Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ)Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ) - chương 51

Chương 51Tải chương
Ngôn tình 2 > Truyện sắc
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 56 Đặt tên

“Ôi…” Thật sự rất đáng yêu, Điền Hân nghĩ, không ngừng phát ra tiếng woa woa ngạc nhiên, Tiểu Bạch sư cùng nàng chơi một hồi dường như có chút mệt, ngáp một cái, sau đó lừ đừ đi tới gần Mộ Sa, cọ cọ ở bên chân nàng ấy, ô ô kêu hai tiếng, giống như năn nỉ cô ôm.

Mộ Sa lập tức nằm xuống bên cạnh Tiểu sư tử, vẻ mặt dịu dàng vuốt ve, nhẹ nhàng âu yếm trên lưng Tiểu Bạch sư, Tiểu Bạch sư thoải mái nhắm mắt lại, đầu gối lên cánh tay của nàng ấy an tâm đi vào giấc ngủ .

Nhìn dáng vẻ rất đáng yêu, khiến Điền Hân thiếu chút nữa không kìm được lại muốn xán lại. Ryan thấy nàng dường như còn muốn ở đây đợi Tiểu Bạch sư tỉnh ngủ, liền nhanh chóng ôm nàng đi về nhà.

Vào đến nhà, Điền Hân vẫn còn phấn khích, hưng phấn quấn lấy Ryan hỏi: “Ryan, Tiểu Bạch sư đáng yêu quá đúng không?”

“Đáng yêu, đáng yêu.” Ryan nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, vừa thu xếp lấy cho nàng chút đồ ăn, vừa thuận miệng có lệ nói. Tiểu thú kia nhìn bộ dạng quả thật cũng không tệ lắm, toàn thân trắng tinh.

Tuy sinh thiếu tháng nhìn có vẻ suy yếu, nhưng nó chỉ mới vừa sinh ra, kế thừa huyết thống tốt đẹp của Chelsea, trưởng thành sẽ có sức chiến đấu cường hãn hùng mạnh của Sư tộc, hắn thật sự không thấy nó có điểm đáng yêu nào, giống đực thú nhân mới sinh ra trước đây không phải đều như vậy sao?

Hơn nữa đáng yêu đối với giống đực mà nói, hẳn là không phải ưu điểm. Song Điền Hân nói đáng yêu, thì là đáng yêu, chỉ cần nàng cao hứng là tốt rồi.

Nhớ lại dáng vẻ tiểu sư tử ngây thơ lúc nãy, hai mắt Điền Hân tỏa sáng: “Tiểu Bạch sư thật sự là rất đáng yêu, thật là muốn được ôm nó, hôn nó, chút nữa nó tỉnh ngủ chúng ta lại qua chơi được không?”

Điền Hân hiện tại hồn vía đều bị tên tiểu tử đáng yêu Tiểu Bạch sư bắt mất, vừa mới rồi khỏi trong chốc lát, đã nhớ không chịu được, nàng ưỡn thắt lưng lên, cầm tay Ryan năn nỉ.

Ryan nhìn nàng bất đắc dĩ thở dài nói: “Em đừng quấy, ngày mai chúng mình lại qua, Mộ Sa vừa mới sinh cần được nghỉ ngơi, tiểu sư tử cũng không đủ tháng, cũng phải nghỉ ngơi, chúng mình không nên quấy rầy bọn họ đúng không?”

Điền Hân ngẫm lại thấy cũng đúng, nhưng có chút thất vọng nghiêng về phía trước ôm thắt lưng Ryan nói: “Chồng ơi, chúng ta cũng sinh tiểu sư tử để chơi đùa đi.”

Lúc trước nàng vẫn còn lo lắng sinh ra mặt người mình sư tử, hoặc là mặt sư tử mình quái vật, hiện tại nàng thấy Tiểu Bạch sư của Mộ Sa, nàng hoàn toàn không còn lo lắng, còn hận không thể cũng sinh ra một Tiểu sư tử để chơi đùa.

Ryan nghe nàng nói lại nhịn không được thở dài, không thể nói trước có sinh tiểu sư tử hay không.

Sinh ra tiểu sư tử cũng không phải hắn quyết định, nàng nói muốn sinh tiểu sư tử để chơi đùa, làm hắn không nói nên lời. Hắn hao hết tâm tư và sức lực tưới tiêu mấy tháng trời mới có cục cưng, thế nhưng lại là “đồ chơi” cho nàng, tuy nhiên để nàng vui, Ryan vẫn là thuận theo nàng nói: “Được, chúng ta cũng sinh tiểu sư tử.”

“Đúng rồi.” Điền Hân như nghĩ ra gì đó ngẩng đầu lên nói: “Em sinh tiểu sư tử thì ắt nó màu vàng?”

Ryan gật đầu, nói: “Đương nhiên là màu vàng, anh là Kim sư mà.” Nếu như sinh ra tiểu sư tử màu khác mới là kỳ quái.

Điền Hân gật gật đầu, tuy rằng tiểu Kim sư không đáng yêu bằng Tiểu Bạch sư, nhưng cũng có bộ lông mềm mềm, chơi đùa cũng tốt lắm, giờ phút này trong đầu nàng xuất hiện tiểu kim sư.

“Đúng rồi, Mộ Sa đặt tên cho Tiểu Bạch sư là gì?”

Ryan suy nghĩ, lắc lắc đầu nói: “Hình như không có, chắc là chưa kịp quyết định.”

Điền Hân gật gật đầu, lập tức nói: “Vậy chúng mình đặt tên trước cho con đi, chứ không đến lúc đó đột ngột cũng không đặt tên được, chúng mình còn chưa nghĩ ra tên.”

“Còn không biết là giống cái hay giống đực thì đặt tên con như thế nào.” Tên chỉ để xưng hô mà thôi, cục cưng sinh ra tùy tiện chọn cái tên là được rồi, Ryan thật sự không biết có gì quan trọng mà phải nghĩ.

“Là con trai hay con gái chứ, cái gì mà giống cái giống đực khó nghe gần chết.”
Điền Hân bất mãn hắn gọi cục cưng là giống cái giống đực, giống như là động vật, cho nên mỗi lần Ryan gọi như thế nàng đều phải sửa cho đúng.

“Được được, là con trai con gái, không biết là con trai hay con gái làm sao gọi tên.” Ryan thỏa hiệp nói, hắn lại quên mất phải gọi là con trai con gái.

“Vậy thì đặt sẵn trước một tên con trai một tên con gái. Con gái tên Điền Điềm, được không?” Ryan bọn họ đều không có họ, cho nên Điền Hân muốn cho con gái cùng họ với nàng


Chương 57 : Mộ Hàng

“Uhm… Em đặt tên gì cũng được.” Cục cưng tên là gì, hắn không có ý kiến, chỉ mong cục cưng có thể bình an chào đời là tốt rồi.

“Nếu là con trai, tên Rayne được không?”

“Được.”

“Không được, không được, Ryan, Rayne, nghe giống như anh em, nếu không kêu Reithy.”

“Cũng được.”

“Không được, không được, Reithy giống tên con gái, nếu không kêu Rhett?”

“Được.”

Điền Hân bất mãn hắn cái gì cũng đều nói được, giống như nói cho có lệ với nàng. Nàng cấu hắn một cái, Ryan đau điếng người kêu lên, Điền Hân ngẩng đầu lên trừng mắt giận với hắn: “Cục cưng không phải con anh sao, anh không quan tâm tên con sao?”

Thấy nàng tức giận, Ryan cúi đầu hôn nàng, trấn an nói: “Em đừng giận, đừng tức giận, anh làm sao có thể không quan tâm cục cưng, anh cảm thấy con gọi tên gì cũng tốt, chỉ cần con có thể bình an cho đến lúc sinh ra.”

Điền Hân nghe hắn trả lời cũng vừa lòng, không náo loạn nữa, thuận thế làm ổ trong lòng hắn, suy tư nên đặt tên cho con là gì, nghĩ được tên hay lại nói cho Ryan. Nhưng rồi chả mấy chốc nàng cũng im bặt.



Sau đó nàng thật sự không nghĩ ra được, lại bắt Ryan nghĩ, nhưng mỗi lần Ryan nói một cái tên đã bị nàng lấy lý do thế này thế kia bác bỏ, cứ thế suy nghĩ cả buổi tối cũng không tìm được tên cho cục cưng.

Sáng sớm hôm sau, Điền Hân muốn đi thăm Tiểu Bạch sư, Ryan dỗ nửa ngày, cuối cùng cũng bắt nàng ăn xong điểm tâm rồi mới qua.

Lúc Điền Hân sang, vừa vặn Tiểu Bạch Sư cũng ăn no, ở trong lòng Mộ Sa cọ cọ làm nũng.

Điền Hân thấy, vội vàng đi tới, vỗ vỗ tay với Tiểu Bạch Sư, ý muốn ôm nó. Tiểu Bạch Sư không sợ người lạ, lủi vào lòng Điền Hân, sau đó cọ cọ trong ngực nàng, như chú mèo nhỏ giơ chân trước để lên ngực Điền Hân, đầu nhỏ úp sấp trên ngực nàng, tựa cuộn bông nhỏ thật đáng yêu vô cùng. (Còn nhỏ mà đã biết chiếm tiện nghi =.=)

Lòng Điền Hân lập tức dịu đi hơn phân nửa, tình thương của mẹ thoáng cái nổi lên, bế Tiểu Bạch Sư hôn mạnh vài cái, Ryan đứng cạnh không khỏi thấy ganh tỵ. Hắn liền tìm cớ nói để Tiểu Bạch sư luyện tập kỹ xảo đi săn, sau đó lấy cuộn chỉ cho Tiểu Bạch Sư mang lên trên giường chơi.

Điền Hân thực bất mãn nhìn Ryan cướp Tiểu Bạch Sư trong lòng nàng, hung hăng trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, tuy nhiên Tiểu Bạch Sư lại vồ lại cắn cuộn chỉ chơi không biết chán, nàng cũng không phải không biết xấu hổ lại bắt nó ôm trong lòng, đành ngồi ở bên giường nói chuyện phiếm cùng Mộ Sa.

“Mộ Sa, hai người đặt tên Tiểu Bạch Sư là gì?” Điền Hân tò mò hỏi.

Mộ Sa nhìn con, dịu dàng cười cười, sau đó quay đầu nói: “Mộ Hàng.”

“Đặt tên mang họ cô?” Điền Hân giật mình nói.

Mộ Sa có chút ngượng ngùng gật gật đầu, ánh mắt ngắm một chỗ khác không biết Ryan thấp giọng nói cái gì với Chelsea, nhẹ giọng nói: “Anh ấy nói, đứa nhỏ để tôi đặt tên, tôi hỏi anh ấy họ gì, anh ấy nói anh ấy không có họ, nên cho đứa nhỏ theo họ tôi.”

Điền Hân gật gật đầu, hiện giờ ở nơi đây có rất nhiều giống đực thú nhân tốt, ít nhất bọn họ không có tư tưởng đứa nhỏ nhất định phải mang họ cha, bọn họ về phương diện này tiến bộ hơn nhiều.

Điền Hân lại đột nhiên nhớ tới một sự kiện, vẻ mặt nghiêm chỉnh, hỏi: “Đúng rồi, tôi nghe Ryan nói, cô bị đẩy ngã sấp xuống, mới sinh non, biết hung thủ là ai chưa.?”

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ) - chương 51 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ) - chương 51. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.252758979797 sec