Thanh maiThanh mai - chương 2

Chương 2Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 1

Edit: Heo Bất Lực

Beta: Âu Dương Lâm Thần, Bí Danh

Từ nhỏ, tôi đã biết mình không giống với những người khác.



Khác với những đứa trẻ được chính phủ nuôi nấng, không hề biết cha mẹ mình là ai, tôi có mẹ, tuy nhiên, ánh mắt của nàng không giống với ánh mắt của những người khác.



Bọn họ đều rất thông minh xinh đẹp mà tôi thì thật bình thường. Bọn họ có thật nhiều tiện lợi, chỉ cần cắm Chip tương ứng là có thể di chuyển, mà thể chất của tôi bài xích rất nhiều loại Chip. Nghe nói bởi vì trong cơ thể tôi, Gien E phát triển rất mạnh. Gien E ở phôi thai trong cuộc kiểm tra đo lường đều bị ức chế.



Ngoài ra, tôi còn nghe nói, Gien E quyết định cảm tình con người, mà “cảm tình” là thứ khiến con người đưa ra những phán đoán sai lầm trong nhiều hội nghị thường kì, nghiêm trọng hơn, nó còn cản trở tiến trình phát triển của xã hội loài người. Cho nên trong xã hội “cảm tình” là một cụm từ cấm kị.



2000 năm trước, mỗi người đều có một gien E phát triển bất đồng, niên đại càng đi trước, độ phát triển của gien E càng cao, đương nhiên ngoại trừ thời đại khủng long. Điều này khiến chính phủ cảm thấy khủng hoảng.



Trải qua quá trình đo lường, Gien E đã là một nhân tố khó hiểu. Năm tôi sáu tuổi, các nhà khoa học đã tìm ra đáp án: Gien E có thể bị kích thích tố sinh dục khác phái ức chế, những gien E còn sống được lúc đó cũng sẽ xúc tiến phát triển lẫn nhau.



Không giống với phôi thai, muốn ức chế gien E trong cơ thể con người rất khó. Khi chưa tìm được biện pháp hữu hiệu, xử lý giống như các trường hợp bệnh truyền nhiễm, những cặp cha mẹ sở hữu con lai thời không đều bị liệt vào nhóm người tự cách ly. Những người nhân viên phụ trách đều phải mặc đồ phòng hộ.



Vì phòng ngừa cách ly đối với những người này nên tạo nên một tâm lý kì lạ, chính phủ cho mỗi cá nhân một hoàn cảnh giả phù hợp, sống trong ảo cảnh (môi trường giả) giống với xã hội thực, trừ những người trong ảo cảnh không bị Gien E ảnh hưởng.



Tôi ở ảo cảnh học tập và lớn lên, vật chất do chính phủ cung ứng không hề thiếu thốn. Nhưng khó hiểu là, tôi cảm thấy trong lòng có một hang tối, nó như đang chờ đợi cái gì đó, giống như ánh mắt của mẹ năm tôi bé hơn sáu tuổi, ánh mắt đó không gì so sánh nổi.



Sau một năm, các nhà khoa học rốt cuộc đã nghiên cứu ra phương pháp, chỉ cần uống một loại thuốc là có thể kiềm chế nhân thể gien E (kiềm chế sự phát triển). Nhưng loại thuốc này cũng có tác dụng phụ, nó làm cho ý nghĩ con người trở lại thời trẻ con. Loại thuốc này tên gọi vong tình thuỷ.



Tuy nhiên vì tôn trọng nhân quyền, chính phủ cho chúng tôi hai lựa chọn, hoặc là uống vong tình thuỷ, bắt đầu lại cuộc sống hoặc là trở về quá khứ, mãi mãi không quay về.



Tôi chọn uống thuốc, hy vọng uống xong thuốc có thể trước khi uống nhìn thấy mẹ mình. Tôi chỉ muốn nhìn lại một lần ánh mắt mà mười năm vừa qua tôi không sao thấy nổi. Về sau, tôi sẽ mất trí nhớ.



Tôi cùng mẹ mặt đối mặt, trước mắt chúng tôi là hai chén vong tình thuỷ. Bà lẳng lặng nhìn tôi, biểu cảm kì dị, mà tôi không thể lý giải nó.



Bỗng, một loại chất lỏng trong suốt từ mắt bà chảy ra, tôi biết đó là nước mắt, mỗi khi tôi thấy đau thì tôi cũng chảy ra. Nhưng giờ phút này tôi không thấy đau, chỉ nhìn bà rơi lệ, và tôi cũng bắt đầu khóc, trong lòng tôi, cái hang tối kia cũng ngày càng lớn.



Mẹ giúp tôi lau nước mắt như bà thường làm lúc tôi nhỏ hơn sáu tuổi. Mười năm qua, da tôi chưa từng đụng tới thứ gì ấm áp như vậy. Tôi ngơ ngác nhìn mẹ, nhưng vì qua nước mắt nên mặt mũi bà không rõ nét lắm.



Bà đứng lên ôm lấy tôi, khẽ thở dài một hơi: “Có lẽ vĩnh viễn không biết tình là chi, cũng là một điều tiếc nuối. Nhưng khi biết rằng con sẽ không bị thương tổn thì mẹ cũng có thể yên tâm quên đi những việc trong quá khứ.”



Bà thả tôi ra, bưng lên chén vong tình thủy, uống một ngụm.



Tôi phát hiện trên mặt mẹ đã không còn biểu tình gì, ánh mắt bà ngẫu nhiên đảo qua người tôi, không có dừng lại.



Tầm mắt tôi dần trở nên mơ hồ, nhân viên phụ trách bên cạnh cũng thúc giục tôi mau uống vong tình thuỷ.

Tôi giơ chén lên nhưng rút cuộc lại đặt xuống, tôi không thể.



Tôi không nghĩ sẽ quên đi ánh mắt của mẹ, hành động mẹ giúp tôi lau nước mắt, khi đầu ngón tay ấm áp đó chạm vào mặt tôi hay cái ôm của mẹ khiến lòng ta dâng lên sự thoả mãn.



Tôi cuối cùng cũng lựa chọn cái khác – thế giới hoang dã và lạc hậu. Lời nói cuối cùng của mẹ khiến tôi cảm thấy, thế giới đó có thể giúp tôi lấp đầy hang tối trong lòng.





Chương 2

Edit: Heo Bất Lực
Beta: Ở chương này lực lượng Beta đúng là siêu cường, cảm ơn tất cả mọi người nha ^^~~ bí danh, Âu Dương Lâm Thần, Bạch Linh còn có công lao của cô Thừa lực

Lựa chọn giống tôi còn mười tám người nữa, đều là trẻ con. Cha mẹ chúng đều lựa chọn uống “vong tình thủy”, bởi vì “cảm tình” nên họ đã chịu quá nhiều tổn thương, nếu không, lúc trước họ chắc chắn sẽ không trở về. Chỉ tiếc ngay lúc đó tôi còn chưa hiểu được, mang theo sức mạnh “nghé con mới đẻ không sợ cọp” đi về thế giới kia.



Chúng tôi cũng không phải bị trục xuất ngay lập tức, chính phủ cho chúng tôi một chút thời gian để chuẩn bị tốt. Trung ương Computer dựa vào nơi chúng tôi muốn đi mà tạo ra ảo cảnh, giúp chúng tôi thích ứng với hoàn cảnh, cũng dạy cho chúng tôi một ít kĩ năng sinh tồn.



Tôi chọn học thêu, nhận được lời khuyên là:



1. Nhập gia tùy tục, thuận theo người lớn không phải xấu hổ, nếu như không có đủ lực lượng cường đại, những người kì quái bình thường đều sẽ bị diệt trừ (nguyên lai là vì dị đoan).



2. Phải biết nhẫn nhục, chế độ xã hội lúc ấy không được như bây giờ, nếu cứ kiên trì không sợ cường quyền, thì thực tế chỉ có thể chấp nhận kết quả đầu rơi máu chảy.



3. Cứ bình thường là tốt nhất, đừng có đẹp quá làm gì, chỉ tổ khổ thân. Nhìn lại lịch sử, đầy những tuyệt sắc giai nhân, thông minh hơn người, nhưng có mấy ai sống được tới già.



4. Cân nhắc trước rồi làm, suy nghĩ nhiều luôn đúng vậy.



5. Chỉ cần lo cho thân mình, bảo vệ tốt chính mình để không liên lụy tới người khác, không phải ai cũng có thể làm thánh cứu thế.





Tôi từ nhỏ đã có một thân thể phải cải tạo liên tục, mặc dù không có thành công ức chế gien E nhưng đối với các loại độc dược cùng khuẩn bệnh thì miễn dịch.



Mà chính phủ cũng không hoàn toàn vứt bỏ chúng tôi, họ cho phép chúng tôi mang một vòng tay bằng gỗ đen (hắc mộc).



Vòng tay gỗ này thực chất là một mini Computer, có thể thông qua đó thay đổi sóng điện não, trực tiếp đem tin tức phóng đến não người. Ảo cảnh chính là thông qua nó mà thành.



Có điều, nếu rời khỏi Trung ương Computer, năng lượng tồn tại trong nó không đủ để chống đỡ ảo cảnh. Hiện nay, nó được thiết kế thành bảo vệ riêng của tôi, tôi gọi nó là A Mộc.



A Mộc có thể cảm giác được sóng điện não của tôi, nhận lệnh của tôi phát ra. Đúng thời điểm mà nói cho tôi biết những thông tin hữu dụng, lúc tôi gặp nguy hiểm có thể khống chế động vật nguy hiểm hoặc trí óc con người.



Nhưng chỉ có thể khống chế tạm thời, hơn nữa nếu tôi vì thỏa mãn chuyện cá nhân mà hại đến người ngoài, A Mộc sẽ cự tuyệt mệnh lệnh của tôi. Cho nên tôi không thể muốn làm gì thì làm.



Tựa hồ xuyên qua mọi trở ngại, tôi xuất hiện ở phủ Giang Ninh bên một cái cây nhỏ. Năm đó là năm Cảnh Hữu thứ hai, hoàng đế là Tống Nhân Tông.



Phong thủy Tống triều cũng giống với ảo cảnh, chỉ là ảo cảnh có một chút sai lầm. Bình thường như tôi vậy mà ở nơi này lại trở thành xinh đẹp bắt mắt.



Tôi cố gắng không gây chú ý, người qua đường lại liên tục đi tới chỗ tôi ngắm nghía khiến tôi thấy thiếu tự nhiên.



Đến thôn mới biết được phụ thân tôi vài năm trước đã mắc bệnh qua đời. Trước khi đến, Computer đã giúp tôi phân tích các khả năng nên tôi cũng không quá kinh hoảng.



Tôi xoay người chuẩn bị rời đi thì một vị phu nhân kéo tôi lại, theo người trong thôn tôi biết được nàng là Đường thẩm của tôi (dì, vợ của chú). Nàng cực lực mời tôi đến nhà nàng, nói trước kia mẫu thân tôi cùng nàng rất thân thiết.



A Mộc kiểm tra thông qua sóng não cho tôi biết nàng đối với tôi không ác ý, tôi thấy trời cũng sắp tối liền nhận lời mời của thẩm thẩm.



Đường thúc là một tên lưu manh, cả ngày ở bên ngoài chơi bời lêu lổng, không về nhà. Trong nhà chỉ có thẩm thẩm cùng hai người muội muội.



Thẩm thẩm nói rất nhiều, cả đêm nói liên miên rất nhiều chuyện quá khứ. Tôi chỉ trầm tĩnh lắng nghe, chậm rãi biết thêm về quá khứ của mẫu thân.



Nghe nói mẫu thân của tôi quay về thật đột ngột, nhiều lời đồn đại nàng chính là tiên nữ. Nàng lúc đến cũng giống với tôi hiện tại, xinh đẹp động lòng người, trầm tĩnh đoan trang. Gặp được phụ thân tôi thì động lòng, hai người sống hạnh phúc với nhau vài năm, sau đó thì có tôi. Năm tôi hai tuổi thì phụ thân cưới thêm thê tử. Mẫu thân căm phẫn nên mang theo tôi rời đi.



Khi đó tôi còn chưa biết tình yêu là gì nên không rõ vì sao mẫu thân lại rời đi mà không lưu lại, chỉ im lặng lắng nghe, lòng không nổi sóng.



Thẩm thẩm đối với tôi tốt lắm, thái độ nàng đối với đường muội làm tôi nghĩ đến khi mẫu thân đối với tôi năm tôi 6 tuổi, nên tôi ở lại thôn, trở thành một cô gái thôn quê (nguyên lai là thôn cô).

Mới đầu, mọi người dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi, qua một lát thấy tôi với người bình thường không khác gì nhau nên lại thân mật. Nhất là những nam nhân kia, khi không có việc gì lại đến nhà, ánh mắt của họ liên tục đuổi theo tôi, nóng rừng rực khiến tôi khó chịu. Nhưng A Mộc kiểm tra cho biết họ không có ác ý nên tôi căn cứ theo nguyên tắc “nhập gia tùy tục”, im lặng nhẫn nại chịu đựng.



Cuộc sống trôi qua yên bình đến khi Đường thúc trở về, hắn thấy tôi thì nở một nụ cười quỷ dị. A Mộc dò xét cho tôi biết hắn đối với tôi có ác ý, muốn bán tôi vào kỹ viện lấy tiền cho hắn đánh bạc, mà hắn đang chuẩn bị bán tiểu Đường muội trước.



Đúng lúc này, Vương gia mang theo người nhà trở về tảo mộ, nhân tiện muốn mua vài nha hoàn. Tôi không muốn đi kỹ viện, lại sợ sau khi tôi rời đi thì đường muội bị bán nên liền đi đăng ký. Dù sao đối với tôi thì làm một thôn cô cùng với nha hoàn cũng không khác nhau là mấy.



Tôi trở thành nha hoàn bên cạnh A Hỉ – con gái Vương gia (không phải Vương Gia nha).



Đường thúc dùng tiền tôi bán mình để đánh bạc, tạm thời không bán tiểu Đường muội.



A Hỉ bằng tuổi tôi, cực kì xinh đẹp, ở trước mặt nàng, hào quang của tôi hoàn toàn bị che dấu.



Tôi rất hài lòng với điều này, bình thường là tốt, hơn nữa A Hỉ đối với tôi cũng tốt lắm.





Chương 3

Edit: Heo Bất Lực
Beta: Âu Dương Lâm Thần, Bí Danh, Bạch Linh cùng sự giúp đỡ của Heo Thừa Lực

Người trong phủ cũng rất thích tôi, nhờ A Mộc nên tôi dễ dàng đoán được tâm tư người khác. Ví dụ như A Hỉ vừa nghĩ muốn uống trà tôi liền đưa nàng, nha hoàn phu nhân Tiểu Thúy yêu thích cây trâm của tôi, tôi liền tặng cho nàng… Bọn họ đều nói tôi khéo hiểu lòng người.

Càng về sau, chúng tôi quen thuộc nhau nên hiểu được chút ít động tác cùng vẻ mặt, không cần dựa vào A Mộc tôi cũng có thể đoán được hơn phân nửa, tôi không hề lợi dụng A Mộc xem xét tư tưởng người khác. Bởi vì khi dò xét, trừ khi tôi muốn biết thì cũng mang lại không ít khó chịu.

Tựa như nhị phu nhân, nàng đối với đại phu nhân lúc nào cũng thân mật kêu tỷ tỷ nhưng trong lòng thì đang mong nàng ta chết sớm đi. Mà đại phu nhân đối đãi với nhị phu nhân rất rộng rãi nhưng kỳ thật trong lòng lại cực kỳ chán ghét nàng. Còn lão gia, miệng thì nói đầy điều đạo đức, trong lòng lại suy nghĩ hoa khôi của Bách Hoa lâu mềm mại đáng yêu mất hồn thế nào. Còn mấy tên nô phó bề ngoài tỏ ra thế này nhưng bên trong lại khác.

Ở thời đại của tôi, năng lực mỗi người đều trải qua trung ương Computer phân tích một cách tinh vi, sau đó cấp công tác tương ứng, không ai bất mãn. Hơn nữa A Mộc tồn tại nên tư tưởng mọi người đối với trung ương Computer đều mở ra không còn tồn tại việc hành động trái với tấm lòng. Cho nên tôi rất không quen với thói quen bất nhất (trong ngoài không giống) của mọi người. Chỉ có A Hỉ, nàng tuy rằng bình thường cũng không cư xử giống với suy nghĩ trong lòng song không gây cho tôi cảm giác chán ghét.

Tỷ như nàng niệm: ” Tặng tôi quả đu đủ, xin đền trang sức ngọc. Không phải vì báo đáp, mãi mãi vì để thỏa đáng! Cho tôi trái đào tiên, báo đáp viên ngọc đẹp. Không phải vì báo đáp, mãi mãi vì để thỏa đáng! Đưa tôi quả mận ngọt, gửi lại đá quỳnh cửu. Không phải vì báo đáp, mãi mãi vì để thỏa đáng!” Nhưng trong lòng lại mong muốn gặp mặt một công tử thư sinh. (quỳnh cửu – đá đen giống ngọc. Đây là cô chủ miệng tụng kinh, bụng nhớ zai)

Tôi không rõ hai người này liên quan gì , nhưng là một nha hoàn nên tôi có trách nhiệm uốn nắn cách đánh giá cho nàng:

“Tiểu thư, người ta cho người chút hoa quả, người lại trả lại hắn ngọc đẹp. Như vậy thật thiệt thòi nha.”

A Hỉ liền cười: ” Thanh Mai a Thanh Mai, ngươi thật là thú vị.”

Hay tỷ như nàng đối với vườn dương liễu hoang ngâm nga:

“Nhất thụ xuân sắc thiên vạn chi
Nộn vu kim sắc nhuyễn vu ti,
Vĩnh phong tây giác hoang viên lý,
Tẫn nhật vô nhân chúc a thùy?”

( Một cây xuân đến vạn lá cành
Mơn mởn vàng mềm dải lụa xanh
Gió tây mãi thổi vườn hoang ấy
Suốt ngày không thấy ai yến oanh?

一树春色千万枝, 嫩于金色软于丝. 永丰西角荒园里, 尽日无人属阿谁?” )

Còn trong lòng lại tràn đầy phiền muộn: “Tiếc thay cho phong thái của nó, đành phó thác nơi cảnh tượng đổ nát này.”

Tôi vẫn không hiểu hai thứ này có quan hệ gì, dương liễu sinh ở nơi này không tốt sao? Nơi này đất phì nhiêu mà. Nhớ lại trong phòng bếp, vú Trương mang bệnh viêm khớp mãn tính, tôi liền bẻ một cành liễu: “Cành liễu đun lấy nước cốt trị bệnh phong thấp tốt lắm, tôi ngắt về cho vú Trương.”

A Hỉ giậm chân cười mắng: “Thanh Mai, ngươi đúng là sát phong cảnh” (kiểu như làm hỏng cảnh đẹp, gây mất hứng)

Tiểu nha đầu Xuân Mai bên cạnh cười hì hì, nói thầm: “Tiểu thư là đang hoài xuân a”

Tôi vẫn không hiểu, trước mắt chính là mùa xuân, nàng còn muốn hoài cái gì? Bất quá tôi không hỏi, tôi biết Xuân Mai vẫn luôn không thích tôi. Nàng ta luôn mong tôi phạm lỗi vì từ khi tôi tới, tiểu thư không còn yêu thích nàng.

Mùa hè tới, vườn hoang được thuê, có một gia đình họ Trương đến ở. Trương gia có hai huynh muội, ca ca tên Trương Giới Thụ (tiểu thụ ), muội muội tên Trương Chỉ Lan.

Từ sau khi Trương gia đến, bọn nha hoàn không có việc gì lại tới vườn hoang, các nàng đều nói Trương Giới Thụ nhìn khá lắm. Bản thân tôi không thấy thế, ở thời đại của tôi, hắn trông như vậy là bình thường. Bất quá nghĩ lại, tôi ở đây có thể tính là mỹ nữ thì hắn cũng có thể tính là anh tuấn.

Một ngày nọ, tôi cùng A Hỉ đến sau vườn hoa ngắm sen, bên kia hồ sen là vườn hoang. Tường vườn hoang ngăn đôi, Trương Giới Thụ từ bên kia đi tới, hai người bốn mắt gặp nhau liền đỏ mặt.

Từ đó về sau, A Hỉ bắt đầu yêu ngắm hoa. Trương Giới Thụ cũng thường xuyên từ bên kia xuất hiện. Hai người thường xuyên khi hắn ngắm nàng khi nàng ngó nơi khác, nàng cứ xoay đầu thì hắn lại nhìn về phía nàng.

Tôi không rõ bọn họ tại sao trốn tránh như vậy? Rõ ràng đều muốn nhìn đối phương, sao không cùng nhau nhìn cho bớt việc? Bất quá tôi cũng không hỏi, A Hỉ khẳng định sẽ lại nói tôi sát phong cảnh.

A Hỉ ngắm hoa sen ngâm:
“Thải liên nam đường thu,
Liên hoa quá nhân đầu;
Đê đầu lộng liên tử,
Liên tử thanh như thủy.”

(Hồ nam đi hái sen
Hoa vươn cao quá đầu
Cúi đầu nhặt ít hạt
Hạt sen lẫn nước xanh

(采莲南塘秋, 莲花过人头; 低头弄莲子, 莲子青如水))

Lúc này tôi không hề sử dụng A Mộc để xem xét tâm ý nàng, tôi không hiểu nên đành hỏi: “Tiểu thư, người là muốn ăn hạt sen sao?”

A Hỉ liền thở dài: ” Thanh Mai a Thanh Mai, ngươi đúng là cái gì cũng không hiểu.”

Kì thật thiên văn địa lý tôi hiểu nhiều hơn nàng ấy, tôi chỉ là ghi nhớ phải trở nên bình thường thôi. Tôi không biện bạch, yên lặng đứng một bên, xem nàng vỗ về hoa sen, tiếp tục ngâm nga.

Bất giác lại đến Thất Tịch (lễ valentine của TQ), nhìn bầu trời A Hỉ lại bắt đầu ngâm thơ:

“Điều điều khiên ngưu tinh,
Kiểu kiểu hà hán nữ.
Tiêm tiêm trạc tố thủ,
Trát trát lộng ky trữ.
Chung nhật bất thành chương,
Khấp thế linh như vũ.
Hà hán thanh thả thiển,
Tương khứ phục kỷ hứa.
Doanh doanh nhất thủy gian,
Mạch mạch bất đắc ngữ.”

( Vạn dặm sao Thiên Ngưu
Mĩ nữ dải Ngân Hà
Tay thon thon trắng nõn
Trên khung cửi đưa thoi
Suốt ngày hàng dệt lỗi
Nước mắt tuôn như mưa
Dòng Ngân xanh róc rách
Quay về được mấy phần
Giữa lệ rơi trong suốt
Tình nói không nên lời.

Ặc, tiếng trung nè, cao thủ nào hoàn chỉnh hộ bài thơ, Đào chỉ chuyển nghĩa thui

迢迢牵牛星, 皎皎河汉女. 纤纤擢素手, 札札弄机杼. 终日不成章, 泣涕零如雨. 河汉清且浅, 相去复几许. 盈盈一水间, 脉脉不得语.)

Lời thơ ai oán triền miên, câu cuối cùng thì lại ngâm rõ to.

Tôi biết, chòm sao Ngưu Lang thật ra là chòm sao Thiên Ưng, còn sao Chức Nữ là sao Thiên Cầm, hai vì sao đó so với mặt trời còn nóng hơn rất nhiều, cách nhau mười bốn năm ánh sáng, không cần nói một năm, bọn họ cả đời cũng chẳng thể gặp mặt nhau.

Tôi tuân thủ bổn phận của nha hoàn, đưa nàng khăn để lau đi giọt nước nơi khóe mắt.

Lời tác giả: Mọi người không nên quá chờ đợi, tôi cũng không biết viết thành phong cách gì, tôi chỉ gia tăng chút khoa học viễn tưởng vào chuyện liêu trai. “Cho nên không có trì hoãn, không có ngoài ý muốn, chuyện xưa đã sớm ở nơi nào.”

Tôi nghĩ muốn viết Thanh Mai không biết “cảm tình” là gì đến lúc học yêu. Nam chính đương nhiên là Trương Giới Thụ, sau đó câu chuyện như vậy có thêm A Hỉ tham gia.Tôi rất khó chịu khi Bồ Tùng Linh sắp xếp hai người con gái yêu một nam nên kết cục của tôi nam nhân chỉ có thể lựa chọn một người.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thanh mai - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thanh mai
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thanh mai - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.312683820724 sec