Sinh Tồn KýSinh Tồn Ký - chương 33

Chương 33: Thiên Thần Hộ Mệnh kỳ diệuTải chương
Truyện khác > Đô thị
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Trần Phi và Tiểu My xuống xe đi vào làng.

Quanh những gian nhà tranh vách đất cũ kĩ, xác thối trải dài khắp nơi, máu thịt loang rộng, đếm sơ cũng trên ba chục mạng. Toàn bộ đều bị tiện ngang cổ, vết chém bằng phẳng rất ngọt, chứng tỏ người ra tay là cao thủ và dùng binh khí sắc bén.

Trong đầu Trần Phi hiện ngay lên hình ảnh Lưu Kiệt Huy cùng thanh kiếm xanh. Tuy tên kia đã kiệt quệ và bị thương nặng nhưng vài chục thây ma vẫn chưa đủ làm khó gã. Khoảng cách từ khách sạn đến đây cũng gần, có khả năng cửa ánh sáng chỉ có thể đưa gã tới một nơi bất kỳ trong phạm vi không xa.

Hai người bước qua những thi thể gớm ghiếc, theo dấu máu kéo dài tìm đến gian nhà Lưu Kiệt Huy đi vào khi trước. Bên trong trống không, gã đã biến mất dạng.

Trần Phi tới gần chiếc ghế đẩu nhỏ đặt sát vách, trên ghế vẫn còn vết máu loãng chảy dài xuống đọng vũng dưới đất màu nâu sẫm, có lẽ tên kia chỉ vừa đi khỏi chưa lâu.

Trần Phi rời nhà, bước ra bên ngoài chú tâm quan sát song không phát hiện thêm vết tích nào khác ngoài thân cây to dập nát đổ ngổn ngang, những dấu vết hằn rõ bên trên cho thấy bị một vật giống như gậy đập vào rất nhiều lần. Hắn nhìn thân cây nát bươm khá lâu, ánh mắt chuyển lạnh.

Tiểu My cảm thấy không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh lẽo, nàng rùng mình vài lượt, nghe Trần Phi nhàn nhạt nói:

- Ta đi nơi khác!

Hai người lên xe vòng ra quốc lộ tiếp tục tìm kiếm, lát sau phát hiện một khu dân cư nằm gần đường bèn rẽ vào. Trong này có không ít thây ma đảo vảng, Trần Phi đưa Dao Mổ Chó và khẩu trang y tế cho Tiểu My, hỗ trợ nàng luyện cấp.

Ban đầu Tiểu My rất sợ hãi nhưng sau khi được Trần Phi trấn an và giết chết vài thây ma, nàng dần lấy lại bình tĩnh, tự tin tăng cao, càng giết càng hăng hái. Chính vì quá hăng mà mấy lần nàng suýt bị thây ma vồ trúng, may nhờ Trần Phi luôn theo sát bảo hộ mới an toàn tính mạng.

Mặt trời dần nhô cao, soi ánh nắng chói chang xua tan đêm đen hắc ám.

Trải qua mấy giờ liên tục chém giết gian khổ và nhiều hung hiểm, Tiểu My lên cấp 5, thực lực cao hơn cả Bạch Yến và Gia Mỹ. Toàn bộ điểm tiềm năng nàng đều nghe theo Trần Phi tăng hết vào tinh thần, cộng thêm một vài món trang bị rác nhặt được, hiện chỉ số tinh thần của nàng là 15, đủ sử dụng kỹ năng chữa trị Thiên Thần Hộ Mệnh ba lần.

Trần Phi đưa sách kỹ năng cho Tiểu My, nàng không nhiều lời lập tức học ngay. Cho dù không có lời hứa trước kia, Tiểu My cũng hoàn toàn tin tưởng hắn sẽ chẳng làm hại mình.

Trần Phi tự tháo băng vải sau lưng ra, Tiểu My vừa trông thấy máu thịt bầy nhầy ám đen thì che miệng hốt hoảng. Lúc Bạch Yến băng bó cho Trần Phi, nàng đứng xa không thấy rõ, giờ mới tận mắt chứng kiến. Chỉ cần nhìn tình trạng thương tích, Tiểu My hiểu gã thanh niên có vóc dáng hơi gầy đang phải chịu đựng đau đớn thế nào, thế nhưng nãy giờ không hề nghe hắn kêu rên lấy một tiếng, còn thản nhiên giúp nàng giết quái.

- Bạn sử dụng kỹ năng chữa trị giúp tôi! - Trần Phi xoay lưng về phía nàng.

Tiểu My sợ tới mức không dám nhìn vết thương trên lưng hắn thêm dù chỉ một giây, run giọng:

- Làm thế nào?

- Áp nhẹ tay lên vết thương, trong đầu nghĩ tên kỹ năng là được.

Tiểu My làm theo, hai bàn tay khẽ chạm lưng Trần Phi, miệng lẩm nhẩm "Thiên Thần Hộ Mệnh", lập tức một quầng sáng trắng nhu hòa từ hai lòng bàn tay nàng tỏa ra chiếu vào lưng hắn.

Trần Phi cảm giác sau lưng ấm áp, tiếp đó ngứa râm ran như kiến bò, da thịt nhầy nhụa nám đen vừa tiếp xúc ánh sáng thánh khiết kia liền ửng đỏ, tiếp đó liền lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Trần Phi bị bỏng khá nặng nhưng cũng chỉ là vết thương ngoài da, chưa động đến gân cốt cho nên Tiểu My chỉ dùng kỹ năng một lần đã chữa khỏi hoàn toàn. Nàng thu tay về, mở to mắt nhìn lưng hắn, sắc mặt vô cùng kinh ngạc lẫn vui mừng:

- Kỳ diệu thật, giống như tôi có phép vậy!

Nói đoạn Tiểu My đắm đuối nhìn tay mình, ánh mắt say mê ngây ngẩn.

Thương thế khỏi hẳn khiến tâm trạng Trần Phi có chút sảng khoái, hắn bật cười:

- Rất khó tin à?

- Tin chứ, chỉ là tôi chưa kịp tiếp nhận thôi! - Tiểu My ngước lên tình cờ bắt gặp hắn đang tươi cười, nàng thoáng ngơ ngẩn, buột miệng - Khi bạn cười trông rất cuốn hút, sau này nên cười thường xuyên sẽ tốt hơn!

Trần Phi nghe thế thu nụ cười lại, chỉ nói:

- Về thôi!

...

Khi bọn họ về đến nhà hàng, những người bị thương đều đã tỉnh lại, bao gồm Nguyễn Huy hôn mê mấy bữa nay.

Nguyễn Huy hồi tỉnh nhưng còn khá yếu, đang dùng chút cháo loãng để bảo đảm an toàn cho dạ dày sau vài ngày không làm việc.

Để nói về Nguyễn Huy chỉ có thể dùng hai từ: mọt sách.

Gã khá gầy, lúc trước vừa người song mấy hôm vừa rồi chỉ uống chút sữa cầm chừng nên bị sút cân trầm trọng. Nước da gã trắng trẻo, sống mũi cao, mái tóc ngắn chẻ ba bảy khá dơ và bù xù nhưng không làm giảm bớt vẻ thư sinh cố hữu.

Trông thấy Trần Phi, Nguyễn Huy đặt ngay tô cháo xuống, bước tới nói:

- Cậu về rồi. Kính của tôi đâu?

Mắt gã nheo nheo, đúng là dấu hiệu thị lực không tốt.

Trần Phi nhìn gã bạn thân, đảo nhẹ cổ tay lấy ra một cặp kính cận gọng đen:

- May cho cậu là tôi cất giùm!

- Cảm ơn! Tôi cứ lo sống kiếp mù lòa...

Nguyễn Huy đeo kính vào. Gương mặt gã cực hợp với kính, khi có và khi không có nó khác xa nhau một trời một vực, trông trí thức lịch lãm hơn trước gấp nhiều lần.

Thanh Hương không nhịn được len lén nhìn qua mấy lần. Ở đây so độ điển trai thì Lương Nhật xếp đầu, kế đến là Mạnh Quân, Trần Phi, Mai Hùng. Bây giờ Nguyễn Huy xuất hiện có lẽ thứ tự phải xếp lại. Vị trí đầu là cuộc cạnh tranh của Lương Nhật và Nguyễn Huy, một nam tính mạnh mẽ, một trí thức, hai nét đẹp đối nghịch nhau.

- Ổn chứ? - Trần Phi hỏi.

Nguyễn Huy đẩy nhẹ gọng kính, đây là thói quen của những người đeo kính, nhưng khi gã thực hiện hành động này lại có nét rất riêng, toát ra sức hút mãnh liệt. Gã mỉm cười:

- Sau khi ăn xong tô cháo do người yêu cậu nấu thì rất ổn!

Trần Phi ngớ người, nhìn qua Bạch Yến đỏ rần mặt mới hiểu ra, hừ nhẹ:

- Vừa tỉnh đã nói nhảm! Tôi và cô ấy chỉ là bạn thôi!

- Ồ, thế à?!

Gã kia cười khì, trông bộ dạng đương nhiên không tin.

Trần Phi lười giải thích, quay qua bảo Tiểu My:

- Bạn chữa thương giúp bọn họ!

Tiểu My khẽ gật, định trị cho Thanh Hương vì dù sao cùng là phận nữ thông hiểu nhau hơn. Trần Phi hướng mắt về phía Mạnh Quân:

- Trị cho anh ta trước, cần ưu tiên người có thực lực! Sau này cứ thế mà làm!

- Vâng.

Tiểu My rất ngoan ngoãn đi đến gần Mạnh Quân. Y vui vẻ kéo áo lộ phần mạn sườn thâm tím ra:

- Em giúp anh chữa lành mấy cái xương gãy nhé!

Tiểu My hơi áp hai bàn tay lên vết thương, thi triển kỹ năng Thiên Thần Hộ Mệnh. Vẫn như lần trước nàng giúp Trần Phi, một quầng sáng trắng nhu hòa hiện ra bao quanh vết thương rồi cứ thế duy trì.

Vẻ mặt Mạnh Quân hiện lên sự dễ chịu thoải mái, vết thương ngứa râm ran, dần bớt đau nhức rất nhiều.

Quầng sáng kéo dài khá lâu, tầm 30 giây mới kết thúc, hẳn là do thương tích Mạnh Quân nặng hơn Trần Phi.

Chờ Tiểu My thu tay về, Gia Mỹ hỏi ngay:

- Anh sao rồi? Khỏi chưa?

Mạnh Quân khẽ vươn vai, mặt hơi nhăn vì đau:

- Đỡ nhiều rồi nhưng vẫn chưa lành hẳn.

Tiểu My ngó Trần Phi, sắc mặt nàng khá nhợt nhạt do sử dụng kỹ năng tiêu hao tinh thần. Hắn hỏi:

- Có thể dùng một lần nữa không? Tôi không ép!

- Chắc là được. - Tiểu My mím môi rồi gật mạnh đầu. Thời loạn thế, nàng biết muốn sống tốt thì cần phải thể hiện được bản thân có ích.

Tiểu My áp tay lên người Mạnh Quân, lần thứ hai dùng Thiên Thần Hộ Mệnh.

Mọi người nín thở quan sát, vẻ mặt đầy mong chờ. Kỹ năng này thật sự quá mức kỳ diệu, ảnh hưởng trực tiếp đến an toàn của họ trong tương lai cho nên ai cũng mong có kết quả tốt đẹp.

Ít lâu sau, Tiểu My rụt tay về, thân hình loạng choạng muốn ngã. Trần Phi vội đưa tay đỡ nàng, quan sát sắc mặt cô gái trắng bệch đầy mệt mỏi liền lấy ra một hộp sữa.

- Bạn mau uống! Thấy trong người thế nào?

- Tôi... - Mồ hôi tuôn ướt đẫm vầng trán Tiểu My, vài sợi tóc dính chặt vào, nàng rất gắng gượng mới có thể thều thào - Đầu tôi nhức lắm, trước mắt tối sầm, buồn nôn nữa...

- Bạn uống sữa rồi nghỉ ngơi!

Trần Phi ẵm Tiểu My đặt lên chiếc ghế sô pha dài, cầm hộp sữa nhét ống hút vào miệng nàng. Tiểu My cố uống hết, sau đó gác tay lên trán nhắm mắt li bì.

Bên kia, Mạnh Quân chưa hoàn toàn hồi phục nhưng đã có thể thoải mái đi lại, cử động bình thường trong sự vui mừng của Gia Mỹ và những người khác. Y áy náy nhìn qua chỗ Trần Phi:

- Cô ấy không sao chứ?

- Hơi mệt, nghỉ ngơi chốc lát sẽ sớm khôi phục. - Hắn đáp.

- Kỹ năng này thật tuyệt! Ngày mai cô ấy sẽ trị giúp tôi phải không? - Mai Hùng vui mừng nói, hai tay ôm đầu vẫn còn rướm máu qua lớp băng trắng.

Trần Phi lạnh nhạt:

- Chữa hay không tùy thuộc vào cô ấy.

- Ôi không...

Mai Hùng từng sỉ nhục Tiểu My thậm tệ, đương nhiên nàng sẽ không chịu giúp gã. Nếu Trần Phi lên tiếng thì được, bất quá hắn không thích ép uổng nàng. Vả lại Trần Phi cũng không ưa Mai Hùng.

Lúc này trời đã sáng tỏ. Trải qua một đêm dài mệt mỏi, tất cả đều đói khát.

Toàn bộ vật tư Trần Phi cất trong khách sạn đã bị thiêu rụi, bao gồm thực phẩm nước uống. Mạnh Quân hào phóng lấy lương thực đưa cho Gia Mỹ và Bạch Yến nấu nướng, hiện chỉ còn hai nàng khỏe mạnh.

Trong lúc chờ họ nấu nướng, Nguyễn Huy kéo Trần Phi ra một góc dò hỏi tình hình. Gã hôn mê ngay lúc đại dịch quét qua nên đến giờ vẫn mù mờ.

Chờ khi rõ ràng, Nguyễn Huy nghiêm trọng nói với vẻ khó tin:

- Minh Thành thực sự biến thành quái vật à?

- Chính mắt tôi trông thấy. - Trần Phi gật đầu.

- Khốn thật! Không có cách nào cứu cậu ấy sao?

- Có.

- Cách gì?

- Giết chết để cậu ta sớm đầu thai.

- Đệt, cậu giết chóc nhiều quá ảnh hưởng tâm tính rồi đấy. Mở miệng ra là chém chém giết giết...

Câu chuyện vừa rôm rả đôi chút đã chùng xuống, không khí nặng nề. Nghĩ đến Minh Thành biến thành thây ma, cả hai người đều thấy rất khó chịu song không làm gì được. Khá lâu, Nguyễn Huy đột ngột đứng lên:

- Đi thôi!

- Đi đâu? - Trần Phi khó hiểu.

- Đi luyện cấp chứ đi đâu nữa?! Bây giờ cậu trở thành cao thủ rồi, phải có trách nhiệm giúp tôi nâng cao trình độ chứ! - Gã kia cười nhăn nhở.

Nghe Nguyễn Huy nói, Trần Phi mới giật mình nhớ ra thằng bạn thân trước kia cũng là chuyên gia cày game, chỉ có điều gã và hắn chơi hai trò khác nhau vì vậy không giao lưu nhiều.

Trần Phi gật đầu:

- Chuyện nhỏ, chúng ta ăn cơm rồi đi!

Lát sau, rốt cục bữa ăn cũng được dọn lên, tuy nhiên lương thực không còn nhiều, so với tối qua kém cả về chất và lượng. Dù thế, đói bụng nên mọi người vẫn ăn ngon lành, hơi thiếu hụt một chút nhưng coi như tạm ổn.

Trải qua một đêm kinh biến, dường như khoảng cách giữa mọi người được kéo gần hơn, kể cả Mai Hùng lúc trước hay nói nhảm gây chuyện giờ cũng bớt hẳn, ăn biết nhìn trước ngó sau, không dám tranh giành.

Dùng bữa xong cũng gần 9h sáng, Nguyễn Huy liền bắt Trần Phi dẫn đi luyện cấp. Vài kẻ xin theo nhưng đều bị hắn từ chối, Trần Phi không đủ khả năng cùng lúc giúp đỡ nhiều người. Hắn chỉ đưa theo duy nhất mình Tiểu My vì nàng có năng lực chữa trị đồng thời biết lái xe. Kể ra hơi xấu hổ, Trần Phi và Nguyễn Huy đều là con nhà nghèo cho nên mù tịt khoản này.

Chiếc Land Rover phóng nhanh tựa làn khói trên quốc lộ hoang vắng. Thực tế khi đại dịch ập tới, số người chết đi cao gấp nhiều lần kẻ bị lây nhiễm, thành ra không phải nơi nào có cư dân cũng có nhiều thây ma. Ở các làng quê vắng vẻ, số lượng càng giảm đi nhiều, không ít nơi chỉ có vài con, chẳng đủ Nguyễn Huy nhét kẽ răng. Ba người phải đi xa hơn để tìm thây ma, quãng đường lên đến mấy chục cây số.

Tiểu My đang lái xe bỗng ngoái đầu nói:

- Tôi vừa trông thấy mốc lộ giới, chúng ta sắp vào địa phận thị trấn Thanh Minh rồi.

Sau khi nghỉ ngơi và dùng bữa, tình trạng nàng đã tốt lên nhiều dù sắc mặt còn hơi nhợt nhạt.

- Ngon rồi, hôm nay không lên cấp 10 tôi quyết không về. - Nguyễn Huy vô cùng hào hứng.

- Bớt đùa đi! Giúp cậu lên cấp 5 đã là cả vấn đề đấy!

Trần Phi không nói ngoa, để lên cấp 5 tính ra cần phải giết khoảng chín mươi thây ma, con số không hề nhỏ. Nếu là hắn thì công việc này rất nhẹ nhàng, nhưng đối với người chơi mới như Nguyễn Huy cần phải vừa đánh vừa nghỉ chờ hồi thể lực, chưa kể đến rất nhiều nguy hiểm, sơ sẩy một chút bị chúng chạm phải coi như xong đời. Bắt buộc Trần Phi lúc nào cũng phải theo sát bên cạnh bảo vệ không để gã xảy ra chuyện. So với việc Trần Phi tự giết chúng thì trách nhiệm bảo vệ này nặng hơn nhiều, thần kinh hắn luôn trong tình trạng căng thẳng do quá mức đề cao cảnh giới.

Tiểu My là người hiểu hơn ai hết sự vất vả của hắn, nàng nói:

- Trần Phi nói thật đó, lúc sáng giúp tôi bạn ấy rất cực nhọc!

- Biết rồi, biết rồi. - Nguyễn Huy cười lớn - Tôi đùa chút thôi, bạn không cần lo lắng cho cậu ta mà cuống lên như vậy!

- Ơ... tôi đâu có... - Tiểu My ấp úng.

- Lại nữa rồi, tôi đùa đấy! - Gã kia càng cười lớn hơn khiến mặt Tiểu My đỏ bừng như tôm luộc, tay lái loạng choạng làm chiếc xe lạng đi.

- Ấy ấy, cẩn thận đi nữ tài xế! Tôi vừa mới tỉnh lại, không muốn lại hôn mê nằm một chỗ nữa đâu đấy!

Nguyễn Huy càng trêu chọc càng khiến nàng ta không yên, chiếc xe lồng lên như thú hoang, lạng lách đánh võng đủ kiểu.

- Cậu thôi đi! - Trần Phi ngán ngẩm.

Nguyễn Huy tính tình khá tốt, chỉ có mỗi tật đùa cực dai gây khó chịu cho kẻ khác. Trần Phi còn nhớ trước kia có lần gã chọc Minh Thành nổi khùng xách gậy rượt chạy khắp khoa, người ngoài nhìn vào cứ tưởng sắp xảy ra án mạng đến nơi.

Đúng lúc này, Tiểu My đột ngột hãm phanh. Chiếc xe đang lao nhanh bị phanh gấp trượt dài trên mặt đường nhựa suýt lao sang bên đâm xuống ruộng.

Trần Phi và Nguyễn Huy ngồi sau không đề phòng, theo quán tính chúi nhủi tới trước. Gã kia chưa kịp hoàn hồn đã gào ầm lên:

- Có chuyện gì? Định ám sát tôi hả?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Sinh Tồn Ký - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sinh Tồn Ký
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sinh Tồn Ký - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.293942928314 sec