Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2)Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 87

Chương 87Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
65.2

Emily nhấn chuông bên cạnh cánh cửa căn hộ cha cô, và sau một khoảng lặng chán nản ông ra mở cửa, với một ly whiskey trong tay.

"Emily, con yêu?" ông líu lưỡi nhìn cô bằng cặp mắt đỏ ngầu và bộ râu 3 ngày chưa cạo "Cha không biết tối nay con đến" Hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của chồng cô, ông khoát tay qua vai cô và kéo cô vào trong.

Ông đang say, Julie cảm thấy mệt mỏi và đau khổ khi nhìn qua căn phòng ảm đạm của ông, ông không say như chết nhưng cũng đã chuếnh choáng. Đã từng có lúc ông hoàn toàn kiêng rượu, nhưng trong vài năm gần đây tần suất say xỉn của ông đã tăng đột ngột.

"Sao cha không bật vài cái đèn?" cô dịu dàng đề nghị, với tay bật công tắc đèn phòng khách.

"Cha thích bóng tối" ông nói, đi ra sau cô và tắt công tắc "nó an toàn và dễ chịu".

"Con thì muốn có chút ánh sáng để Emily không vấp phải cái gì đó và tự giết cô ấy" Dick nói chắc nịch và bật đèn lên lại.

"Sao con lại đến đây?" ông hỏi Emily như thể Dick chưa từng nói "con chưa bao giờ quay lại gặp ta" ông than phiền.

"Tuần trước con có đến hai lần" cô nhắc ông nhớ "Để trả lời câu hỏi của cha thì lần này con đến là vì công việc. Kế toán của Dick có vài câu cần được trả lời trước khi ông ta ước tính thuế hay cái gì đó đại loại vậy".

"Chắc chắn rồi con yêu. Không vấn đề gì. Đi vào bàn làm việc của cha, toàn bộ hồ sơ của con cha đã lưu trong đó".

"Anh có vài cuộc điện thoại cần gọi" Dick nói với Emily "em hãy nói chuyện với cha và anh thì sẽ gọi điện ở - " anh nhín quanh quất nhưng không thấy điện thoại trong phòng khách.

"Trong bếp" Emily chỉ, Dick gật đầu và đi thẳng vào bếp.

Emily đi theo cha cô lên lầu, vào căn phòng ngủ ông đã cải biên thành phòng làm việc 5 năm về trước, ông ngồi xuống bàn giấy, đây là mặt phẳng sạch sẽ duy nhất trong nhà, nếu không tính đến lớp bụi phủ mờ bên trên. Những ngăn tủ trên tường thì treo đầy hình Emily - lúc mới sinh, lúc chập chững biết đi, lúc lên 4, lúc học ba lê, lúc mặc trang phục Haloween, trong vai chính đầu tiên, lúc 13 với mái tóc đuôi ngựa, tuổi 15 với đóa hoa cài ngực từ một cậu trai. Bây giờ khi nhìn lại những tấm ảnh này, lần đầu tiên Emily nhận ra ông đã ở cùng cô trong hầu hết những khoảng khắc đó. Và rồi cô chú ý đến một việc khác - ánh sáng le lói từ ngọn đén trên chiếc bàn bám bụi của ông đã cho thấy những tấm ảnh đã được lau chùi gần đây.

"Con muốn biết gì con yêu?" ông nói rồi hớp thêm ngụm rượu.

Emily đã từng đề cập đến việc đưa ông đi cai chứng nghiện rượu, nhưng cả hai lần gần nhất phản ứng của ông chuyển từ bực bội sang giận điên. Thu hết can đàm cô vào thẳng vấn đề.

"Cha ơi, cha biết là con biết ơn cha như thế nào vì những khoản đầu tư cha đã làm cho quỹ tín nhiệm của con trong suốt bao năm qua. Cha biết phải không?" cô gợi ý trong lúc ông khoanh tay lại và nhìn cô chằm chằm.

"Tất nhiên là cha biết. Cha đã thu vén từng đồng con kiếm được và giữ gìn nó bằng cả mạng sống. Cha không chi tiêu gì cho bản thân mình ngoại trừ đồng lương 20 đô 1 giờ sau khi con đã khăng khăng đòi cha làm vậy. Ngày đó con thật đáng yêu" ông tiếc nuối nói "mười sáu tuổi và đứng trước mặt cha yêu cầu nếu cha không rút số tiền lớn hơn thì con sẽ sa thải cha".

"Đúng vậy" Emily nói ngay "Vậy nên con không muốn cha nghĩ là con đang nghi ngờ tính liêm chính của cha với câu hỏi tiếp theo. Con chỉ muốn hiểu lý do của cha. Con không than trách gì về số tiền con bị thất thoát".

"Tiền bị thất thoát?" ông giận dữ nói "Con đang nói cái quỷ gì vậy?"

"Con muốn nói đến 4 triệu đô cha đã đầu tư vào công ty của Tony Austin trong suốt 5 năm qua. Cổ phần đó không có chút giá trị nào. Tại sao cha lại làm vậy? Cha biết là con ghét hắn ta, và cha luôn tạo cho con cảm giác là cha khinh miệt hắn còn nhiều hơn con nữa".

Trong thoáng chốc ông không hề nhúc nhích, nhưng rồi ông chậm chạp ngẩng đầu lên, đôi mắt lõm sâu nhìn như than cháy, và Emily tự động tựa sát vào ghế.

"Austin" ông êm ái nói, nụ cười của ông lúc đầu hiểm độc sau đó chuyển sang dễ chịu "Con không cần phải lo lắng về hắn nữa, con yêu. Cha đã chăm sóc hắn rồi. Chúng ta không phải mua những cổ phần giả mạo của hắn nữa, và sẽ coi nó như một bí mật nho nhỏ giữa hai cha con".

"Tại sao ngay từ đầu chúng ta phải mua những cổ phần giả mạo của hắn?" Emily hỏi, cảm thấy bất an trước thái độ, giọng nói của ông và ánh sáng leo lét trong căn phòng âm u.

"Hắn buộc cha mua. Cha không muốn. Bây giờ thì hắn đã chết và cha không cần phải mua chúng nữa".

"Làm thế nào hắn có thể buộc cha đầu tư 4 triệu đô tiền của con nếu cha không muốn làm?" câu hỏi của cô trở nên bức bách nhiều hơn cô dự định.

"Đừng có nói kiểu đó với cha, Missy" ông giận dữ quát "Cha cho con ăn tát bây giờ".

Emily quá kinh ngạc trước thái độ đe dọa của người đàn ông chưa một lần nào ra tay đánh cô đến mức cô phải đứng lên .

"Chúng ta sẽ nói tiếp khi nào cha bình tĩnh lại".

"Đợi đã!" Với một vận tốc đáng ngạc nhiên, ông chạy dọc qua bàn và túm lấy tay cô. "Đừng bỏ cha, con yêu. Cha sợ quá. Chỉ có vậy thôi. Mấy ngày nay cha không ngủ được chỉ vì cha sợ. Cha không bao giờ tổn thương con. Con biết mà".

Trông ông có vẻ kinh sợ thật lòng, và Emily rung lên vì điều đó. Vỗ nhẹ lên bàn tay ông, cô cảm thấy mình như cha mẹ chứ không còn là con cái nữa, và cô ôn tồn nói .

"Con sẽ không đi đâu cha. Đừng sợ. Kề cho con nghe có chuyện gì không ổn, con sẽ hiểu mà".

"Con sẽ giữ bí mật chứ? Con thề đi" cô gật đầu, nhăn mặt trước lời khẩn xin trẻ con "Austin buộc cha mua cổ phần. Hắn - hắn tống tiền chúng ta. Trong 5 năm qua thằng khốn đó đã hút cạn tiền của chúng ta".

"Chúng ta?" Cô buộc miệng với vẻ hoài nghi và thiếu kiên nhẫn.

"Con và cha cùng một phe mà. Khi một người có chuyện thì người kia cũng sẽ không ổn, không phải sao?"

"Con -con đoán vậy" cô thận trọng, cố giữ giọng không rung rung "Tại sao Tony lại tống tiền ... chúng ta?"

"Bởi vì" cha cô nói, giọng ông giờ đây chỉ còn là lời thì thầm bí ẩn "Hắn biết chúng ta đã giết Rachel".
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 87 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 87. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.237362146378 sec