Quái vậtQuái vật - chương 27

Chương 27Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 25

Rozzoli đứng giữa khoảng rừng trống, nhìn xuống bốn chiếc cọc sắt được đóng dưới đất: hai chiếc cho tay, hai chiếc cho chân. Mỗi cọc đã được buộc sẵn một sợi dây thắt thòng lọng để trói chặt cổ tay, cổ chân. Cô cố xua cái ý nghĩ về mục đích sử dụng của bốn chiếc cọc đó ra khỏi đầu bằng cách đi vòng quanh khu đất với cung cách rất công việc - giống như hình ảnh của bất cứ cảnh sát nào khi đi quan sát hiện trường. Những cái cọc này đáng ra đã buộc tay buộc chân cô và chỗ này sẽ là nơi máu của cô đổ xuống dưới những dụng cụ đựng trong chiếc ba lô của tên Hoyt đang treo ở kia. Cô có thể cảm thấy đồng nghiệp đang quan sát mình, có thể nghe thấy giọng họ thì thào khi cô đến gần. Miếng băng dán trên vết thương ở đầu không làm cô hết đau, còn họ - tất cả đều nhìn cô như thể cô là một thứ thủy tinh rất dễ vỡ. Cô không thể chịu đựng điều đó. Không phải lúc này - khi mà hơn bao giờ hết cô cần tin rằng mình không phải là nạn nhân, rằng cô hoàn toàn kiểm soát được tình cảm.

Khi cô đang đi quanh khu đất trống này, nghĩa là cô đang có một hiện trường vụ án - nơi đã được chụp ảnh và được rà soát bởi cảnh sát bang vào đêm hôm trước, sau đó hiện trường đã được giải phóng. Nhưng sáng nay Rizzoli cùng đội của mình rất muốn kiểm tra lại nó. Cô đi cùng với Frost vào trong rừng, đo lại từng khoảng cách từ ngoài đường cho tới khu đất trống nhỏ - nơi cảnh sát đã tìm thấy chiếc ba lô của Hoyt. Mặc dù khoảng trống giữa những hàng cây này rất lạ lẫm nhưng cô lại có cảm giác vô cùng quen thuộc. Trong sổ ghi chép của cô có một tờ catalo chụp những thứ được tìm thấy trong chiếc ba lô: dao mổ, banh, kẹp và găng tay. Cô quan sát những bức ảnh chụp dấu chân của Hoyt và nhìn chăm chăm vào túi đựng bằng chứng trong có chứa những sợi dây đã được thắt nút mà không khỏi nghĩ đến tay chân của người sẽ bị những cái dây này buộc chặt. Cô ngước mắt lên để xem thời tiết thay đổi thế nào mà không khỏi nghĩ tới một điều: cũng những hình ảnh này - những ngọn cây và bầu trời này sẽ là những thứ cuối cùng cô nhìn thấy. Jane Rizzoli - nạn nhân hôm nay không có mặt ở đây. Mặc dù đồng nghiệp của cô có thể đang quan sát cô, chờ đợi để thấy biểu hiện của cô nhưng cô sẽ không để cho họ thấy. Sẽ không ai thấy cả.

Cô gấp cuốn sổ ghi chép lại, liếc nhìn lên và thấy Gabriel Dean đang đi qua những cái cây, tiến lại gần mình.

Tim cô rộn rã khi thoáng thấy anh, nhưng cô chỉ chào anh bằng một cái gật đầu, một ánh nhìn với ngụ ý: chúng ta hãy coi đây là chuyện công việc.

Anh hiểu và họ gặp mặt nhau như hai người đang thi hành công vụ, cẩn thận để không lộ ra bất cứ dấu vết nào về sự gần gũi họ đã chia sẻ mới hai ngày trước.

“Tên tài xế đã được hãng Limousine VIP thuê sáu tháng trước,” cô nói. “Nhà Yeager, nhà Ghent và nhà Waite - hắn đã chở cả ba gia đình ấy. Hắn có quyền truy cập vào lịch trình đón những vị khách VIP nên chắc hắn đã nhìn thấy tên tôi ở đó. Thế nên hắn hủy lịch đón tôi để hắn có thể đến đón thay cho người tài xế theo như lịch trình.”

“Bên VIP có kiểm tra tiêu chuẩn của hắn không?”

“Tiêu chuẩn của hắn đạt được cũng khá lâu rồi, khoảng vài năm trước và tất cả đều rất xuất sắc,” cô ngừng lời.

Không thấy nhắc đến bất cứ nghĩa vụ quân sự nào trong sơ yếu lý lịch của hắn.

“Vì John Stark không phải là tên thật của hắn.”

Cô nhướng mày nhìn anh, “Ăn cắp nhân dạng sao?”

Dean chỉ tay về phía những cái cây. Họ ra khỏi khu đất trống và bắt đầu đi bộ dọc theo khu rừng, nơi họ có thể trò chuyện riêng tư.

“John Stark chết tháng 9 năm 1999 ở Kosovo,” Dean bảo. “Một công nhân Mỹ, đã chết khi chiếc xe Jeep của anh ta đâm phải một quả mìn. Anh ta đã được chôn cất ở Corpus Christi, Texas.”

“Vậy chúng ta thậm chí không biết tên thật của gã kia là gì à?”

Dean lắc đầu, “Dấu vân tay, phim X quang răng và các mẫu mô sẽ được gửi tới Lầu Năm Góc và CIA.”

“Chúng ta sẽ không nhận được bất cứ câu trả lời nào từ họ đúng không?”

“Sẽ như thế nếu Kẻ chinh phục là một trong số người của họ. Theo tôi, mối quan tâm của họ thì cô là người sẽ đảm trách vấn đề của chúng. Không cần phải nói thêm hay làm thêm nữa.”

“Tôi có thể giải quyết các vấn đề của họ,” cô nói cay đắng. “Nhưng vấn đề của tôi thì vẫn còn nguyên đấy.”

“Hoyt à? Hắn ta sẽ không bao giờ còn là mối bận tâm của cô nữa.”

“Chúa ơi, đáng ra tôi phải cho hắn thêm một phát đạn nữa…”

“Hắn có thể đã bị liệt tứ chi rồi Jane ạ. Tôi không thể nghĩ tới bất cứ hình phạt nào tệ hơn được nữa.”

Họ ra khỏi rừng, đi vào con đường đất. Chiếc limousine đã được kéo đi tối qua, nhưng những lằn xe vẫn còn nguyên đó. Cô nhìn xuống vết máu khô nơi gã đàn ông đóng vai John Stark đã chết. Cách đó vài mét là vết máu nhỏ hơn - nơi Hoyt ngã xuống, tay chân bất động và cột sống thì nát bấy.

Mình đã có thể kết thúc chuyện này, nhưng mình đã để hắn sống. Rồi giờ vẫn không biết đó có phải là việc đúng hay không.

“Em có sao không Jane?”

Cô nghe giọng anh thân mật, dịu dàng thể hiện rằng họ không chỉ là những đồng nghiệp. Cô nhìn anh và đột nhiên nhớ đến vẻ mặt nhăn nhó và cái băng gạc trên đầu. Đó không phải điều cô muốn anh nhìn thấy, nhưng giờ cô đang đứng đối diện với anh nên không thể giấu những vết thâm bầm. Không thể làm gì khác ngoài đứng thẳng, nhìn vào mắt anh và nói, “Em không sao. Chỉ có mấy vết rách trên đầu và cơ hơi đau chút thôi. Và một vẻ mặt cực kỳ xấu nữa,” cô nói rồi xua xua tay trước gương mặt sưng phù của mình. “Anh phải gặp những người khác mới thấy.”

“Anh không nghĩ là ở đây sẽ tốt cho em.”

“Ý anh là sao?”

“Nó còn quá sớm.”

“Em là người nên ở đây mà?”

“Em không lúc nào chịu cho mình vài phút nghỉ ngơi à?”

“Sao em cần làm thế chứ?”

“Vì em không phải là một cỗ máy. Nó sẽ làm em kiệt sức mất. Em không thể đi quanh hiện trường này và giả như nó chỉ là một hiện trường bình thường khác.”

“Đó chính xác là điều em đã coi nó như thế.”

“Sau tất cả những chuyện đã xảy ra sao?”

Tất cả những chuyện gì chứ?

Cô nhìn xuống những vệt máu trên mặt đất rồi đột nhiên cô thấy con đường như nghiêng ngả, như rùng mình và làm mặt đất bị lún xuống, đe dọa chỗ đất cô đang đứng.

Anh cầm lấy tay cô - một cái nắm tay vững vàng đến mức cô phát khóc. Một cái nắm tay thôi đủ để nói rằng: chỉ lần này thôi, em có quyền được là một người bình thường. Em được phép yếu đuối.

Cô nói nhỏ, “Em xin lỗi về chuyện ở Washington.”

Cô thấy nỗi đau trong mắt anh và nhận ra rằng anh đã hiểu nhầm câu nói của cô.

“Vậy em muốn chuyện đó như chưa bao giờ xảy ra giữa hai ta sao?”

“Không, không. Không phải thế…”

“Vậy em xin lỗi về chuyện gì?”

Cô thở dài.

“Em xin lỗi vì đã bỏ đi mà không nói với anh đêm đó có ý nghĩa với em thế nào. Em xin lỗi vì đã không nói lời tạm biệt anh. Và em xin lỗi về…” Cô dừng lại một chút rồi tiếp. “Về việc đã không để anh chăm lo cho em, dù chỉ một lần. Nhưng sự thật là em thực sự cần điều đó. Em không mạnh mẽ như em vẫn nghĩ.”

Anh cười hạnh phúc, nắm chặt tay cô, “Cả hai ta đều thế Jane ạ.”

“Này Rizzoli,” giọng Frost gọi cô từ phía bìa rừng.

Cô chớp mắt, ngăn nước mắt không chảy rồi quay nhìn anh, “Gì thế?”

“Chúng tôi vừa nhận cuộc gọi từ 1054, quầy tạp hóa Quik-Stop, Jamaica Plain. Viên thu ngân của quầy và một khách hàng đã chết. Hiện trường đã được bảo vệ.”

“Chúa ơi! Sáng sớm thế này mà đã…”

“Chúng tôi sẽ tới đó ngay giờ. Cô đi cùng chứ?”

Cô hít một hơi sâu rồi quay lại nhìn Dean. Anh đã bỏ tay cô ra và dù không còn được anh nắm tay nhưng cô vẫn cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều, sự run rẩy cũng đã biến mất, mặt đất dưới chân cô lại rắn chắc như trước. Nhưng cô chưa muốn giấy phút này kết thúc. Họ đã phải vội vàng từ biệt ở Washington. Cô sẽ không để chuyện đó lặp lại. Cô sẽ không để cuộc sống của mình giống của Korsak - một chuỗi dài những nỗi buồn, tiếc nuối.

“Frost?” cô nói, nhưng ánh mắt vẫn dán vào Dean.

“Tôi đây.”

“Tôi sẽ không đi đâu.”

“Gì cơ?”

“Hãy để đội khác làm chuyện đó. Tôi sẽ không đến ngay bây giờ.”

Không nghe phản hồi từ phía Frost. Cô liếc nhìn Frost và thấy gương mặt sửng sốt của anh.

“Ý cô là… hôm nay cô sẽ nghỉ hả?” Frost hỏi.

“Đúng thế. Hôm nay là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ phép của tôi. Anh có sao không?”

Frost lắc đầu rồi cười lớn, “Khoảng thời gian đáng nguyền rủa, đó là tất cả những gì tôi có thể nói.”

Cô nhìn theo dáng Frost đi xa dần, vẫn nghe tiếng anh cười khi anh đi vào trong rừng. Đợi cho đến khi Frost biến mất sau những thân cây cô mới quay nhìn Dean.

Anh giang rộng hai tay và cô hạnh phúc ngả vào giữa vòng tay ấy.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Quái vật - chương 27 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Quái vật
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Quái vật - chương 27. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.19838309288 sec