Phía sau nghi can XPhía sau nghi can X - chương 35

Chương 35Tải chương
Truyện tổng hợp > Trinh thám
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Tiếng chuông định mệnh.

Anh không bỏ qua tiếng chuông vì không muốn gây phiền hà cho ai. Có thể ai đó ngoài cửa đến gặp anh vì chuyện gì gấp.

Anh mở cửa thì thấy hai người phụ nữ. Trông họ giống như hai mẹ con.

Người phụ nữ có vẻ như là mẹ chào anh, nói là mới chuyển tới phòng bên cạnh. Cô con gái cũng cúi đầu chào. Có gì đó chạy qua người Ishigami lúc anh nhìn hai mẹ con họ.

Hai người họ có đôi mắt rất đẹp. Chưa bao giờ Ishigami bị thu hít hay xúc động trước một vẻ đẹp nào. Đến ý nghĩa của nghệ thuật anh cũng còn không hiểu. Nhưng giây phút này, anh đã hiểu ra tất cả. Anh nhận ra, về mặt bản chất nó cũng giống như vẻ đẹp khi giải được một bài toán.

Ishigami hoàn toàn không nhớ hai mẹ con chị đã nói những lời gì lúc chào anh. Chỉ có ánh mắt họ nhìn anh, vẻ lung linh toát lên từ dáng vẻ họ đến bây giờ anh vẫn nhớ rõ.

Cuộc sống của Ishigami thay đổi hẳn kể từ sau lần gặp gỡ mẹ con Hanaoka. Anh không còn ý muốn tự sát nữa mà đã tìm được niềm vui của cuộc sống. Chỉ cần tưởng tượng hai mẹ con đang làm gì, ở đâu thôi là anh cũng thấy vui rồi. Trên tọa độ thế giới có hai điểm mang tên Yasuko và Misato. Đối với Ishigami, điều đó thật kỳ diệu.

Ngày Chủ nhật là thời gian vui sướng vô bờ của anh. Mở cửa sổ ra anh có thể nghe thấy tiếng của hai mẹ con. Anh không nghe được nội dung câu chuyện nhưng những tiếng nói nhẹ bay trong gió là âm thanh hay nhất đối với Ishigami.

Anh không mong sẽ được như thế nào với mẹ con chị. Anh biết mình không thể với tới được. Toán học với anh cũng vậy. Nhưng chỉ cần được ở gần những thứ cao sang như vậy thôi cũng hạnh phúc rồi. Việc mưu cầu danh tiếng sẽ phá hỏng sự kính trọng của người khác dành cho mình.

Đối với Ishigami, việc giúp hai mẹ con Ishigami là điều đương nhiên. Nếu như không có mẹ con chị thì anh không được như bây giờ. Không phải anh thế chỗ cho mẹ con chị mà đó là sự trả ơn. Mẹ con chị chắc sẽ chẳng nhớ gì đâu. Cũng chẳng sao. Con người, đôi khi, chỉ cần sống một cách đáng tự hào cũng là đang giúp ai đó rồi.

Khi nhìn thấy xác của Togashi, trong đầu Ishigami đã hình thành một chương trình. Xử lý hoàn hảo cái xác là một việc rất khó khăn. Dù có làm khéo đến mấy thì cũng không thể giảm xác suất tung tích nạn nhân bị phát hiện xuống bằng không. Giả sử, có may mắn giấu được chuyện này đi nữa thì mẹ con Hanaoka cũng không thể thanh thản. Mẹ con chị sẽ vừa sống, vừa lo sợ một ngày nào đó cái xác bị tìm ra. Anh không thể chịu đựng nổi nếu mẹ con chị phải hứng chịu nỗi đau đó.

Chỉ có một cách duy nhất đem lại sự thanh thản cho mẹ con chị. Đó là cắt đứt mọi liên hệ của hai mẹ con chị với vụ việc. Chỉ cần đưa hai mẹ con sang một trục khác, một trục trông có vẻ như liên quan nhưng thực ra không có liên hệ gì là được.

Vì vậy, anh quyết định sử dụng “Kỹ sư”.

“Kỹ sư” là người đàn ông mới bắt đầu cuộc sống vô gia cư gần cầu Shin-ohashi.

Sáng sớm ngày mồng mười tháng Ba, Ishigami lại gần anh chàng “Kỹ sư”. Như mọi khi, “Kỹ sư” đang ngồi tách xa những người vô gia cư khác.

“Tôi có việc muốn nhờ.” Ishigami bắt chuyện. Anh nói cần người làm chứng cho việc đào sông. Anh phát hiện ra chàng “Kỹ sư” làm công việc liên quan đến xây dựng.

“Kỹ sư” ngạc nhiên hỏi tại sao lại là mình. IShigami bảo có lý do. Anh bảo người đàn ông mà anh nhờ lúc đầu bị tai nạn nên không tới được. Nếu như không có người làm chứng thì sẽ không được phép đào sông nên cần có người thay thế.

Ishigami đưa trước năm mươi ngàn yên. “Kỹ sư” nhận lời. Ishigami dẫn anh ta tới căn phòng Togashi thuê. Tại đó, anh bảo anh ta thay quần áo của Togashi và dặn ở yên đến tối.

Đến tối, Ishigami gọi “Kỹ sư” tới ga Mizue. Trước đó, Ishigami đã lấy trộm xe đạp ở ga Shinozaki. Anh chọn bằng được một chiếc xe mới là vì muốn chủ nhân làm ầm ĩ việc bị mất trộm xe.

Thực ra, anh còn chuẩn bị một chiếc xe nữa. Đó là chiếc xe anh lấy trộm ở ga Ichinoe, trước ga Mizue một ga. Đó là chiếc xe cũ, không khóa, anh lấy bừa một cái.

Anh đưa chiếc xe mới cho “Kỹ sư” đi rồi hai người tới hiện trường. Đó là bờ đê sông Edogawa.

Những việc sau đó, cứ mỗi lần nhớ lại là anh lại thấy lòng nặng trĩu. Có lẽ, đến lúc tắt thở, “Kỹ sư” vẫn không hiểu tại sao mình phải chết.

Không được để ai biết vụ giết người này. Đặc biệt là mẹ con Hanaoka Yasuko. Vì vậy, anh đã sử dụng cùng một loại hung khí và cùng một cách thắt cổ.

Ishigami chặt xác của Togashi làm sáu mảnh trong nhà tắm. Mỗi một phần, anh buộc vào một tảng đá nặng và vứt xuống sống Sumida. Anh vứa ở ba nơi khác nhau và làm việc đó vào ban đêm. Phải mất ba đêm mới vứt xong. Có thể một ngày nào đó họ sẽ tìm ra nhưng điều đó chẳng quan trọng. Cảnh sát sẽ không thể tìm ra được tung tích của nạn nhân. Trong hồ sơ của họ, Togashi đã chết. Không có chuyện một người lại chết hai lần.

Cái bẫy này có lẽ chỉ mình Yugawa là nhận ra. Vì vậy, Ishigami đã chọn cách ra đầu thú. Ngay từ đầu, anh đã xác định trước điều này và có sự chuẩn bị.

Có lẽ Yugawa sẽ kể cho Kusanagi. Kusanagi sẽ nói lại cho sếp. Tuy nhiên chưa thấy cảnh sát có động tĩnh gì. Họ không thể chứng minh việc xác nhận tung tích nạn nhân là sai. Ishigami ước tính chẳng mấy chốc anh sẽ bị đem ra xử. Không thể quay lại được nữa. Chẳng có cơ sở nào cả. Những suy đoán của nhà vật lý thiên tài đó dù có tuyệt vời đến đâu thì cũng không thắng được lời thú nhận của thủ phạm.

“Mình đã thắng!” Ishigami nghĩ.

Có tiếng còi. Đây là tiếng còi báo mỗi khi có ai ra vào nơi giam giữ. Người gác tù đứng lên. Có một cuộc trao đổi ngắn rồi ai đó đi vào. Đứng trước buồng giam của Ishigami là Kusanagi.

Ishigami ra khỏi buồng giam theo lệnh của người gác tù. Sau khi kiểm tra toàn bộ người Ishigami, người gác tù giao Ishigami cho Kusanagi. Trong suốt khoảng thời gian đó, Ishigami không nói câu gì.

Ra khỏi nơi giam giữ, Kusanagi quay sang Ishigami: “Anh thấy người thế nào?”

“Tay điều tra viên vẫn nói năng lịch sự với mình.” Ishigami không hiểu điều đó có ý nghĩa gì không hay đó là nguyên tắc của Kusanagi.

- Đúng là tôi có hơi mệt. Tôi chỉ muốn nhanh chóng bị kết án thôi.

- Vậy thì chúng tôi sẽ dừng việc điều tra ở đây. Có người tôi muốn anh gặp.

Ishigami nhíu mày. “Ai đây? Không thể là Yasuko.”

Đến trước phòng điều tra, Kusanagi mở cửa. Trong phòng là Yugawa Manabu. Nét mặt Yugawa trùng xuống, anh đứng lặng nhìn Ishigami.

“Trở ngại cuối cùng đây!” Ishigami dốc hết sức.

Hai thiên tài ngồi đối diện nhau. Họ im lặng một lúc. Kusanagi đứng dựa lưng vào tường, nhìn hai người.

- Cậu có vẻ hơi gầy. – Yugawa bắt đầu.

- Có lẽ vậy. Tôi vẫn ăn uống đều đặn đấy.

- Thế thì tốt. Mà… - Yugawa liếm môi. – Cậu không thấy bực khi bị gắn cái mác là bám đuổi người khác à?

- Tôi không bám đuổi. – Ishigami trả lời. – Tôi bí mật bảo vệ Hanaoka Yasuko. Tôi nói điều này nhiều lần rồi.

- Tôi hiểu. Bây giờ cậu cũng vẫn bảo vệ cô ấy.

Vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên mặt Ishigami. Anh nhìn lên Kusanagi.

- Tôi không nghĩ cuộc nói chuyện này có ích gì cho việc điều tra.

Kusanagi im lặng. Yugawa trả lời.

- Tôi kể cho Kusanagi về những suy đoán của tôi rồi. Việc cậu đã làm gì và đã giết ai.

- Đó là quyền tự do của anh.

- Tôi cũng đã nói với cô ấy. Hanaoka Yasuko ấy.

Má Ishigami hơi co giật trước câu nói của Yugawa nhưng ngay lập tức anh khẽ mỉm cười.

- Thế cô ta thấy hơi hối hận à? Hay thấy cảm ơn tôi? Chắc thế nào cô ta chả trơ trẽn bảo mình chẳng liên quan gì vì là tôi thanh toán hắn giúp cô ta mà.

Kusanagi cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt trước cảnh Ishigami cố tỏ vẻ mình là kẻ ác độc. Anh tự hỏi con người ta có thể yêu người khác đến như vậy sao.

- Có vẻ cậu tin là chừng nào mình không nói ra thì sự thật không bao giờ bị phát hiện. Không phải vậy đâu. – Yugawa nói. – Ngày mồng mười tháng Ba, một người đàn ông bị mất tích. Một người chẳng có tội gì. Nếu phát hiện ra tung tích anh ta và tìm báo cho gia đình thì có thể đối chiếu được mẫu ADN. Đem đối chiếu mẫu ADN với cái xác được cho là của Togashi Shinji thì sẽ biết được cái xác thật là ai.

- Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì. – Ishigami cười. – Biết đâu người đàn ông đó chẳng có gia đình. Giả sử có cách khác thì cũng phải mất rất nhiều công sức mới tìm ra được tung tích của cái xác. Khi đó, phiên tòa xử tôi cũng kết thúc rồi. Tất nhiên, dù bị xử thế nào tôi cũng không kháng cáo đâu. Tòa xử xong thì vụ án kết thúc. Vụ án giết Togashi Shinji coi như xong. Cảnh sát chẳng thể làm được gì. Hoặc… - Ishigami quay lại nhìn nhìn Kusanagi. – Biết đâu cảnh sát sẽ thay đổi thái độ khi nghe câu chuyện của Yugawa. Nhưng dù có thế thì cũng không thể thả tôi ra được. Lý do là gì chứ? Tôi không phải là thủ phạm ư? Nhưng tôi là thủ phạm. Các anh sẽ xử lý thế nào với lời thú tội này?

Kusanagi cúi đầu. Đúng như Ishigami nói. Nếu không chứng minh được lời thú tội của Ishigami là nói dối thì không thể chấm dứt vụ này được. Hệ thống của cảnh sát là thế.

- Tôi có điều muốn nói với cậu. – Yugawa nói.

Ishigami nhìn Yugawa như muốn hỏi là chuyện gì.

- Bộ óc của cậu… một bộ óc tuyệt vời, tôi rất tiếc khi thấy cậu buộc lòng phải sử dụng nó vào một việc như vậy. Tôi rất đau buồn. Tôi cũng buồn vì sẽ mãi mãi mất đi một đối thủ có một không hai như cậu.

Ishigami mím chặt môi. Anh nhắm mắt lại, như thể đang phải chịu đựng một điều gì đó. Cuối cùng anh ngẩng lên nhìn Kusanagi.

- Có vẻ như cậu ấy đã nói xong. Kết thúc được chưa?

Kusanagi nhìn Yugawa. Yugawa im lặng gật đầu.

- Chúng ta đi thôi. – Kusanagi mở cửa.

Ishigami bước ra ngoài trước, theo sau là Yugawa.

Lúc Kusanagi đưa Ishigami trở về phòng giam, bỏ lại mình Yugawa thì bỗng Kishiya xuất hiện từ góc lối đi. Theo sau anh là một phụ nữ: Hanaoka Yasuko.

- Sao thế? – Kusanagi hỏi Kishiya.

- Tôi… tôi nhận được liên lạc từ chị ấy. Chị ấy bảo có chuyện muốn nói. Vừa mới đây thôi, một chuyện thật…

- Cô ấy kể cho mình cậu à?

- Không,cả đội trưởng nữa.

Kusanagi nhìn Ishigami. Mặt Ishigami trở nên xám xịt. Đôi mắt anh nhìn Yasuko, vằn lên những tia máu.

- Sao lại ở đây? – Ishigami lẩm bẩm.

Gương mặt bất động như thể bị đóng băng của Yasuko bỗng chốc vỡ vụn. Hai mắt chị đẫm nước mắt. Chị tiến lại gần Ishigami rồi bất ngờ quỳ sụp xuống.

- Em xin lỗi. Em rất xin lỗi. Vì mẹ con em… vì em mà… - Người chị rung lên.

- Cô nói gì thế? Cô… nói gì mà lạ thế… - Những lời nói nghe như đọc thần chú bật ra từ miệng Ishigami.

- Mẹ con em không thể hưởng hạnh phúc một mình… Em cũng phải trả giá. Em sẽ nhận hình phạt. Em sẽ chịu tội với anh. Em chỉ có thể làm được như vậy thôi. Em chỉ có thể làm được như vậy cho anh. Em xin lỗi. Em xin lỗi. – Yasuko chống hai tay, cúi gập đầu xuống đất.

Ishigami vừa lắc đầu vừa quay lưng đi. Khuôn mặt anh nhăn nhúm vì đau khổ. Rồi khi quay hẳn lưng về phía Yasuko, Ishigami giơ hai tay ôm đầu.

Anh hét lên như một con thú dữ. Một tiếng thét đau buồn, xen lẫn nỗi tuyệt vọng và hoang mang. m vang của nó lay động tất cả những người chứng kiến.

Nhân viên cảnh sát vội chạy tới để ngăn anh lại.

- Đừng động vào anh ấy! – Yugawa đứng ra chặn họ lại. – Ít nhất cũng để cho anh ấy khóc.

Yugawa tiến lại Ishigami, đặt tay lên vai anh.

Ishigami vẫn tiếp tục hét. Kusanagi nhìn như thể Ishigami đang dốc cạn linh hồn của chính mình.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Phía sau nghi can X - chương 35 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Phía sau nghi can X
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Phía sau nghi can X - chương 35. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.229603052139 sec