Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2)Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 88

Chương 88Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
65.3

Emily lảo đảo trên ghế và đứng bật dậy, há hốc miệng nhìn ông .

"Thật là điên! Cha say quá nên bị ảo giác rồi. Có lý do nào để cha muốn giết vợ Zack sao?"

"Không" .

Emily buông thõng tay xuống bàn làm việc của ông .

"Vậy tại sao cha lại nói chuyện này? Nó điên khúng quá".

"Đừng có nói vậy với cha! Hắn đã nói như vậy và đó là lời dối trá. Cha không điên. Cha chỉ sợ thôi, sao con không chịu hiểu?" ông than khóc.

"Ai bảo cha bị điên? Và tại sao cha lại sợ?" cô kiên nhẫn hỏi như thể cô đang mắc chứng lú lẫn tuổi già.

"Austin đã nói cha bị điên vào cái đêm cha giết hắn".

"Zachary Benedict đã giết Tony" Emily đoan chắc "ai cũng nghĩ vậy".

Hai mắt ông trở nên cuồng loạn vì sợ và ông uống cạn ly rượu,.

"Mọi người không nghĩ như vậy" ông nấc lên và ném ly xuống bàn "Những gã thám tử tư đã đến gặp cha hai lần kề từ tối qua. Bọn chúng hỏi cha đã ở đâu lúc xảy ra vụ án. Chúng đang làm việc cho ai đó, nhất định là vậy, nhưng chúng không chịu nói cho cha biết kẻ đó là ai. Có ai đó đang nghi ngờ cha, con yêu, con không thấy như vậy hay sao? Chúng đã biết Austin tống tiền cha, và chúng sẽ nhanh chóng tìm ra lý do tại sao hắn lại làm vậy, và rồi chúng sẽ biết cha đã giết Rachel và Austin".

Cố làm ra vẻ ngờ vực trong lúc từng thớ thịt trên người cô đang run rẩy dữ dội, Emily hỏi.

"Tại sao cha giết Rachel?"

Ông lấy tay vò tóc.

"Đừng ngu ngốc như thế - cha đã nhắm vào Austin! Cha muốn giết hắn, cha đã muốn hắn chết nhưng thằng ngốc Benedict đã thay đổi quyết định xem ai sẽ bị bắn trước - Austin hoặc Rachel".

Emily ra sức hít thở "Sao cha lại muốn giết Tony?"

"Con biết tại sao!" ông nói, đổ gục xuống ghế trong lúc hai hàng nước mắt lẵng lặng tuôn rơi "Hắn đưa cho đứa con gái yêu quý của cha thuốc phiện và khiến nó có thai. Con nghĩ cha không biết chứ gì, nhưng cha biết hết" ông nghiến răng và nhắm mắt lại "Con cứ bị ốm vào những buổi sáng, và cha đã gọi đến phòng khám của bác sĩ ở Dallas để hỏi xem có chuyện gì, và cô y tá đã kể cha nghe. Cô ta đã nghĩ cha là chồng con khi cha xưng tên" Chà tay vào mắt, ông ủ rũ nói "Con chỉ mới 16 tuổi, và hắn khiến con có thai và bỏ mặc con tự xoay xở phá thai một mình trong lúc hắn qua lại với con ả đàng điếm đó - Rachel - bọn chúng cười nói ngay sau lưng con. Và từ lúc con kết hôn thì hắn lại dọa sẽ kể cho chồng con nghe những chuyện trước đây hắn và con đã làm".

Emily nhấc tay khỏi ghế và để lại hai vệt hơi nước từ lòng bàn tay in sâu vào lớp da thuộc. Cô phải nuốt nghẹn hai lần trước khi có thể lên tiếng, nhưng những gì cô nói không thể sánh bằng cơn giận sôi gan đang quay cuồng trong tâm trí cô .

"Dick đã biết những việc đó cả mấy năm nay. Vài tuần trước con đã kể cho anh ấy nghe kẻ đó chính là Tony. Con giữ bí mật với cha suốt bấy lâu nay là vì con không muốn cha bị tổn thương hay cảm thấy nhục nhã vì con".

"Có ai đó biết việc cha làm" ông nói, hai tay ôm đầu, đôi vai rung lên theo từng cơn nức nở "Cha sẽ giết kẻ đó nếu cha biết hắn là ai - " ông ngẩng đầu lên, mắt nhìn lướt qua cửa phòng, tay ông lần mò trong ngăn kéo.

"Vậy tốt hơn ông nên bắt đầu từ tôi" chồng cô nói ngay ngoài cửa, rồi bước vào phòng và kéo một Emily đang run lẩy bẩy đứng lên "vì tôi cũng biết".

Thay vì kinh sợ, George McDaniels nhìn con gái và thì thầm bí ẩn .

"Cậu ta nói đúng, Emily. Cha e rằng cha sẽ phải giết chổng con" Ông đứng lên và Emily thấy ánh sáng chớp nhoáng của khẩu súng trong tay ông.

"Không" cô thét lên, lấy cơ thể mình làm khiên chắn trong lúc chồng cô cố đẩy cô qua một bên.

"Tránh ra, con yêu" cha cô ra lệnh "Cậu ta sẽ không đau đớn gì đâu. Cậu ta sẽ không cảm thấy gì hết. Cậu ta sẽ chết trước khi nằm xuống sàn nhà".

"Cha" cô khóc và đẩy Dick về phía cửa, tay cô dang rộng "nếu cha muốn bắn anh ấy thì phải bắn con trước. Cha - cha không muốn làm vậy phải không?"

Giọng Dick bình tĩnh lạ kì trong khi ngón tay anh đang găm chặt vào cánh tay cô, thúc ép cô lo cho sự an toàn của bản thân.

"Bỏ súng xuống đi George. Nếu ông giết tôi thì ông phải giết luôn Emily để ngăn cô ấy gọi cho cảnh sát, mà tôi biết ông không đời nào làm việc gì có thể gây thương tổn cho cô ấy. Ông chỉ cố bảo vệ Emily mà thôi".

Người đàn ông cầm súng tỏ ra nao núng, và Dick dịu dàng tiếp tục .

"Bỏ súng xuống và tôi sẽ cố giải thích cho mọi người hiểu là ông chỉ muốn bảo vệ cô ấy".

"Tôi mệt mỏi vì cứ mãi sợ hãi rồi" ông rên rỉ trong lúc Emily lách qua cánh cửa, chạy thẳng vào phòng ngủ của ông, chộp lấy điện thoại và gọi 911 "Tôi không thể ngủ".

Chậm chạp đi về trước, tay ông duỗi ra, Dick nói.

"Ông không cần phải sợ. Bác sĩ sẽ cho ông uống thuốc và ông sẽ ngủ được thôi".

"Mày đang cố lừa tao, thằng khốn!" McDaniels la lên, và Dick nhào tới khẩu súng khi ông ta chĩa nó ngang ngực anh.

Trong phòng ngủ Emily nghe một tiếng nổ chói tai rồi một tiếng va đập rất lớn xuống sàn nhà, cô đánh rơi điện thoại, quay người và nhào về phía chồng khi cô chạy khỏi phòng .

"Đừng có vào đó" anh cảnh cáo, kéo cô khỏi người anh và lôi cô trở vào phòng ngủ, nhấc điện thoại lên.

"Cha!" cô thét.

"Ông ấy vẫn ổn" Dick nói, cố vừa kiềm chế tâm trạng của cô vừa gọi điện kêu xe cứu thương "Cha em đập đầu xuống sàn trong lúc ông ấy ngã và giờ đang chảy máu như con heo bị chọc tiết".
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 88 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 88. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.260495901108 sec