Quái vậtQuái vật - chương 26

Chương 26Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 24

Ngồi trên máy bay cô thấy buồn ngủ. Lúc chuẩn bị hạ cánh xuống Boston cô thấy mệt và khát khô họng. Thời tiết xấu theo cô suốt từ D.C. Suốt cả chuyến bay ai cũng nơm nớp. Mãi đến khi máy bay hạ xuống, thoát khỏi đám mây mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Cô thì đã quá mệt mỏi chẳng còn sức đâu để lo lắng về chuyện máy bay nữa. Hình ảnh Dean vẫn còn trong tâm trí, làm cô xao lãng khỏi những thứ mà cô nên tập trung. Cô nhìn chăm chăm ra bên ngoài, vào màn sương mờ và nhớ lại những đụng chạm của bàn tay anh, hơi thở ấm áp của anh trên da thịt cô.

Rồi cô nhớ lại những lời cuối cùng của họ ngoài sân bay - lời tạm biệt vội vàng dưới cơn mưa tầm tã. Đó không phải cách từ biệt của những người yêu nhau. Đó chỉ là mối quan hệ công việc, rồi lại tiếp tục lo lắng cho những mối quan tâm riêng của mình. Cô tự đổ lỗi cho mình về cái khoảng cách mới mẻ giữa họ và cô cũng đồng thời đổ lỗi cho anh vì đã để cô ra đi như thế. Một lần nữa Washington lại biến thành một thành phố của tiếc nuối và những tấm vải nhơ nhớp.

Máy bay hạ cánh trong cơn mưa. Cô thấy những con người vội vã, hối hả cầm dù chạy ngang mặt đường trải nhựa. Còn cô thì sợ hãi với cái viễn cảnh đang chờ đợi mình. Đoạn đường về nhà sẽ không bao giờ còn thấy an toàn nữa bởi vì hắn đã ở đó. Đẩy hành lý ra phía ngoài hiên, cô bước ra ngoài và bị gió tạt mưa vào người. Một dãy dài những người đang đứng để chờ taxi. Nhìn một lượt những chiếc limousine đậu bên kia đường cô thấy nhẹ người khi thấy có tên RIZZOLI trên cửa sổ một chiếc limo.

Cô đập tay vào bên cửa lái xe, cửa được hạ xuống. Đó là một tài xế khác, không phải ông già da đen, người đã chở cô tới sân bay hôm trước.

“Vâng, thưa cô.”

“Tôi là Jane Rizzoli.”

“Tới phố Claremont đúng không ạ?”

“Đúng rồi.”

Người tài xế bước ra ngoài và mở cửa xe sau cho cô.

“Chào mừng cô. Tôi sẽ cho hành lý của cô vào cốp xe.”

“Cám ơn.”

Cô nhoài người vào trong xe, thở dài mệt mỏi khi tựa lưng vào ghế bằng da rất dày phía sau. Phía bên ngoài còi xe kêu inh ỏi và những bánh xe lướt đi dưới ười mưa. Nhưng bên trong chiếc limousine này ơn Chúa rất yên tĩnh. Cô nhắm mắt lại lúc xe chạy khỏi sân bay Logan, thẳng hướng tới xa lộ Boston.

Di động của cô đổ chuông. Giật mình, cô ngồi thẳng người, lục tìm điện thoại trong túi, làm rơi cả mấy chiếc bút và ít tiền lẻ ra sàn xe. Đến hồi chuông thứ tư thì cô cũng đã lấy được nó.

“Rizzoli nghe.”

“Tôi là Margaret từ văn phòng của nghị sỹ Conway. Tôi đã xếp lịch cho chuyến đi của cô. Tôi chỉ muốn kiểm tra lại lần nữa xem đã có xe đón cô ở sân bay hay chưa.”

“Vâng. Tôi đã ngồi trong xe limo rồi.”

“Ô,” yên lặng một chút. “Vâng. Tôi mừng là mọi chuyện đã ổn.”

“Chuyện gì cơ?”

“Bên dịch vụ xe limo đã gọi để báo rằng cô đã hủy việc đi đón ở sân bay.”

“Không. Anh ấy vẫn chờ tôi. Cám ơn cô.”

Cô tắt máy rồi cúi xuống để nhặt lên những thứ đã đánh rơi. Chiếc bút bi đã lăn tới bên dưới ghế tài xế. Lúc cô đưa tay với nó, những ngón tay cô rà trên sàn xe và cô chợt giật mình nhận ra màu của tấm thảm trải sàn. Màu xanh hải quân.

Chầm chậm, cô ngồi thẳng dậy.

Lúc này họ vừa mới vào hầm Callahan được đào ngay bên dưới sông Charles. Các phương tiện giảm tốc độ và đang bò dọc theo một cái ống bê tông như dài vô tận. Phía trong hầm sáng lên màu hổ phách không có sinh khí.

Sợi nylon 6,6 Dupont Antron màu xanh hải quân. Thảm tiêu chuẩn cho xe Cadillac và Lincoln.

Cô ngồi im, ánh mắt hướng về phía thành hầm. Cô nghĩ tới Gail Yeager và lễ tang với hàng dài xe limosine chầm chậm hướng về phía cổng nghĩa trang.

Cô nghĩ tới Alexander và Karrena Ghent - những người đã đến sân bay Logan chỉ một tuần trước khi chết.

Rồi cô nghĩ tới Kenneth Waite và những chiếc OUI của ông - Một người đàn ông không được phép lái xe nhưng vẫn đưa vợ tới Boston.

Đây có phải cách hắn tìm thấy họ?

Một cặp bước vào xe của hắn. Gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ phản chiếu trong gương chiếu hậu. Cô ấy đang ngồi trong chiếc ghế mềm mại trên đường về nhà nên không bao giờ để ý là mình đang bị theo dõi. Chính lúc đó, cái người đàn ông với gương mặt mà cô đã rất sợ hãi phải thấy ấy đã quyết định cô chính là người hắn ta chọn.

Những ngọn đèn hổ phách trong hầm lướt qua dần trong khi Rizzoli xây lên bức tường giả thuyết với từng viên, từng viên gạch một. Với một chiếc xe sang trọng như thế này, một quãng đường yên tĩnh, chiếc ghế da đằng sau mềm mại như da thịt, một người đàn ông vô danh phía sau tay lái. Hành khách không biết gì về người đàn ông ngồi sau tay lái ấy. Nhưng tài xế lại biết tên của vị khách, số chuyến bay của cô, con phố nơi cô sống.

Xe cộ giờ đang bị nhốt trong hầm. Xa xa về phía trước cô có thể thấy hầm đang mở, có ánh sáng xám nhẹ xuyên qua. Cô cố hướng mặt mình về phía cửa xe, không dám nhìn vào người tài xế, cũng không muốn hắn ta thấy nỗi sợ hãi trên mặt mình. Tay cô toát mồ hôi khi đưa tay vào trong túi để cầm cái điện thoại. Cô không lấy nó ra mà chỉ ngồi như thế, đặt tay quanh nó, nghĩ xem có điều gì cô có thể làm tiếp bây giờ. Đến lúc này tên tài xế vẫn chưa làm gì khiến cô phải cảnh giác, không làm bất cứ điều gì khiến cô nghĩ anh ta là cái gì khác ngoài điều mà anh ta đã nói với cô.

Cô chầm chậm lấy điện thoại ra khỏi túi. Cô mở nó ra. Trong căn hầm lờ mờ, cô căng mắt để nhìn các con số mà mình có thể gọi. Hãy cố làm nó thật bình thường - cô nghĩ. Hãy làm như thể là mình đang nói chuyện bình thường với Frost mà không la hét cầu cứu. Nhưng cô phải nói gì bây giờ chứ? Nói: ‘Tôi nghĩ tôi đang gặp rắc rối nhưng tôi cũng không chắc lắm’ ư?

Cô nhấn gọi cho Frost. Cô nghe điện thoại đổ chuông rồi một tiếng ‘Chào” yếu ớt rồi không thấy gì nữa.

Căn hầm. Mình đang ở trong một căn hầm chết tiệt.

Cô tắt điện thoại, nhìn thẳng về phía trước để xem còn bao lâu thì họ ra khỏi hầm. Vào khoảnh khắc đó ánh mắt cô vô tình quét qua gương chiếu hậu. Cô đã sai lầm khi bắt gặp ánh mắt hắn và nhận ra một điều là hắn đang quan sát mình. Đó là khi cả hai cùng biết, cả hai cùng hiểu vấn đề.

Ra khỏi đây. Ra khỏi xe ngay!

Cô nhào người với cần tay xe, nhưng hắn đã chốt cửa, cô và hắn tranh nhau để giành quyền kiểm soát, cô điên cuồng nhấn nút mở xe.

Vào lúc đó hắn chỉ cần nhoài người ra sau, ấn chiếc máy Taser vào người cô và kích hoạt.

Phát thăm dò đó trúng vào vai cô.

Dòng điện năm mươi ngàn vôn dội thẳng vào người, dòng điện đó như một tia sét xuyên khắp hệ thống thần kinh của cô. Cô không còn thấy gì nữa. Rơi lại vào ghế, tay cô trở nên vô dụng, tất cả các cơ co giật mạnh, cơ thể không còn khả năng kiểm soát, run lên phục tùng.

Tiếng ồn ã như trống giục phía trên kéo cô ra khỏi bóng tối. Có chút ánh sáng mờ mờ chậm chậm rõ dần trong võng mạc. Cô thấy có vị máu, âm ấm và có mùi kim loại còn chỗ lưỡi nơi cô cắn phải đang đau âm ỉ. Họ đã ra khỏi hầm, rồi đi đâu? Cô vẫn chưa nhìn rõ mọi vật. Tất cả vẫn còn đang mờ ảo nhưng qua kính cửa sổ cô có thể thấy hình dáng của những tòa nhà cao tầng như đang tạc trên nền trời xám xịt. Cô cố để di chuyển cánh tay, nhưng nó nặng nề và uể oải. Hình ảnh những tòa nhà và những cây cao lướt qua cửa xe làm cô chóng mặt. Cô phải nhắm mắt lại. Cô tập trung mọi nỗ lực để nhằm giúp các chi của mình phải tuân theo lệnh cô. Cô cảm thấy các cơ co lại và ngón tay thì đang co thành nắm đấm. Chặt hơn nữa. Mạnh hơn nữa.

Mở cửa ra. Mở cửa ra.

Cô mở mắt, thấy hoa mắt, chóng mặt. Cô ép tay mình phải thẳng ra, mỗi phân là một chiến công nho nhỏ. Bàn tay cô giờ đang với tới cánh cửa, thẳng hướng nút mở khóa cửa. Cô ấn vào nó rồi nghe một tiếng click to vang lên khi nó được mở ra.

Đột nhiên cô thấy có lực đè trên hông mình. Cô thấy gương mặt hắn đang cúi người ngang qua ghế và ấn chiếc máy Taser vào chân cô. Lại một cơn co giật khắp người.

Các chi của cô co cứng lại. Bóng tối ập xuống như trong một hũ nút.

Một giọt nước lạnh rơi xuống má cô. Tiếng sột soạt của băng dính đang bị lột ra khỏi cuộn. Cô bừng tỉnh khi hắn bẻ quặt hai tay cô ra sau rồi trói bằng băng dính mấy vòng liền. Tiếp theo hắn tháo giày cô ra, vứt phịch xuống sàn xe. Hắn tháo cả tất của cô để cho lớp băng dính dán chắc vào da trần. Mắt cô chầm chậm nhìn rõ trong khi hắn vẫn đang làm việc của mình. Cô nhìn thấy phần đỉnh đầu của hắn khi hắn dựa vào chiếc xe. Hắn vẫn chú tâm vào việc trói cổ chân cô. Phía sau hắn, quá cánh cửa xe đang mở là một màu xanh bạt ngàn, đầm lầy và các cây cối. Không thấy tòa nhà nào cả. Đầm lầy ư? Cố phải hắn đã tới vùng Đầm Lầy Back Bay không?

Lại một tiếng rít của băng dính bị lột ra khỏi cuộn và lần này thì cô ngửi thấy mùi của nó khi hắn dán vào miệng cô.

Hắn nhìn xuống và cô thấy có các chi tiết mà lúc đầu khi hắn hạ kính xe cô đã chẳng thèm để ý - những chi tiết không hề tương xứng. Đôi mắt tối, gương mặt nhiều góc cạnh, vẻ mặt dữ tợn và vẻ khoái chí về những chuyện sắp xảy ra. Đó là một gương mặt mà không ai nhận ra từ phía ghế sau. Họ là những người vô danh, khoác lên mình những bộ đồng phục - cô nghĩ. Đó là những người lau dọn phòng khách sạn, kéo đồ giúp chúng ta và lái những chiếc limosine mà chúng ta đang ngồi. Họ di chuyển trong một thế giới song hành với chúng ta và hiếm khi có ai nhận ra họ cho đến khi họ được cần đến.

Cho đến khi họ xâm phạm vào thế giới của chúng ta.

Hắn nhặt điện thoại của cô để rơi dưới sàn xe lên rồi ném nó xuống đường. Hắn lấy chân giẫm nát nó cho đến khi chiếc điện thoại chỉ còn là một đống nhựa nát và đống dây rợ loằng ngoằng. Rồi hắn đá nó vào trong bụi rậm. Thế là chẳng còn kết nối với 911 để tạo đầu mối cho cảnh sát tìm ra cô.

Mọi thứ hắn làm đều rất hiệu quả. Một kẻ chuyên nghiệp đã dày dạn công việc, đang làm những thứ mà hắn giỏi làm nhất. Hắn cúi người vào xe, lôi cô ra gần cửa xe rồi nâng cô lên trong hai tay mà chẳng phải cố gắng chút nào. Một tên lính đặc biệt - kẻ có thể hành quân hàng dặm với chiếc ba lô nặng hàng trăm ki lô đằng sau, thì chẳng có gì phải nghĩ khi bế một phụ nữ chưa đến sáu mươi ki lô. Mưa táp xuống mặt cô lúc hắn bế cô ra phía sau xe. Cô loáng thoáng nhìn thấy những cái cây, bàng bạc trong lớp sương mù. Cô cũng thấy cả những cây thấp chưa lớn mọc chen chúc nhau. Nhưng không thấy có chiếc xe nào khác ngoài chiếc xe của hắn, ngay cả khi cô vẫn nghe thấy tiếng của xe cộ đâu đó phía bên kia những cái cây - như âm thanh của biển cả khi chúng ta áp vỏ ốc vào tai vậy. Âm thanh ấy đủ gần để cô cố gắng trong tuyệt vọng hét lên những tiếng rít rít bị nhốt trong cổ họng.

Cốp xe đã được mở. Tấm vải dù xanh lá đã được trải ra, chờ đón cơ thể cô. Hắn vứt cô vào bên trong rồi quay lại lấy đôi giày của cô rồi cũng ném luôn vào cốp xe. Sau đó hắn đóng cốp lại. Cô nghe tiếng hắn vặn chìa khóa phía ngoài. Thậm chí nếu tay cô có không bị trói thì cô cũng không thể thoát ra khỏi cái quan tài tối thui này được.

Cô nghe tiếng cửa xe đóng sập lại rồi lại thấy chiếc xe chạy. Nó đang thẳng hướng tới chỗ gã đàn ông mà cô biết là hắn đang đợi mình.

Cô nghĩ tới Warren Hoyt. Cô nghĩ tới nụ cười nhạt nhẽo của hắn, tới những ngón tay dài trong đôi găng mổ của hắn. Cô nghĩ tới cái thứ mà hắn đang cầm trong đôi tay đeo găng ấy. Nỗi sợ hãi bủa vây lấy cô. Hơi thở cô dồn dập hơn và cô có cảm giác mình sắp chết ngạt đến nơi. Cô vặn vẹo người, quẫy đạp trong tuyệt vọng như một con thú đang điên cuồng chống chọi, giành giật sự sống. Mặt cô bị đập vào túi hành lý, cú đập làm cô choáng váng. Cô nằm yên, kiệt sức, má sưng tấy.

Chiếc xe chậm lại rồi dừng hẳn.

Cô cứng người, tim đập thình thịch. Cô chờ đợi điều tiếp theo xảy đến. Rồi cô nghe giọng một người đàn ông, “Chúc một ngày tốt lành!”

Chiếc xe lại chạy tiếp, tăng tốc dần lên.

Một trạm thu phí - cô nghĩ thầm. Vậy là họ đã ở Tumpike.

Cô nghĩ tới những thành phố nhỏ nằm về phía tây Boston, nghĩ tới những cánh đồng vắng vẻ và những vạt rừng trải dài - đó là những nơi mà không ai nghĩ tới chuyện sẽ dừng lại - là nơi mà một cái xác có thể sẽ chẳng bao giờ được tìm thấy. Cô nhớ tới xác của Gail Yeager, bị trương phềnh và những đường gân đen, rồi cả những chiếc xương gẫy của Marla Jean Waite nằm giữa một khu rừng vắng vẻ. Đó là nơi da thịt vẫn thường được tìm thấy.

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào tiếng bánh xe lăn trên đường. Nó đang chạy rất nhanh. Lúc này nó đã ra khỏi địa phận của Boston rồi. Không biết Frost sẽ nghĩ gì trong khi chờ đợi cuộc gọi của cô? Phải mất bao lâu để anh ấy nhận ra là có chuyện không hay đang xảy ra?

Cũng chẳng thay đổi được gì. Anh ấy sẽ không biết tìm mình ở đâu. Không ai biết cả.

Tay trái cô tê bại vì sức nặng của cơ thể. Cô bắt đầu thấy ngứa không thể chịu nổi. Cô lăn tròn người để úp bụng xuống. Mặt cô áp xuống lớp vải dù mềm mại. Nó vẫn là lớp vải đã bọc xác của Gail Yeager và Karenna Ghent. Cô nghĩ mình có thể ngửi thấy cái chết trong từng nếp gấp của tấm vải. Đó là mùi của thịt bị thối rữa. Gồng người lại, cô cố tạo tư thế co đầu gối khiến đầu cô va vào trần cốp xe. Cô thấy đầu đau nhói. Chiếc va li dù nó có nhỏ những vẫn làm cho khoảng trống bên trong chẳng còn là bao để cô có thể xoay chuyển. Lúc này nỗi sợ vì bị nhốt kín lại choán lấy cô, khiến cô lại thấy hoảng hốt.

Bình tĩnh. Chết tiệt, Rizzoli. Bình tĩnh lại nào.

Nhưng cô không tài nào đuổi ra khỏi đầu hình ảnh của tên Bác sĩ phẫu thuật. Cô nhớ lại gương mặt hắn lờ mờ ngay bên trên cô trong khi cô nằm bất động trên sàn căn hầm kia. Cô nhớ tới việc mình đã phải nằm chờ nhát cắt của hắn và biết rằng mình không thể trốn thoát được. Đó là thứ tốt nhất cô có thể mong đợi cho một cái chết nhanh chóng.

Và cái đó quả là tồi tệ.

Cô cố ép mình thở chậm hơn, sâu hơn. Một giọt gì đó âm ấm lăn trên má cô và phía sau đầu thì thấy nhói đau. Cô đã làm rách da đầu và giờ nó đang chảy máu thành dòng, nhỏ từng giọt xuống tấm vải dù. Bằng chứng - cô nghĩ - Thông điệp của mình được viết bằng máu.

Mình đang chảy máu. Mình đã đập đầu phải cái gì nhỉ?

Cô nâng hai cánh tay phía sau lên, ngón tay sờ sờ lên - trần cốp xe. Cô dò tìm cái thứ sắc cạnh đã cắt vào đầu cô. Cô cảm thấy một thứ bằng chất dẻo có đúc khuôn rồi một mặt kim loại trơn nhẵn. Rồi đột nhiên cô thấy có một đầu đinh nhọn thò ra chọc vào da tay mình.

Cô yên lặng một chút để xoa dịu các cơ tay đang đau và chớp mắt để máu khỏi chảy vào. Cô lắng nghe tiếng bánh xe lăn đều đều trên đường.

Xe vẫn đang chạy rất nhanh. Boston đã lùi lại rất xa.

Trong khu rừng, mọi thứ thật dễ thương. Tôi đứng giữa những hàng cây - những cái cây với những ngọn cao chạm tới trời xanh trong như những tháp chuông của nhà thờ. Trời đã mưa suốt sáng, nhưng bây giờ thì đã thấy mấy tia nắng lọt qua mây, rọi lên nền đất nơi tôi vừa đóng bốn cái cọc sắt và quấn dây thừng trên chúng. Ngoại trừ tiếng nước vẫn đều đều rơi từ trên lá xuống, còn lại là sự yên tĩnh tuyệt đối.

Rồi tôi chợt nghe tiếng xào xạc của những đôi cánh. Tôi ngước lên nhìn và thấy ba con quạ đang đậu trên cành cây ngay phía trên đầu. Chúng đang quan sát với vẻ háo hức đến lạ mặc dù đâu đã biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp đó. Chắc chúng đã biết nơi này là nơi nào vì thế chúng chờ đợi, đập nhẹ đôi cánh màu đen. Chúng đã bị nơi này thu hút và nơi này hứa hẹn sẽ có những cái xác thối.

Ánh nắng ấm áp sưởi ấm mặt đất, hơi nước cũng bắt đầu bốc lên từ những chiếc lá. Tôi đã treo ba lô của mình lên một cành cây cho khô và giờ thì nó đang rủ xuống như một trái cây trĩu cành vì những dụng cụ tôi cất bên trong. Tôi chẳng cần phải kiểm kê những thứ bên trong ấy. Tôi đã thu thập chúng rất cẩn thận, vuốt ve những bề mặt thép lạnh ấy khi tôi cất chúng vào trong ba lô. Đã một năm trong tù rồi, nhưng khoảng thời gian ấy không hề làm phai nhạt tình cảm gắn bó của tôi với chúng. Lúc siết những ngón tay quanh chiếc dao mổ tôi đã cảm giác dễ chịu như đang bắt tay một người bạn cũ vậy.

Giờ thì tôi đang chuẩn bị chào đón một người bạn cũ nữa.

Tôi bước ra đường để chờ.

Những đám mây đã tản ra thành những làn nhỏ và trời chiều càng đến gần hơn mang theo không khí ấm áp. Một vài quả rơi trên đường đã nảy mầm vì chúng không hề bị bất cứ xe cộ nào cán qua.

Tôi nghe thấy tiếng quạ kêu, nhìn lên tôi thấy ba con quạ đã bay theo tôi và đang chờ đợi màn biểu diễn

Tất cả mọi người đều thích xem mà.

Một đám bụi mỏng bay lên phía trên những cành cây. Một chiếc xe đang đi tới. Tôi chờ đợi. Tim tôi đập nhanh hơn. Tay tôi rịn mồ hôi vì mong đợi đã lâu. Cuối cùng thì nó cũng xuất hiện - một vật cồng kềnh màu đen sáng loáng đang chầm chậm đi lên con đường đất bẩn thỉu, tận dụng khoảng thời gian quý báu của nó. Nó đang mang người bạn cũ đến gặp tôi

Tôi nghĩ đó quả là một chuyến thăm viếng lâu ngày. Liếc nhìn lên tôi thấy mặt trời vẫn còn khá cao. Tức là chúng tôi còn vài tiếng trong ánh sáng ban ngày nữa - hàng tiếng đồng hồ với cuộc vui mùa hè.

Tôi đi đến giữa đường, còn chiếc Limosine thì dừng lại ngay trước mặt tôi. Tài xế bước ra ngoài. Chúng tôi chẳng cần phải chào hỏi, chẳng cần nói bất cứ từ nào. Chúng tôi chỉ nhìn nhau và mỉm cười. Đó là nụ cười của hai người anh em, được liên kết không phải bằng mối quan hệ trong gia đình mà là những khát khao chia sẻ, những ước muốn được sẻ chia. Những từ ngữ trong tin nhắn điện thoại mang chúng tôi lại với nhau. Trong những bức thư dài chúng tôi đã thêu dệt lên thế giới tưởng tượng của chúng tôi và tôi luyện khối liên minh vững chắc giữa hai chúng tôi. Những chiếc bút cũng giống như những sợi tơ của một mạng nhện trói buộc chúng tôi với nhau, mang chúng tôi tới những khu rừng thế này - nơi có những con quạ đang háo hức chờ đợi.

Chúng tôi cùng bước ra phía sau xe. Anh ta đang háo hức được làm tình với cô ấy. Tôi có thể thấy đủng quần anh ta cộm lên và tôi nghe thấy tiếng chìa khóa lách cách trong tay anh ta.

Đồng tử anh ta giãn ra còn môi trên thì lấp loáng mồ hôi. Chúng tôi đứng bên cạnh cốp xe, cả hai đều rất thèm khát được là người đầu tiên trông thấy vị khách, được thấy dư vị ngọt ngào mà nỗi hoảng sợ của cô ấy tạo nên.

Anh nhét chìa kkóa vào trong ổ rồi xoay nó. Trần cốp từ từ nâng lên.

Cớ ấy nằm cuộn người nghiêng một bên, chớp mắt nhìn chúng tôi. Cô bị lóa mắt bởi ánh sáng đột ngột từ bên ngoài rọi vào. Tôi quá tập trung vào cô ấy nên không nhận ra ngay là có một phần áo ngực màu trắng bị lòi ra phía góc của chiếc va li nhỏ. Chỉ đến khi đồng sự của tôi cúi về phía trước để lôi cô ấy ra khỏi thùng xe thì tôi mới hiểu ra sự tình.

Tôi hét lên:

“Không.”

Nhưng cô ấy đã đưa cả hai tay ra phía trước. Cô ấy đã bóp cò.

Đầu anh ta vỡ tung ra trong một màn máu đỏ. Cái cơ thể nghiêng ngả rồi ngã ra phía sau trông cứ như một bài biểu diễn ballet duyên dáng vậy. Còn tay cô chĩa thẳng súng vào tôi không hề run rẩy. Tôi chỉ kịp né sang một bên khi viên đạn thứ hai được bắn ra.

Tôi không cảm thấy gáy mình bị bắn thủng.

Nhưng tôi thấy màn ballet lại tiếp tục và lần này là chính cơ thể tôi đang thực hiện màn múa ấy. Tay tôi khua khoắng trong không khí như điệu thiên nga giẫy chết. Tôi nằm nghiêng trên mặt đất. Nhưng không thấy đau gì cả, chỉ thấy âm thanh khi cơ thể tôi đập xuống nền đất bẩn. Tôi nằm để chờ cơn đau, chờ cơn co thắt nhưng chẳng thấy gì. Chỉ thấy duy nhất một cảm giác kinh ngạc.

Tôi nghe tiếng cô loạng quạng ra khỏi xe. Cô đã bị nhốt ở trong đó hàng giờ liền nên cô cần vài phút để có thể làm cho đôi chân phải nghe lời mình.

Cô ấy lại gần tôi, đạp chân lên vai tôi, lật ngửa tôi lên. Tôi vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Tôi nhìn cô với ánh mắt thấu hiểu hết chuyện sắp xảy ra. Cô ấy chĩa súng vào mặt tôi, tay cô run run, hơi thở cô dồn dập, hổn hển. Những vết máu đã khô trên má trông như thuốc màu. Mọi cơ bắp trong người cô đều đang lên tiếng đòi giết tôi. Mọi bản năng đều gào thét đòi cô siết cò. Tôi nhìn cô trừng trừng, không hề sợ hãi. Tôi đang theo dõi trận chiến trong mắt cô và băn khoăn không biết cô sẽ chọn cách đánh nào. Trong tay mình, cô đang nắm thứ vũ khí phá hủy chính bản thân cô. Tôi đơn giản chỉ là một vật xúc tác mà thôi.

Giết tao đi rồi hậu quả của nó sẽ hủy hoại mày.

Để tao sống rồi mày sẽ mãi mãi chìm trong những cơn ác mộng.

Tôi thấy cô ấy hơi nức nở, rồi chầm chậm hạ súng xuống. Rồi cô thì thào: không. Rồi lại một lần nữa, nhưng mạnh hơn, bướng bỉnh: không. Rồi cô ấy thẳng người dậy, hít một hơi sâu.

Cô ấy quay người bước về phía chiếc xe.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Quái vật - chương 26 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Quái vật
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Quái vật - chương 26. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.217222929001 sec