Thanh maiThanh mai - chương 3

Chương 3Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4

Edit: Heo Bất Lực
Beta: Bí Danh

Hoa sen tàn đến hoa quế nở, hoa quế tàn lụi đến hoa tuyết tung bay, bông tuyết qua đi rồi hoa mai nở. A Hỉ cùng Trương Giới Thụ vẫn vậy, “Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ “ (trong veo bên hồ nước, đưa tình chẳng nên lời), mà ta cũng chỉ im lặng đứng bên A Hỉ.



Ta gần đây bắt đầu thấy hối hận.



Ở thời đại kia của ta, mọi người khi đối mặt với sự lựa chọn đều dùng Computer để phân tích các khả năng sẽ xảy ra sau đó lựa chọn phương hướng của bản thân, hơn nữa đối với lựa chọn của mình, chưa từng hồi hận.



Trước kia một vị bác sĩ đã từng chẩn đoán, hối hận là một loại cảm xúc tiêu cực vô dụng, do gien E phát triển trên con người tạo nên. Mà những con lai đương thời do bố mẹ mang về đều có loại cảm xúc mãnh liệt này. Về phần này, người cổ đại có hay không hối hận thì chưa có sơ sở để khẳng định (Ở thời đại của tôi, tư tưởng của mọi người đối với Computer đều rộng mở, hệ Computer trung tâm đối với mọi người cũng cởi mở, tư tưởng của chúng tôi cũng không có thoát ly thời địa kia)



Khi tôi quyết định đến Tống triều, tôi cũng từng lợi dụng Computer để phân tích, trong mọi khả năng đều có một kết luận cuối cùng: “Tương lai không thể biết trước.” Nhưng vì khát vọng trong hang tối của tôi kia, tôi quyết định tới Tống Triều.



Trước khi tôi rời đi, hệ Computer trung tâm từng cho tôi biết: tôi cùng 17 người khác lựa chọn trở về cổ đại đều sẽ được “ghi danh” sách giáo khoa, làm luận chứng của “Gien E gây cản trở tiến bộ nhân loại”.



Từ sau khi đến Tống Triều, từng muốn qua thẩm thẩm mà tìm kiếm vật tôi muốn. Nhưng sau khi tôi rời đi, tôi dễ dàng đem bà bỏ lại đằng sau, ở đáy lòng lại có hang tối như trước.



Sau khi cùng A Hỉ ở một chỗ, nàng đối đãi với tôi tốt lắm, tâm sự đều nói cho tôi. Mỗi lần tôi nghĩ vậy là đủ rồi thì hang tối ở đáy lòng kia lại kêu lên là không đủ, chưa đủ!



Tôi đến thế giới này đã một năm rồi, cái thứ tôi muốn tìm kia thật sự vô vọng, cũng đã xem đủ thế giới này. Người nơi này đều có nhiều dục vọng (ý muốn xấu), bọn họ muốn quyền thế, muốn phú quý, muốn trường sinh… Dục vọng của bọn họ không có điểm dừng.



Mà ham muốn, cũng có liên quan đến gien E. Từ nhỏ, tôi đã được giáo dục là không nên tham cầu (tham lam khao khát sth) thứ gì trừ năng lực, có rất nhiều dục vọng xấu xa.



Tôi bất đắc dĩ lại khởi động A Mộc, bởi vì tôi phát hiện có rất nhiều nam nhân nhìn tôi cùng A Hỉ với ánh mắt giống như lúc lão gia nghĩ đến hoa khôi Bách Hoa Lâu.



Thật giống như tên quản gia cung kính hành lễ với A Hỉ kia, trong lòng hắn nghĩ đến “Đáng tiếc tiểu thư xinh đẹp, tôi không có cái phúc chạm tới. Nhưng tiểu nha đầu Thanh Mai kia tướng mạo cũng không kém, thật muốn tìm một cơ hội chơi đùa.” Ý nghĩ trong lòng hắn càng ngày càng ghê tởm xấu xa, thế nhưng tôi không thể không biết nó, tôi phải dựa vào A Mộc theo dõi hắn, tùy thời xóa bỏ ý nghĩ phi lễ (kiểu quấy rối :”>) trong đầu đó.



Nhưng A Mộc tác dụng rất ngắn, hơn nữa vì tôi thường xuyên sử dụng nó nên nó hao tổn điện rất nhanh, dù tôi có đi đi lại lại hết sức dưới ánh mặt trời thì năng lượng pin mặt trời cũng không đủ xài.



Tôi mỗi ngày đều trách cứ mình, vì sao lúc trước không lựa chọn Vong tình thủy? Nếu ức chế gien E, tôi hiện tại đã trải qua một cuộc sống yên ổn. Mà nay trừ bỏ việc để lại một hình ảnh tượng trưng sự thất bại trong sách giáo khoa cùng một người mà tôi sắp quên mất – mẫu thân tôi, thì cái thế giới kia với tôi không có quan hệ.



Hiểu biết thế giới này càng nhiều, tôi càng thấy hối hận.



Ánh mắt của tên quản gia ngày càng nóng rực, ánh mắt của lão gia cũng bắt đầu không thích hợp, tôi chỉ có thể theo sát A Hỉ, bảo đảm an toàn cho bản thân. Tôi bắt đầu muốn rời khỏi phủ.



Tôi không khỏi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Ở đây, trong xã hộ mà quyền lực là tối thượng thì không có công bằng. Tôi chỉ là một mạng cỏ – tiểu nha đầu, nếu tôi không có một lí do tốt để rời đi thì cả đời tôi chỉ có thể sống đầu đường xó chợ. Nhưng tôi chưa bao giờ được giáo dục những âm mưu cùng gian dối, tôi nên làm cái gì bây giờ?



A Mộc giúp tôi phân tích đủ loại khả năng, thoạt nhìn thì trong xã hội này lựa chọn tốt nhất là làm tiểu thiếp của lão gia. Nhưng khi nghĩ đến phương thức đối đãi đáng khinh của hắn với tôi thì tôi liền không rét mà run. Tôi biết đây cũng là gien E quấy phá, nhưng là tôi cũng không nghĩ muốn kiềm nén nó. Hối hận dù sao cũng vô dụng, tôi quyết định nhìn thẳng vào sự tồn tại của nó, hơn nữa tôn trọng nó.



A Hỉ hoàn toàn không biết phiền não của tôi, nàng cũng có tâm sự của riêng nàng. Mùa xuân này, Trương Giới Thụ đã rất nhiều ngày không có từ bên dãy tường kia xuất hiện. Nghe nói, phụ thân của hắn bệnh.



A Hỉ rốt cuộc không nhịn được, lặng lẽ phân phó tôi đi xem.



Tôi đến Trương gia là lúc gần trưa, Trương Giới Thụ ở ngoài viện húp cháo. Nhìn thấy tôi đến hắn có chút ngoài ý muốn cùng vui sướng. Tôi lần đầu tiên cùng hắn gần như vậy, theo thói quen dùng A Mộc dò xét hắn.



Hắn và những nam nhân kia không giống nhau, trong lòng hắn không có một tia dâm loạn. Đối với tôi cũng là cư xử tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết, mà tư tưởng hắn về A Hỉ cũng rất trong sáng, ngưỡng mộ mà cũng không tưởng làm của riêng.



Hắn đương nhiên cũng có dục vọng, nơi này mỗi người đều có dục vọng, bao gồm A Hỉ. A Hỉ ngưỡng mộ hắn bề ngoài tuấn tú đồng thời cũng hy vọng hắn có một gia thế hiển hách, chính mình lại có thể bay lên làm Phượng Hoàng. Nhưng người này lại khác, dục vọng của hắn có rất nhiều. Hắn hy vọng phụ thân sớm ngày hồi phục, mẫu thân sống mạnh khỏe, muội muội có thể bình yên lớn lên… Nhiều như vậy nhưng không có một cái nào là vì hắn. Lần đầu tiên, dục vọng của con người không làm tôi thấy xấu xa mà là cảm giác ấm áp



Tôi đi vào trong phòng, hỏi thăm mẫu thân hắn, cùng mẫu thân hắn nói chuyện phiếm về gia đình, lại thăm hỏi chút tình hình phụ thân hắn.



Lúc này Trương Giới Thụ từ phòng bếp bưng cơm cùng một đĩa móng giò tiến vào. Tôi lưu lại quà do A Hỉ tặng, từ chối bữa cơm và ra về.



Tôi nghe thấy Trương Giới Thụ nói với mẫu thân hắn:“Nương, vừa rồi con ăn chút rồi nên không đói bụng. Nương cùng muội muội ăn trước đi, con đi giúp cha dùng cơm.”



Tôi biết hắn nói dối nhưng không hiểu vì sao, lời nói dối này làm tôi cảm thấy đẹp lòng.



Tôi trở nên thích đến Trương gia, có lúc do A Hỉ phân phó, có lúc lại là chính mình muốn đi. Tôi bây giờ cùng Trương gia rất thân thuộc. Trương Giới Thụ thực sự rất hiếu thuận, ví dụ như có một ngày, hắn hầu hạ phụ thân đi vệ sinh, lão nhân gia lỡ làm bẩn y phục hắn. Hắn một chút cũng không chán ghét, trong lòng chỉ sợ phụ thân sau khi biết thì tự trách.



Hiểu được tấm lòng của Trương Giới Thụ, có thể xóa đi cảm giác ghê tởm của tôi với lão gia và quản gia, mà sự hối hận của tôi cũng dần dần phai nhạt.



Tôi dần dần cũng có chút dục vọng, nếu tôi cũng là người nhà của hắn thì có bao nhiêu tốt đẹp đây.



Về vấn đề thơ từ thất truyền, tôi cũng đã nói, thế giới tương lai coi “cảm tình” là cấm kị nên đương nhiên sẽ không có dạy dỗ thơ ca trữ tình. Dù sao cũng không có người nào đi tới tương lai để kiểm chứng, cho nên tôi mới ngông cuồng sáng tác, các ngươi tạm thời cứ tin bừa đi vậy! Ha-ha! Chân lý là của tôi, tôi chính là Thượng Đế, Phật Tổ, Thánh A La … Hắc hắc!! Tôi tự định đoạt!!




Chương 5

Edit: Heo Bất Lực
Beta: Bí danh

Cuối hè, rất nhiều người lục tục tới cửa cầu hôn A Hỉ. Vương Tiến chỉ có A Hỉ là nữ nhi, lại là tài nữ, bởi vậy coi nàng như ngọc quý trên tay. Hắn không giống các bậc cha mẹ có quyền quyết định nhân duyên cho con gái giống như ở thời đại, mà khi gặp được người mình ưng ý liền hỏi ý kiến A Hỉ trước. Vì thế tôi thường cùng A Hỉ núp ở sau màn che nhìn người đến cầu hôn.

A Hỉ đối với Trương Giới Thụ vẫn còn ảo tưởng nhưng không cự tuyệt cha mẹ vì nàng mà tìm kiếm đối tượng. Trong tư tưởng của nàng, môn đăng hộ đối đã là quan niệm ăn sâu vào tâm. Trương Giới Thụ tuy đối với nàng có lực hấp dẫn, bất quá nhà Trương gia quá nghèo.

Tôi không thể nói nàng ấy nghĩ như vậy là đúng hay sai, dù sao thời đại này mọi người nghĩ vậy nhưng lại hành động khác, tôi cũng đã quen.

Tôi đối với hôn sự của A Hỉ kỳ vọng rất cao, A Hỉ lập gia đình, tôi nhất định là nha hoàn hồi môn của nàng. Rời khỏi Vương gia là ý nguyện của tôi, nhưng nếu nàng không gả được cho một người tốt, tôi nghĩ chính là “mới ra hang sói đã vào hang hổ”. Cho nên tôi hết sức giúp đỡ A Hỉ lựa chọn. Lợi dụng A Mộc, tôi dễ dàng hiểu hết phẩm hạnh của mấy công tử.

Người thứ nhất đến cầu thân là công tử Lý Huyền Thừa, hắn thoạt nhìn dáng vẻ bình thường nhưng thật ra mặt người dạ thú, chẳng những thông dâm với nha hoàn mà ngay cả với tiểu thiếp của phụ thân, ngay cả khi đang đi cầu hôn mà hắn cũng còn suy tính định mua thuốc mê để gian dâm với muội muội cùng cha khác mẹ của mình (OMG~~)

Tôi thấy lão gia có chút vừa ý, A Hỉ cũng không thể hiện gì, sợ nàng thật sự gả cho tên khốn đó, tôi liền vụng trộm nói cho A Hỉ: “Tiểu thư, người xem ánh mắt công tử này, lòng tràn đầy ý niệm hạ lưu, người trăm ngàn lần không được chọn hắn.”

A Hỉ không tin, còn trách cứ tôi: “Không được hồ ngôn loạn ngữ” (ăn nói linh tinh).

Tôi muốn nàng tin tưởng, không bắt bẻ mà nói lộ ra : “Thật mà, nữ nhân nhà hắn đều bị hắn cưỡng bức. Ngay cả muội muội của hắn, hắn cũng không buông tha”

A Hỉ biến sắc, lớn tiếng quát tôi: “Thanh Mai, tôi vốn nghĩ ngươi trầm tĩnh ít lời, không gây rắc rối, cho nên thân thiết với ngươi. Không thể tưởng tượng được ngươi hôm nay như vậy. Lần này tôi tha cho ngươi. Nếu có lần sau nữa, nếu lần sau còn dùng những từ ngữ bẩn thỉu nói xấu người khác, tôi sẽ báo cho phụ thân dùng gia pháp trị tội ngươi.”

Bất quá chung thân đại sự không thể xem thường, lời của tôi cũng đối với nàng có chút ảnh hưởng, nàng cuối cùng cự tuyệt Lý công tử. Nhưng sau A Hỉ đối với tôi có chút khinh thường cùng khó chịu. Ý tốt bị hiểu làm làm tôi thật buồn.

Mấy ngày sau chợt nghe nói Lý tiểu thư bạo bệnh mà chết, nhưng có lời đồn nàng là bị huynh trưởng ô nhục, sau đó căm phẫn mà tự sát. Phong thanh truyền vào tai A Hỉ, nàng so sánh với lời của tôi, bất giác tin vài phần liền đem tôi hỏi kĩ.

“Thanh Mai, ngươi như thế nào nhìn ra Lý công tử mặt người dạ thú?”

Tôi không biết nói dối, lại không có cách giải thích nên đành trả lời: “Tôi không biết, nhìn hắn liền cảm thấy như vậy.”

A Hỉ cũng nghe được mẫu thân tôi là hồ tiên nên nàng tin cho là mẫu thân truyền cho tôi pháp lực, cũng không truy vấn nữa. Chỉ là có chút ảo não: “Aizz! Đáng tiếc cho Lý tiểu thư, Thanh Mai, ngươi biết trước sao không báo cho nàng biết?”

Tôi bình tĩnh kể lại sự thật: “Tôi không gặp được nàng ấy, với lại tôi có nói nàng ấy cũng không tin.” Trên thục tế, tôi không có quan hệ gì với Lý tiểu thư nên tôi từ trước đến nay bỏ qua, tôi chỉ lo cho thân mình thôi.

A Hỉ nghĩ đến mấy ngày nay đối với tôi hiểu lầm liền áy náy cười: “Thanh Mai, đã nhiều ngày ủy khuất ngươi.”

Về sau nàng tin tưởng vào ánh mắt của tôi, tôi nói gì đều nghe.

A Hỉ có mĩ danh, người cầu hôn đến không dứt, các thế gia nhi tử của thành này tôi cơ hồ đều nhìn rồi. Đáng tiếc thay, các công tử này đều là Nhị Thế tổ (*Nhị Thế tổ: con trai Tần Thủy Hoàng nối ngôi cha làm mất cơ nghiệp nhà Tần, sau dùng để chỉ đám ăn hại )lớn lên từ phú quý, một đám không phải giá áo túi cơm thì cũng là sắc trung quỷ đói.

Nhìn tới nhìn lui, tôi phát hiện, trừ bỏ gia thế, không một người nào sánh được với Trương Giới Thụ, tướng mạo cùng phẩm hạnh của hắn đều tốt nhất.

Trong lòng tôi không khỏi có ý niệm: Nếu A Hỉ gả cho Trương Giới Thụ, tôi đây có thể thuận lợi thoát khỏi Vương gia. A Hỉ từ trước đến nay không coi tôi là nha hoàn, bằng vào nhân phẩm của Trương Giới Thụ, hắn khẳng định cũng sẽ đối xử với nàng rất tốt. Những người khác trong Trương gia cũng rất nhân hậu, như vậy thì về sau tôi mỗi ngày không cần đề phòng sống.

Tôi càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này không tệ, tuy theo A Mộc phân tích, xác xuất thành công chỉ có 10%, tôi vẫn là bừng bừng khí thế thực thi. Tôi phát hiện từ khi tôi quyết định tôn trọng sự tồn tại của gien E, tôi liền thường có những hành vi xúc động

Tôi đi trước nói với A Hỉ: “Tiểu thư, nếu muốn có một phu quân tốt, chính là khách trọ nhà tôi Trương Giới Thụ. Những công tử giàu có này không ai so được với hắn.”

A Hỉ trong lòng đương nhiên đồng ý với điểm này, nhưng nàng vẫn có băn khoăn: “Đáng tiếc, Trương gia quá nghèo. Những gia đình nhà cao cửa rộng tôi đều từ chối, bên ngoài đều đoán ra sẽ lấy một người quyền quý làm chồng. Cuối cùng tôi lại lấy người như vậy, chỉ sợ người trong thiên hạ sẽ nhạo báng.”

Tôi không thể gật bừa: “Đám con cháu những nhà giàu có này lên ngựa xuống xe huênh hoang khắp nơi, bất quá ỷ vào đời trước để lại. Một khi miệng ăn núi lở, chỉ sợ bọn họ ngay cả cơ hội muốn sống đều không có. Mà Trương Giới Thụ đầy bụng học vấn, nếu đi tham gia khoa cử cầu được công danh, có gì là không thể trở thành. Đến lúc đó ai cười nhạo ai còn chưa biết. Còn nữa, Trương Giới Thụ phẩm hạnh đoan chính, không ăn chơi trác táng, tất nhiên sẽ đối với tiểu thư tôn trọng. Tiểu thư có phu quân như vậy sau này còn lo gì”

A Hỉ bị tôi nói tâm động, âm thầm hạ quyết tâm, vừa lo lắng lão gia ngại Trương gia bần cùng, không thể đồng ý.

Tôi tiếp tục khuyên giải: “Tiểu thư đừng lo lắng, mỗi lần có người cầu hôn, lão gia không phải đều cho người tự quyết định sao?Tôi lén đi nói với Trương Giới Thụ, làm cho hắn tìm bà mối đến cầu hôn. Phụ thân chắc chắn sẽ hỏi chủ ý của người, người chỉ cần đáp ứng một tiếng “có thể”

A Hỉ không phản đối, ngầm đồng ý tôi thực hiện.

Ngày hôm sau, tôi liền đi Trương gia, cùng mẫu thân Trương Giới Thụ nói chuyện này. Trương mẫu chấn động: “Ai nha, Thanh Mai cô nương không cần nói chuyện cười, chúng tôi người như vậy sao dám vọng tưởng tiểu thư. Con người nếu tham lam chỉ sợ sẽ rước họa vào thân a.”

Tôi khoát tay: “Không có cách, tiểu thư nhà tôi nghe ngôn ngữ cử chỉ của công tử, cho là hắn có tài. Tôi xem thấy tâm tư nàng nên mới vun vào cho các người. Người phái bà mối đi, hai chúng tôi phối hợp, chuyện này có hy vọng thành công. Cho dù có bị cự tuyệt, đối với công tử cũng không tổn thất”

Lão thái thái gật đầu đồng ý: “Ngươi nói thật đúng. Phải làm phiền bà mối họ Hậu tiến đến cầu hôn.”

Hôm sau quả nhiên lão gia cùng phu nhân đến thăm tiểu thư, nói với nàng Trương gia cầu thân. Tôi dò xét thấy trong lòng lão gia và phu nhân rất không đồng tình, chỉ hỏi ý tứ của A Hỉ chứ cũng không phải định nghe theo theo ý kiến của nàng. Họ cảm thấy việc này thực vớ vẩn, cũng dám mơ tưởng có thể dành được nụ cười của nữ nhi.

Tôi một lòng thúc đẩy việc này, cực lực ca ngợi mỹ đức của Trương Giới Thụ, càng làm như A Hỉ nói, một phen đối lão gia nói một lần. Nhưng không ngờ khiến cho bọn họ đối với tôi cảnh giác, cho là tôi có nhiều ý niệm cổ quái trong đầu sẽ làm A Hỉ xấu đi.

Phu nhân căm tức liếc tôi một cái, quay đầu hỏi A Hỉ: “Đây là chung thân đại sự của ngươi, nếu như ngươi đồng ý, tôi liền đáp ứng hôn sự này.”

Tôi biết nàng chính là thử A Hỉ, cũng sẽ không thật đáp ứng. Đáng tiếc tôi đến thế giới này mới một năm, chưa học được cách ứng xử với tình huống này như thế nào, chỉ đơn thuần cho là bọn họ sẽ làm theo A Hỉ, chỉ cần A Hỉ kiên trì, bọn họ nhất định thỏa hiệp. Cho nên tôi biết rõ phu nhân tức giận, vẫn ám chỉ A Hỉ nên kiên trì.

A Hỉ cúi đầu lặng yên hồi lâu, nhìn vách tường nói: “Giàu nghèo có số. Giả sử mạng giàu thì có nghèo cũng không kéo dài mãi, mà người không nghèo thì được hưởng vô cùng kỳ tận. Hoặc mạng mỏng phước bạc, mấy vị vương tử lụa là, có kim nào mà thiếu khuyên xâu? Là ở cha mẹ.”

Lão gia nghe vậy không cao hứng nói: “Chẳng lẽ con muốn gả cho Trương gia?”

A Hỉ cúi đầu không đáp, lão gia hỏi lại, A Hỉ vẫn cúi đầu cam chịu.

Lão gia giận tím mặt, nổi giận đùng đùng mắng: “Không biết lo xa, đồ đê tiện, con nghĩ muốn xách tải rách theo kẻ ăn mày làm lão bà sao?Chẳng lẽ không sợ mắc cỡ chết được! “

Phu nhân ở một bên nói tiếp: “Ngươi, nha đầu này bị váng đầu rồi, nhiều người trong sạch như vậy không lấy lại đi coi trọng loại xin cơm.”

A Hỉ lần đầu tiên bị cha mẹ quở trách, tức giận đến hai má đỏ bừng, hàm chứa nước mắt chạy về khuê phòng. Tôi theo sát phía sau, vừa ra đến cửa liền cảm giác lão gia cùng phu nhân sắp đem tức giận trút lên đầu tôi, thực sự gán cho tôi tội danh làm hư tiểu thư.

Sau đó hôn sự này đương nhiên thất bại, lão gia cùng phu nhân coi tôi là tai họa, cố tình muốn ngăn cách tôi với A Hỉ.

Trước đây, lão gia có một vị bạn cũ là Lâm Viên Ngoại, hắn ngẫu nhiên liếc tôi một cái liền nhớ mãi không quên, từng hướng lão tôi muốn nạp tôi làm thiếp. Lúc trước vì thấy A Hỉ thập phần yêu thích tôi liền không đồng ý. Sau chuyện này, tôi phát hiện lão gia cùng phu nhân nổi lên ý nghĩ này, muốn đem tôi gả bán cho Lâm Viên Ngoại. Nhưng ngại A Hỉ nên vẫn chưa quyết định.

Lâm Viên Ngoại kia đã gần 70, người cổ đại kết hôn sớm, chắt trai hắn đã 3 tuổi. Tôi nghĩ đến khuôn mặt đầy nếp nhăn, còn cả cái đầu toàn ý niệm dơ bẩn, cảm thấy thà chết cũng quyết không gả cho hắn.

Tôi suy nghĩ, phát hiện nếu muốn thay đổi chỉ có thể xin lão gia tiền thưởng trước rồi đem chính mình gả đi hoặc là thất thân. Lúc này ở cổ địa đối với trinh tiết nữ nhân rất coi trọng, nếu tôi không còn nguyên vẹn thì Lâm Viên ngoại cũng sẽ không muốn tôi.

Tôi dùng A Mộc đánh giá kế hoạch một chút, tỷ lệ thành công là 80%. Tôi quyết định như vậy mà thực hiện.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thanh mai - chương 3 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thanh mai
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thanh mai - chương 3. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.257338047028 sec