Thanh Huyền - KawaluThanh Huyền - Kawalu - chương 2

Chương 2Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Đam mỹ cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Editor: Polly Polly

Beta – reader: Kumiko

Giữa trưa, nhưng ánh mặt trời lại rất ấm áp.

Khi Phong đang sắp xếp lại số thảo dược được phơi ngoài sân, phía sau hắn, có người đang nhẹ nhàng tiến đến, ôn nhu ôm lấy hắn.

“Vô Ngần, đừng phá.” Khi Phong mỉm cười, quay đầu lại.

“Thiếp đâu có phá.” Vô Ngần cười gian xảo: “Nương tử của chàng muốn nói “tướng công à, ăn sáng thôi”.” Dứt lời, liền kéo hắn đi vào phòng trong.

Bữa sáng giản đơn, nhưng đối với hai người bọn họ còn tuyệt vời hơn gấp trăm lần so với sơn hào hải vị trên thế gian.

Vô Ngần đang ăn, bỗng khẽ nở nụ cười.

“Nàng đang cười gì thế?”

“Mấy hôm trước, nghĩa đệ của chàng tìm đến đây, thiếp còn tưởng rằng phu thê chúng ta sẽ phải xa nhau. Nhưng đã qua mấy ngày vẫn chưa có động tĩnh gì, làm thiếp đã có thể thở phào nhẹ nhõm.”

“Chắc Huyền đã giúp chúng ta che giấu.” Khi Phong thoáng có chút không vui: “Kỳ thực, ta rất lo cho đệ ấy.”

“Đệ ấy vốn là nghĩa tử của cha chàng, chắc sẽ không có gì đâu.”

“Huyền tư chất cực cao, phụ thân thu nhận y chỉ vì muốn lợi dụng tài hoa thiên phú đó, để y phụng sự cho người. Căn bản không hề yêu thương y.”

“Là như vậy sao………. Vậy đệ ấy có gặp phiền phức gì không?”

“Ta cũng không biết.” Khi Phong buông chén đũa xuống: “Khi còn nhỏ, ta luôn cho rằng thân là đại ca, phải ra sức để bảo vệ tiểu đệ. Thế nhưng sau này, ta lại phát hiện ra chính mình lại không có khả năng làm việc đó, vì ta thật sự không có năng lực phản kháng lại phụ thân.”

“Phong………”

“Mỗi lần đều chỉ có thể giương mắt nhìn y chịu phạt, sau đó dùng vài lời an ủi y. Lâu dần lại khiến đệ ấy vì không muốn ta đau lòng, nên phải gắng gượng mỉm cười. Có đôi lúc, ta thực sự không dám đối diện với y.” Đôi mắt Khi Phong như tối lại.

“Phong…….” Vô Ngần cũng không ăn nữa, đi đến phía sau Khi Phong, nhẹ nhàng ôm lấy vai hắn: “Xin lỗi, đã để chàng vì thiếp mà phải đánh đổi quá nhiều.”

Khi Phong xoay người, đỡ lấy thắt lưng của Vô Ngần, ngẩng đầu nhìn nàng. Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Vô Ngần không chỉ hàm chứa sự ai oán, tiếc thương, mà còn mang theo thâm tình vô tận. Khi Phong bỗng nhiên ôm lấy nàng, tựa đầu vào ngực nàng. Thân thể của nàng rất ấm áp, đặc biệt có khí tức, tất cả mọi thứ của nàng đều hấp dẫn hắn. Nàng hà tất phải xin lỗi. Hắn nguyện suốt đời này đắm chìm trong hồ thu ba của nàng.

( hồ thu ba: chỉ mắt)

“Có ai ở nhà không?” Ngoài cửa có người tìm đến.

Vô Ngần vội đẩy Khi Phong ra. Người kia đã đẩy cửa mà vào.

“Ta cho rằng ban ngày đến chắc hẳn sẽ không quấy rầy, không nghĩ đến lại làm hỏng chuyện tốt của hai người. Thất lễ, thất lễ.”

“Kiếm Viễn, huynh đừng có chọc ghẹo bọn ta.” Vô Ngần chỉ vào nam tử đang đứng trước cửa mà sẵng giọng.

“Tẩu tẩu, ta làm sao dám trêu chọc hai người, ta ngưỡng mộ còn không kịp mà.” Đinh Kiếm Viễn tươi cười nói.

“Ngưỡng mộ? Không biết là ai cùng thiên kim tiểu thư nhà người ta đính ước, sau đó lại đào hôn, khiến cho Trần gia đại tiểu thư mỗi ngày đều phải dùng lệ mà rửa mặt?” Khi Phong không tiếc lời xách mé y.

“Ai ui, các người lầm rồi. Trần tiểu thư vốn không phải vì ta mà rơi lệ.

Trong lòng nàng vốn đã có ý trung nhân. Chỉ không ngờ rằng dù ta đã từ hôn, nhưng phụ mẫu nàng cũng không chịu tác thành cho họ.” Kiếm Viễn cuống quýt giải thích.

“Biết rồi, ai chẳng biết Đinh đại công tử là đại thánh nhân hy sinh vì nghĩa, cứu người trong hoạn nạn.” Vô Ngần mang đến cho hắn một bộ chén đũa: “Vẫn chưa dùng cơm đúng không? Cùng ăn đi.”

Kiếm Viễn không khách khí liền ngồi xuống, đưa tay nhận lấy chén đũa: “Lên đường gấp rút, ta còn chưa kịp ăn chút gì.”

“Không phải bốn ngày trước ngươi đã phải đến đây rồi sao, vì có gì mà lại đến muộn thế này?”

“Trên đường gặp phải sơn tặc, ta tiện tay dẹp loạn. Cho nên mới chậm mất mấy ngày. Thật may vẫn còn kịp để chúc mừng tân hôn của đại ca cùng đại tẩu. Chúc hai người răng long đầu bạc, vĩnh kết đồng tâm.” Kiếm Viễn cười nói.

“Đa tạ lời chúc phúc của ngươi.” Khi Phong không khỏi bị bộ dáng tươi cười của Kiếm Viễn làm ảnh hưởng. Vừa là một người gọi hắn là đại ca, lại vừa thành tâm chúc phúc hắn. Xuất thân danh môn, lại là đệ tử nhập thất của chưởng môn nhân phái Hoa Sơn, năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, Đinh Kiếm Viễn cho tới bây giờ vẫn luôn nhiệt tình, phóng khoáng như vậy. Hơn nữa, hắn không nề hà môn phái, cùng mình kết thành tri kỷ. Hắn cùng Huyền hoàn toàn đối lập nhau, ở cùng hắn tựa hồ như vĩnh viễn làm bạn với ánh mặt trời ấm áp.

“Khó có dịp ngươi đến, ở lại chơi vài ngày nha.” Vô Ngần nói.

“Điều đó là đương nhiên, ta còn muốn hai người phải cảm tạ ông mai này thật tốt. Nếu không phải ta bị thương, đại ca thay ta đi tìm đại phu, thì làm sao có thể gặp được người có y thuật cao minh lại còn xinh đẹp tuyệt trần như tẩu tẩu chứ.”

“Kiếm Viễn, ngươi lại trêu đùa ta.” Vô Ngần đỏ mặt, tức giận mắng. Vô tình lại chạm phải ánh mắt dịu dàng của Khi Phong, mặt nàng không khỏi đỏ thêm vài phần.

Lần đầu gặp mặt, nàng đã bị cuốn hút bởi nét anh tuấn tiêu sái của hắn. Nhưng bởi vì bản thân từng bị lăng nhục nên không dám hy vọng xa vời. Thế nhưng hắn lại chủ động tiếp cận nàng, bảo vệ nàng.

Khi hắn biết về quá khứ bất kham của nàng cũng là lúc hắn càng thêm thương tiếc nàng. Tâm nàng đã xao động, nhưng nàng chỉ cho rằng đó chỉ là ảo mộng. Rồi hắn nói hắn yêu nàng, còn ước hẹn sẽ mang lại hạnh phúc cho nàng suốt đời. Vô Ngần biết rằng cuối cùng thì mình đã tìm được một bờ vai để nương tựa.

Khi Phong nhìn vẻ mỹ lệ, e thẹn của Vô Ngần chợt nở nụ cười. Nữ tử này rốt cục cũng đã có thể gỡ bỏ được lớp ngụy trang kiêu ngạo, lạnh lùng, toàn tâm toàn ý mà tin tưởng người nam nhân của mình. Hắn đã từng ngỡ ngàng trước nhan sắc của nàng, rồi lại bị sự kiên cường, thông tuệ của nàng hấp dẫn. Thời điểm nhìn thấy nàng dù mỉm cười mà lệ vẫn rơi, thì hắn biết hắn có thể hi sinh tất cả chỉ vì nàng.

Kiếm Viễn thấy hai người đang thâm tình nhìn nhau thì không còn mở miệng trêu chọc. Hắn đang vui mừng vì hạnh phúc của họ, đồng thời cũng hy vọng bản thân cũng sẽ được như thế.

Cực Lạc Thành

Huyền cùng A Bân đang đứng trên sân thượng. Hoàng hôn xuống, phía chân trời những áng mây tía lững lờ trôi, sắc tím càng say lòng người.

“Nhị thiếu gia, thành chủ hạ lệnh, sau bữa tối phải lập tức đến gặp người.” Phía sau có người báo lại.

“Nhị thiếu gia vừa khỏi bệnh, thành chủ ngài ấy……..” A Bân vội nói, lại bị Huyền chặn đứng: “Đã biết, ta sẽ lập tức đến ngay. Ngươi đi đi.”

Hạ nhân đã lui xuống.

“Nhị thiếu gia, cậu điên rồi. Hắn còn đối xử với cậu như thế, cậu làm sao mà chịu được?”

“Tránh được lần này, rồi lần sau thì sao? Theo ngươi ta có thể trốn tránh được bao nhiêu lần chứ?”

A Bân lặng thinh.

“Chuẩn bị cơm tối cho ta.” Huyền nhàn nhạt phân phó.



Bên trong hương trầm thoang thoảng, Úc Hành Vân đang yên tĩnh ngồi trên tháp.

“Hài nhi xin thỉnh an nghĩa phụ.” Huyền nhẹ nhàng đến gần, kính cẩn hành lễ.

“Đã khỏi bệnh?” Úc Hành Vân liếc nhìn y.

“Vâng. Đa tạ nghĩa phụ quan tâm.”

Úc Hành Vân trầm mặc một lúc: “Ngươi vẫn không chịu nói nơi ở của Khi Phong.”

“Đại ca xưa nay hành sự cẩn thận, sợ rằng đã rời khỏi từ lâu.”

“Ngươi cho rằng ta không thể tìm được hắn?” Úc Hành Vân lạnh lùng nói.

“Bằng thế lực của Cực Lạc Thành, muốn tìm một người vốn không khó. Chỉ là……”

“Chỉ là cái gì?”

“Chỉ là tính cách đại ca quật cường, nếu nghĩa phụ dùng biện pháp mạnh, căn bản chỉ càng làm cho huynh ấy không muốn trở về. Hài nhi tin rằng đại ca vốn rất hiếu thuận với nghĩa phụ, qua một thời gian, huynh ấy nhất định sẽ tự trở về.”

Úc Hành Vân hừ lạnh một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.

Một lúc sau, hắn ngoắc tay một cái, ý bảo Huyền đi tới bên cạnh tháp, quỳ xuống.

Hắn nắm lấy cắm của Huyền, bắt y ngẩng đầu lên. Bệnh nặng mới khỏi nên nhìn Huyền gầy đi rất nhiều, khuôn mặt vì vậy mà càng trở nên tinh xảo. Làn da tái nhợt của y dưới ánh đèn tựa hồ vô cùng mỏng manh. Bên dưới đôi lông mày là hàng mi dày, mâu trung như phủ một màng sương mờ ảo.

Úc Hành Vân luồn tay vào áo của Huyền, hưởng thụ cảm giác của nụ hoa anh đào. Thân thể của Huyền có chút run rẩy, nhưng không hề có ý ly khai. Úc Hành Vân rõ ràng không vừa ý, tay tăng thêm độ lực, xoa nắn khuôn ngực của Huyền.

Huyền đột nhiên đứng lên, ngồi vào trong tháp, cởi bỏ y phục của Úc Hành Vân, từ từ hôn lên thân thể của hắn. Úc Hành Vân sửng sốt, nhưng cũng không ngăn cản y. Đôi môi mềm mại, ướt át của Huyền, cùng với sự trợ lực của đầu lưỡi không ngừng khuấy động làm cho Úc Hành Vân không khỏi phát ra những tiếng thở dốc đầy thỏa mãn.

Đột nhiên, hắn nâng cằm Huyền lên, ra lệnh: “Cởi y phục ra.” Huyền đứng thẳng dậy, tuân theo hắn mà thoát y, sau đó bò lên tháp, tiếp tục khiêu khích hắn. Dục vọng của Úc Hành Vân lập tức ngẩng đầu lên. Huyền hé miệng, ngậm lấy nó, không ngừng liếm mút, khiến cho nó càng lúc càng trướng lớn.

Úc Hành Vân bắt đầu rên rỉ….. Hắn kéo mạnh Huyền ra, ôm lấy cổ y, xoay lưng y về phía mình, nâng cao mông lên, sau đó dùng dục vọng cực lớn quất xuyên qua y, thẳng đến chỗ sâu nhất…… Huyền đau đến toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không hề rên la. Rốt cục, Úc Hành Vân rống lớn một tiếng, bắn thẳng vào trong cơ thể của Huyền.

Huyền đổ sụp người xuống tháp, Úc Hành Vân kéo y xoay người lại. Vài sợi tóc mất trật tự dính trên mặt, ánh mắt mê ly, đôi môi mọng đỏ không ngừng thở dốc. Khi không còn phản kháng nữa, Huyền lại lộ ra vẻ mị hoặc hiếm có.

Úc Hành Vân vuốt ve gương mặt y, nheo mắt nói: “Tiểu yêu nhà ngươi, cuối cùng cũng đã học được cách làm cho người ta yêu thích rồi.” Dứt lời liền ôm chặt y, hung hăng hôn lên môi y, thô bạo chiếm lấy khoang miệng y, dục vọng lại một lần nữa bùng cháy……
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thanh Huyền - Kawalu - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thanh Huyền - Kawalu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thanh Huyền - Kawalu - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.268851995468 sec