Niệm MộNiệm Mộ - chương 78

Chương 78Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Đam mỹ hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Ngoại truyện chi tiệc sinh nhật của hai chị em song sinh

1.

Trong khi Sở Mộ vẫn không thực tin lời nói của Chu Niệm, cho rằng hắn đã nhận lầm người, thì sinh nhật mười sáu tuổi của hai chị em song sinh Tiểu Đình Tiểu Niểu đã gần kề.

Chu Đình đoan trang nhưng vẫn lộ ra bản tính quỷ quyệt, nhưng Chu Niểu lại thực sự là một tiểu thư dịu dàng đoan chính, nhưng mà, trong cái đoan chính đó là sự trầm tĩnh cùng thâm thúy khiến người khác nhìn không thấy, cô luôn lẳng lặng ngồi một chỗ, đọc sách hoặc cùng vài người nói chuyện phếm, mỗi lần cười cũng không bao giờ để lộ răng.

Theo cách nói của những lão người hầu, thì hai chị em song sinh này khi còn bé cũng rất làm khổ người khác, chẳng qua là nữ đại thập bát biến, khi đến mười sáu tuổi, liền cách một trời một vực so với lúc còn bé.

Để chúc mừng sinh nhật của hai chị em song sinh, mọi thành viên trong Chu gia đều trở về, đồng thời còn mời vài người bạn tri kỉ của cha hai chị em là Chu lão Tam, dĩ nhiên cũng mời cả chị em bạn bè của mẹ hai chị em đến làm khách, không những thế gia đình cậu mợ bên ngoại của hai chị em, cùng vài cô bạn tốt của hai chị em cũng được mời đến, rất nhiều người, số lượng có thể đạt đến một buổi tiệc nhỏ.

Chu Niệm từng nói với Sở Mộ, bác cả của Chu gia hắn cùng cha của hắn đều là những người xông ra ngoài lập nghiệp từ thưở thiếu thời, phần lớn đều không ở tại biệt thự của Chu gia tổ trạch, nhưng ngược lại chú ba của hắn Chu Sam là người lo cho gia đình nhất, cũng là người có sức đoàn kết nhất trong nhà, lần này ông ta muốn mọi người quay về chúc mừng sinh nhật cho con gái, dĩ nhiên không có ai cự tuyệt.

Dù chỉ gặp qua người nhà Chu gia tại buổi hôn lễ, thế nhưng, lúc này Sở Mộ có thể gặp lại, không khỏi có cảm giác mới mẻ, thì ra còn có gia đình toàn những con người xinh đẹp.

Bản thân có chướng ngại không nhận rõ người, ở lâu nơi này, nhìn quen các kiểu mỹ nhân, sau khi ra ngoài càng cảm thấy mọi người càng giống nhau, không thể phân rõ hình dạng, thực sự khiến anh liên tục thầm thở dài.

Bác của Chu Niệm là một người đàn ông cao to với đôi mắt kính thoạt nhìn vô cùng nhã nhặn, cũng mang theo truyền thống không thể nhận rõ tuổi của người nhà Chu gia, không thể nhìn ra tuổi tác của ông ta, nhưng là, ông ấy trông lớn hơn cha của Chu Niệm một chút, hiển nhiên đã ngoài năm mươi. Thế nhưng, Sở Mộ cảm thấy, rất hoài nghi có phải chướng ngại biện nhân(1) của mình đã thăng cấp hay không, thăng cấp đến già trẻ đều không thể nhận rõ.

Trong hôn lễ của Sở Mộ và Chu Niệm, người bác kia không thể trở về vì đang bận việc quan trọng ở nước ngoài, chỉ tặng một phần hậu lễ, là một bộ trang sức bảo thạch, Sở Mộ không có năng lực nhận bảo thạch, nhưng cũng biết đó là vật vô giá, chỉ là, vừa nhìn đã thấy đây là trang sức phụ nữ, anh và Chu Niệm đều không thể dùng, Chu Niệm còn nhận được một bộ ngọc bích được khóa trong tủ sắt từ cha hắn, còn nói đó cũng là cho anh, đưa cho Sở Mộ giữ chìa khóa. Lúc đó Sở Mộ thực sự cảm thấy mình không phải là một người đàn ông, mà có cảm giác mình là một cô vợ vừa được gả vào Chu gia. Thế nhưng, trong tình huống như thế, anh cũng không có thời gian và tinh lực để quấn quýt suy nghĩ về vấn đề này.

Chưa từng gặp người bác này trước đây, nhưng anh lại nhận thức người phụ nữ xinh đẹp cao quý kia, chính là chị cả của Chu Niệm, anh còn tưởng rằng người đàn ông này là bạn trai mới của chị cả, may là anh không lên chào hỏi trước làm trò cười cho thiên hạ, Chu Niệm kéo anh đi vào hảo hảo giới thệu, sau đó là một hồi trò chuyện, anh vừa cảm thán với gen của dòng họ Chu, vừa nghênh tiếp ánh mắt của người bác này.

Lần này cha của Chu Niệm về nhà tương đối sớm, không có đến ngay giờ hẹn, chỉ là, ông ta vừa về đã gọi Chu Niệm và Chu Diên lên thư phòng trên lầu, vì vậy Sở Mộ bèn ôm Chu Hoành đến căn phòng bên cạnh đại sảnh trò chuyện cùng hai vị “Nàng dâu trai” khác, chủ yếu là vì việc trao đổi với phụ nữ có điểm bất đồng, chỉ có thể nói chuyện với hai người kia, nhân tiện hy vọng Chu Hoành ở trước mặt “Chú Trần” của nó có thể nhu thuận một chút, không cần cảm thấy hứng thú với cái gì là tràn đầy lòng hiếu kỳ đi hỏi.

Tô Dật Ninh nhìn Chu Hoành trong tay hai người mà không dám bồng, chỉ có thể tươi cười yêu thương nhìn chăm chú vào thằng bé.

Lâm Tiểu Tề bèn nói với Chu Hoành, “Tiểu Hoành Hoành, đưa đồ con cằm cho chú một cái.”

Chu Hoành chạy nhanh tới, suy nghĩ một hồi, lấy đồ đang cằm đưa vào tay Lâm Tiểu Tề, còn ngoan ngoãn nói, “Cho chú một cái lớn.”

Lâm Tiểu Tề xoa xoa mái tóc mềm mại của đứa bé, cười tít mắt bế nó lên đùi mình, “Sao lại chịu cho chú một cái lớn?”

“Dad kể cho con chuyện Khổng Dung nhường lê(2), nói nhường người khác ăn quả lê lớn mới là em bé ngoan.” Chu Hoành non nớt nói, khiến cho mọi người ngồi bên cạnh đều nở nụ cười.

Lát sau, một chú chó Samoyed được người nhà Chu Diên nuôi chạy ra, cọ qua cọ lại bên chân Tô Dật Ninh, Tô Dật Ninh tính tình hiền lành, lúc nào cũng thích ngồi yên một mình, người khác nói chuyện, còn cậu luôn ngồi một bên lắng nghe người ta nói, luc này đang đùa với con chó, Chu Hoành đặc biệt nhu thuận trước mặt Lâm Tiểu Tề, thấy con chó kia, bèn chạy qua chơi.
Tô Dật Nnh muốn ôm nó một cai, Chu Hoành bèn đi qua, ngọt ngọt nị nị nói, “Chú Dật Ninh ôm một cái, ôm một cái…”

Vẻ mặt Tô Dật Ninh rạng rỡ, gương mặt ửng đỏ một tầng, bồng Chu Hoành từ tay Lâm Tiểu Tề, nhưng còn chưa bồng vững, Chu Hoành đã nảy ra dị tâm, đưa tay bắt lấy lông của con chó Samoyed bên cạnh chân Tô Dật Ninh.

Khí lực của trẻ con nhìn không lớn, kỳ thực hạ thủ không nhẹ chút nào, làm cho con chó đau nhức, Tô Dật Ninh không biết đối phó với thằng bé này thế nào, chỉ có thể vừa dịu dàng nói, “Tểu Hoành Hoành ngoan, đừng nhéo lông nó.” vừa bồng nó lên cao một chút.

Thế nhưng trẻ con chính là người khó đối phó nhất, bình thường nhìn nó là một đứa bé ngoan, nhưng gặp người dễ ức hiếp liền nổi tâm ác ma, giãy dụa trong lòng Tô Dật Ninh, miệng ồn ào, “Com muốn cưỡi, con muốn cưỡi…”

Sở Mộ cũng không chiều nó, thấy nó làm ầm lên, liền đặt nó xuống đất, Tô Dật Ninh rất dễ mềm lòng, sờ sờ lên con chó lớn đang ngồi bên cạnh cậu , tự hỏi có khả năng để đứa bé này cưỡi con chó hay không.

Sở Mộ ở bên cạnh nói, “Thằng bé này suốt ngày nghĩ viển vông, cái gì cũng có thể nghĩ ra được, chó thì sao mà cưỡi, nếu xảy ra chuyện thì không tốt.”

Lâm Tiểu Tề đánh một cái vào mông Chu Hoành, bắt nó ra khỏi người Tô Dật Ninh, vừa cười vừa nói, “Chắc là mấy ngày trước em cưỡi ngựa ở trại ngựa, nó muốn cưỡi, em ẵm nó lên cho ngựa đi chậm, nên bây giờ thằng bé thấy con gì cũng muốn cưỡi lên lưng.”

Chu Hoành nghe lời Lâm Tiểu Tề nhất, ngồi trong lòng cậu chơi khối lập phương.

Thế nhưng khi vừa thấy Chu Niệm đi tới, liền ném khối lập phương sang một bên, vươn tay về phía Chu Niệm, “Ba ba ẵm.”

Chu Niệm bèn bồng nó lên hôn lên mặt nó một cái, nó cũng ôm lấy cổ Chu Niệm hôn lại một cái, Chu Niệm ngồi xuống bên cạnh Sở Mộ, trước bắt chuyện cùng trưởng bối vài câu, rồi mới quay sang nói chuyện với Sở Mộ, nhưng sau đó lại bị đứa con trai tràn trề tinh lực quấy đến chỉ có thể chuyên tâm đối phó với nó.

Sinh nhật hai vị tiểu công chúa, Chu Đình một thân váy xếp liền áo màu phấn hồng, Chu Niểu với bộ đầm màu xanh nhạt, khi hai vị tiến vào, phía sau còn dẫn theo một người.

“Ba của con đang nói chuyện với chú Đàm, nên con dẫn Vệ Khê đến chơi với mọi người.” Chu Đình mỉm cười đẩy Vệ Khê lên phía trước.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

(1) Biện nhân : phân biệt người

(2) Khổng Dung là cháu đời thứ 20 của Khổng Tử. Câu chuyện Khổng Dung nhường lê đại ý dạy người đức lễ khiêm tốn.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Niệm Mộ - chương 78 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Niệm Mộ
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Niệm Mộ - chương 78. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.191648006439 sec