Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2)Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 86

Chương 86Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 65

65.1

"Chắc có nhầm lẫn gì rồi" Emily nhìn từ chồng đến nhân viên kế toán của anh, "cha em sẽ không bao giờ mua cổ phần hay đầu tư bất kì cái gì có dính đến Tony Austin, nhất là khi ông biết có liên can đến hắn".

"Chứng cứ cho ta thấy điều ngược lại, thưa cô McDaniels" Edwin Fairchild ôn tồn nói "Trong vòng hơn 5 năm qua ông ấy đã đầu tư hơn 4 triệu đô trong quỹ tín nhiệm của cô vào công ty chế tác TA của ông Austin. Và chuyện đó diễn ra khá công khai. Tôi cam đoan với cô là mặc dù mấy khoản tiền đó không sinh ra lợi lộc gì cho cha cô vì Austin hiển nhiên đã sử dụng vào cuộc sống xa hoa của ông ta, nhưng cha cô có vẻ không làm gì vi phạm pháp luật" Edwin trấn an cô trong lúc cô đang đứng nhìn ông ta trân trối "Cha cô đã mua bán cổ phần cho cô trong công ty TA và những cổ phần đó được mang tên cô. Lời khuyên duy nhất của tôi vào lúc này với tư cách là tư vấn tài chính mới của cô là cô hãy bán tất cả cổ phần cho những người thừa kế của Austin hoặc là bán đổ bán tháo cũng được, và chúng ta sẽ giảm thiều tổn thất trong đợt hoàn thuế tiếp theo".

Emily đấu tranh chuyển đổi những suy nghĩ thành câu nói trôi chảy.

"Cha tôi nói gì về mấy khoản đầu tư thất bại vào hãng chế tác TA?"

"Tôi không ở vị trí có thể bàn bạc với ông ấy câu hỏi này hoặc đưa ra bất cứ nhận xét nào về những nhận định của ông. Cha cô đã đảm trách quỹ tín nhiệm của cô từ lúc cô còn là một đứa trẻ, và tôi hiểu rằng, việc chọn lựa đầu tư tiền bạc của cô ra sao vẫn thuộc thẩm quyền của ông ấy. Lý do tôi mạn phép can thiệp vào việc lần này là vì tôi phụ trách sổ sách chồng cô nhiều năm rồi và giờ hai người đã kết hôn nên sẽ có một số vấn đề về báo cáo hoàn thuế vào năm tới".

"Có lẽ cha tôi không biết Tony Austin là chủ hãng chế tác phim TA" Emily tuyên bố.

Cặp lông mày bạc trắng của Fairchild nhướng lên báo hiệu ý tưởng đó là một sai lầm.

"Nếu đó là việc cô muốn tin".

"Giờ không phài lúc hỏi tôi muốn tin cái gì" cô cười khó nhọc "Chỉ là cha tôi đã bị lừa mua cổ phần trong công ty của Austin một cách cay đắng... Quỷ thật. Ông ấy khinh miệt gã đó".

"Anh không hiểu làm sao cha em có thể bị lừa." Chồng cô lên tiếng theo hướng trung lập vì biết cô rất nhạy cảm với những chuyện liên quan đến cha cô "Edwin và anh đã thảo luận qua điện thoại vào sáng sớm hôm nay, và khá rõ ràng cha em đã mua cổ phần trực tiếp từ Austin".

"Cái gì khiến anh nói vậy?"

"Bởi vì TA không có giao dịch qua sàn chứng khoán. Như những gì Edwin vừa mới đề cập vài phút trước thì nó là một công ty riêng, và cách duy nhất để mua cổ phần là phải thông qua Austin hoặc người đại diện của hắn".

Emily nhìn chồng và ông kế toán già "Vậy hắn có người đại diện nào không?"

Fairchild lắc đầu và đeo kiếng vào rồi rút ra vài tập tài liệu.

"Hắn ta chưa từng chi trả cho bất kì ai làm người đại diện hoặc làm nhân viên cho hắn cả. Theo trương mục sổ sách của hãng chế tác phim TA được lưu giữ ở Sacramento thì Austin vừa là quản lý, giám đốc và nhân viên." Tháo kiếng ra và liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ Rolex đang đeo trên tay, ông nói "Tôi thấy đã hơn 6 giờ tối rồi. Tôi không định giữ hai người ở lại trễ đến thế này, nhưng chúng ta cần phải bàn cho xong. Nếu hai người định bán cổ phần lại cho những người thừa kế của Austin thì nên liên lạc với họ càng sớm càng tốt, mặc khác tất cả những người đó đều đang bị ràng buộc bởi những thủ tục pháp lí, cô càng bán hết cổ phần sớm được chừng nào thì tôi càng nhanh hoàn tất dự toán thuế năm tới cho cô".

Dick gật đầu và Fairchild quay sang Emily, nói giọng hòa hoãn.

"Đừng buồn cô McDaniels, dù cha cô đã làm mất của cô 4 triệu đô nhưng chúng ta có thể bù lại bằng báo cáo hoàn thuế, phần thuế đó sẽ giảm thiểu tồn thất xuống dưới mức 3 triệu đô".

"Tôi không hiểu gì về tài chính hay thuế" Emily nói với hai người "Cha tôi lo việc đó dùm tôi".

"Vậy cô nên thảo luận cổ phần TA với cha cô. Ông ta đã mua khoảng gần 20 lần trong 5 năm qua, có khi ông ấy có sẵn chiến lược nào đó trong đầu mà chúng ta không biết. Có thể ông sẽ cho cô vài lý do để giữ số cổ phần ấy lâu hơn chút nữa".

Emily bắt tay Fairchild.

"Cảm ơn ông Fairchild, tôi sẽ làm theo lời ông nói".

"Trước khi cô đi" Fairchild nói trong lúc Emily níu lấy cánh tay chồng cô "Tôi muốn nói rõ là đối với những khoản đầu tư khác bằng tiền của cô mà cha cô đã thực hiện thì không có gì đáng chê trách, ông ấy đã đầu tư rất khôn ngoan và ghi lại thu chi cẩn thận từng cắt một trong suốt 15 năm qua, bao gồm khoản đầu tư vào TA".

Nét mặt Emily căng cứng.

"Tôi không cần ông hay một ai khác nhắc cho tôi nhớ cha tôi đã làm việc cho lợi ích tốt nhất của tôi. Ông ấy luôn như vậy".

Trong xe Emily ngồi quan sát chồng điều khiển chiếc BMW sáng loáng giữa giờ tan tầm.

"Em đã thô lỗ với ông ấy phải không?" cô hỏi.

Dick bắn cho cô cái nhìn nhăn nhó khi họ dừng xe trước đèn đỏ.

"Em chỉ tự vệ chứ không thô lỗ. Nhưng em luôn tỏ ra phòng vệ mỗi khi có chuyện liên quan đến cha em".

"Em biết" cô thở dài "Nhưng có một lý do".

"Em yêu thương cha em và ông ấy đã hy sinh cả cuộc đời mình vì em" Dick kể lể.

Emily chuyển tia nhìn từ tay anh sang hộp số xe.

"Còn một lý do khác nữa. Đó là một scandal nổi tiếng, ngày xưa có rất nhiều bậc cha mẹ của những đứa trẻ siêu sao đã tiêu xài hoang phí, hay thậm chí là cướp đoạt từng xu một con họ kiếm được. Cha em thì làm ngược lại. Mặc dù luật pháp ngăn cản cha mẹ làm việc đó thì vẫn có rất nhiều kẻ còn đối xử với cha em như thể ông đang sống bám vào em vậy đó."

"Hẳn là bọn họ không nhìn thấy những việc ông làm hoặc không hiểu rõ cha em cho lắm" Dick nói trong lúc chuyển xe từ số 2 sang số 3 vì xe cộ xung quanh bắt đầu di chuyển "Cha em đã không sơn lại tường trong 10 năm nay, và ông cũng cần đồ nội thất mới. Hàng xóm thì cách nhà ông khá xa và vài năm nữa thì chỗ đó sẽ không còn đủ an toàn cho ông nữa".

"Em biết chuyện đó, nhưng cha em ghét tiêu tiền." cô quay lại chủ để ban đầu "Anh không thể hình dung ông ấy đã xấu hổ như thế nào với tư cách là cha em. Em vẫn còn nhớ lúc ông mua một chiếc xe mới vào khoảng 5 năm trước. Người bán xe đã vui vẻ chào mời ông một chiếc Chevrolet cho đến khi em bước vào giúp ông chọn màu. Ngay khi gã đó nhận ra em là ai và cha em là ai thì hắn bắt đầu dùng cái giọng đáng tởm tự tin của mình 'chuyện này thay đổi mọi thứ, ông McDaniels! Tôi chắc con gái ông sẽ thích ông có một chiếc Seville mới cóng hơn đó'".

"Nếu những gì người ta nghĩ về cha em làm ông thấy cảm thấy khó chịu" Dick nói, quên mất che dấu cảm giác chán ghét cha cô "thì ông ấy nên tìm cho mình một việc làm tốt đẹp, đáng được kính trọng bên cạnh coi sóc Emily bé bỏng. Vậy mà có khi ông sẽ khỏi tự chuốc mình say và ngồi tiếc nuối vì Emily bé bỏng đã trưởng thành và đi lấy chồng" Từ khóe mắt của anh, Dick nhìn thấy mặt cô xịu xuống và anh choàng tay ngang qua ghế tới bờ vai cứng đơ của cô "Anh xin lỗi" anh nói "Anh là tên ngốc hay ghen tị với tình cảm khắng khít giữa vợ và cha vợ thôi. Tha lỗi cho anh nhé?"

Cô gật đầu và cọ má vào gan bàn tay anh, nhưng gương mặt xinh đẹp của cô vẫn tỏ vẻ đăm chiêu và anh nhìn thấy.

"Không, em chưa bỏ qua" anh nói, cố kéo cô khỏi tâm trạng ủ rũ khác thường "Một lời xin lỗi là chưa đủ. Anh đáng bị đánh vào mông. Anh đáng phải" anh lưỡng lự suy nghĩ "đưa em tới quán Anthony tối nay và đãi em bữa tối đắt đỏ nhất Los Angeles và ngồi đó cho trong lúc mọi người há hốc mồm nhìn vợ anh!".

Cô cười với anh, lúm đồng tiền nổi tiếng của cô lộ rõ và anh chạm nhẹ vào một bên mặt cô và dịu dàng nói .

"Anh yêu em, Emily" Anh trêu thêm "Cho dù em có vài vết lõm buồn cười trên mặt thì anh vẫn yêu em. Không phải gã nào cũng chú ý tới sản phẩm kém chất lượng như anh đâu".

Cô cười rũ ra và anh toét miệng, nhưng nụ cười của anh hơi nhạt đi khi cô thách thức.

"Anh có đủ yêu em để chở em đi gặp cha em trước khi ăn tối không vậy?"

"Tại sao?" anh cáu gắt.

"Vì em phải nói chuyện với ông về khoản tiền ông đã đầu tư với Austin. Em không thể lý giải nổi, và việc đó làm em phát điên".

"Anh đoán" Dick nói, bật đèn hiệu và chuyển làn xe về hướng nhà cha cô "Anh yêu em nhiều đến cỡ đó".

***.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 86 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Perfect (Hoàn hảo) (Second Opportunities #2) - chương 86. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.264217853546 sec