Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong BátNữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát - chương 99

Chương 97: Ngược đãi mèo conTải chương
Truyện tổng hợp > Trinh thám
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Dĩ Nhu ung dung tỉnh giấc, vừa mở mắt đã nhìn thấy Khúc Mịch nửa ngồi nửa nhoài người bên giường nhắm mắt ngủ. Một tay anh nắm lấy tay cô, tay kia vẫn đặt trên bàn phím laptop.

Thì ra bàn tay dẫn dắt cô trong giấc mơ là có thực!

Dĩ Nhu từ từ rút tay mình ra, anh vẫn không nhúc nhích, hình như ngủ rất say. Nửa nằm nửa ngồi như vậy sẽ rất nhức lưng. Thế nhưng, trông anh ngủ ngon lành thế này, Dĩ Nhu không biết có nên đánh thức anh hay không.

Laptop đang ở chế độ chờ đột nhiên bật sáng, liếc nhìn màn ảnh khiến Dĩ Nhu cứng đờ người.

Thông tin nạn nhân và ảnh: ba mươi hai tuổi, chết trong phòng khách tại gia. Theo kiểm nghiệm sơ bộ là do một hinh khí hình chùy sắt tấn công vùng đầu gây tử vong. Đầu bị lõm thành hình tròn bất định, đường kính hai centimet, óc vỡ nát. Khuôn mặt bị bầm dập, sống mũi, xương gò má, hàm dưới xuất hiện nhiều chỗ bị gãy xương. Hàm bị mất mười sáu chiếc răng, năm chiếc dưới sofa, hai chiếc rơi chếch trong cổ họng, một chiếc kẹt trong cổ họng, còn tám chiếc vẫn chưa tìm thấy, nghi ngờ là nằm trong thực quản hay dạ dày, cần phải giải phẩu mới nắm được chi tiết.

Bên cạnh là một tấm hình, nhưng cô chưa kịp mở ra xem thì có một bàn tay đưa tới, khép laptop lại.

“Tư liệu nội bộ của đội hình sự, không thể truyền ra ngoài!” Khúc Mịch tỉnh từ lúc nào, đáy mắt anh vương đầy tơ máu, bằng chứng cho việc ngủ không ngon giấc.

“Anh sợ tôi bị kích thích sao!” Dĩ Nhu rõ ràng dụng ý của anh, “Tuy nhiên, nếu quyết định đối mặt, tôi sẽ tận lực khắc phục.”

“Tiến từ từ, đừng quá gấp gáp. Bây giờ tôi là bác sĩ trị liệu của em, em phải nghe theo sự sắp xếp của tôi.” Khúc Mịch lên tiếng.

“Được!” Dĩ Nhu biết một điều phải tin tưởng bác sĩ trị liệu mới có thể giúp ích cho bệnh tình của mình.

“Về phía Cục cảnh sát, tôi đã xin nghỉ phép cho em, sáng em nghỉ ngơi một chút, trưa tôi quay về tiếp tục trị liệu!” Khúc Mịch vội vã rửa mặt, đi nhà bếp hâm cháo.

Tối hôm qua anh đã để cháo vào nồi áp xuất, đặt giờ. Bây giờ mở nắp nồi, mùi cháo tỏa hương nghi ngút.

“Dưa cải trong tủ lạnh hết rồi, em làm thêm một ít, ăn khá ngon!” Khúc Mịch vừa húp cháo vừa nói, “Trưa em tùy tiện xào hai món là được, tối chúng ta nấu ngon một chút!”

Dĩ Nhu thuận miệng đáp ứng, sau đó ngay lập tức cảm giác sai sai. Sao câu nói của anh giống như chồng nói với vợ, có hơi chút … ám muội!”

“Tôi qua đội hình sự. Đi trước đây!” Khúc Mịch lấy một tờ giấy lau miệng, vội vàng đứng dậy.

Đi đến cửa, vừa đi giày vừa nói: “À đúng rồi, có việc phiền em. Đồ đạc ngày hôm qua đã chuyến đến, đặt trong hai chiếc vali này, nhờ em giúp thu dọn một chút.”

Dĩ Nhu nhìn vào hai chiếc vali đặt ở huyền quan, nói thầm trong lòng: Mang theo bao nhiêu đồ đạc qua đây, hai chiếc vali to kềnh. Càng tiếp xúc với Khúc Mịch nhiều, Dĩ Nhu càng cảm thấy anh phiền phức, soi mói, lại chuyên quyền độc đoán.

Cô mở ra hai chiếc vali, đồ đạc bên trong muôn màu muôn vẻ. Quần áo ở nhà, áo ngủ, đồ lót, bít tất, vệ sinh cá nhân, tất cả được xếp gọn gàng trong một chiếc vali. Vali kia chỉ có sách, nhét đầy sách.

Dĩ Nhu nhìn thoáng qua, có tản văn, du ký, y học, trinh sát hình sự, nhiều nhất là sách tâm lý, trong đó có hai bộ do Khúc Mịch là tác giả, cô rút một quyển ngồi trên sofa đọc.

Cùng lúc này, Khúc Mịch đã có mặt ở phòng họp nhỏ của đội hình sự; ngoài Lục Ly, Vương Nhân Phủ, Hách Minh, Lưu Tuấn, Cố Thành, còn có một nữ cảnh viên duy nhất, Vương Tịnh.

Quan sát thấy sắc mặt của Khúc Mịch không tốt, nên ai nấy không dám hó hé.

“Tôi đã đọc kết quả thảo luận của mọi người ngày hôm qua, cũng đưa lại ý kiến của mình. Sáng sớm hôm nay, phòng pháp chứng đã đưa kết quả kiểm nghiệm đến, chúng ta họp một chút để vạch ra phương hướng điều tra.” Khúc Mịch vừa dứt lời, cánh cửa phòng họp mở ra.

Một người tiến vào, đứng nghiêm, giơ tay chào theo đúng quy chuẩn cảnh sát: “Cảnh sát hình sự Mạnh Triết, đã hoàn thành xong nhiệm vụ Đội trưởng giao, hiện tại xin về đơn vị!”

“Tôi nghe Cục Trưởng Hoàng nói muốn chuyển cậu làm đồn trưởng, sao cậu không đi?” Mạnh Triết vượt qua tất cả áp lực, tận lực trong vụ án của Thôi Minh, được cấp trên khen ngợi.

Thôi Minh là đại biểu của thành phố, hắn vi phạm pháp luật cũng có liên quan đến nhiều người, vì vậy thị trưởng Trương tiến hành họp hội nghị lãnh đạo thành phố khẩn cấp. Đầu tiên khen ngợi Mạnh Triết, sau đó buộc những lãnh đạo có liên quan đến vụ của Thôi Minh từ chức.

Với biểu hiện lần này của Mạnh Triết, Cục Trưởng Hoàng điều anh xuống phía đồn công an để rèn luyện thêm hai năm. Đây chính là muốn đề bạt anh ta, cứ như vậy, tiền đồ của anh ta chắc chắn còn sáng lạn phía trước.

“Tôi là một cảnh sát hình sự, xung phong ở tuyến đầu!” Mạnh Triết lớn tiếng, “Hơn nữa tôi không có hứng thú với chức quyền, tôi chỉ muốn tự tay mình bắt tội phạm.”

“Ừm, ngồi xuống!” Khúc Mịch nhàn nhạt lên tiếng.

Mạnh Triết ngồi xuống, lấy khỏi cặp xách các tư liệu có liên quan đến vụ án.

“Mọi người nhìn qua kết quả mới nhất mà phòng pháp chứng vừa đưa qua, sau đó phát biểu ý kiến riêng của mình.” Khúc Mịch nhấp một ngụm trà định thần.

Mạnh Triết mở miệng nói đầu tiên: “Em chưa đến hiện trường, khả năng đưa ra nhận xét không hoàn toàn chuẩn xác. Căn cứ bức ảnh và kết quả kiểm nghiệm của phòng pháp chứng có thể cho thấy hung thủ là một kẻ rất tàn nhẫn, hơn nữa còn có xu hướng ngược đãi. Hắn hoàn toàn có thể cho một phát súng, hoặc một dao để nạn nhân tử vong tại chỗ nhưng hắn liên tục đánh lên mặt và đầu khiến nạn nhân hoàn toàn biến dạng.

Sau đó hắn dùng hung khí hình chùy bằng sắt đánh mạnh vào đầu chó khiến mắt con chó văng ra.

Nữ chủ nhân, Vương Tuệ nghe động tĩnh bên ngoài, đi ra liền bị hung thủ chặn ở cửa. Cô ta muốn chạy về phòng, khóa trái cửa, nhưng hung thủ dùng sức chống cửa, khiến cho nữ chủ nhân ngã trên nền đất, đầu đập vào sàn nhà bất tỉnh. Lúc này hung thủ dùng hung khí đánh mạnh vào đầu Vương Tuệ khiến cô ta tử vong tại chổ.

Con gái của Vương Tuệ, Vương Tiểu Nhã, sáu tuổi, bị hung thủ phát hiện trốn trong tủ quần áo, liền bị vặn gãy cổ, nhét quần áo vào miệng. Vương Tiểu Nhã gãy xương gáy, nhưng nguyên nhân cái chết là do nghẹt thở. Căn cứ bức ảnh chụp hiện trường cho thấy nguyên nhân khiến cô bé bị ngạt thở là do quần áo nhét trong miệng.

Những đồ đạc quý giá như: đồ trang sức, tiền mặt, điện thoại di động bị cướp sạch, nhiều tiền hại mệnh. Hung thủ lấy hết đồ đạc có giá trị nhưng không đi ngay mà nắm lấy con mèo trong phòng ngủ, lấy tay vặn cổ mèo, nắm đuôi quật mạnh nó vào tường. Ngược đãi mèo mẹ, hắn tiếp tục tiến tới hai con mèo con đang run rẩy dưới nền đất, tàn nhẫn giẫm đạp nát đầu và bộ phận sinh dục.”

“Nhìn bộ dáng này của cậu cho thấy hôm qua đã ‘làm hết bài tập’.” Lục Ly nghe Mạnh Triết nói xong thì gật gù. Tuy Mạnh Triết không đến hiện trường nhưng mô tả lại hiện trường rất chính xác, “Hung thủ không lưu lại bất kỳ vân tay, nhưng để lại dấu giày. Đến đây, Vương Tịnh sẽ báo cáo tiếp, cô ấy đã tiến hành phân tích dấu giày.”

“Hiện trường lưu lại rất nhiều dấu giày, số 46. Căn cứ độ đậm nhạt của dấu vết cho thấy hung thủ cao trên 1m85, thể trọng khoảng 95kg, quen sử dụng tay trái.”

Nhìn vết chân có thể nhìn ra được chiều cao, và cân nặng, không có gì kỳ lạ, nhưng có thể nhìn ra được thuận tay nào? Vương Nhân Phủ dĩ nhiên không tin cho lắm.

“Hung thủ đúng là thuận tay trái!” Hách Minh tán đồng: “Cửa phòng ngủ có dấu tay máu, vì hung thủ đeo găng tay nên không lấy được vân tay, nhưng căn cứ ngón tay để lại có thể cho biết hung thủ dùng tay trái đẩy cửa.”

“Hung thủ cầm hung khí bằng tay phải, dùng tay trái đẩy cửa, cái này nói lên được hung thủ thuận tay trái?” Vương Nhân Phủ đưa ra nghi vấn.

“Vương Tuệ cao 1m65, 65kg, hơn nữa khi đó cô ta đang rơi vào trạng thái khủng hoảng, sức mạnh sinh tồn khiến con người có khí lực mạnh hơn gấp nhiều lần. Trong tình huống như vậy, hung thủ có thể dùng một tay đẩy cửa, còn đẩy được Vương Tuệ ngã trên đất. Điều này chứng tỏ bàn tay đó của hắn phải ra lực rất lớn, hơn nữa phải là tay thuận.” Lời giải thích của Hách Minh được mọi người tán đồng.

Khúc Mịch đưa ra kết luận: “Hung thủ cao trên 1m85, cân nặng khoảng 95kg, thuận tay trái. Hắn quanh năm lao động tay chân, trình độ văn hóa không cao. Cá tính nhu nhược, không dám phát sinh tranh chấp với người khác, có thể ngay cả một đứa trẻ cũng không dám phản kháng.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, anh nói tiếp: “Nhìn hắn đối xử với người lớn, trẻ nhỏ, chó hay mèo đều ra tay rất hung ác, không cho bọn họ cơ hội phản kháng, điều này cho thấy hắn cho rằng bọn họ có tính uy hiếp đến hắn. Hành động của hắn với hai con mèo con là nội tâm bạo lực được phát tiết, tiến hành dằn vặt tàn ác.”

“Đội trưởng Khúc, hắn chỉ cần dùng chân đạp đầu của mèo con, còn bộ phận sinh dục?” Hách Minh lên tiếng hỏi, “Nhưng tại sao hắn giẫm vào bộ phận sinh dục của mèo con? Lẽ nào hắn có khuynh hướng biến thái?”

“Theo tôi quan sát, hung thủ có mối thù sâu nặng đối với động vật, đặc biệt là chó và mèo. Tôi hoài nghi hắn đã từng bị động vật tổn thương qua, hơn nữa còn làm mất đi – năng lực. Mọi người xem lại bản án mười lăm năm trước, chính là vụ án sát hại cha mẹ pháp y Tăng.” Khúc Mịch mở laptop, để Cố Thành phát trên màn hình lớn.

Mọi người chú ý vào màn hình phát hiện hai vụ án có nhiều điểm tương tự, đặc biệt hung khí và phương thức gây án giống nhau như đúc. Hơn nữa, chó mèo nuôi trong nhà cũng bị giẫm chết tươi, bộ phận sinh dục cũng bị giẫm nát. May là năm đó pháp y Tăng trốn được trong tủ quần áo nên tránh được đại nạn.

“Tôi cho rằng hung thủ của cả hai vụ án này là một người, thêm vào đó, theo như Đội trưởng Khúc nói hung thủ rất chú ý đến bộ phận sinh dục. Giẫm nát bộ phận sinh dục động vật là điểm mấu chốt, chúng ta cần phải chú ý.” Lục Ly cẩn thận phân tích, “Hai vụ án cách nhau mười lăm năm, vì vậy tôi suy đoán hung thủ nằm trong độ tuổi từ ba mươi lăm đến bốn mươi lăm tuổi.”

“Trong vòng mười lăm năm, hung thủ chỉ gây ra hai vụ án, như vậy động cơ hắn phạm tội là ngẫu nhiên chăng? Kinh tế khốn đốn là nguyên nhân khiến hắn phạm án lần thứ hai? Em luôn cảm thấy có ẩn tình trong này.” Ý kiến này của Lưu Tuấn khiến mọi người phải suy nghĩ.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát - chương 99 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát - chương 99. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.234660148621 sec