Rạp xiếc đêmRạp xiếc đêm - chương 73

Chương 73Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
NHỮNG CÂU CHUYỆN

PARIS, THÁNG MỘT 1903

Những câu chuyện đã thay đổi, chàng trai thân mến của tôi,” người đàn ông mặc bộ đồ xám nói, giọng phảng phất buồn. “Chẳng còn trận chiến nào giữa thiện và ác, chẳng còn quái vật nào phải tiêu diệt, chẳng còn quý cô nào cần giải cứu. Theo kinh nghiệm của ta, hầu hết các quý cô đều hoàn toàn có thể tự cứu mình, chí ít là những cô có chút phẩm chất. Chẳng còn những câu chuyện đơn thuần với những cuộc chinh phục, dã thú và kết thúc có hậu. Những cuộc chinh phục thiếu mất mục tiêu hoặc hành trình kiên định. Dã thú biến hóa muôn hình vạn trạng và thật khó nhận ra chúng là giống gì. Và chẳng bao giờ thực sự có hồi kết, dù có hậu hay không. Sự vật cứ tiếp diễn, phủ lấp lên nhau và nhòe đi, câu chuyện của cậu là một phần câu chuyện của em gái cậu, mà câu chuyện đó vốn lại là một phần của muôn vàn câu chuyện khác, và chẳng thể đoán được rồi chúng sẽ dẫn tới đâu. Thiện và ác bội phần phức tạp hơn nàng công chúa và con rồng, hoặc con sói và cô bé quàng khăn đỏ. Và chẳng phải con rồng là nhân vật chính trong câu chuyện của chính nó hay sao? Chẳng phải con sói cũng đơn thuần hành động như một con sói vốn thế hay sao? Dù có thể đó là con sói hiếm hoi tiến xa được nhường ấy, mặc đồ đóng giả bà ngoại để đùa giỡn con mồi.”

Widget nhấp ly rượu, cân nhắc từ ngữ trước khi đáp lại. “Nhưng như thế không có nghĩa là không bao giờ có những câu chuyện giản đơn bình thường, phải không?” cậu hỏi.

Người đàn ông mặc đồ xám nhún vai, nhấc chai rượu lên khỏi mặt bàn và rót đầy ly của mình.

“Đó là một vấn đề phức tạp. Cốt lõi của câu chuyện và những ý tưởng đằng sau nó là đơn giản. Thời gian làm biến đổi và cô đọng những sắc thái tinh túy nhất, khiến tất cả còn hơn cả một câu chuyện, vượt khỏi phép cộng gộp những tình tiết khác nhau. Nhưng điều đó cần có thời gian. Những câu chuyện chân thực nhất cần thời gian và sự quen thuộc để định hình.”

Người phục vụ dừng lại bên bàn và nói mấy câu với Widget, chẳng hề để ý tới người đàn ông mặc đồ xám.

“Cậu nói được bao nhiêu thứ tiếng?” ông ta hỏi khi người phục vụ rời đi.

“Tôi chưa bao giờ dừng lại để đếm,” Widget nói. “Tôi có thể nói bất cứ tiếng gì một khi tôi đã nghe đủ để nắm được cơ bản.”

“Ấn tượng đấy.”

“Tôi nhặt nhạnh được những điều vụn vặt một cách tự nhiên, và Celia đã dạy tôi cách nhận ra cấu trúc, sắp đặt các âm lại với nhau thành những chỉnh thể.”

“Ta hi vọng cô ấy là người thầy giỏi hơn cha cô ấy.”

“Từ những gì tôi biết về cha cô ấy thì họ khá khác nhau. Chẳng hạn như cô ấy chưa bao giờ ép Poppet hay tôi tham gia vào những trò chơi phức tạp.”

“Cậu có biết cuộc đấu mà cậu đang ám chỉ thực sự là gì không?” người đàn ông mặc đồ xám hỏi.

“Ông có biết không?” Widget hỏi. “Hình như tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu được khúc chiết.”

“Trên đời này có mấy thứ được khúc chiết đâu. Rất lâu về trước - ta nghĩ cậu có thể nói Ngày xửa ngày xưa nếu muốn nghe cho giống một câu chuyện trọng đại hơn bản chất của nó - một trong những người học trò đầu tiên của ta và ta bất đồng về những qui luật của thế giới, về sự vĩnh cửu, sức chịu đựng và thời gian. Hắn nghĩ rằng các hệ thống của ta đã lỗi thời. Hắn xây dựng những phương pháp riêng, những phương pháp hắn cho rằng ưu việt hơn. Ta giữ quan điểm rằng chẳng có phương pháp luận nào đáng giá trừ phi nó có thể truyền dạy được, và thế là hắn bắt đầu dạy. Cuộc so tài giữa học trò của chúng ta ban đầu chỉ là những bài kiểm tra đơn giản, dù theo thời gian đề bài trở nên phức tạp hơn. Về bản chất, tất cả luôn là những thách thức về sự rối loạn và kiểm soát để xem thủ thuật nào mạnh nhất. Một mặt nó chỉ đặt riêng hai đối thủ lên sàn đấu và đợi xem ai là kẻ bị đo ván. Mặt khác là để xem đấu thủ xử trí thế nào khi có những yếu tố khác chi phối sàn đấu. Mỗi đòn tung ra là có một phản đòn. Trận đấu cuối cùng này đặc biệt thú vị. Ta thừa nhận rằng cô Bowen đã tìm được một lối thoát rất thông minh. Nhưng ta thực sự tiếc đã mất đi một học trò.” Ông nhấp một ngụm rượu. “Cậu ấy có lẽ là học trò xuất sắc nhất của ta.”

“Ông tin rằng anh ta đã chết ư?” Widget hỏi. Người đàn ông đặt ly rượu xuống.

“Cậu tin rằng cậu ta chưa chết sao?” ông hỏi ngược lại sau hồi lâu im lặng.

“Tôi biết anh ta chưa chết. Cũng như tôi biết rằng, cha của Celia cũng chưa chết, thực sự, và đang đứng cạnh cửa sổ kia.” Widget nâng ly lên nghiêng về phía khung cửa sổ khuất bóng cạnh cửa ra vào.

Hình ảnh trên ly rượu có thể là một người đàn ông tóc hoa râm trong tấm áo kiểu cách, hoặc cũng có thể là tổng hòa những hình phản chiếu của khách hàng, bồi bàn cùng thứ ánh sáng bị bẻ cong và vỡ vụn từ ngoài phố, khẽ lay động trước khi trở nên hoàn toàn không thể phân biệt nổi.

“Không ai trong hai người đó đã chết,” Widget tiếp tục. “Nhưng họ cũng chẳng phải là chưa chết.” Cậu gật đầu về phía cửa sổ. “Họ ở bên trong rạp xiếc. Họ là rạp xiếc. Ông có thể nghe thấy tiếng bước chân của anh ấy trong Mê Hồn Trận. Ông có thể ngửi thấy hương thơm của cô ấy trong Vân Mê Cung. Thật tuyệt diệu.”

“Cậu nghĩ bị giam cầm là tuyệt diệu ư?”

“Chỉ là cách nghĩ thôi,” Widget nói. “Họ có nhau. Họ ở trong một không gian khác thường, một không gian có thể, và sẽ, lớn lên và thay đổi quanh họ. Ở một phương diện nào đó, họ có thế giới, chỉ bị giới hạn bởi trí tưởng tượng của anh ấy. Marco đã dạy ảo giác thuật của anh ấy cho tôi, nhưng tôi vẫn chưa lĩnh ngộ được hết. Vì thế, đúng vậy, tôi nghĩ tất cả thật tuyệt diệu. Anh ấy đã coi ông như cha mình, ông biết chứ.”

“Cậu ta đã nói với cậu như thế sao?” người đàn ông mặc đồ xám hỏi.

“Không phải bằng lời,” Widget nói. “Marco để cho tôi đọc anh ấy. Tôi nhìn được quá khứ của người khác, có lúc rất chi tiết nếu như người đó tin tưởng tôi. Anh ấy tin tôi vì Celia tin tôi. Tôi nghĩ anh ấy không còn oán trách ông nữa. Nhờ ông, Marco mới có được cô ấy.”

“Ta đã chọn cậu ta để đối nghịch với cô ấy, và để bổ trợ. Có lẽ ta đã chọn quá đúng rồi.” Người đàn ông mặc đồ xám ngả người sát lại, như để có thể kín đáo thì thầm, nhưng tông giọng vẫn không thay đổi. “Đó là một sai lầm, cậu biết đấy. Họ quá ư hòa hợp. Quá bị đối phương hấp dẫn để có thể ganh đấu với nhau. Và giờ thì họ không thể bị tách rời. Đáng tiếc.”

“Có lẽ ông chẳng phải là một kẻ lãng mạn,” Widget nói, nhấc chai lên rót cho mình.

“Ta cũng có thời tuổi trẻ. Cách đây rất, rất lâu rồi.”

“Tôi có thể nhận ra,” Widget nói khi cậu đặt lại chai lên bàn. Quá khứ của người đàn ông mặc đồ xám trải dài ngược về rất lâu, lâu lắm rồi. Lâu hơn bất kì ai mà Widget từng gặp. Cậu chỉ có thể đọc được phần nào, rất nhiều phần đã bợt đi và phai mờ. Phần liên quan tới rạp xiếc là rõ nhất, dễ nắm bắt nhất. “Trông ta già đến thế sao?”

“Ông không có bóng.”

Người đàn ông mặc đồ xám nở một nụ cười, sự thay đổi duy nhất có thể nhận ra trên gương mặt ông trong suốt buổi tối.

“Cậu khá mẫn cảm đấy,” ông nói. “Chưa từng có ai trong một trăm, thậm chí có lẽ một nghìn người có thể nhận ra nhiều đến vậy. Đúng thế, tuổi ta quả có lớn thật. Ta đã chứng kiến vô khối điều trong cuộc đời mình. Có những điều ta muốn quên đi. Suy cho cùng những điều đó đè nặng lên một con người. Mọi thứ đều như vậy, theo cách riêng của chúng. Cũng như mọi thứ đều phai nhạt dần theo thời gian. Ta không nằm ngoài qui luật đó.”

“Cuối cùng ông sẽ giống như ông ấy ư?” Widget hất đầu về phía cửa sổ.

“Chắc chắn ta hi vọng là không. Ta sẵn lòng chấp nhận những điều không thể tránh, kể cả nếu ta có cách để thoát khỏi chúng. Ông ấy tìm kiếm sự bất tử, vốn là một điều kinh khủng để theo đuổi. Vấn đề không ở chỗ theo đuổi bất cứ điều gì, mà ở chỗ trốn tránh điều không thể tránh khỏi. Rồi dần dần ông ấy sẽ khinh miệt trạng thái đó, nếu đến giờ vẫn chưa cảm thấy như vậy. Ta hi vọng học trò của ta và thầy của cậu sẽ may mắn hơn.”

“Ý ông là... ông hi vọng họ có thể chết được ư?” Widget hỏi.

“Chỉ là ta hi vọng dù họ tìm thấy bóng tối hay thiên đàng thì vẫn không e sợ nó, nếu như họ có thể.” Ông ngừng lại trước khi nói thêm, “Ta cũng mong như vậy cho cậu và bằng hữu của cậu.”

“Cảm ơn ông,” Widget nói, dù không dám chắc mình hiểu hết câu nói đó.

“Ta đã gửi chiếc nôi vào ngày cậu chào đời, để đón mừng cậu và em gái cậu tới với thế giới. Vậy chí ít điều ta có thể làm là chúc cậu sẽ rời khỏi nó một cách thanh thản, bởi ta thực không dám chắc mình có thể ở đó tiễn biệt cậu. Thật ra ta hi vọng ta sẽ không phải là người tiễn biệt.”

“Chẳng lẽ pháp thuật không đủ là mục đích sống sao?” Widget hỏi.

“Pháp thuật,” người đàn ông mặc đồ xám nhắc lại, biến từ đó thành tiếng cười. “Đây không phải là pháp thuật. Đây là cách mà thế giới này vốn thế, chỉ rất ít người dành thời gian dừng lại và nhận ra điều đó. Hãy nhìn quanh cậu mà xem,” ông nói, vẫy tay về phía các bàn xung quanh. “Không ai trong số họ có dù chỉ chút ý niệm mơ hồ về những điều có thể xảy ra trong thế giới này, và tệ hơn, không ai sẽ lắng nghe nếu cậu cố gắng khai sáng cho họ. Họ muốn tin rằng pháp thuật chẳng là gì ngoài trò lừa đảo ranh mãnh, bởi nếu nghĩ rằng pháp thuật có thật, họ sẽ mất ngủ cả đêm, lo sợ cho sự sinh tồn của chính mình.”

“Nhưng một số người ta có thể khai sáng được,” Widget nói.

“Quả đúng thế, những điều như vậy có thể truyền dạy được. Sẽ dễ dàng hơn với những trí óc trẻ trung hơn. Đương nhiên, có những kĩ xảo. Hoàn toàn không phải những trò vớ vẩn như thỏ-trong-mũ, mà là những cách thức khiến vũ trụ này trở nên dễ tiếp cận hơn. Ngày nay, rất, rất ít người dành thời gian học chúng, thật không may là thế, thậm chí còn càng ít người có thể tự nhiên tiếp cận. Cậu và em gái cậu thì có, như một hệ quả bất tiền định trong đêm mở màn rạp xiếc của cậu. Cậu làm gì với tài năng đó? Nó phục vụ mục đích gì?”

Widget cân nhắc trước khi trả lời. Vượt ra ngoài ranh giới của rạp xiếc, dường như có quá ít nơi dành cho những điều như vậy, dù có lẽ đó chính là một phần quan điểm của ông. “Tôi kể chuyện,” cậu nói. Đó là câu trả lời chân thực nhất mà cậu có.

“Cậu kể chuyện ư?” người đàn ông hỏi, gần như có thể cảm nhận được sự hứng thú trong giọng nói.

“Những câu chuyện, giai thoại, sử thi,” Widget nói. “Ông có thể gọi chúng là gì cũng được. Những gì chúng ta thảo luận lúc trước thực ra còn phức tạp hơn xưa nhiều. Tôi nhặt những mảnh quá khứ tôi đã thấy và gắn chúng lại thành những câu chuyện. Thực ra không có gì to tát hệ trọng, và đó cũng không phải lý do tôi ở đây...”

“Hệ trọng chứ,” người đàn ông mặc đồ xám cắt ngang. “Một người nào đó cần kể lại những câu chuyện ấy. Khi những trận quyết đấu xảy ra với người chiến thắng và kẻ bại trận, khi những tên cướp biển tìm thấy kho báu, và khi những con rồng nhấm nháp kẻ thù vào bữa sáng với một tách trà Chánh san tiểu chủng khéo pha, ai đó cần kể lại phần của họ trong chuỗi chuyện đan cài vào nhau ấy. Có pháp thuật ở trong đó. Pháp thuật ở trong người nghe, và đối với mỗi người pháp thuật hiện hữu theo một cách riêng, tác động tới họ theo những cách mà họ chẳng bao giờ có thể đoán trước được. Từ những thứ quá đỗi nhỏ nhặt tới những điều thật sự lớn lao. Cậu có thể kể một câu chuyện mà câu chuyện ấy sẽ làm tổ trong tâm hồn ai đó, trở thành máu thịt, thành bản ngã và thành mục đích của họ. Câu chuyện ấy sẽ thôi thúc họ, và ai mà biết được họ có thể làm nên những gì từ đó, từ những câu chữ của cậu. Đó là vai trò, là tài năng của cậu. Em gái cậu có thể nhìn thấy tương lai, nhưng cậu, chính cậu có thể định hình tương lai, chàng trai ạ. Đừng quên điều đó.” Ông nhấp thêm ngụm rượu nữa. “Suy cho cùng, có nhiều loại pháp thuật mà.”

Widget ngừng lại, ngẫm ngợi sự thay đổi trong cách người đàn ông mặc đồ xám nhìn cậu. Cậu tự hỏi không biết những lời to tát vừa dứt về những câu chuyện không còn như xưa, tất cả những lời ấy có phải chỉ cốt để phô diễn điều gì đó chính ông cũng không thực sự tin.

Nếu lúc trước sự quan tâm chỉ ở mức lạnh nhạt nhàn nhạt, thì lúc này người đàn ông nhìn Widget như một đứa trẻ nhìn món đồ chơi mới, hoặc như cách con sói ngắm nghía một miếng mồi đặc biệt thú vị, dù có quàng khăn đỏ hay không.

“Ông đang cố làm tôi phân tâm,” Widget nói.

Người đàn ông mặc đồ xám chỉ nhấp rượu, quan sát Widget qua miệng ly.

“Vậy trận đấu đã kết thúc rồi chứ?” Widget hỏi. “Đúng và sai.” Ông đặt ly xuống trước khi nói tiếp.

“Về mặt lý thuyết, nó đã rơi vào một lỗ hổng không được tính trước. Trận đấu không kết thúc một cách đúng nghĩa.”

“Vậy còn rạp xiếc?”

“Ta đồ rằng đây là lý do vì sao cậu muốn nói chuyện với ta?”

Widget gật đầu. “Bailey đã nhận vị trí của cậu ấy từ những đấu thủ của ông. Em gái tôi đã thu xếp xong công chuyện với Chandresh. Trên giấy tờ và theo nguyên tắc, chúng tôi sở hữu và vận hành rạp xiếc. Tôi tự nguyện đảm trách phần còn lại của quá trình chuyển giao.”

“Ta không thích những cái kết nửa vời, nhưng ta e là chuyện không đơn giản như thế đâu.”

“Tôi cũng không có ý nói nó đơn giản,” Widget nói. Trong khoảng lặng sau đó, có tiếng cười phá lên cách đó vài bàn, khuấy động bầu không khí trước khi lắng lại, và biến mất trong âm thanh trầm đều của những cuộc đối thoại và tiếng ly chạm vào nhau.

“Cậu không biết mình đang dấn thân vào cái gì đâu, chàng trai,” người đàn ông mặc đồ xám khẽ nói. “Một kế hoạch mong manh nhường nào. Kết quả bất định biết bao. Bailey của các cậu sẽ là gì nếu cậu ta không quá ư mê mẩn cái rạp xiếc ấy? Chẳng là gì ngoài một kẻ mộng mơ, mong chờ một thứ mà cậu ta thậm chí còn chẳng hiểu gì.”

“Tôi không nghĩ là một kẻ mộng mơ thì có gì sai.”

“Không có gì sai. Nhưng những giấc mơ có thể trở thành ác mộng. Ta ngờ rằng Monsieur Lefèvre biết gì đó về việc này. Tốt hơn hết cậu nên buông bỏ để toàn bộ những phiêu lưu này nhạt dần vào huyền thoại và quên lãng. Mọi đế chế đều sụp đổ. Qui luật của vạn vật là như vậy. Có lẽ đã đến lúc buông bỏ.”

“Có lẽ tôi không sẵn lòng làm chuyện đó đâu,” Widget nói.

“Cậu còn trẻ lắm.”

“Dù thực tế Bailey, em gái tôi và chính tôi đều khá là, như ông nói, trẻ, nhưng tôi dám đánh cược rằng nếu cộng tuổi tất cả những người đứng về phía tôi trong định đề này, thì tổng số có thể vượt quá tuổi của ông đấy.”

“Có thể.”

“Không biết chính xác luật chơi của ông là gì, nhưng tôi ngờ rằng ông nợ chúng tôi một món tương ứng, nếu tất cả chúng tôi gặp nguy hiểm bởi sự đánh cược của ông.”

Người đàn ông mặc đồ xám thở dài. Ông liếc rất nhanh về phía cửa sổ nhưng chẳng thấy bóng dáng Hector Bowen ở đâu.

Nếu Prospero Người Mê Hoặc có ý kiến gì về vấn đề này, thì ông ấy đã lựa chọn không lên tiếng.

“Ta nghĩ đó là một lập luận có giá trị,” người đàn ông mặc đồ xám nói sau một hồi cân nhắc. “Nhưng ta chẳng nợ cậu gì cả, chàng trai.”

“Vậy sao ông lại ở đây?” Widget hỏi.

Người đàn ông mỉm cười nhưng không nói gì. Widget tiếp tục:

“Tôi đang đàm phán về một thứ, rất thiết yếu, là một đấu trường đã qua sử dụng. Không còn ích gì với ông nhưng lại vô cùng quan trọng với tôi. Tôi sẽ không lùi bước đâu. Ông ra giá đi.”

Nụ cười của người đàn ông mặc đồ xám bừng lên trông thấy.

“Ta muốn một câu chuyện,” ông nói. “Một câu chuyện ư?”

“Ta muốn câu chuyện này. Câu chuyện của cậu. Câu chuyện đã đưa chúng ta tới nơi này, ngồi trên những chiếc ghế này, cùng uống chai rượu này. Ta không muốn một câu chuyện cậu sáng tạo từ đây” - ông dùng ngón tay gõ vào thái dương - “ta muốn một câu chuyện ở đây.” Ông đặt tay lên trái tim mình một lát trước khi ngồi lại xuống ghế.

Widget cân nhắc lời đề nghị.

“Và nếu tôi kể cho ông nghe câu chuyện này, ông sẽ cho tôi rạp xiếc chứ?” cậu hỏi.

“Ta sẽ trao lại cho cậu chút ít còn lại mà ta có để cho đi. Khi chúng ta rời chiếc bàn này ta sẽ không có quyền gì đối với rạp xiếc của cậu, không còn bất cứ quan hệ gì với nó nữa. Khi chai rượu kia cạn, một cuộc đấu được khơi mào từ trước cả khi cậu ra đời sẽ chấm dứt, được chính thức tuyên bố kết thúc không có người thắng kẻ thua. Thế là đủ. Chúng ta thỏa thuận như vậy chứ, cậu Murray?”

“Chúng ta thỏa thuận thế,” Widget nói.

Người đàn ông mặc đồ xám rót nốt chỗ rượu. Ánh nến bắt vào và khúc xạ trong chai rượu cạn khi ông đặt nó lên trên bàn.

Widget lắc cho rượu trong ly xoay tròn. Rượu là chất thơ đóng ở trong chai, cậu nghĩ. Đó là nhận định mà cậu lần đầu nghe thấy từ Herr Thiessen, nhưng cậu biết chính ra là lời của một tác gia khác, dù lúc này cậu không thể nhớ chính xác là ai.

Có quá nhiều nơi để bắt đầu. Quá nhiều yếu tố để cân nhắc.

Cậu tự hỏi liệu chất thơ của rạp xiếc có thể nào đóng lại thành chai được hay không.

Widget nhấp một ngụm rượu và đặt ly xuống bàn. Cậu ngồi tựa vào ghế và từ từ đáp lại ánh nhìn đang chĩa vào mình. Tận hưởng thời gian như thể cậu có tất cả thời gian của thế giới này, vũ trụ này, từ thủa những câu chuyện mang nhiều ý vị hơn chúng của ngày hôm nay, nhưng có lẽ sẽ ít hơn chúng của một ngày nào đó. Cậu hít một hơi khiến những nút thắt từ ngữ rối nùi trong lòng chợt lỏng ra, và thật tự nhiên, từng từ lần tượt tuôn ra từ môi cậu.

“Đoàn xiếc xuất hiện chẳng hề báo trước.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Rạp xiếc đêm - chương 73 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Rạp xiếc đêm
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Rạp xiếc đêm - chương 73. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.254458189011 sec