Thanh Huyền - KawaluThanh Huyền - Kawalu - chương 10

Chương 10Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Đam mỹ cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Editor: Polly Polly

Beta – reader: Kumiko

Những người đã lên đảo dù với mục đích gì đi nữa, nhưng một phần cũng là do tin tưởng hắn. Nhưng hiện tại hắn lại vì Vô Ngần mà đành phụ lòng bọn họ. Vẫn biết đó là sai, vẫn biết là làm trái với đạo nghĩa giang hồ, nhưng Vô Ngần…

Trong lòng không ngừng do dự, lại không biết phải nên làm thế nào. Giờ khắc này hắn biết rõ chiến thuyền của Thanh Huyền neo ở đây không xa, y sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.

“Thiếu chủ, các khách mời đều đã đến đông đủ cả rồi, cũng nên khai mạc đại hội đi thôi.” Vạn Ký Viễn vừa bước vào thư phòng liền nói, thanh âm không giấu được sự hưng phấn.

Nhìn Vạn Ký Viễn, Khi Phong nhất thời không nói được lời nào. Nhưng những người này đều là thuộc hạ thân tín của hắn, đều vì hắn mà vào sinh ra tử, không lẽ hắn lại trơ mắt nhìn họ phải tuẫn mạng sao? Tất cả chỉ vì sự ích kỷ của cá nhân hắn thôi sao?

“Vạn Ký Viễn, thông báo mọi người mau lên thuyền của Thủy Long Bang, mau chóng rời đảo, những chuyện khác sau này hãy tính.” Kiên định hạ quyết tâm, hắn thật sự sợ sau này dù có hối hận cũng không kịp.

“Vì sao?”

“Thanh Huyền đã lên đảo rồi, ta không biết y sẽ giở thủ đoạn gì nữa, chỉ có thể hạ lệnh cho mọi người nhanh chóng sơ tán.” Hắn chỉ có thể dùng lý do này để tự ngụy biện cho bản thân, nhưng lý do thật sự chính là do hắn quá vô năng.

“Úc Thanh Huyền đang ở đây? Vậy sao ta không nhân cơ hội này mà diệt trừ y?”

“Không được!”

“Cho dù y có dẫn theo người đi chăng nữa, với nhân mã của chúng ta hiện nay cũng không hẳn sẽ thất bại…”

“Không được!” Khi Phong lớn tiếng cướp lời. Sơ tán tất cả mọi người chính là cực hạn của hắn rồi, hắn chỉ sợ Huyền sẽ làm hại đến Vô Ngần.

“Vì sao?” Vạn Ký Viễn gằn từng tiếng hỏi lại.

Không dám nhìn thẳng vào mắt của Vạn Ký Viễn. Hắn sợ rằng sự vô năng, nhát gan của mình sẽ không thể che giấu đôi nhãn thần rực lửa đó.

“Vô Ngần đang ở trong tay y.” Khi Phong không nhịn được đành phải nói thật, nhưng chính hắn cũng không dám cầu xin sự tha thứ.

Vạn Ký Viễn không nói gì, lạnh lùng nhìn Khi Phong, rồi lập tức xoay người rời đi.

Vô Ngần… Thì ra trong lòng hắn còn vương vấn ả ta. Hắn không thích hợp làm người lãnh đạo, cả đời hắn chỉ mong muốn được ôm ấp mỹ nhân, bình lặng sống suốt cuộc đời. Thật là không biết lượng sức mà, làm phiền hà nhiều người như vậy.

“Đùng!” Ngoài cửa sổ chợt vang lên một tiếng nổ, dường như trời đất đều bị đảo lộn. Tiếng kinh hô, tiếng kêu thảm thiết liền truyền đến. Cách đó không xa nơi vừa bị pháo kích, ánh lửa bừng cháy. Lao ra khỏi phòng, hắn đã thấy mọi người đều nhốn nháo, hỗn loạn.

Lại thêm một tiếng nổ, là hỏa pháo! Hai người lính canh kho lương đã gục ngã, tiếng kêu thê thảm không gì sánh bằng.

“Nhanh đến bến tàu!” Khi Phong lớn tiếng hét.

“Vạn Ký Viễn đâu?” Tiện tay kéo một người lại hỏi.

“Không biết!” Người nọ vùng khỏi tay hắn, cuống quýt chạy trối chết.

Pháo nã không ngừng, trong khoảng khắc khắp nơi lửa quang hừng hực, phòng ốc sụp đổ, vụn đá, bụi gỗ bay mù mịt. Trên mặt đất toàn là thi thể, một bãi tiên huyết, máu thịt lẫn lộn.

Huyền, vì cớ gì lại nhất quyết phải làm như thế này chứ?

Nếu pháo oanh tạc lên đảo, nghĩa là Huyền đã không còn ở đây, vậy còn Vô Ngần?

Trên bến tàu đông nghịt người, nhưng lại không có bóng dáng dù chỉ một con thuyền.

Cách đó không xa, một chiếc thuyền lớn vững vàng trụ ở giữa biển, đầu thuyền có gắn hỏa pháo, nòng pháo hướng về phía bến tàu.

Không có biện pháp rời khỏi đảo thì chính là chờ chết. Mà bang chúng của Thủy Long Bang, những người duy nhất bọn họ có thể trông cậy lại không thấy tăm hơi.

Pháo kích tạm thời ngừng lại, nhưng họng pháo đen ngòm kia vẫn khiến mọi người nghẹt thở. Một bòng người xuất hiện trên thuyền, một thân bạch y, sát khí lạnh thấu xương.

“Cực Lạc Thành thành chủ…” Có tiếng người hoảng hốt run giọng nói.

“Úc Khi Phong?” Thanh âm của Huyền nhàn nhạt, nhưng mọi người đều nghe được rất rõ ràng.

“Ta ở đây!” Khi Phong gạt mọi người ra, bước lên phía trước.

“Có ân oán gì, ngươi chỉ cần đối phó với một mình ta, không nên làm tổn hại người vô can.” Không để cơn thịnh nộ bộc phát, hắn cố giữ cho thanh âm có vẻ rất bình tĩnh.

Huyền nở nụ cười: “Chúng ta có ân oán gì sao? Ta còn phải đa tạ ngươi nữa mà.”

“Ngươi…”

“Nếu không phải ngươi đã hao tâm tổn trí chiêu mộ bọn họ vùng lên, ta làm sao có thể đem bọn phản đồ của Cực Lạc Thành một mẻ bắt gọn như thế này được?”

Trên tàu lập tức vang lên reo hò, khuya chiêng múa trống. Có kẻ run sợ nhảy xuống sông, liền bị xạ tiễn bắn chết.

“Dừng tay!” Khi Phong hét lớn.

“Ngươi đã làm gì Long bang chủ?” Không  thấy người của Thủy Long Bang đâu cả, lẽ nào đã bị y giết sạch?

Huyền quay về phía sau vẫy vẫy tay, có người bắt đầu chậm rãi bước ra.

“Long Sĩ Thủ…”

Dáng vẻ tươi cười của Long Sĩ Thủ có chút xấu hổ, nhưng vẫn khom người thi lễ với Huyền.

“Long bang chủ là người biết thức thời, ta làm sao có thể làm khó hắn được?”

Rốt cục cũng đã hiểu được cảm giác chuột bị mèo vờn là như nào. Chính là sự phẫn nộ càng lúc càng mãnh liệt, nhưng lại bất lực không tài nào xoay chuyển được tình thế.

“Nã pháo!” Huyền lãnh khốc ra lệnh.

Tiếng pháo kích lại vang lên, trên bến tàu, cát đá bụi mù, thủy hoa tiên khởi, mang theo một màu đỏ sậm.



Nhìn những người thường ngày cũng xem như có chút địa vị, mà giờ đang cuống cuồng chạy thoát thân, Huyền mỉm cười tự đắc. Dáng vẻ đường hoàng chính khí thường ngày chẳng qua chỉ là để che giấu cho bản năng vốn có, nhưng trong giờ phút sinh tử này, tất cả đều như nhau mà thôi. Ánh mắt y chợt chuyển hướng, trong làn khói thuốc súng, có một người đứng chết lặng, đang oán độc nhìn y.

Rốt cục cũng hiểu được cái gì là hận, nhưng ta vẫn muốn thay ngươi biện hộ. Bị hận ý từng chút từng chút một gặm nhấm trái tim, khiến hắn vô cùng thống khổ. Hắn muốn không nghĩ nữa, nhưng không thể nào giảm bớt nỗi đau này. Không… Hắn không thể chết dễ dàng như vậy, còn Vô Ngần đang đợi hắn…



Buông mật thư trong tay xuống, Trác Hàn khẽ thở dài, đứng lên, thong thả bước đến trước cửa sổ. Bức bách Long Sĩ Thủ, lợi dụng Đinh Kiếm Viễn, bắt cóc Tiết Vô Ngần, áp chế Úc Khi Phong, pháo oanh tổng đường Thủy Long Bang, tất cả đều hoàn hảo một cách đáng sợ. Không thể tưởng tượng được thiếu niên với đôi thủy mâu trong sáng cùng gương mặt tuấn mỹ đó lại là một Tu La khát máu.

Ngoài cửa chợt có tiếng động.

“Là ai?” Đã trễ thế này, còn có ai đến chỗ hắn?

Cửa bị đẩy ra, người đó chỉ lẳng lặng đứng chờ.

“Huyền?”

Khóe môi mỉm cười, Huyền đột nhiên chạy tới, nhào hẳn vào trong lòng của Trác Hàn.

“Huyền…” Trác Hàn có chút ngạc nhiên, không hiểu y đã dùng cách gì mà lại có thể xuất hiện ở đây.

“Rất nhớ ngươi…” Huyền nhẹ giọng cướp lời: “Hàn, ta rất nhớ ngươi…” Tay vòng qua hông của hắn, ôm thật chặt. Rốt cục cũng hiểu được cái mà y mong nhớ nhất chính là vòng tay ấm áp này. Thân ảnh của hắn từng giờ từng khắc luôn khắc sâu trong lòng y, ngay cả lúc hoan ái cùng Khi Phong cũng không sao quên được.

“Không phải đến ngày mai ngươi mới về đến sao?”

“Ta nhanh chóng về thẳng đây, hầu như không hề nghỉ ngơi.” Huyền ngẩng đầu cười nói: “Hứa Kiên suýt chút nữa đã bị ta hại cho mệt đến chết luôn.”

Đêm đã khuya như vầy, ngươi nhất định phải về sớm chỉ vì nhớ ta sao? Nhìn dáng vẻ phong trần mệt mỏi của y xem ra vẫn chưa ghé về phòng của mình. Chạy một mạch đến gặp ta… Huyền, ngươi thật sự nhớ ta nhiều đến vậy sao? Nhưng không phải ngươi đã tha mạng cho Khi Phong rồi sao? Ngươi đối với hắn…

“Hàn… Ngươi không muốn gặp ta sao?” Trác Hàn không có phản ứng gì, khiến y có chút sợ hãi.

“Sao lại nghĩ vớ vẩn vậy.” Trác Hàn cười cười, cúi đầu hôn lên đôi môi y. Ít nhiều gì hắn cũng rất nhớ y, sớm có thể bình an trở về đương nhiên là chuyện tốt.

“Ân…” Huyền rên khẽ, tiếp tục dây dưa với Trác Hàn, nhấm nháp vị thơm ngọt trên môi hắn. Mặc cho tay hắn tiến đến thắt lưng của mình, giật phăng, xâm nhập vào vạt áo, vỗ về thân thể đang nóng dần lên của y… Đột nhiên Trác Hàn buông y ra, Huyền hổn hển thở, thân thể mềm mại tựa vào lồng ngực của hắn.

Đôi môi ôn nhuyễn, thân thể mềm dẻo… Tất cả đều đã quá đủ để khiến dục vọng trong hắn bùng cháy. Một tay kéo lấy Huyền vào phòng ngủ, đem y áp đảo lên giường, cởi bỏ y phục vướng víu của y, bắt đầu đắm chìm vào thân thể y.

Những nụ hôn nóng rực như lửa dồn dập lên cổ y, đôi tay vẫn vỗ về thân thể y lúc chậm lúc nhanh… Huyền ngẩng đầu lên, tiếng thở dốc giờ đã thành tiếng rên rỉ… Thân thể xích lõa bị hắn ôm chặt, ngẩng đầu cơ khát tìm kiếm đôi môi của hắn… Chỉ có ngươi, chỉ có ngươi mới có thể khiến ta điên cuồng đến thế.

Vươn tay giúp Trác Hàn cởi bỏ y phục, thân thể khát khao được hòa hợp cùng hắn, khát vọng được tan chảy, được thiêu đốt trong lòng hắn… Thân thể trong tay hắn khẽ run, nhưng dục vọng vẫn sôi trào… Mở hai chân, nghênh đón hắn tiến vào… Tiếng thở dốc an ủi và đau đớn hợp tấu cùng nhau, tiên huyết trong thân thể như thủy triều bắt đầu khởi động, một lần rồi lại một lần dâng trào, khiến thể xác và tinh thần dần hòa quyện vào nhau.

Ôm Huyền nằm trong lồng ngực, tay nhẹ nhàng âu yếm y, làm cho tiếng thở dốc của y dần ổn định lại. Huyền một tay khoác lên trên vai của Trác Hàn, mái tóc đen buông xõa trên vai, trườn nhẹ lên ngực Trác Hàn, thật mất trật tự, nhưng cũng thật xinh đẹp. Y ngẩng đầu lên, có chút si mê nhìn Trác Hàn.

“Sao lại nhìn ta như thế?” Trác Hàn cười, hôn nhẹ lên mũi của Huyền.

Huyền không đáp, chỉ vươn tay, nhẹ nhàng vỗ về khuôn ngực của Trác Hàn. Gương mặt hoàn mỹ, đôi môi ấm mềm, sống mũi cao, thủy mâu ngập tràn tiếu ý, thì ra Trác Hàn tuấn lãng đến thế này.

“Hàn, ta thích ngươi.” Một lần nữa lại vùi đầu vào lồng ngực của hắn, nhẹ nhàng thốt ra câu nói đã quanh quẩn trong đầu y bao lâu nay: “Y có yêu người này hay không?”, sao y lại thường xuyên nghĩ đến vấn đề này? Có hay không? Là ai? Trái tim tựa hồ đã lặng lẽ có đáp án. Huyền bất giác nở nụ cười, không hề chú ý đến nét mặt đông cứng của Trác Hàn.

Y đang nói cái gì thế này? Là nhất thời nói đùa sao? Vì sao ngữ khí của y không hề có ý đùa cợt? “Hàn, ta thích ngươi.” Đã từng có người nói những lời này. Hắn đã tin, và đã tự chuốc lấy trái tim tan nát. Hắn không muốn nghe lại câu nói này nữa, nhất là khi ngươi nói ra là Úc Thanh Huyền.

Huyền, ngươi nghĩ rằng ta có thể tin tưởng ngươi được sao?

“Ngươi nói là ngươi thích ta?” Ngữ khí của Trác Hàn mang theo ý giễu cợt.

“Hàn…” Huyền có chút nghi hoặc ngẩng đầu nhìn, chợt thấy nụ cười băng lãnh trên mặt Trác Hàn.

“Vậy hồng ngân trên người ngươi là cái gì? Đã xảy ra chuyện gì?”

Hồng ngân? Huyền cả kinh. Cấp tốc trở về, một lòng một dạ muốn nhanh được gặp hắn sớm một chút. Nhưng y lại quên mất những vết tích của Khi Phong lưu lại trên người y vẫn chưa tan hết. Bị hắn thấy hết rồi!

“Hàn, ta…” Huyền ngồi bật dậy muốn giải thích với hắn, nhưng bị ánh mắt của hắn làm cho y không dám mở miệng.

“Là của Úc Khi Phong sao?” Trác Hàn vươn tay, nhẹ nhàng mơn trớn những ấn ký nhàn nhạt trên người của Huyền. Đây chính là những thứ mà hắn muốn tận lực xóa bỏ.

Huyền vô hồn cúi đầu nhìn thân thể của chính mình. Chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, y không thể nào chống chế được. Biết nói làm sao với hắn đây? Không lẽ nói là ngay cả lúc đang hoan ái cùng Khi Phong vẫn không ngừng kêu tên hắn? Biết phải giải thích với hắn như thế nào đây?

“Vậy ra là ngươi muốn đền bù cho ta sao?” Trác Hàn khẽ cười nói.

“Hàn, không phải… Ta…” Ý định ban đầu chính là muốn trả thù Khi Phong, nên mới ép hắn phải thân mật với mình. Vốn cho rằng làm như thế sẽ khiến hắn vô cùng nhục nhã, còn bản thân không những không tổn hại gì mà còn có thể vui sướng chà đạp lên thống khổ của hắn. Nhưng tất cả đều đã sai, y không cách nào hòa hợp với hắn, không thể tìm lại được quá khứ vui vẻ đã qua. Trêu đùa Khi Phong chỉ đổi lại bản thân y phải cực lực khắc chế sự chán ghét không ngừng dâng lên. Trong lòng chỉ nhớ đến Trác Hàn, khát khao vòng tay ấm áp của hắn, nhớ mong sự tiếc thương của hắn dành cho y.

“Hay là thiếu chủ không thể thỏa mãn được ngươi?” Trác Hàn lãnh đạm cười, nhìn dáng vẻ hoảng hốt thất thố của Huyền.

Môi Huyền mấp máy, toan nói gì đó, nhưng lại không thể thốt nên lời, chỉ thảng thốt nhìn Trác Hàn. Sao hắn lại có biểu tình này? Vì sao lại nói những lời này? Y vẫn cho rằng Trác Hàn từ lâu đã không còn cho y là hạ tiện nữa rồi. Lẽ nào… Lẽ nào từ đầu chí cuối ngươi vẫn xem ta chỉ là một tên nam kỹ?

Trác Hàn bỗng nhiên ôm chầm lấy Huyền, hung hăng hôn lên đôi môi y.

“Đừng mà!” Huyền cố sức đẩy hắn ra.

“Ngươi không phải chỉ muốn có chuyện này thôi sao?” Trác Hàn khinh miệt nói. Không để y đến sự chống cự của Huyền, liền thuận tay đẩy y ngã xuống giường.

“Hàn, đừng mà!” Thanh âm của Huyền trở nên run rẩy.

“Thân thể của ngươi lại không giống như đang muốn ta ngừng lại” Trác Hàn trào phúng nói, bàn tay tàn nhẫn câu dẫn dục vọng của Huyền.

“Hàn, không phải như vậy… Ngươi hãy nghe ta nói…” Huyền giãy giụa muốn giải thích với hắn, nhưng trác Hàn lại dùng môi lấp đầy miệng y, không cho y cơ hội.

Tại sao? Tại sao lại đối xử với ta như vậy? Cho dù ta đã làm sai, cho dù ta trót dối ngươi.

“A…” Áp lực mãnh mẽ khiến Thanh Huyền không chịu nổi, hét lên.

Trác Hàn đứng thảng dậy, nhìn Huyền vẫn đang nằm trên giường, không nhúc nhích. Một lúc lâu sau, y mới chậm rãi chống tay ngồi dậy. Y quay đầu lại, lẳng lặng nhìn Trác Hàn, ánh mắt vô cảm như đang nhìn một người xa lạ. Sau đó khẽ xoay người, từ từ mặc lại y phục. Trên mặt không chút biểu tình, nhưng đôi tay lại không chịu nghe lời, hại y hai ba lần không tài nào gài được y kết.

Vất vả lắm mới mặc xong y phục, Huyền gượng đứng lên, kéo kín lại cổ áo. Y không ngờ suốt bốn năm qua hắn vốn chỉ coi mình như một tên nam sủng, muốn thường liền thượng. Biết hắn vẫn đang nhìn mình, y âm thầm cắn môi, nắm chặt nắm tay đang không ngừng run rẩy.

“Thân thể của Tiết Vô Ngần dường như không tốt lắm, ngày mai ngươi hãy đến khám cho nàng.” Tận lực bình tĩnh nói, y muốn giữ lại cho mình chút sĩ diện cuối cùng, “Ta đi trước.” Đứng lên, hạ thân đau buốt khiến y hơi lảo đảo chút ít. Nhưng cố nhịn đau, chạy đi mà không dám quay đầu nhìn lại.

Nhìn bóng lưng vừa chạy mất của Huyền, Trác Hàn nặng nề ngã xuống giường. Đã tổn thương y rồi, nói ra những lời này, làm ra cái sự tình mà hắn chưa bao giờ dám nghĩ đến. Đây gần như chính là bản năng phòng vệ của hắn, chỉ mong bảo hộ được bản thân, bất chấp hậu quả sẽ ra sao.

Không bao giờ, không bao giờ hắn có thể tin được những gì y nói. Mấy năm nay y đã nghĩ ra trăm mưu nghìn kế để trả thù Úc Khi Phong, nhưng cuối cùng lại thả hắn đi. Chỉ vì muốn khuếch trương thế lực mà không ngừng giết chóc, loại người khát máu như y làm sao hiểu được cài gì gọi là “thích” được.

Y cho rằng hắn có thể toàn tâm toàn ý một lần nữa sao? Chỉ có kẻ ngốc mới phạm cùng một sai lầm đến hai lần. Huyền, ta có thể thương tiếc ngươi, ta có thể chấp nhận những lời nói dối của ngươi, ta có thể triền miên với ngươi suốt đêm, nhưng ngươi không nên không biết an phận như thế. Có một số điều cấm kỵ không nên chạm đến.

Công văn để mở ra trước mặt, nhưng một lúc lâu sau y vẫn không để mắt đến. Muốn cho chính mình bình tĩnh lại, muốn xem như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, thế nhưng vẫn không được. Từ sau khi Khi Phong bỏ đi, y đã tự thề với mình sẽ không bao giờ mở lòng ra với bất kỳ ai.

Duy nhất chỉ có hắn là ngoại lệ, chỉ duy nhất với một mình hắn, y không cách nào phòng bị được. Trái tim đột nhiên bị lời nói của Đinh Kiếm Viễn đánh thức, vốn không thể chỉ đòi hỏi hắn, mà chính là cần phải đối xử với hắn thật tốt.

Tối hôm qua, lần đầu tiên trong bốn năm qua, phải xa hắn lâu đến thế. Bởi vì xa hắn mà nhớ nhung, bởi được gặp hắn mà vui mừng, bất giác đã nói ra lời tận đáy lòng với hắn. Nhưng y thật không ngờ… không ngờ lại phải gánh chịu nỗi nhục nhã này. Vì sao lại muốn cùng Khi Phong hoan ái, chuyện đó đến bây giờ có ý nghĩa gì với y? Y… Chính y cũng không biết. Nghĩ kỹ lại, bản thân thật quá ngu ngốc mà.

Hàn, làm ơn… Đừng dùng ánh mắt như thế để nhìn ta…

“Thành chủ, Tiết Vô Ngần đột nhiên té xỉu.” Ngoài cửa có người bẩm báo.

Chợt cả kinh, suy tư liền gián đoạn. Tiết Vô Ngần?

Bước ra cửa phòng, Huyền âm trầm cắn răng, phân phó: “Triệu Trác Hàn lập tức đến đây.”

Vô Ngần lẳng lặng nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, tóc đen xõa dài, đôi mi thanh tú khẽ cau lại.

Trác Hàn nhíu nhíu mày, buông cổ tay của Vô Ngần ra, đứng lên nói: “Thân thể nàng vốn hư nhược, giờ lại đang mang thai, lặn lội bôn ba vất vả mấy ngày, trong người mệt mói quá độ. Lại thêm phần hoảng sợ, tinh thần không ổn định, nên đã động thai khí.”

“Có nguy hiểm đến tính mạng không?” Huyền hỏi.

“Tạm thời không có vấn đề gì, trước tiên phải an thai đã.” Vừa nói vừa lấy bút ra, viết xong thang thuốc liền đưa cho thị nữ đứng bên cạnh.

“Không còn gì nữa ta xin phép cáo lui.”

“Ngươi chờ một chút.” Huyền vội ngăn Trác Hàn lại, nhưng vẫn không dám nhìn vào mắt hắn.

“Thành chủ còn có gì căn dặn.”

“Ngươi đến thư phòng đợi ta.”

Trác Hàn liếc mắt nhìn Huyền: “Tuân mệnh thành chủ.”

“Nữ nhân đó đã hoài thai, ngươi định an bài nàng ra sao?”

“Đó là cháu của Úc Hành Vân.” Huyền lẩm bẩm nói.

“Ngươi muốn giết nàng sao?”

Huyền không đáp.

“Phụ tử Úc Hành Vân dù có tội lỗi gì với ngươi cũng đã phải trả giá rồi. Đứa trẻ sinh ra vốn không có tội tình gì, huống chi nữ nhân đó lại không hề có ân oán với ngươi.”

“Ta ắt có dự tính!” Huyền cướp lời.

“Còn chuyện gì nữa không?” Sau một lúc lâu trầm mặc, Trác Hàn đột nhiên hỏi.

Huyền, tay chống trên án thư, đưa lưng về phía hắn, không đáp.

Trác Hàn đợi một lúc, thấy y không có phản ứng gì, liền xoay người đi về phía cửa.

“Hàn!” Huyền vội vàng xoay người lại.

“Ngươi muốn nói cái gì?” Trác Hàn dừng bước, xoay người lại hỏi.

Huyền sợ hãi ngẩng đầu nhìn hắn: “Có… Có phải  ngươi đang căm ghét ta không?”

“Có đúng là ngươi vẫn luôn căm ghét ta không?”

“Ta chưa từng nói như vậy.”

“Thế nhưng, tối hôm qua ngươi…”

“Có lẽ là ta đã hơi quá phận. Xin lỗi.”

“Có phải vì ta đã ngủ với Khi Phong, nên ngươi mới ghét ta, đúng không?”

Trác Hàn lãnh đạm cười nhạt: “Ngươi cùng với Khi Phong đã làm gì vốn không can hệ gì đến ta. Trên thực tế, ngươi muốn lên giường với ai là quyền của ngươi, dù sao ngươi cũng là thành chủ của Cực Lạc Thành.”

“Vậy ngươi vì sao…?” Ngay cả ghét cũng không có sao? Ngươi đã không còn quan tâm ta nữa sao?

“Ta chỉ là ghét bị lừa dối mà thôi.” Trác Hàn lạnh nhạt nói.

“Ta…”

“Ngươi đã gạt ta rất nhiều lần, lần này coi như ta không tính. Chỉ có điều không nên tùy tiện nói từ “thích” như vậy. Ngươi đừng nghĩ ai cũng như ngươi, xem nhẹ giá trị của từ đó.”

“Ta không có!” Huyền hét lớn, thanh âm có chút nghẹn ngào.

“Ta không có lừa ngươi…” Huyền thấp giọng nói, dù bản thân hiểu rõ, nói những lời này cũng không thể cứu vãn được vấn đề.

Trác Hàn băng lãnh nhìn y, cũng không muốn cãi nhau với y.

“Hàn…”

“Ta đã nói rồi, trẻ con vô tội, mong rằng ngươi đáp ứng ta không là hại đến mẫu tử bọn họ.” Thật sự ngươi không còn tình cảm gì với Úc Khi Phong sao? Được, vậy chứng minh cho ta xem đi.

“Ta đáp ứng ngươi.”

“Hy vọng ngươi sẽ không gạt ta lần nữa.” Không để Huyền có cơ hội nói thêm lời nào nữa, Trác Hàn liền xoay người rời đi.

Tiết Vô Ngần, tuyết trắng vô ngần. Quả thật là một cái tên hay, vô cùng thuần khiết.

Nàng nằm trên giường, dáng vẻ vô cùng tiều tụy, suy nhược, thế nhưng hạnh phúc mà nàng đang có làm y thấy đố kỵ. Người kia yêu nàng nhiều như vậy, để bảo vệ nàng mà chấp nhận làm ra cái chuyện bội bạc, thiên địa bất dung.

Nói cho ta biết đi, ngươi có thể cho ta biết ngươi có cách gì khiến cho một người toàn tâm toàn ý yêu thương ngươi. Ta không cầu được yêu, chỉ cần là một chút thích cũng đã đủ rồi.

Vô Ngần khẽ giật, chậm rãi mở mắt. Nhìn rõ người trước giường, nàng bất giác theo bản năng lùi hẳn về phía sau. Huyền đang đứng trước mặt nàng, không biết y đã nhìn nàng bao lâu rồi.

“Uống thuốc đi.” Huyền bưng chén thuốc đặt ở đầu giường đưa đến cho nàng.

Vô Ngần đề phòng nhìn y, cũng không nhận lấy chén thuốc kia.

“Ngươi đang mang thai, đây chỉ là thuốc an thai.”

Y đã biết? “An thai?” Làm sao dám tin nổi là y lại tốt bụng mà quan tâm nàng.

“Ta sẽ không hạ độc ngươi đâu, đây là hài tử của Khi Phong, dù sao đi chăng nữa ta cũng phải bảo vệ nó.”

Vô Ngần trừng mắt nhìn y.

“Đại phu nói ngươi bị động thai khí, thuốc này rất có lợi cho ngươi.”

“Ngươi muốn giết ta thì cứ ra tay, hà tất phải nhọc lòng đóng kịch?” Vô Ngần cả giận nói.

Huyền không đẻ ý đến nàng, đem chén thuốc để lại chỗ cũ: “Ta biết ngươi cũng tinh thông y thuật, đây là thuốc gì, ngươi chắc hẳn đã rõ, uống hay không tùy ngươi.” Dứt lời liền xoay người bước đi.

“Vì sao phải làm như vậy?” Vô Ngần bỗng nhiên hỏi.

Huyền chợt dừng bước, nhưng cũng không quay đầu lại.

“Vì sao nhất thiết phải tổn thương Khi Phong? Chàng lúc nào cũng nhớ đến ngươi! Lúc nào cũng xem ngươi là hảo huynh đệ!” Nàng vẫn luôn muốn đem những điều này chất vấn y. Vì sao đem tất cả yên bình, hạnh phúc mà họ đang có hủy diệt không còn dấu vết.

Huyền quay đầu lại nhìn nàng một cái, rồi đi ra khỏi phòng. Phía sau truyền lại tiếng Vô Ngần quát hỏi: “Vì sao lại phản bội chàng?”

Phản bội? Một kẻ cái gì cũng có mà lại hỏi một kẻ chỉ có hai bàn tay trắng câu này sao? Thật là tàn nhẫn mà. Hãy sống cho thật tốt đi, bởi ta đã đáp ứng hắn rồi.

Thuốc thật sự rất hữu hiệu, dùng hai ngày, trong bụng đã không còn nhói đau nữa. Vốn cho rằng bản thân sẽ không thể nào hoài thai được nữa, Khi Phong mặc dù không chấp nhất, nhưng trong thâm tâm nàng vẫn luôn khao khát. Lúc biết chắc rằng mình đã có thai, nàng đã vô cùng hạnh phúc. Hài tử này đối với nàng còn quý hơn cả sinh mạng, vô luận thế nào nàng cũng phải tận lực bảo hộ nó.

Nghĩ đoạn, liền bưng chén thuốc còn nghi ngút khói lên, uống từng ngụm, từng ngụm một, thật đắng mà. Nhẹ nhàng vỗ về tiểu phúc, trên mặt hiện lên nụ cười yếu ớt.

Đột nhiên tử cung co thắt từng cơn đau buốt, Vô Ngần cả kinh, vội vã vịn lấy mép giường. Chuyện gì thế này? Hài tử…

Một trận đau đớn từ tiểu phúc chạy lên đến ngực. Vô Ngần hét thảm một tiếng, ngã té lăn xuống đất. Muốn đứng lên, nhưng lại không thể, tay chân bủn rủn vô lực. Ngực như có một tảng đá lớn đè lên, không thở nổi. Nàng ngẩng đầu lên, cố sức thở hổn hển, tình cảnh giống những con cá chép hấp hối trên bờ sông.

“Phong… Phong, cứu thiếp!” Cổ họng muốn vỡ tan, một ngụm máu tươi phun trào, làm vấy bẩn cả vạt áo trắng tinh, máu đen…

“Úc. Thanh. Huyền!”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thanh Huyền - Kawalu - chương 10 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thanh Huyền - Kawalu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thanh Huyền - Kawalu - chương 10. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.273207902908 sec