Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ)Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ) - chương 36

Chương 36Tải chương
Ngôn tình 2 > Truyện sắc
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 40 : Rượu trái cây

Đại quy đầu bị dòng chất lỏng nóng hổi tưới lên, Ryan cảm thấy một dòng điện chạy dọc toàn thân, sảng khoái vô cùng, nhưng vẫn thương nàng bị đè bên dưới, tiểu huyệt mảnh mai chưa hết sưng hẳn, không đành lòng ép buộc nàng, cho nên không đè nén khoái cảm bản thân, ra sức đâm đại quy đầu hướng cửa tử cung, tinh dịch nóng hổi phun ra.

“Ưm…” Điền Hân người nóng rực ngẩng đầu lên rên một tiếng thật dài, rồi lập tức xụi lơ, há to miệng thở gấp.

Ryan đè trên người nàng nghỉ một hồi, ôm nàng xoay người, khiến nàng nằm gọn trong lòng hắn, rồi cúi đầu hôn khuôn mặt nhỏ nhắn ẩm ướt của nàng, đùa giỡn nói: “Kêu lớn vậy, thoải mái sao? Hử?”

Cảm giác được đại nhục bổng hơi mềm của hắn cắm sâu trong hoa huyệt, Điền Hân sợ hắn lại nổi hứng muốn ép buộc nàng, cho nên thực ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn không dám động đậy, thực sự cầu thị gật đầu, lần này hắn ôn nhu rất nhiều, khiến nàng quả thật rất thoải mái. Nhớ tới vừa rồi chính mình chủ động ngồi trên người hắn, còn gắt gao níu chặt hắn không cho hắn rút đại nhục bổng ra, Điền Hân xấu hổ đến nỗi mặt lúc đỏ lúc trắng, trời ạ, nàng sao lại dâm đãng như vậy.

“Nói đi, không thoải mái sao?” Không nghe thấy đáp án vừa lòng, bàn tay Ryan bất mãn lướt dọc xuống tấm lưng trần của nàng, dừng lại ở mông nàng, không nhẹ không nặng vỗ hai cái, truy vấn.

Điền Hân ăn đau nhíu mày, nắm tay đấm nhẹ lên ngực hắn, thẹn thùng nhỏ giọng nói: “Thoải mái.”

“Ha ha…” Ryan cười khẽ, thay đổi động tác, bàn tay vuốt ve mông nàng, đắc ý hỏi: “Giống như anh nói phải không?”
Điền Hân nghe vậy thiếu chút nữa nghẹn chết, hắn thật sự là da mặt dày, vấn đề xấu hổ như vậy hắn còn mở miệng hỏi. Nhất thời cảm thấy trên mặt nong nóng, vừa thẹn vừa giận mím môi không chịu trả lời.

Nàng không trả lời, Ryan coi như nàng đồng ý, sung sướng tiếp tục nói: “Anh sau này sẽ ngày nào cũng làm hết, tiểu huyệt em cũng thật thích, vừa ướt vừa chặt, hại anh không rút nhục bổng ra được.”

“A…Hỗn đản, anh im ngay.” Nghe hắn càng nói càng hạ lưu, Điền Hân mặt đỏ như sắp bị thiêu, thật sự không thể nhịn được nữa mắng lớn.

“Được được, anh không nói, anh làm được không?” Ryan nhìn nàng giống như một tiểu thú khóc lóc om sòm, trợn mắt lên rất đáng yêu, cười ôm sát nàng, vỗ nhẹ lưng nàng trấn an.

“Chết tiệt…” Điền Hân tức giận không được, lại cố kỵ hung khí trong hoa huyệt, lại không dám giãy dụa, đành phải thở phì phì cào lưng hắn cho hả giận.

“Ư…Ngoan nào, đừng náo loạn, chúng ta không náo loạn, anh tối hôm qua một đêm không ngủ, mới nãy lại bận cho em ăn no mệt không chịu nổi, cho anh ngủ chút đi? Nha? Đừng náo loạn.” Ryan sau lưng bị nàng cào từng vết đỏ hồng, vì đau đớn mà cảm giác hạ thân hắn lại nóng lên, vội vàng dỗ nàng dừng tay.

Điền Hân giận không được, trừng mắt nhìn hắn cái miệng nhỏ nhắn không ngừng đóng mở ồn ào: “Ai náo loạn, ai náo loạn, anh là tên chết tiệt, khốn khiếp, làm em mệt chết, ai muốn anh làm, là chính anh háo sắc khi dễ em, được tiện nghi còn khoe mã, anh còn biết xấu hổ hay không…Ư…” Ryan thấy nàng ồn ào, liền cúi đầu hôn mút cái miệng nhỏ nhắn của nàng.

Nửa ngày sau mới buông ra khiến Điền Hân thở hổn hển, nàng bị hôn choáng váng mơ hồ, cũng quên tranh luận cùng hắn, cả người vô lực nằm trong lòng hắn, lại được hắn vuốt ve sau lưng, không bao lâu liền ngủ.
Ryan cúi đầu nhìn vật nhỏ trong lòng đã ngủ say, cảm thấy mỹ mãn, ôm nàng vào lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu nàng, tay ôm chặt thắt lưng nàng, không bao lâu sau, hô hấp cũng đều đặn.

“Bảo bối, tỉnh dậy đi.” Điền Hân bị đánh thức, xoa xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, rất không cao hứng nhướng mày nhìn về phía Ryan vừa đánh thức nàng, khốn khiếp, chết tiệt, ép buộc xong còn không cho nàng ngủ, rốt cuộc muốn làm cái gì.

“Ngoan nào, đứng lên đi, Chelsea vừa rồi đến bảo chúng ta đi ăn cơm chiều chúc mừng chúng ta đánh thắng trận, nói Mộ Sa có ủ ít rượu trái cây, mời chúng ta cùng thưởng thức. Ăn xong cơm chiều, chúng ta lại ngủ tiếp được không?” Ryan ôn nhu nhỏ nhẹ gọi nàng dậy.

Nghe nói có rượu trái cây của Mộ Sa, Điền Hân cũng hứng khởi, rượu trái cây này chẳng lẽ là dùng quả dại ủ sao, nàng thật đúng chưa uống qua, thế là lăn lông lốc từ trên giường đứng dậy, nhanh chóng mặc quần áo, chạy tới phòng tắm đơn giản súc miệng một chút, rồi theo Ryan cùng nhau tới nhà Chelsea.

Lúc này Mộ Sa đã làm xong cơm chiều, có thịt nướng, có thịt hầm, còn có canh cùng rau xanh, tại dị thế này mà nói đã là một bữa tối phong phú rồi.

Mộ Sa thấy hai người, nhiệt tình tiếp đón hai người ngồi xuống, lại bảo Chelsea đem cái bình lớn bên cạnh mở ra, một mùi hương thơm ngào ngạt bay ra, Điền Hân không khỏi nuốt nước miếng một cái, Wow, thơm quá.

Chelsea rót đầy rượu vào bốn cái chén gỗ lớn đặt trước mặt bốn người, Điền Hân nhanh chóng nâng cái chén lên uống một ngụm, ừm, ngọt ngào lại nồng nàn, hương lan tỏa bốn phương, miệng vẫn lưu dư hương, không khỏi tán thưởng nói: “Ngon quá.”

Ryan và Chelsea cũng nâng chén uống một ngụm, đều không tự chủ gật đầu, nhìn bọn họ ba người đều thích uống, Mộ Sa cảm thấy rất thành công. Không ngờ thí nghiệm thành công, từ giờ trái cây ăn không hết, cuối cùng cũng không cần lãng phí ném đi, có thể làm thành rượu trái cây, còn có thể đem phương pháp dạy cho mọi người, giúp mọi người cùng nhau ủ để uống.

Mộ Sa âm thầm suy nghĩ, Điền Hân đã uống hết rượu trong chén, nâng chén nhìn Chelsea, nhờ hắn rót thêm một ly. Mộ Sa vội vàng ngăn lại, khuyên nhủ: “Cô hiện tại đang mang thai, uống ít thôi.” Rượu trái cây, tuy rằng ngọt ngào dịu nhẹ, nhưng rốt cuộc vẫn chứa cồn, uống hơn chỉ sợ không tốt cho thai nhi.

Ryan nghe nói mang thai không thể uống nhiều, vội vàng đoạt cái chén lại, một ngụm uống cạn. Điền Hân tửu lượng tốt, vừa mới uống một ly, đã muốn uống thêm, thấy hắn đoạt chén mình, làm nàng không uống được, lại nghĩ tới hắn là đầu sỏ hại nàng mang thai, nhất thời không chịu được, cũng không bận tâm có người khác liền cướp lại. Ryan cố ý chọc nàng, cứ giơ cái chén lên cao, làm cho nàng không với được.

Tính tình Điền Hân quật cường, không cướp lại được, liền quỳ gối trên đùi hắn, hai tay với với, Ryan thuận thế kẹp lấy hai chân nàng, khóa nàng trên đùi, một tay cầm ly rượu tránh trái tránh phải không cho nàng cướp được.

Điền Hân chỉ lo cùng hắn giành cái chén, không hề nhận ra tư thế hai người giờ phút này mờ ám biết bao nhiêu. Mộ Sa và Chelsea ở bên cạnh nhìn hai người tranh nhau, nhìn nhau cười, xem ra này hai người ở chung cũng không tệ lắm.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 41: Mượn rượu quát tháo [1]

Điền Hân vặn vẹo trong giây lát, đột nhiên cảm giác được có thứ cứng rắn áp lên bụng, nàng cúi đầu nhìn, không khỏi lạnh gáy, nhất thời xấu hổ đến đỏ mặt, Ryan thừa dịp, đổ rượu vào miệng, sau đó miệng đối miệng mớm cho Điền Hân uống. Sẵn đó mút luôn lưỡi nàng, hôn mút một phen, Điền Hân thẹn thùng, trước mặt Mộ Sa và Chelsea, đâu chịu ngoan ngoãn cho hắn hôn, xoay thắt lưng sống chết giãy dụa, tay nhỏ bé không ngừng đẩy vào ngực hắn.

Nàng cứ làm loạn vậy khiến Ryan không thở được, đành buông nhanh nàng ra, vỗ nhẹ lên cái mông đang không ngừng lúc lắc kia, cắn lỗ tai nàng, dùng thanh âm cảnh cáo chỉ có hai người nghe được: “Vật nhỏ, ngoan nào, tối về nhà lại mớm em uống.”

Điền Hân thẹn quá hóa giận nhéo thật mạnh vào hông hắn, thừa dịp hắn buông tay leo xuống, ngồi trở lại vị trí của mình, thấp đầu im lặng ăn.

Mộ Sa thấy Điền Hân mặt đỏ đến muốn bốc cháy, cũng không chọc ghẹo gì nàng, tỏ ra như không nhìn thấy gì, vẫn như hỏi han trò chuyện bình thường.

Mộ Sa và Điền Hân không thể uống rượu, Chelsea cùng Ryan lại không phải cấm kỵ gì, huống chi thú nhân giống đực đều là loại ‘Mồm to uống rượu, mồm to ăn thịt’ dũng cảm, hai người ngươi một ly ta một ly uống thật sự là tận hứng.

Bữa cơm sắp kết thúc, bình gỗ đựng rượu trái cây cũng đã thấy đáy, hơn nữa hai người đều là lần đầu tiên uống rượu, cho nên rất nhanh say, khi Mộ Sa và Điền Hân phát hiện ra, đã không còn kịp rồi, hai người đã bước đi loạng choạng đến đứng cũng không vững.

Nhìn hai người ngã trái ngã phải, Mộ Sa không kìm được cười không ngừng, không nghĩ tới chút rượu trái cây này lại đánh gục được hai đại nam nhân, nàng thấy Ryan đi đứng không xong, liền nói với Điền Hân: “Ryan thế này khó mà về nhà được, cô và Ryan đêm nay ở lại đây đi, vừa vặn vẫn còn một phòng trống.”

Điền Hân gật gật đầu, cũng chỉ có thể như vậy, tuy rằng nhà bọn họ cách đây không xa, nhưng nàng cũng chẳng có sức, căn bản không có cách nào để đem tên say rượu to con này về nhà.

Nàng và Mộ Sa cùng nhau hợp sức đưa Chelsea và Ryan mỗi người một phòng, cả hai đều đầu đầy mồ hôi, đến phòng tắm lau rửa sơ một chút, rồi đều tự về phòng ngủ.

Điền Hân vừa nằm xuống, phía sau liền có một thân thể ấm áp nhích lại gần, kéo kéo quần áo nàng.

Điền Hân hoảng sợ, tránh trái tránh phải không chịu hợp tác, nếu ở nhà mình, nàng cũng chẳng từ chối hắn, nhưng đây là ở nhà người khác, Mộ Sa và Chelsea ngủ ngay cách vách, động tĩnh lớn một chút đều có thể nghe được rõ ràng, nàng nói gì cũng không thể để hắn dính vào.

Sống chết bắt lấy bàn tay to đang giở trò xấu của hắn, nhỏ giọng trách cứ nói: “Dừng tay, đừng có lộn xộn, Mộ Sa và Chelsea cách vách đấy, ngày mai, để ngày mai về nhà lại…Ưm. . .”

Điền Hân còn chưa nói hết miệng đã bị hôn, hai tay bị kéo đến đỉnh đầu đè lại, sau đó lột quần áo nàng, lấy một mảnh vải trói hai tay một chỗ. Tách hai chân nàng ra, đại nhục bổng liền đâm vào.

“Ư. . .” Bởi vì một màn dạo đầu cũng chưa làm, hoa huyệt Điền Hân còn chưa chuẩn bị, bị hắn thô lỗ làm nàng đau thiếu chút nữa ngất xỉu, nước mắt chảy ra, cũng may hắn bịt kín miệng nàng, nàng mới không kêu thành tiếng.

Hoa huyệt quá mức chật hẹp, Ryan hai lần đều không thể đâm vào hết, không kiên nhẫn lại rút ra, buông cái miệng nhỏ nhắn của Điền Hân ra, ngồi dậy, sau đó đem đại nhục bổng để đến khóe miệng nàng, ra lệnh: “Liếm cho anh, làm ướt nó đi.”

Điền Hân không chịu, xoay mặt qua bên, Ryan bá đạo xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại, nắm chặt cằm nàng, bắt nàng há mồm, sau đó đưa đại nhục bổng vào, thẳng đến tận cổ họng.

“Mút mạnh lên!” Ryan khóa chặt thân nàng, bức bách nàng phun ra nuốt vào đại nhục bổng của hắn. Điền Hân thế này mới nhận thấy được Ryan say rượu, không còn chút lí trí. Sợ hắn kêu lớn tiếng hơn nữa, khiến cho Mộ Sa và Chelsea chú ý, đành phải miễn cưỡng trúc trắc hút nhả đại nhục bổng của hắn, thứ thô to của hắn hoàn toàn nhồi vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng, làm cho nàng nuốt khó khăn, trong miệng đầy nước bọt không thể nuốt vào, chỉ có thể theo động tác mút chảy ra ngoài môi, cái miệng nhỏ nhắn của nàng và nhục bổng thô to của hắn đều bị ướt sũng.

“Ư…Thoải mái…Dùng đầu lưỡi liếm mặt trên, đảo xung quanh…Ư, đúng là như thế này, rất tốt. . .” Lần đầu tiên nếm được khoái cảm không giống trước đây, cơ hồ làm cho Ryan say mê ngất trời.

Nhân cơ hội buông tay nàng ra, để tay nàng một cái cầm lấy đại nhục bổng, một tay khác cầm hai tinh hoàn vuốt ve.

Kích thích khoái cảm quá mức không tưởng được làm cho Ryan thỏa mãn rên hừ hừ, Điền Hân ra sức mút liếm, muốn khiến hắn nhanh chóng ra.

Ryan càng ngày càng ồ ồ thở dốc, đại nhục bổng trong miệng Điền Hân bắt đầu run rẩy cương lên, Ryan mạnh mẽ vịn đầu Điền Hân ấn nhanh vào vài cái, sau đó đâm vào chỗ sâu nhất, tinh dịch cực nóng phun ra, tràn đầy cái miệng nhỏ nhắn của Điền Hân, trôi xuống yết hầu nàng.

Điền Hân ra sức đẩy hắn ra, ghé vào bên giường ho khù khụ, nhìn bộ dáng nàng quay mông đưa lưng về nhau hắn ho nhẹ, Ryan lại một lần nữa thú tính bùng nổ, hơn nữa còn hơi men, không quan tâm đè lên nàng, đại nhục bổng vừa mềm xuống lại cứng lên từ phía sau đâm vào.

“Ư. . .” Điền Hân cảm giác hoa huyệt bị banh ra, đau thiếu chút nữa kêu thành tiếng, nhanh chóng cắn miếng da thú dưới chân, tận lực thả lỏng thân thể của chính mình.

Lần này cuối cùng cũng đã vào lút cán, Ryan thích thú gầm nhẹ một tiếng, trước sau bắt đầu chuyển động, động tác vừa mau vừa mạnh mẽ, Điền Hân bị đâm ngã hẳn xuống giường, lại bị hắn một phen kéo trở về, đè chặt trên giường, dùng sức khuấy đảo.

Ra vào một lúc tiểu huyệt Điền Hân ướt át phản ứng, làm cho động tác ra vào của hắn càng thêm thuận lợi, tay hắn nâng mông nàng lên, động tác càng thêm hung tàn, bàn tay to cũng từ nách vòng ra phía trước chụp nhũ hoa đang theo va chạm của hắn mà nẩy lên, vuốt ve mạnh.

“Ư…Đừng…Nhẹ chút. . .” Điền Hân bị hắn làm đau chịu không nổi, rên rỉ cầu xin tha thứ.

Ryan lúc này hoàn toàn bị dục vọng và cơn say khống chế, làm sao còn chịu nghe, đại nhục bổng không lưu tình chút nào rút ra, lại hung mãnh đâm thẳng vào, cũng không quản kỹ xảo gì, chỉ cậy mạnh trong cơ thể Điền Hân đánh thẳng về phía trước.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ) - chương 36 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ông xã em là thú nhân (quyển hạ bộ) - chương 36. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.302269935608 sec