Quách Tề Ngọc Tiên SinhQuách Tề Ngọc Tiên Sinh - chương 4

Chương 4Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Đam mỹ hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Quách Tề Ngọc đem túi vải bố từ bên ngoài lôi vào.

Quách Tiểu Bắc đứng ngồi ở trên giường nhìn, không có một chút nào cần ý tứ giúp đỡ.

Quách Tề Ngọc mệt đến không chịu được, nhìn túi chứa đầy sách mà tay tê rần, trên cao nhất chính là từ điển Tân Hoa cùng thành ngữ từ điển.

Hắn đương nhiên không có tiền đi mua những sách này, mặc dù là nhà sách nhưng với đồng lương còm cõi hắn không đủ tiền để mua nó.

Những sách này là hắn đi mua ở nhà sách cũ, một quyển rồi một quyển chậm rãi được hắn thu về.

Tuy rằng sách cũ nhưng đại thể đều là dạng dành cho phụ nữ có thai, bí quyết nấu ăn, dưỡng sinh cường thân thể nhưng tóm lại kết thúc mỗi ngày, Quách Tề Ngọc vẫn là thu hoạch khá dồi dào.

Tiền tiêu đến cũng không phải đặc biệt nhiều, dù sao cho dù là ở thị trường sách cũ, Quách Tề Ngọc so sánh hàng ba gia với giá tiền ba mươi gia… (khúc này mình không hiểu???)

Hắn chỉ chỉ đống sách tích tụ, lại nhìn một chút.

Sáng sớm trước khi hắn ra ngoài có lưu lại nồi cơm, hắn nói với Tiểu Bắc buổi trưa không quay về, để phần cơm cho nhóc ăn.

Hiện ở trong nồi đã rỗng tuếch, hơn nữa rất sạch sẽ.

“Em rửa sao?”

“…”

Quách Tề Ngọc nghỉ ngơi một lúc, “Ăn cơm trước đi.”

Quách Tiểu Bắc lúc này mới giật giật, theo Quách Tề Ngọc đi tới đi lui, hẳn là theo Quách Tề Ngọc phụ bưng thức ăn.

Hai người ăn cơm xong, Quách Tiểu Bắc rất chủ động đi rửa chén.

Mùa đông nước lạnh thấu xương.

Quách Tề Ngọc mau ngăn cản hắn, “Không, cứ từ từ mà làm, xem trước cái này một chút.”

Hắn nhặt lên trên đất từ điển Tân Hoa.

“Bắt đầu từ hôm nay, em mỗi ngày học nhận thức con chữ, chính mình đọc sách được chứ?”

Trong mắt sói con Quách Tiểu Bắc dường như tựa hồ không hiểu hắn đang nói gì.

Quách Tề Ngọc lại nhặt lên một quyển cổ tích rất mỏng màu sắc rực rỡ.

“Vương Tử vui sướng?” Quách Tề Ngọc chính hắn đều chưa từng xem những truyện cổ tích này.

Chỉ nghe hàng xóm nói qua mấy cái cố sự, hàng xóm nói nếu muốn nghe phải trả tiền, hắn không có tiền, người kia sẽ đem bàn tay vói vào quần áo hắn vuốt ve.

Một quãng thời gian rất dài, hắn đều cho rằng bị người xoa thân thể có thể đổi tiền.

Hắn mở sách ra, có tranh cũng có chữ viết.

Ánh mắt Tiểu Bắc thu hút, đoạt lấy sách, chỉ nhìn tranh không nhìn chữ, hai phút liền xem hết.

Hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Quách Tề Ngọc.

Quách Tề Ngọc chỉ vào chữ trong sách, “Nhìn tranh, chỉ có thể nhìn đại khái, em còn cần phải nhìn chữ.”

Tiểu Bắc theo ngón tay của hắn ánh mắt dời đi.

Quách Tề Ngọc giơ từ điển, “Đây là từ điển, tối nay anh dạy cho em cách tra từ điển, sau đó chính em có thể nhìn rồi.”

Rất nhanh, Quách Tề Ngọc phát hiện chuyện này không đơn giản như vậy.

Đầu tiên ghép vần, ngươi trước tiên cần phải dạy hắn ghép vần, sau đó bộ thủ, ngươi đến nói cho hắn cái gì là bộ thủ.

Nói thật, Quách Tề Ngọc chính mình những thứ này cũng không làm sao làm rõ huống hồ là đứa bé.

Nếu không, đi học bổ túc?

Quách Tề Ngọc cầm tự điển, có chút chán nản nghĩ.

Đây là đầu năm 1995, học bổ túc chỉ có phạm vi rất nhỏ trong W thị hơn nữa giá không hề rẻ.

“Tối nay, anh kể cho em nghe ngày mai anh lại đi mua thêm mấy quyển trợ giảng kiến thức cho em.”

Quách Tề Ngọc quyết định ngày mai lại đi mua vài tờ tranh dán tường hình những đứa trẻ có liên quan đến chữ cái học tập, cùng loại bảng chữ mẫu mặt trên có bộ chữ rõ ràng.

Quách Tề Ngọc để Quách Tiểu Bắc trước tiên đi rửa mặt, sau đó từ vải bố trong túi tiền chọn một cố sự nói.

Quách Tiểu Bắc chỉ chỉ trên tay hắn  “Vương Tử vui sướng”.



Hai người song song ngồi ở trên giường, vốn là Quách Tề Ngọc muốn ôm Quách Tiểu Bắc, để hắn cảm thụ một chút ôn nhu, sói con chết sống không chịu, đành phải lùi lại mà cầu việc khác.

Cố sự nói, Quách Tiểu Bắc vẫn là một bộ mặt lạnh lùng, thờ ơ không động lòng mà nhìn Quách Tề Ngọc lén lút lau nước mắt.

Bị phát hiện, Quách Tề Ngọc khó xử, ngượng ngùng nói: “Em nói thử xem người vương tử này sao lại thế…”

“Em ngủ trước đi, anh đi rửa chén.” Quách Tề Ngọc nghẹn ngào xuống giường, kéo mền lên đắp lên người nhóc, Quách Tiểu Bắc chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, con ngươi đen thui nhìn không chớp dõi theo hắn.

Quách Tề Ngọc đi rửa chén, mới vừa rồi khuôn mặt Quách Tiểu Bắc không hề có cảm xúc giờ khắc này hắn cầm “Vương Tử vui sướng”, nhìn bìa ngoài con chim Yến ngậm lấy ngọc thạch, trong con ngươi càng lộ ra ánh mắt không thuộc về một đứa bé.

“Em có nhớ Tam Mao lang thang không?”

Quách Tề Ngọc lấy ra mấy quyển sách nhỏ to bằng bàn tay, bìa ngoài cao nhất ba cái bé mao nhỏ một mặt ngóng trông mà nhìn trong ảo tưởng “Quang Minh thế giới”.

Quách Tề Ngọc cảm thấy sách này rất có ý nghĩa giáo dục đặc biệt đối với Quách Tiểu Bắc.

Quách Tề Ngọc sáng sớm để lại cơm, vậy có nghĩa buổi trưa hắn buổi trưa không về nhà.

Quách Tiểu Bắc đến cửa sổ nhìn một lúc, chính mình tự ăn cơm sau đó đem nồi chén đi rửa.

Thế nhưng mỗi ngày trở về, Quách Tề Ngọc trên mặt uể oải mặc dù hắn đã lên dây cót tinh thần vui cười cũng không giấu được.

Vì lẽ đó Quách Tiểu Bắc xem xong tập tranh, còn cầm lấy chổi quét nhà.

Phòng đơn thực sự quá nhỏ, liền cây lau nhà cũng không dùng tới.

Quách Tiểu Bắc thực sự không có việc để làm, cũng chỉ có thể như thường ngày, ngồi ở bên cửa sổ chờ thân ảnh quen thuộc mỗi ngày đi về.

Quách Tề Ngọc xuất hiện ở dưới lầu trong nháy mắt, Quách Tiểu Bắc trong mắt tối âm u liền tỏa ra ánh hào quang vui mừng.

Hắn vội vàng cầm lấy “Tam Mao lang thang”, ngồi ngay ngắn ở một bên giường, vểnh tai lên nghe động tĩnh ngoài cửa.

Hắn nhận ra tiếng bước chân của anh ấy.

Nhẹ nhàng, chậm rãi, từng bước đi rất ổn.

Tiếp theo đó truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa.

Quách Tề Ngọc trong tay lại cầm một đống đồ vật.

Quách Tiểu Bắc đứng trên mặt đất, nhìn Quách Tề Ngọc đem chữ cái cùng bộ thủ tranh dán tường kề sát ở đầu giường, càng làm bản đồ Trung Quốc cùng bản đồ thế giới đặt ngang hàng cùng nhau, kề sát ở giường chếch trên tường.

Sau đó hắn từ trên giường hạ xuống, lấy ra một cây bút cùng hai bản bảng chữ mẫu.

“Tiểu Bắc, ngày hôm nay em bắt đầu luyện tập cái này đi!”

Quách Tiểu Bắc tiếp nhận, ngẩng đầu nhìn hắn rõ ràng mang theo hưng phấn cùng vẻ mặt ước ao, nói rằng: “Em đói.”

Quách Tề Ngọc tâm tư rất dễ đoán, mặc dù đối với đứa nhỏ như Quách Tiểu Bắc.

Hắn vừa mới nói xong, Quách Tề Ngọc mặt mày liền buông xuống, “Vậy chúng ta ăn cơm trước đi.”

Hắn vội vàng làm cơm, sau đó đi làm.

Ngày hôm qua xin nghỉ không lý do, chị Lý nhất định có chút bất mãn.

Quách Tiểu Bắc ngồi xếp bằng trên giường, nhìn bộ chữ một lúc, sau đó cầm lấy từ điển, bắt đầu nghiên cứu dùng như thế nào thiên bàng bộ thủ tra tự.

Quách Tề Ngọc khi trở về, hắn lại mang hai khối gạo nếp tô làm bữa ăn khuya.

Nhìn thấy Tiểu Bắc dùng thiên bàng bộ thủ tra tự, hắn rất là ngạc nhiên.

“Tiểu Bắc, em quả thật thông minh!”

Hai người trước khi ngủ, Quách Tề Ngọc dạy Tiểu Bắc bài học đầu tiên.

Nếu như đơn độc chỉ là chữ cái, Quách Tề Ngọc nhất định là gặp ác mộng, nhưng cũng may tranh dán tường tuy rằng giản dị, thế nhưng mỗi một chữ cái phía dưới đều sẽ có một đơn âm thanh tự, tỷ như “a” sẽ có một “A” vậy.

Quách Tề Ngọc không biết làm sao niệm, hắn liền chiếu tự niệm, gập ghềnh trắc trở – dạy toàn bộ chữ cái.

Sau đó đem đánh dấu ghép vần từ sách nhi đồng ra, dạy hắn làm sao tra chữ.

Trong thời gian này, Quách Tề Ngọc nói tới nhiều nhất chính là, “Tiểu Bắc, em quả thật thông minh.”

Có sách, có thể để cho sói con chậm rãi học tập, Quách Tề Ngọc yên lòng đi ra cửa làm công.

Rất nhanh Quách Tiểu Bắc lấy tốc độ gió gào xem xong một đống truyện cổ tích.

Thậm chí có chút bất mãn những sách này nội dung quá dễ hiểu.

“Này, nhanh như thế mà em đã xem xong?”

Quách Tề Ngọc nhìn những cuốn sách kia, còn có mấy ngày nữa là khai giảng, không biết đến thời điểm này nên làm gì.

Quách Tề Ngọc đem số sách này bán cho chỗ thu mua số sách cũ, lại từ nơi nào khác chọn ra mấy quyển nhi đồng.

Nghĩ, lại đi nhà sách lấy số tiền lương làm việc của mình mua mấy quyển toán học tính toán về luyện tập.

Tối hôm đó, Quách Tiểu Bắc làm xong đề toán học Quách Tề Ngọc đưa ra, đưa cho Quách Tề Ngọc kiểm tra.

Quách Tề Ngọc lại một lần nữa cảm thán “Tiểu Bắc, em làm sao có thể thông minh như vậy, lại làm đúng hết rồi!”

Hắn dạy Quách Tiểu Bắc, dạy đến mức rất cẩn thận, bình thường nhóc con nếu không hiểu hắn sẽ hỏi thế nhưng hầu như rất ít.

Quách Tề Ngọc nhìn hắn dáng vẻ chăm chú không quấy rầy hắn.

Thế nhưng rất nhanh liền phát hiện, Quách Tiểu Bắc đối số tự cảm tính vượt xa khỏi sự tưởng tượng của mình.

“Tiểu Bắc, em là thiên tài nha!”

Hắn không biết nên dạy tên thiên tài này làm sao bây giờ.

Trước một ngày khai giảng, Quách Tề Ngọc bôi thuốc cho đứa nhỏ, cao hứng tuyên bố, “Tiểu Bắc, đây là lần cuối cùng anh bôi thuốc cho em!”

Da dẻ trẻ nhỏ tốc độ khôi phục rất nhanh chóng.

Trên người bây giờ địa phương nghiêm trọng nhất chỉ còn lại một vết hồng nhạt, lấy thời gian sau này liền sẽ khôi phục thành một mảnh da thịt bóng loáng!

Một tháng này, Quách Tề Ngọc hầu như là không có thu vào, chỉ có chi ra, cũng may còn chút học phí chuyên dụng, tiền còn lại không thể động.

Hắn ấn máy tính, không khỏi cảm thán, nhóc con này tiêu tốn thật là lớn.

Hắn không nỡ để nhóc con chịu khổ, vì lẽ đó mặc dù nhóc con chưa từng đi ra cửa, nhưng là hắn chưa bao giờ cho nhóc đi kiếm việc làm.

Viện mồ côi hắn đã từng xem xét qua, cảm thấy hoàn cảnh không tệ lắm, hẳn sẽ không bạc đãi Quách Tiểu Bắc đâu.

Chờ khi hắn rảnh rỗi, hắn sẽ đi thăm nhóc con.

Nếu như có thể hắn muốn đi làm tình nguyện viên phục vụ viện mồ côi.

Nếu như có gia đình muốn thu dưỡng Quách Tiểu Bắc, hắn sẽ giúp Quách Tiểu Bắc tham khảo về gia đình đó trước khi đem nhóc cho đi.

Hắn nhất định phải làm cho Quách Tiểu Bắc trải qua một cuộc sống sinh hoạt tốt nhất.

Dù sao Quách Tiểu Bắc không chỉ tâm lý chấn thương nhìn qua có chút tự kỷ, còn là một thiên tài trầm mặc kiệm lời.

Thiên tài nên có nếp sinh hoạt tốt hơn.

Quách Tề Ngọc cảm thấy thỏa mãn, nhìn Quách Tiểu Bắc yên tĩnh ngủ say, hắn không nhớ ra được lúc trước gặp sói con hình dạng ra sao.

“Không nên gọi Quách Tiểu Lang, em phải gọi là Quách Thiên Sứ.”

Quách Tề Ngọc nhẹ giọng nói, không nhịn được đến gần hôn một cái thẳng tắp lên chóp mũi Quách Thiên Sứ.

(Hết chương 4)
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Quách Tề Ngọc Tiên Sinh - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Quách Tề Ngọc Tiên Sinh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Quách Tề Ngọc Tiên Sinh - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.206568002701 sec