Quái vậtQuái vật - chương 28

Chương 28Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 26

Cứ hai tiếng người ta lại vào kiểm tra da tôi xem có hiện tượng loét thối không. Đó là một vòng tuần hoàn ba gương mặt: Armina ca ngày, Bella ca tối, còn ca đêm là Corazon - yên lặng và nhút nhát. Những cô gái ABC của tôi - đó là cách tôi gọi họ. Đối với một người thiếu óc quan sát thì những cô gái ấy chẳng có gì khác nhau: cùng là những gương mặt với nước da nâu mềm mại và giọng nói thánh thót như những nốt nhạc - một dàn hòa ca của những chú chim xinh đẹp trong những bộ đồng phục màu trắng. Nhưng tôi thì thấy những điểm khác biệt giữa họ. Tôi thấy nó trong cách họ tiến lại gần giường, trong cách họ ôm lấy tôi khi xoay người tôi sang bên này hay bên kia trên lớp phủ bằng da cừu. Cả ngày lẫn đêm họ đều phải làm việc đó chứ tôi không thể tự xoay người và sức nặng của cơ thể tôi có thể làm da tôi dính chặt vào giường mất. Nó đè lên các mao mạch và cản trở lưu thông máu, bỏ đói các mô, làm chúng trở nên xanh xao và yếu ớt, dễ bị xơ. Một vết loét nhỏ có thể bị thối rữa và sâu dần lên như chuột gặm.

Nhờ các cô gái ABC của tôi mà tôi không bị bất cứ vết loét nào, thật ra thì họ cũng nói với tôi thế. Tôi không thể kiểm chứng điều đó vì tôi không thể nhìn lưng hay mông của mình. Tôi cũng không có bất cứ cảm giác gì từ vai trở xuống. Tôi hoàn toàn phụ thuộc vào Armina, Béla và Corazon để có thể giữ được sức khỏe. Cũng giống như một đứa trẻ, tôi say mê quan sát những người quan tâm chăm sóc tôi. Tôi quan sát gương mặt họ, hít hà mùi hương của họ và ghi khắc giọng nói của họ vào trí nhớ: Tôi biết rằng sống mũi của Armina không thẳng lắm, hơi thở của Bella có mùi tỏi còn Corazon thì có tật nói lắp.

Tôi cũng biết là họ rất sợ tôi.

Họ biết, tất nhiên rồi, họ biết tại sao tôi ở đây. Tất cả những người làm việc ở khoa cột sống đều biết tôi là ai. Mặc dù họ đối xử với tôi cũng giống như tất cả các bệnh nhân khác thì tôi vẫn nhận ra họ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi và họ chần chừ khi chạm vào da thịt tôi giống như khi ta dùng tay kiểm tra sợi dây nóng vậy. Tôi bắt gặp hình ảnh những cô hộ lý ngoài hành lang, đang liếc nhìn tôi và thì thầm to nhỏ. Họ nói chuyện với các bệnh nhân khác, hỏi han về bạn bè, gia đình của người bệnh nhưng tôi thì không được hỏi bất cứ một câu nào tương tự thế. À nhưng họ có hỏi tôi xem tôi cảm thấy thế nào, tôi ngủ có ngon không. Câu chuyện giữa chúng tôi chỉ đến thế.

Nhưng tôi biết là họ tò mò. Ai mà chẳng tò mò. Ai cũng muốn lén nhìn trộm người mà cảnh sát đặt cho biệt danh Bác sĩ phẫu thuật, nhưng họ sợ đến gần như thể tôi sẽ đột nhiên ngồi dậy và tấn công họ không bằng. Vậy nên họ chỉ liếc nhìn nhanh ngang qua cửa phòng, nhưng không bước vào cho đến khi nào có phận sự trong này. Những cô gái ABC chăm nom cho da thịt tôi, cho ruột tôi, bàng quang của tôi rồi họ lại vội vã chạy trốn đi, để mặc con quái vật một mình trong hang ổ của nó, bị trói vào giường bằng chính cái thân xác tàn tạ của mình.

Chẳng thế mà tôi lúc nào cũng háo hức mong chờ những chuyến thăm bệnh của bác sĩ O’Donnell.

Cô ta đến tuần một lần. Cô ta mang theo băng ghi âm, mấy tờ giấy ghi chép của tòa án và một cái túi đầy những chiếc bút bi xanh để ghi chép. Cô ta cũng mang theo cả sự tò mò nữa - sự tò mò được bọc bởi chiếc áo choàng mang tên: không nề hà, không sợ hãi. Trí tò mò của cô đúng theo nghề nghiệp của cô, hoặc chí ít thì cô ta cũng nghĩ như thế. Cô ta dịch ghế lại gần giường của tôi, đặt mic trên một cái khay trên bàn để nó có thể bắt được mọi từ tôi nói. Rồi cô ta cúi về phía trước, cổ cô ta sát lại phía tôi như thể đang dâng hiến nó cho tôi vậy. Đó là một cái họng rất dễ thương và mạch máu của cô ta là những đường màu xanh ngọt ngào bên dưới lớp da trắng. Cô ta nhìn tôi, không hề sợ hãi và sẽ hỏi những câu như:

“Anh có nhớ John Stark không?”

“Cô biết là tôi nhớ mà. Tôi đã mất người anh em của mình.”

“Người anh em ư? Nhưng thậm chí anh còn không biết tên thật của anh ta là gì mà?”

“Cảnh sát nữa. Họ cứ hỏi tôi suốt về chuyện đó. Nhưng tôi không thể giúp gì cho họ vì anh ấy cũng chưa bao giờ nói cho tôi biết.”

“Nhưng anh đã liên lạc với anh ta trong suốt thời gian ở tù mà.”

“Tên không quan trọng với chúng tôi”

“Các anh đã hiểu nhau quá rõ, đủ để có thể giết người cùng nhau.”

“Chỉ có một lần ở đồi Beacon thôi. Nó giống như làm tình ấy, tôi nghĩ thế. Lần đầu tiên ta học cách để tin tưởng nhau.”

“Vậy giết người cùng nhau là một cách để hiểu về anh ta?”

“Có cách nào tốt hơn cách ấy?”

Cô nhíu mày như thể cô không chắc tôi có nói nghiêm túc không. “Anh nói anh ấy là anh em của anh. Ý anh là gì?”

“Chúng tôi có một mối gắn kết bền chặt. Một mối dây liên kết hiếm có. Thật khó để tìm được một người có thể hoàn toàn hiểu tôi.”

“Tôi có thể hiểu được.”

Tôi thấy đề phòng khi nghe kiểu nói chế nhạo đó, nhưng tôi không nghe thấy nó trong giọng nói, hoặc nhìn thấy nó trong mắt cô ta.

“Tôi biết chắc chắn là có những người khác giống như chúng tôi kên ngoài kia. Khó khăn là làm thế nào để tìm ra họ, để kết nối với nhau. Chúng tôi muốn ở cùng với đồng loại của mình.”

“Anh nói cứ như anh là một loài khác vậy.”

“Loài bò sát tinh khôn.”

“Gì cơ?”

“Tôi đã đọc thấy đó là một phần não bộ của chúng ta, có liên quan tới nguyên thủy bò sát. Nó kiềm chế các tính năng nguyên thủy của ta như đánh nhau, bay nhảy, giao phối, gây hấn.”

“À, ý anh là vỏ não nguyên thủy chứ gì?”

“Đúng rồi. Bộ não chúng ta có trước khi ta trở thành người và được văn minh hóa. Nó không có bất cứ cảm xúc nào, không có lương tâm, không có đạo đức. Đó là thứ cô thấy khi nhìn vào mắt một con rắn hổ mang. Trong não ta cũng có một phần não giống thế, phản ứng trực tiếp với những tác động đến khứu giác. Đó là lý do tại sao những loài bò sát có khứu giác rất tốt.”

“Điều đó là sự thật. Nói theo chuyên khoa thần kinh thì hệ thống khứu giác của chúng ta có liên hệ chặt chẽ với vỏ não nguyên thủy.”

“Thế cô có biết tôi cũng có khứu giác cực kỳ tốt không?”

Trong một lát cô ta chỉ nhìn tôi chằm chằm. Một lần nữa cô ta lại không biết tôi có nói nghiêm túc không, hay tôi đang xoáy vào cái lý thuyết này vì cô ta hay không bởỉ vì cô ta là một nhà thần kinh học nên tôi biết cô sẽ đánh giá cao điều đó.

Câu hỏi tiếp theo của cô cho thấy cô đã quyết định cho là tôi nghiêm túc:

“Vậy John Stark cũng có khứu giác nhạy bén giống anh chứ?”

“Tôi không biết.” Tôi nói rồi nhìn cô đầy ngụ ý. “Giờ anh ấy đã chết rồi nên chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết cả.”

Cô ta quan sát tôi như một con mèo chuẩn bị vờn con chuột.

“Trông anh có vẻ bực tức, Warren ạ.”

“Tôi không có lý do để làm thế ư?” Tôi hướng ánh mắt xuống cơ thể vô dụng của mình, đang nằm bẹp trên lớp da cừu. Thậm chí tôi còn không nghĩ nó là cơ thể của mình nữa. Sao tôi lại phải nghĩ thế chứ? Tôi đâu có cảm thấy nó. Nó như đống thịt của một người khác vậy.

“Anh tức giận với cô cảnh sát,” cô ta đoán.

Đúng là một câu hỏi không đáng để trả lời nên tôi không nói gì.

Nhưng bác sĩ O’Donnell được huấn luyện để biến các cảm giác thành không, lột hết các vết sẹo ra để nhìn thấu đến tận phần cơ và máu bên dưới vết thương ấy. Cô ta đánh hơi được mùi của những xúc cảm đang bị thối rữa nên cô ta càng xoáy vào, đào sâu vào nó, nạo nó ra.

“Anh vẫn nghĩ về thám tử Rizzoh chứ?” cô ta hỏi.

“Mỗi ngày.”

“Kiểu suy nghĩ như thế nào?”

“Cô muốn biết thật chứ?”

“Tôi đang cố để hiểu anh Warren ạ: anh nghĩ gì, anh cảm thấy ra sao, điều gì khiến anh giết người.”

“Vậy tôi chỉ là một con vật thí nghiệm của cô. Tôi không phải là bạn cô.”

Một thoáng im lặng rồi cô ấy bảo:

“Có. Tôi có thể là bạn anh…”

“Dù sao đó cũng không phải lý do cô đến đây.”

“Thành thực mà nói, tôi đến đây vì điều anh có thể nói cho tôi biết. Điều mà anh có thể nói cho tất cả chúng tôi về chuyện tại sao con người lại đi giết nhau.” Cô ngả người gần hơn, rồi nói nhẹ. “Vậy nên hãy nói cho tôi biết tất cả những suy nghĩ của anh, bất kể có khó chịu đến thế nào.”

Im lặng một hồi lâu. Rồi tôi cũng nhẹ nhàng nói:

“Tôi có những hình ảnh tưởng tượng.”

“Tưởng tượng ư?”

“Về Jane Rizzoli, về những điều tôi muốn làm với cô ấy.”

“Hãy nói với tôi.”

“Đó là những hình ảnh không được hay lắm. Tôi chắc là cô sẽ thấy nó thật ghê tởm.”

“Không sao. Tôi rất muốn nghe về chúng.”

Mắt cô ta ánh lên một tia nhìn khác lạ như kiểu nó được thắp sáng từ bên trong vậy. Cơ mặt của cô ta căng lên, mong chờ điều sắp tới. Cô ta đang nín thở chờ nghe chúng.

Tôi nhìn chăm chăm vào cô ta và nghĩ: à đúng rồi, cô muốn nghe điều đó. Cũng giống như tất cả mọi người khác, cô ta muốn nghe những chi tiết đen tối, tất cả chúng. Cô ta nói mối quan tâm của cô ta chẳng qua là vì công việc, ừ nghiên cứu, nhưng tôi nhìn thấy trong mắt cô ta một sự háo hức. Tôi có thể ngửi thấy mối quan tâm đặc biệt của cô ta.

Tôi nhìn thấy một động vật bò sát đang cựa mình trong hang ổ của nó.

Cô ta muốn biết điều tôi biết. Cô ta muốn bước đi trong thế giới của tôi. Cô ta cuối cùng cũng đã sẵn sàng cho cuộc hành trình.

Đã đến lúc mời cô ta vào rồi.


Chú thích

[1] Xem phần 1 của bộ truyện này.

[2] Mái nhà làm theo phong cách hoàng gia Châu Âu cổ.

[3] Đội khám nghiệm hiện trường.

[4] Một loại rượu mạnh Mexico, được pha chế từ các loại cây nhiệt đới.

HẾT.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Quái vật - chương 28 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Quái vật
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Quái vật - chương 28. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219704151154 sec