi. Nhưng khi đó lại là lúc tôi nhẹ nhàng thở ra, nàng rốt cuộc không còn liên hệ với cuộc sống của tôi.



Tôi cứ nghĩ rằng tôi đã có được toàn bộ thể xác và tinh thần của Trương Giới Thụ, từ đó hắn cơ hồ không còn lưu luyến A Hỉ. Nhưng cái thở dài sâu kín kia cho tôi biết, nơi sâu nhất trong tâm hồn hắn, vẫn còn dấu vết của A Hỉ.



Tôi biết động vật sẽ xem động vật lớn hơn đầu tiên trở thành mẹ mình, nhân loại đối với người đầu tiên cũng có một loại tình cảm đặc thù, người đầu tiên ở trong lòng Trương Giới Thụ là A Hỉ, hắn không thể hoàn toàn quên nàng. Thật giống như tôi, Trương Giới Thụ là người nam nhân đầu tiên chạm đến nội tâm tôi, trừ phi uống Vong tình thủy, tôi nghĩ tôi cũng sẽ không thể quên hắn. Trước kia tôi chưa từng để ý, nhưng là ngày đó, trong lòng tôi không thể khống chế được cảm giác chua xót.



Ngày nào đó nếu tôi cảm thấy cảm xúc sa sút thì cũng tựa như tôi chưa hề thoát nổi hai quãng thời gian cô độc của mình.



Tôi đưa lưng về phía Trương Giới Thụ khi hắn nằm xuống, không còn dựa sát vào lồng ngực hắn nữa, cũng không muốn nói chuyện với hắn. Trương Giới Thụ chút ý đến bất thường của tôi, thân thiết đưa tay lên sờ trán tôi: “Làm sao thế Thanh Mai? Không nóng? Thanh Mai, nàng làm sao thế, thấy không khỏe ah?”



Tôi thấp giọng nói: “Thiếp không sao.”



“Sao thanh âm nàng uể oải thế?” Trương Giới Thụ vừa nghe lại khẩn trương, ôm tôi vào lòng, bàn tay tôi ở trên người tôi sờ tới sờ lui: “Nơi này đau không? Hay là nơi này?…”



“Thật sự không có việc gì.” Tôi cố gấng điều chỉnh bản thân bình tĩnh, nhưng trong âm thanh toàn là giọng mũi.



Trương Giới Thụ nóng nảy đến hoảng: “Thanh Mai, nàng đến tột cùng sao mà khó chịu? Nàng xem, nàng như muốn khóc, không cần chịu đựng, mau nói cho ta biết!”



“Trong lòng thiếp khó chịu.” Tôi rốt cục nhìn không được, nức nở khóc ra.

“Trái tim đau không? Sao lại thế này? Ban ngày nàng vẫn tốt mà.” Trương Giới Thụ xoa xoa ngực tôi (ăn đậu hủ *cười tủm tỉm*) “Tốt hơn chút nào chưa? Như vậy khô Tôi giữ chặt hắn, nước mắt chảy nhiều hơn: “Thầy thuốc cũng vô dụng.”



“Là bệnh cũ sao? Vậy nàng biết dùng thuốc thế nào không?”



“Trương Giới Thụ, về sau chàng không cưới thiếp được không?”



Trừ lần cuối gặp mẹ, tôi chưa bao giờ khóc, nhưng nước mắt của tôi hiện nay không thể ngăn được, còn nức nở ra tiếng.



“Được được được!” Trương Giới Thụ yếu ớt đáp lời tôi, trong lòng sốt ruột: “Thanh Mai hôm nay thật khác thường, bắt đầu nói mê.”



“Không phải nói mê, thiếp là nói thật. Thiếp không muốn chàng có thêm một tiểu thê tử.”



“Được, không cưới, tuyệt đối không.” Trương Giới Thụ bị sự khác thường của tôi hù, bình thường tôi đều chịu được khổ nhọc không yếu ớt, hắn cho rằng thân thể tôi khẳng định khó chịu nên mới khóc lên thì gấp đến độ xoay tròn. Bây giờ tôi nói cái gì hắn đều đáp ứng, tôi muốn sao trên trời, hắn sẽ ngay lập tức đi tìm cây thang. Giời phút này A Hỉ sớm đã bị hắn ném đi đến nơi nào.



“Nói chuyện với chàng có thể coi là nói, không được đổi ý.” Có được cam đoan của hắn, trong lòng tôi dễ chịu chút ít, tiếng khóc cũng nhỏ đi: “Về sau chàng có tiền cũng không được cưới.”



“Được, ta cam đoan uy vũ không khuất phục, phú quý không ham mê, tuyệt không nạp thiếp.”



“Uh! Trong lòng thiếp rất dễ chịu.” Tôi ngừng khóc, xoay người chủ động rúc vào trong lòng hắn.



Hắn không nghĩ tôi bình tĩnh như vậy, lo lắng hỏi: “Nàng thật sự không sao? Không có chỗ nào khó chịu?”



“Không có.” Tôi lo lắng suy nghĩ, lại hỏi hắn: “Như vậy có tính là thiếp phạm vào tội đố kị?”



Hắn tin tưởng thân thể tôi không có vấn đề, dở khóc dở cười, nghĩ đến nỗi sợ vừa rồi nên hung tợn trả lời: “Tính!”



Tôi biết hắn muốn làm mình sợ ngẫm lại lời lo lắng của hắn, thật tuyệt vời! “Thiếp không cha không mẹ, xem như không có chỗ về, chàng không thể đem thiếp ném đi nha.”



“Nàng, nàng, aizz!” Hắn không biết nên khóc hay nên cười: “Được được, nghĩ thế nào lại nghĩ đến chuyện linh tinh đó, còn làm ra việc lớn như vậy, dọa chết người.”



“Chính là nghĩ tới chứ sao. Chàng vừa rồi đáp ứng lời thiếp rồi nha, nhớ kỹ đó.”



“Đã biết, nàng tiểu yêu ma.” Hắn cúi đấu hôn tôi, hôn đến đôi mắt, hầm hừ nói: “Nàng xem, mặt đều mặn rồi.” Sau đó vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng dùng môi cùng đầu lưỡi giúp tôi “rửa mặt” (Oh~~ God!! Đọc đoạn này thấy anh cute chết đi được!!)



Hắn tự an ủi bản thân mình: “Thanh Mai này coi như học được ghen tị đi? Chính là dấm chua này cũng có chút kinh thiên động địa, thiếu chút nữa đem lòng mình sợ tới mức bất động.”



Sau khi tỉnh táo lại, tôi nghĩ lại không hiểu tại sao mình lại không khống chế được cảm xúc, đột nhiên phát hiện ra, trải qua thời gian dài, hang động trong lòng tôi đã biến mất, nghĩ đến Trương Giới Thụ tôi lại thấy ngực phồng lên tràn đầy.



Nguyên lai tôi bôn ba vài nghìn năm là vì tìm hắn, vì muốn gặp hắn, thân cận với hắn.



Đây chính là “Tình” mà mẹ nói sao? Mẹ nói sai rồi, không biết “tình” là gì không chủ là một loại tiếc nuối. Đó là sinh mệnh không trọn vẹn. Không biết vì sao nhân loại trong quá trình tiến hóa lại muốn vứt bỏ “cảm tình” Cảm tình là một thứ tốt đẹp! (Chị ah, là vì chị chưa bị đá thôi ạ!) Nó cho tôi cảm giác thỏa mãn mà không một công nghệ cao nào có thể sánh bằng.



Khi hắn chăm chú nhìn tôi, trong mắt đều là yêu thương say đắm để cho tôi tin tưởng, tin rằng mình là nữ nhân đẹp nhất. Khi hắn ôm tôi vào lòng thì cho dù gió đông lạnh nhất cũng không thể khiến tôi thấy lạnh. Khi hắn hôn môi, vuốt ve tôi, ở bên tai tôi tràn đầy ưu ái mà lẩm bẩm (nguyên văn là sủng nịch): “Nàng tiểu yêu tinh này!” thì tôi nghĩ, cứ như vậy để tôi hòa tan đi, cùng hắn giao hòa một chỗ, về sau trong lòng tôi có hắn, trong lòng hắn có tôi…



Cảm giác tốt đẹp đã lấp đầy cái hang đen tối kia. Người nam nhân này đã giúp tính mạng của tôi đầy đủ.

Tôi ôm chặt hắn: “Trương Giới Thụ, chúng ta vĩnh viên không xa nhau!”



“Được, còn sống cùng giường, chết cùng mồ” Trương Giới Thụ thề, phát ra từ nội tâm hắn.


Ngày hôm sau tỉnh lại, nhìn thấy Trương Giới Thụ, mặt tôi bỗng nhiên đỏ lên, thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Một ngày sau đó tôi vẫn liên tục trong trạng thái này.

Hắn cảm thấy khó hiểu: “Sao thê tử của mình tự nhiên lại hay thẹn thùng? Bất quá, nhìn gò má đỏ ứng của nàng thật là đáng yêu! Quá khứ tuy rằng vô cùng thân thiết nhưng ta lại có cảm giác nàng không để ý đến, có thể rời đi bất cứ lúc nào. Nhưng nhìn hiện nay bộ dạng nàng vặn vẹo xoắn tay vì sao ta ngược lại cảm thấy nàng quả thật đã ở trong bàn tay ta?”

Tôi cũng muốn xoắn tay như vậy, nhưng sau khi phát hiện hắn thấy tôi đáng yêu, tôi bỗng nhiên suy nghĩ, sợ rằng dung mạo mình không đủ duyên dáng, sợ cử chỉ của mình không đoan trang, sợ hắn sẽ nghĩ xấu về mình… Không tự giác mà tay chân lúng túng.

Nguyên lai, không làm sai cũng sẽ xấu hổ, đơn giản là đang ở trước mặt người mình để ý.

Trương Giới Thụ rất hứng thú ngắm tôi thẹn thùng, rốt cuộc có cơ hội trả lời câu hỏi “Họa mi thâm thiển nhập thì vô (Tô mày đậm nhạt hợp thời chăng?)” của tôi.

Vài ngày sau, cảm giác mới mẻ qua đi, hắn tỉnh táo lại, thật sự không hiểu tại sao ta lại có biến hóa đồng bóng như vậy. Không nhịn được hỏi tôi: “Thanh Mai, gần đây nàng gặp chuyện gì vậy?” Hắn nói ra mà trong lòng chột dạ “Không phải bị vật gì nhập hồn vào người chứ?”

“Không có việc gì. Thiếp chỉ chợt phát hiện ra rằng thiếp thích chàng.”

(cái gọi là nhập hồn theo kỹ thuật mà nói không có khả năng lớn. Người bình thường nói có linh hồn, kỳ thật chẳng qua là một dải sóng điện não. Mỗi người có một loại dải khác nhau, giống như vân tay, hơn mười vạn người mới tìm được 2 người giống nhau. Ngoài ra lại còn phải đúng dịp hai người cùng chết, sóng điện não mới có thể chiếm lấy thân thể người khác. Một khi không gian hoặc thời gian có khoảng cách, căn cứ vào định luật bảo toàn năng lượng, sóng điện não bình thường sẽ bị tản mát đi.)

Trương Giới Thụ nghe xong lòng hoan hỉ, phấn chấn cùng ngây ngất (chả phê quá =]]), cũng nhẹ nhàng thở ra “tính tình thẳng thắn của nàng cũng chưa thay đổi” nhưng trong lòng đột nhiên thấy không đúng: “Nàng bây giờ mới phát hiện ra mình thích ta, thế trước kia nàng nghĩ về ta thế nào?”

“Chàng là tướng công, thiếp là nương tử, xuất giá tòng phu (cưới chồng theo chồng).”

“Nàng thân thiết với ta cũng chỉ bởi vì ta là tướng công của nàng thôi sao? Nếu nàng gả cho người khác, nàng sẽ cư xử với hắn như thế kia sao?” Tâm tình Trương Giới Thụ có vẻ không tốt lắm. (ghen mờ lị =]])

“Trên lý thuyết thì là như vậy.” Mặc dù biết Trương Giới Thụ không muốn nghe điều này nhưng tôi vẫn chưa có thói quen nói dối.

Trương Giới Thụ không nói gì, tâm tình rất buồn bực.

Tôi khuyên hắn: “Nhưng chẳng phải thiếp hiện tại đã gả cho chàng sao? Thiếp cuối cùng cũng sẽ phải tuân thủ tòng phu mà. Chàng không phải vì vậy mà tức giận đó chứ?.”

Hắn thấy ánh mắt vô tội của tôi, thầm nghĩ: “Xem ra nàng không giống như bị kí ức lạ nhập vào, chỉ có nàng mới có kiểu nói chuyện như vậy.” Hắn thở phào, ôm tôi: “Thanh Mai, tòng phu rốt cuộc cũng là thật tốt! Nhưng ta muốn nàng làm như vậy là vì trong lòng có ta chứ không phải vì những quy củ kia.”

“Uh! Thiếp sẽ không quan tâm nam nhân khác, không thể thích người khác.” Tôi cam đoan với hắn.

“Aizz!” Nhưng giảng giải đến mỏi mồm mà trong lòng Trương Giới Thụ vẫn có cảm giác bất lực như gà giảng cho vịt.

“Tướng công, vừa rồi chàng mất hứng, có thể coi là ghen chứ?”

“…” Trương Giới Thụ rốt cục xác nhận, ta không có bị nhập hồn chiếm thân.

Lời tác giả: Mọi người yên tâm, cho dù viết không tốt, có kẻ nào đó định hại tác phẩm thì Điền Khanh vẫn không ngừng đến hơi thở cuối cùng. (chắc lại có bài viết hay cm nào đó chê bai tác giả đây)
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thanh mai - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thanh mai
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thanh mai - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.279905080795 sec