Sủng PhiSủng Phi - chương 73

Chương 70.2Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 70.2: Trẫm đưa nàng về.

Editor: Linh.

Bên ngoài rất lạnh, mặc dù trong tay đã cầm lô giữ ấm nhưng Phùng Liên Dung vẫn nhịn không được co lại, mặt bị gió lạnh thổi qua, chỉ trong chốc lát cũng có chút biến tím.

Triệu Hữu Đường kéo nàng lại gần hơn, tay chạm vào tay nàng, chỉ cảm thấy lạnh vô cùng: “Lô giữ ấm tay này hết than rồi à?”

“Có mà, lò sưởi tay là ấm đâu.” Nàng cho hắn sờ, “Chỉ là che không nóng, tay Hoàng thượng nóng thật đấy.”

“Vậy nàng cầm tay Trẫm.” Hắn cười.

Phùng Liên Dung cũng không khách khí, tay nhỏ bé lăn qua lộn lại trong tay hắn.

Triệu Hữu Đường bị nàng làm buồn, trách mắng: “Yên chút nào, lộn xộn cái gì.”

Phùng Liên Dung không lại động, nghĩ, hóa ra Hoàng thượng sợ ngứa à, trước kia lại không biết, không biết cù bàn chân hắn, hắn có thấy buồn không?

Nàng vừa nghĩ muốn cù Triệu Hữu Đường, vừa cười hì hì.

Triệu Hữu Đường không nói gì, một đường nhìn nàng mấy lần, cảm thấy nàng đang có ý xấu gì đó.

Hai người sắp đến cung Khôn Ninh, Phùng Liên Dung thấy bên kia cũng có đoàn người đi tới.

Bước chân của nàng bỗng chốc chậm lại.

“Ngẩn người cái gì vậy, còn không đi?” Triệu Hữu Đường còn nói nàng.

Nhưng không có chút uy nghiêm của Hoàng đế ngày thường nào, ngược lại có chút thoải mái.

Đoàn người này thật ra là bốn vị quý nhân, các nàng nghe thấy tiếng đều nhìn về phía Phùng Liên Dung, mới phát hiện nàng vậy mà đang cùng Triệu Hữu Đường nắm tay. Dáng người nàng cũng coi như cao gầy, nhưng khi đứng bên cạnh hắn, lại có vẻ xinh xắn linh lung.

Hôm nay lạnh, Phùng Liên Dung khoác một chiếc áo lông cáo màu trắng, bọc kín lấy người, chỉ có khuôn mặt lộ ra bên ngoài, mặt mày cong cong, như là hoa ngày hè, tươi mát ngọt ngào, khiến người vừa nhìn là không quên được.

Hóa ra Phùng quý phi lớn lên là cái dạng này, Chu quý nhân, Quý quý nhân chưa gặp qua nàng trong lòng nghĩ vậy, khó trách nghe nói được sủng ái, tướng mạo này quả đúng là không tầm thường.

Hai vị quý nhân khác đã gặp qua nàng, đúng là Tô Cầm và Trần Tố Hoa.

Lúc này Phùng Liên Dung mới nhìn thấy Tô Cầm, thân mình lập tức cứng đờ, tay nàng nằm trong lòng bàn tay Triệu Hữu Đường bỗng xiết chặt lại, cứng như đá.

Triệu Hữu Đường ngẩn ra, nhìn về phía Phùng Liên Dung.

Nàng đứng thẳng tắp, môi mím chặt lại, hô hấp cũng có chút nặng.

Bốn vị quý nhân đi lên thỉnh an.

Triệu Hữu Đường kêu các nàng không cần đa lễ.

Một đoàn người đi vào cung Khôn Ninh.

Triệu Hữu Đường cũng không nghĩ đến Phương Yên mời cả quý nhân, lúc này hắn cũng có chút bực bội, bực bội này cũng không biết là từ đâu mà đến.

Dù sao Phùng Liên Dung cũng là phi tần của hắn, Phương Yên mời nàng, lúc đó hắn lại không có loại cảm xúc này.

Tiến vào trong điện, Phùng Liên Dung liền rút tay ra.

Tay nàng không ở trong lòng bàn tay hắn, hắn lại cảm thấy có chút hư không, liếc nàng một cái rồi mới ngồi vào ghế trên.

Phương Yên cười nói: “Nhiều người náo nhiệt, trước đây khi các ngươi chưa vào cung, lúc này chắc là đang ăn sủi cảo với người nhà, bản cung hiểu rõ nỗi nhớ nhà của các ngươi, có điều đã vào trong cung thì đừng nghĩ nhiều nữa. Hoàng thượng chăm sóc, Tết đến đều có thể cùng người nhà thư từ qua lại, hôm nay, hãy thả lỏng ra, vui vẻ vui vẻ.”

Năm người đều nói dạ.

Lúc này Phùng Liên dung đã cởi áo khoác, mặc một chiếc áo dệt đinh hương màu cánh sen, một chiếc váy lưu vân, tóc đen chải thành búi tóc trăng rằm, chỉ cắm một chiếc trâm cài hồng mã não, yên tĩnh ngồi đó, như một bức tranh.

Trần Tố Hoa lén nhìn nàng mấy lần.

Phương Yên phân phó cung nhân đi phòng ăn bưng sủi cảo lên cho mọi người.

Phòng ăn làm sủi cảo đương nhiên là mĩ vị, nhưng tất cả mọi người đều có tâm tư, chỉ cúi đầu ăn, lục tục liền ăn xong rồi.

Không khí trong đại điện không hoàn hợp chút nào, quý nhân thì không dám nói, Triệu Hữu Đường cũng không biết phải nói gì với Phương Yên.

Phương Yên lau miệng, liếc mắt nhìn qua Triệu Hữu Đường một cái, cười nói với mấy vị quý nhân: “các ngươi cũng đừng câu nệ, lại nói, Tô quý nhân, ngươi và Hoàng thượng cũng không tính là xa lạ, lần trước không phải là Hoàng thượng đã đưa áo lông cáo cho ngươi mặc rồi còn gì, Hoàng thượng quả đúng là người thương hương tiếc ngọc.”

Lời này vừa ra, sắc mặt ba người trong phòng đều có chút biến hóa.

Một người là Triệu Hữu Đường, một người là Phùng Liên Dung, còn có một người là Tô Cầm.

Tô Cầm vội nói: “Ngày đó áo khoác của thiếp thân rơi vào trong ao, Hoàng thượng thấy thiếp bị lạnh quá nên mới tốt bụng cho thiếp thân mượn áo, thiếp thân rất cảm kích.”

Phương Yên cười nói: “Xem ngươi sợ hãi này, Hoàng thượng đưa ngươi một cái áo thì có sao chứ.”

Triệu Hữu Đường nghe đến đó, chỉ cảm thấy cơn tức trong lòng tăng lên, vốn đây là sự thật, nhưng nói ra ở đây, không biết vì sao hắn lại thập phần tức giận, hận không thể chặn miệng Phương Yên lại!

Hắn nhịn không được nhìn thoáng qua Phùng Liên Dung.

Nàng không nhìn hắn, vốn đã rất an tĩnh, lúc này lại càng an tĩnh hơn, giống như thân thể nàng không phải đang ở đây.

Sau đó, hắn nhìn thấy nàng chớp mắt một cái, như là đỡ bị mỏi, môi cũng hơi hơi mở, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Thân thể nàng thả lỏng, khóe miệng hơi nhếch lên, như là có loại đau thương từ bên trong trào ra.

Triệu Hữu Đường nhìn nàng, bỗng cảm thấy có chút không thở nổi.

Cảm giác này khiến hắn vô cùng không tốt.

Cũng chỉ là khoác áo lông lên cho một quý nhân, chuyện này được coi là gì?

Vì sao bản thân không thể để nàng biết?

Mà ngày đó khi nàng hỏi hắn, hắn rõ ràng là tận lực đánh trống lảng.

Hôm nay Phương Yên ở trước mặt mọi người nhắc đến chuyện này, hắn càng thêm tức giận.

Triệu Hữu Đường đột nhiên đứng lên: “Hôm nay dừng lại ở đây thôi.”

Phương Yên giật mình, không nghĩ đến Triệu Hữu Đường sẽ tức giận đầu tiên, nàng ta còn tưởng rằng Phùng Liên Dung sẽ nói hai câu, kết quả nàng lại là người an tĩnh nhất.

Mọi người thấy Hoàng thượng đã nói như vậy, tự nhiên là đứng dậy cáo từ.

Phương Yên thấy các nàng đi rồi, cười nói với Triệu Hữu Đường: “Tô quý nhân đúng là càng nhìn càng gọi người thương tiếc, có điều Phùng quý phi hôm nay sao vậy, không phải là thân thể không khỏe đấy chứ?”

Triệu Hữu Đường thản nhiên nói: “Hoàng hậu ngủ ngon.”

Hắn đứng lên bước đi.

Phùng Liên Dung vẫn chưa đi xa, hắn rất nhanh đã đuổi đến nơi.

“A Dung.” Hắn gọi nàng.

Phùng Liên Dung bước chân dừng lại, quay đầu lại nói: “Hoàng thượng có chuyện gì ạ?”

Tuy rằng nàng kiệt lực che dấu, nhưng trong giọng nói hoàn toàn không có vui sướng khi nhìn thấy hắn.

Hóa ra ngày ấy áo lông của hắn đưa cho Tô Cầm.

Nhưng là khi nàng hỏi, hắn lại không nói.

Triệu Hữu Đường tiến lên mấy bước, nắm lấy tay nàng nói: “Trẫm đưa nàng về.”

“Không cần.” Phùng Liên Dung cười một cái: “Khuya rồi, rất lạnh, Hoàng thượng đừng để bị lạnh, thiếp thân tự mình trở về là được.” Nàng tránh khỏi tay hắn.

Hắn không buông ra, giọng điệu vô cùng ôn nhu: “Trẫm đưa nàng về.”

Nước mắt Phùng Liên Dung bỗng nhiên rơi xuống.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Sủng Phi - chương 73 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sủng Phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sủng Phi - chương 73. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.264684200287 sec