Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai VàoNgươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào - chương 19

Chương 19Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chap 57

Vì muốn dành sự bất ngờ cho ông của Chung Nguyên, tôi và anh quyết định im thin thít lặn khỏi thành phố B và trồi lên ở Thượng Hải.

Nghe nói ông của anh đã rửa tay gác kiếm, thành công viên mãn lui về ở ẩn, hiện tại ở trong một khu nhà nhỏ an hưởng tuổi già, cả ngày chơi bời lêu lổng, không có việc gì thì cùng mấy ông cụ hàng xóm đấu võ mồm hoặc chơi cờ, hoặc ngồi tâng bốc con ông thế này con tôi thế kia, cháu tôi giỏi giang ra sao, nói chung là cuộc sống nhàn nhã tự tại. Cái gọi là ẩn cư an nhàn chính là như thế.

Lúc tôi và Chung Nguyên tới được chỗ ông thì chẳng khéo tí nào, ông lại đi ra ngoài mất rồi, trong nhà chỉ còn bác gái chuyên trách ăn uống cho ông, thấy Chung Nguyên gọi bà là Bác Dương. Bác Dương nói, ông với bác Dương trai đã đi sang Lương Đình gần đó chơi cờ rồi, hôm nay ông cụ muốn tìm Lão Triệu báo thù.

Chung Nguyên day day trán, bất đắc dĩ nói: “Ân oán giữa ông với lão Triệu còn chưa xong nữa à?”

Bác Dương vừa nắm tay tôi vừa cười nói: “Chấm dứt cái gì nổi. Hôm nay ông thắng tôi thua, ngày mai tôi thắng ông thua, loạn cả lên. Mấy ngày trước ông tức lên mới hất ngã một cái bình hoa từ thời Càn Long, sau đó hối hận mãi, sau cùng bác trai phải cho ông một cành mẫu đơn Vạn Lịch mới chiết, lúc đó mới chịu yên tĩnh đó.”

Tôi rụt cổ lại, ông cụ nhà này coi bộ tính khí thất thường a.

Bác Dương thấy thế, cười nói: “Cháu đừng sợ, ông cụ tuy nóng tính nhưng không thích mắng chửi người, ngoại trừ luôn mắng thiếu gia không về nhà thăm ông thôi.”

Chung Nguyên: “…”

Bác Dương nói chuyện với chúng tôi một lúc, sau đó ra ngoài mua đồ ăn. Tôi và Chung Nguyên ngồi nhà đợi một lúc thì thấy nhàm chán, quyết định ra ngoài đi tìm ông.

Chung Nguyên theo lời bác Dương đi tới Lương Đình thì thấy một đám ông cụ bô lão vây quanh một bàn cờ vua, nhưng không nhìn thấy Chung gia gia trong truyền thuyết đâu. Vừa hỏi tới thì mới biết được, hóa ra Chung gia gia thua cờ, dắt bác Dương trai đi kiếm chỗ xả tức rồi. Một ông cụ ngẩng đầu nhìn Chung Nguyên cười tủm tỉm, trung trực nói: “Ông của cháu càng ngày càng xuống tay nha, mới chưa tới nửa giờ đã thua.”

Phòng chừng đây chính là Lão Triệu a, lúc này ông cụ Triệu đang nắm quân xe, uy phong lẫm lẫm tiến lên ăn quân pháo của đối phương. Tôi đối với vị cao thủ này rất tò mò, cho nên lôi kéo Chung Nguyên đứng lại xem thế cục trận cờ. Chỉ thấy quân cờ đen của ông Triệu chiếm ưu thế rất lớn, hai xe một pháo một ngựa, đều nằm giữa doanh trận của đối phương như hổ rình mồi, so sánh khu dưới thì phe cờ đỏ coi bộ thảm, vừa bị ăn mất pháo, hiện tại chỉ còn lại đúng một xe hai mã, mà con xe kia còn đang bị vây hãm, không qua được sông.

Ông cụ cầm quân cờ đỏ vẫn nhìn chằm chằm bàn cờ không nhúc nhích, không khí nhất thời có chút nguy cấp khẩn trương.

Chung Nguyên đối với vụ này chả có hứng thú gì, chỉ cười nói: “Cụ Triệu, ông càng ngày càng oai phong a.”

Lão Triệu nghe xong ngửa mặt lên trời cười to, có vẻ kiêu hãnh.

Tôi nhìn kĩ trận cờ, trong một lúc liền nhéo nhéo tay anh, vụng trộm nói: “Cờ này khả năng thắng của phe đỏ còn hơn phe đen nữa á.”

Ai ngờ ông cụ Triệu không những tính nổ bom mà thính lực cũng tốt quá thể, ông giận tái mặt, mất hứng nhìn tôi: “Nhóc, nói cái gì đấy?”

“Cháu … Ak …” Tôi kéo Chung Nguyên, định lui lại.

Nhưng tôi mới đi hai bước thì bị ông Triệu kêu dừng lại: “Cháu lại đây, ông muốn xem xem phe đỏ thắng ở chỗ quái nào.”

Tôi đi không được ở lại không xong, thiệt hối hận cái tội dại mồm.

Chung Nguyên kéo tay tôi, cười cười với lão Triệu, nói: “Cụ Triệu à, vợ cháu trẻ tuổi không hiểu chuyện, ông đừng so đó với cô ấy.”

Ai ngờ cụ bô lão này lại nhướn mày, nghiêm trang nói: “Ông so đó gì với nó, chỉ là ông muốn biết phe đỏ thắng được chỗ nào.”

Lúc này ông cụ cầm quân cờ đỏ cũng đứng lên, rời khỏi chỗ, sau đó cười nhìn tôi: “Cô gái trẻ, đừng sợ, lại đây đi, ông cũng muốn nhìn xem cách thắng của phe đỏ.”

Tôi chỉ đành ngoan ngoãn lết qua, cũng không dám ngồi, chỉ là chỉ vào bàn cờ, nói: “Phe đen mặc dù trên cơ nhưng lại chưa thành thế, phe đỏ còn một xe hai sĩ trấn thủ phía sau, còn có thể tạm chống đỡ một thời gian.”

Ông Triệu nghe xong, khinh thường cười nói: “Cái gì mà chống đỡ một thời gian? Sau một thời gian thì sao? Còn không phải là bị ta ăn luôn sao?”

Tôi lắc đầu đáp: “Không thế được đâu, phe đỏ chỉ cần đi hai nước mã là có thể ép phe đen vào tử lộ.”

Bên cạnh có người nghi ngờ hỏi: “Hai nước mã làm sao mạnh bằng hai nước xe tiến công? Hơn nữa chỉ còn mỗi một mã một pháo.”

Tôi lại lắc đầu: “Không phải, chơi cờ thường có câu ‘Trước trận xe pháo, tứ phương hoành hành, đi trước làm gương, oai phong lẫm liệt”, có thể thấy được tiềm lực của mã rất lớn, hơn nữa phối hợp đi hai nước mã, vừa công vừa thủ, có thể đánh cũng có thể lùi. Nhìn lại thế cục, bên đen khu sau còn hai tượng nhất sĩ, ngay cả cái có thể ngăn vó ngựa cũng không có, điều này làm cho song mã của quân đỏ càng phát huy không gian lớn hơn nữa. Quay lại nhìn khu sau của quân đỏ, bên đen tuy rằng đang áp trận, nhưng không gian chật hẹp, ngựa không tung vó nổi, cơ hồ vô dụng, có hai xe ở đó nhưng lại bị xe của quân đỏ cản, pháo cũng trở nên vô dụng thôi. Bởi vậy, quân hữu dụng duy nhất chỉ còn hai con xe, còn lại một mã một pháo thì đều bị chính quân mình hoặc quân đối phương cản trở. Xét về công thủ, quân đỏ muốn công có song mã, muốn thủ có một xe hai sĩ, chơi cờ cũng lại có câu “Hai xe đánh không lại hai sĩ thủ”, có thể thấy được thế thủ của phe đỏ rất mạnh. Phe đen thì tiền phương không rõ thế, hậu phương hư không, so ra nguy hiểm hơn phe đỏ nhiều.”

Tôi vừa nói xong, bốn bế đều im lặng không ai nói gì. Tôi nhất thời chột dạ, cảm thấy chính mình làm liều. Cờ vua, nói ngắn thì ngắn, nói sâu thì sâu, chút tài mọn này của tôi ở đây thì không sao, dù sao tôi là người trẻ, người ta sẽ không so đo gì, nhưng lỡ mà ông của Chung Nguyên biết …

Tôi vừa toát mồ hôi vừa nghĩ thầm, ông của anh ấy không vì thế mà ghét bỏ tôi chứ …

Chung Nguyên vỗ vai tôi, thấp giọng hỏi: “Em học cái này ở đâu vậy?”

Tôi nhìn chằm chằm bàn cờ, đáp: “Ba em dạy.”

Ba rất thích cờ vua, nhà lại chỉ có hai người, cho nên ba thường xuyên ép tôi cùng ông luận cờ, đương nhiên mỗi lần đấu đều là tôi kết thúc trong thua cuộc, chỉ có một lần duy nhất thắng, là do tôi cầm trộm một quân của ba. Sau đó ba tôi cảm thấy không đồng ý, một xe một ngựa một pháo dí tôi trối chết …

Lúc này, cụ Triệu trầm mặc một lúc, hỏi: “Theo như cháu nói, bên đen chắc chắn phải chết?”

“Làm sao tới nỗi, thế công bên đen đang mạnh, chỉ cần tốc chiến tốc thắng thì kết quả khả quan.”

“Lý luận suông.” Lão Triệu giọng điệu nghe thì bình thường, nhưng xem ra không giấu được lo lắng.

“Đúng a, cháu chỉ nói hươu nói vượn thôi.” Tôi vừa cười trừ vừa kéo Chung Nguyên cố gắng bỏ trốn.

Nhưng lại bị lão Triệu tính tình cổ quái gọi lại, ông cầm một quân cờ gõ lên bàn cờ, nói: “Giúp ông đánh hết ván này, không thắng không cho về.”

Tôi thở dài, ngồi xuống. Chơi cờ thôi mà, thắng thua làm sao nói trước được, thiệt tình nãy giờ tôi chỉ nói ba lăng nhăng thôi hà, dù sao ngoại trừ ba tôi và máy tính ra, tôi chưa từng đấu cờ với người khác, mà làm gì có sách dạy cờ hay tục ngữ cờ gì, đều do ba tôi hun đúc lại bắt tôi nhớ kĩ. Đầu óc tôi vốn ngốc, chẳng có thâm căn mấy, ngoại trừ trí nhớ khá ra, trong đầu nhớ rất nhiều kinh nghiệm kì phổ, còn lại chẳng có ưu thế chi.

May mà vận khí tốt, trong thế trận cụ Triệu hơn cơ, tôi đã thành công dọn bẫy đưa ông vào đường cùng.

Cụ Triệu cuối cùng vươn thẳng người, rầu rĩ nói: “Ông thua, nhóc này, tay cờ khá lắm.”

“Đâu có ạ, là cháu đầu cơ trục lợi thôi.” Trước mặt người lớn, là trẻ con không nên tỏ ra kiêu ngạo, ba tôi luôn dạy như thế.

Đúng lúc này một trận cười cực kì sảng khoái vang lên, làm tôi giật mình thiếu điều té ghế. Người cười ha ha một lúc, nói: “Không thể tưởng tượng được nha, Lão Triệu ngươi cũng có hôm nay, hahahahah, ngươi lại thua một đứa nhóc, về sau còn mặt mũi nào gặp ai!”

Tôi bấn loạn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người nói là một ông lão tóc hoa râm, sắc mặt hồng nhuận, đứng sau ông còn một người trung niên nữa, cũng đang nhìn chúng tôi, thần sắc có vẻ …. Ây chà, vui mừng?

Cụ Triệu tức giận nói: “Ngươi đi mà thử, ta không tin ngươi có thể thắng nó.”

Ông lão kia kiêu ngạo cười to, nói: “Nó là cháu dâu của ta, ta muốn nó thua nó nhất định thua.”

Quần chúng vây xem: “….” [No comment Chung gia gia nha!]




Chap 58

Trước khi tới Thượng Hải, tôi đã rất nhiều lần thử tưởng tượng ông nội của Chung Nguyên trông như thế nào, nhưng thật sự không ngờ tới … Ây chà, rất phong cách nha …

Bởi vì thua cờ, ông dắt bác Dương trai đi ra ngoài tản bộ xả tức, sau đó lúc quay về vừa lúc chứng kiến cảnh tôi thắng Lão Triệu, thế là ông cụ nhảy nhót vui mừng châm chọt lão Triệu một hồi, lại còn đem ba phương diện chơi cờ, cháu trai, cháu dâu ra so sánh với Lão Triệu, cuối cùng rút ra kết luận: Lão Triệu, ngươi ngoan ngoãn chịu thua dưới chân ta đi, ha ha ha …

Đáng thương ghê, cháu trai của lão Triệu năm nay mới 10 tuổi ><

Sau đó ông thần liền uy phong lẫm lẫm dẫn tôi với Chung Nguyên về nhà.

Về tới nhà thì bác Dương đang nấu cơm, dưới tác động của mấy bộ phim tình cảm sướt mướt, tôi cảm thấy lúc này tôi tất yếu phải tham gia giúp đỡ làm thức ăn, từ đó chứng minh mình là một hình mẫu của vợ hiền mẹ đảm. Nhưng Chung gia gia nghiêm khắc từ chối yêu cầu của tôi, cuối cùng tôi cung kinh dâng cho ông một ly trà, xem như chào hỏi ra mắt.

Sau khi ông tiếp nhận trà của tôi, cười haha lấy từ trong ngăn kéo ra một cái vòng tay màu xanh mượt mà cho tôi, tôi trịnh trọng nhận lấy. Sau này mới biết được, cái vòng phỉ thúy đó còn lớn hơn tôi 1000 tuổi.

Ăn xong cơm tối, mấy người cùng nhau ngồi nói chuyện phiếm. tôi phát hiện ra Chung gia gia là người rất thích nói, trên cơ bản mọi người cùng ngồi với nhau, một mình ông nói, tôi ở bên cạnh lễ phép phụ họa, bác Dương trai và bác Dương gái hai người thỉnh thoảng cũng góp đôi câu, còn Chung Nguyên thì hai mắt dán chặt vào màn hình tivi, không hề phối hợp một tẹo nào.

Tôi thầm thì hỏi: “Sao anh không để ý tới ông?”

Chung Nguyên đáp: “Em cứ thử nghe mấy chuyện này hai mươi năm liền đi là biết.”

Lúc này Chung gia gia đang kích động ôm cái bình hoa mẫu đơn đặt lên bàn trà, cho tôi xem công nuôi dưỡng chăm cây của ông. Lúc ông buông cái bình xuống hình như rất dùng sức, đồ sứ đồ thủy tinh để trên bàn trà rung lên phát ra những tiếng kêu thanh thúy. Bác Dương gái thấy thế vội vàng nói: “Lão gia nhẹ tay thôi, mấy đồ này còn đáng giá hơn khúc cây kia của ông nha.”

Tôi khó hiểu, hỏi: “Cái này quý giá thế nào?”

Bác Dương cười nói: “Đây là từ thời nhà Tống.”

Tôi hoảng sợ, lập tức nhìn mấy đồ vật này bằng ánh mắt kính sợ.

Bác Dương lại vụng trộm nói với tôi: “Cháu gái à, đừng để ý làm gì, cả nhà của lão gia toàn là đồ cổ thôi, chúng ta ăn cơm lúc nãy là bằng bát Minh triều, bình gốm to đứng cạnh tivi kia là từ đời Đường, lão gia bình thường uống trà hay dùng chén hoa sen từ thời nhà Tống, còn cái trong tay cháu là quà tiến cống của phiên bang từ thời Minh …”

Tuy rằng tôi nhất gan, nhưng sợ quá mức rồi thì cũng thành thản nhiên. Dù sao ông cụ cũng là một phú ông, tàng trữ đầu cơ đồ cổ này kia cũng coi như bình thường. Chỉ có điều tôi không hiểu là, nhiều đồ cổ như thế mà lại để lung tung khắp nhà, không sợ lỡ tay làm bể a? Cho dù người trong nhà cẩn thận, không làm vỡ, nhưng nếu có trộm thì làm sao?

Tôi đem nghi vấn trong lòng này nói cho bác Dương, bác bèn phất tay, thập phần tự tin nói: “Yên tâm, chỉ cần tên trộm không bị bệnh tâm thần, chắc chắn chẳng hơi đâu đi vác cái bình to tướng đời Đường cạnh cái tivi kia đi đâu.”

Ak, nói cũng phải ha …

Sau đó, bác Dương liền hào hứng kể lại cho tôi một vụ trộm từng xảy ra trong nhà. Ngày đó có một tên trộm vô cùng chuyên nghiệp ghé qua, hắn lưu loát đi vào, phá sạch sẽ cái tủ sắt trong phòng Chung gia gia, nhưng đến khi hắn nhìn thấy được thứ nằm trong tủ sắt, tên trộm đáng thương phát điên tại chỗ.

Thứ duy nhất có trong cái tủ sắt đó, chính là một bức ảnh, ảnh chụp lão Triệu bị chó cắn. nghe nói Chung gia gia mỗi tối trước khi đi ngủ đều lấy tấm ảnh này ra ngắm một lần, cười đã mới đi ngủ.

Lại nói tên trộm kia tức giận tê tái xé mất bức ảnh, sau đó hùng hổ tung cửa bỏ đi, vừa đúng lúc bác Dương đi mua đồ ăn về, chỉ cần vài đòn tung ra đã hạ gục tên trộm ngu ngốc này.

… Nghe đồn bác Dương trai là quán quân võ thuật, còn bác gái là một người hâm mộ mà theo ông cả đời.

Lúc Chung gia gia trở về nhà, tên trộm đã bị đưa tới sở cảnh sát, nhưng lão gia vẫn rất tức giận, bởi vì hạng mục giải trí mỗi đêm của ông đã không còn nữa. Ông tức giận tới nỗi hô hào đội ngũ luật sư đòi khởi tố tên trộm kia, còn tuyên bố muốn tìm sát thủ để “xử đẹp” hắn, cuối cùng nhờ bác Dương trai giúp ông rửa được một tấm hình lão Triệu bị chó cắn khác, việc này mới lắng xuống được.

Nghe hết câu chuyện xưa này, lòng tôi không khỏi cảm thán, nhìn ông cụ Triệu đâu đến nỗi xấu, sao mà lắm chó cắn thế …



Trong mấy ngày ở tại nhà của Chung gia gia, tôi và Chung Nguyên đều rất bận rộn. Chung Nguyên thì bị mấy cuộc gọi của chàng trai xấu số cầu cứu cách nào thoát khỏi cô gái bạo lực, còn cô gái bạo lực thì lại thỉnh giáo cách nào để chế phục được chàng trai xấu số. Tôi bị Chung gia gia lôi đi ngắm hoa, chơi cờ, đá dế, đại khái là được giáo dục đủ loại hạng mục ăn chơi lêu lổng.

Một ngày kia, Chung gia gia kéo tôi lên sân thượng thưởng thức chim họa mi ông mới mua được, Chung Nguyên thì đang ở trong phòng khách dạy Sử Vân Hành cách mê hoặc người qua đường Ất.

Chung gia gia vừa cho chim ăn vừa thần bí hề hề nói với tôi: “Nha đầu, thật ra trước đây Chung Nguyên đã hay nhắc tới cháu rồi.”

“Ah, thế ạ?” Tôi hơi ngượng “Anh ấy nói gì ạ?”

Chung gia gia thở phì phì nói: “Nó nói, nếu ông không tiếp nhận cháu, nó sẽ đem toàn bộ đổ cổ mấy trăm năm trong nhà đi bán, mặt khác sẽ đem những chuyện kinh dị của ông nói hết cho lão Triệu!”

Ak, chiêu này hơi độc.

Bây giờ tôi đã hiểu vì sao Chung gia gia lại dễ dàng chấp nhận tôi.

Chung gia gia hình như nhìn thấu tôi nghĩ gì, ông khoát tay, nói: “Cháu đừng nghĩ nhiều, mặc dù ông đã già, nhưng ông không phải người hà khắc, con cháu đều tự có phúc riêng của nó, nào giờ ông không muốn nhúng tay vào, huống hồ gì đứa nhóc như cháu ông rất thích.”

Khụ khụ, ông nói làm tôi xấu hổ quá đi mà, ngại quá …

Lúc này ông lại thêm một câu: “Đương nhiên, thằng nhóc xấu xa Chung Nguyên tuy là hư, nhưng mắt nhìn khẳng định không sai.”

… cái này có tính là khen thằng nhóc xấu xa không? Cứ cho là phải đi!

Tiếp theo, Chung gia gia từ bỏ hình tượng Lão Ngoan Đồng, vô cùng nghiêm túc cảm thán một tiếng, nói: “Cháu dâu à, thực ra ông có việc muốn nhờ cháu.”

“Dạ, cái gì vậy ông?” Tôi bị bộ dạng của ông làm cho hồi hộp quá.

“Chung Nguyên, thằng bé này, rất thông minh, nhưng có điểm hơi quá.”

“Nghĩa là sao ạ?” Tôi không rõ, thông minh không tốt sao, tôi luôn ước mình thông minh ra thêm tí nữa đây này.

“Có một số việc người thường dễ dàng bị dẫn dụ, nhưng thằng nhóc này hễ đã nghĩ là nghĩ rất rõ ràng, làm cho nó nhìn thấu được sự việc, cũng dễ dàng làm cho cách nhìn nhận vấn đề của nó luôn xuất phát từ góc độ lợi ích. Người như thế rất hợp để kinh doanh, nhưng phàm là người như vậy, đại đa số đều trở nên ích kỉ lạnh lùng, không để ý cảm nhận của người khác. Tuy rằng nói không buôn gian bán dối, nhưng nếu nghiêm trọng, ông sợ là nó sẽ có lúc không phân rõ thị phi, vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn. Nhìn theo khía cạnh này thì càng thông minh càng nguy hiểm. Hơn nữa thằng nhóc xấu xa này, trời sinh ra tính tình đã không cần gì ai, chỉ sợ càng dễ dàng lầm đường lạc lối.”

Tôi mù mịt gật đầu, có chỗ hiểu chỗ không. Những lời này của Chung gia gia, ý tứ thì tôi hiểu, nhưng rốt cục là ông muốn nói với mục đích gì?

Chung gia gia đột nhiên hưng phấn nhìn tôi, trong giọng nói có chút kích động: “Bây giờ tốt rồi, tên nhóc này rốt cục bị uy hiếp.”

Tôi: “Ak,…”

Chung gia gia: “Bé ngoan, ông nhìn là thấy, Chung Nguyên tuy cố chấp, nhưng lời cháu nói khẳng định nó có thể nghe vào. Ông chỉ hi vọng khi nào nó sắp lầm đường lạc lối, cháu hãy kéo nó lại, đừng đề cho nó làm nguy hại cho xã hội, nếu nó không nghe thì cháu cứ một khóc hai quậy ba thắt cổ, lấy con ra bức nó, không sợ nó không nghe lời.”

Tôi: “…”

Chung gia gia: “Đương nhiên, đóng kịch thôi là được rồi, đừng có chết thật nha.”

Tôi: “…”



Tối hôm đó ăn xong cơm, tôi và Chung Nguyên dắt tay nhau tản bộ trong khu nhà, tôi cẩn thận nói với anh: “Hôm nay ông của anh tìm em nói chuyện.”

Chung Nguyên dừng chân, nhíu mày: “Ông của anh?”

“Được rồi, ông chúng ta.”

Chung Nguyên vừa lòng gật đầu, kéo tay tôi tiếp tục đi.

Tôi lại hỏi: “Anh không tò mò ông nói gì với em à?”

Chung Nguyên ngay cả mí mắt cũng chả buồn nhếch lên, đáp: “Đơn giản là sợ anh nguy hại xã hội chứ gì.”

Tôi: “…”

Chung Nguyên, không phải anh trộm xem lời kịch bản của ông chứ hả …




Chap 59

Lúc ba mẹ của Chung Nguyên tới Thượng Hải thì đang là lúc Sử Vân Hành nổi điên truy đuổi người qua đường Ất, còn biểu hiện của tôi cũng coi là tốt, có thể thấy bọn họ khá vừa lòng với tôi.

Ngày hôm sau, mẹ Chung lôi kéo tôi, cực kì nhiệt tình nói: “Yên tâm đi, con ta gian trá như thế, nhất định sẽ không để cháu bị ủy khuất bao giờ đâu.”, xem như là tán thành cho tôi đi.

Mặc dù hơi bấn loạn một tí, nhưng cuối cùng tôi cũng yên lòng.



Thời gian qua thực nhanh, trong nháy mắt đã tới lúc tôi tốt nghiệp.

Tôi tìm được một tạp chí du lịch ở thành phố B, làm nghề nhiếp ảnh, tiền lương tuy không cao nhưng có thể làm việc mình thích, hơn nữa có thế nhân dịp chụp ảnh mà được đi du lịch ngắm cảnh khắp nơi, chơi cho đã.

Sau buổi lễ tốt nghiệp, tôi mặc áo cử nhân rộng thùng thình, cùng Nhất Nhị Tứ nói nói cười cười đi ra khỏi hội trường làm lễ. Mới vừa ra khỏi thì nhận được điện thoại của Chung Nguyên, hỏi nhóm bọn tôi ở đâu, còn bắt chúng tôi đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Nhất Nhị Tam Tứ đều thấy rất quái, nhưng vẫn thành thành thật thật đứng tại chỗ chờ bọn họ.

Một lát sau, Chung Nguyên, người qua đường Giáp, Lục Tử Kiện ba người hăng hái chạy tới, mỗi người trong tay đều cầm một bó hoa cưới rất to.

Cả ba người này ai cũng đều rất đẹp trai, tuy rằng cách thức đẹp trai thì không giống nhau, mỗi người một bó hoa, nhanh chóng thu hút sự chú ý của người đi đường, mấy nữ sinh không bình tĩnh còn hét ầm lên.

Tôi ngơ ngác nhìn bọn họ, tựa hồ như biết bọn họ vì cái gì mà đến, nhưng lại nhất thời rất hồi hộp. Nhìn Tiểu Nhị và Tứ cô nương, coi bộ cũng thần hồn lạc phách giống tôi rồi, chỉ có mỗi Lão Đại, vẻ mặt vừa hâm mộ vừa ghen tị, bi phẫn nói: “Trời ạ, có định để cho người độc thân sống không đây!”

Lúc này người qua đường Ất không biết từ đâu nhảy ra, kích động nói: “Sư muội thấy tịch mịch hả, hai chúng ta ghép thành đôi đi.”

Lão Đại đột nhiên túm lấy cổ tay người qua đường Ất, sau đó hướng về phía đám người đứng cách đó không xa hô to: “Sử Vân Hành, ta giúp ngươi bắt hắn rồi nè!”

Người qua đường Ất khóc thét một tiếng đã bị Sử Vân Hành lao tới áp giải đi rồi.

Ba người kia đi tới trước mặt chúng tôi, đều tự tìm đến bạn gái của mình, sau đó quỳ gối xuống, cầm hoa, đồng loạt nói: “XXX, gả cho anh đi.”

Tôi bị chấn động, nói thật, tôi tưởng là bọn họ tới chúc mừng tốt nghiệp cơ, không nghĩ tới … Bọn họ đến cầu hôn, hơn nữa còn là cầu hôn tập thể ><

Tiểu Nhị và Tứ cô nương cũng kinh ngạc không nói ra lời, nhất là Tứ cô nương, Lục Tử Kiện vốn đang ở nước ngoài, đột nhiên lúc này lại xuất hiện, cầm hoa cầu hôn cô nàng, cho dù nó có là con nhỏ bạo lực thì lúc này cũng cần thời gian để nảy sinh phản ứng.

Quần chúng vây xem thì chả mấy bình tĩnh, ai cũng la to: “Gả cho bọn họ đi, gả cho bọn họ đi …”

Người đi từ trong hội trường ra càng lúc càng đông, chúng tôi bị một vòng người vây quanh, tiếng hô càng lúc càng lớn, giống như lễ hội không bằng, giống như thể, nếu chúng tôi mà không gả cho bọn họ [câu này nói ra thật vô lí], chính là tội ác tày trời, sẽ bị quần chúng nhân dân trừng phạt.

Giữa màn cầu hôn cao trào nhộn nhịp này, Tiểu Nhị là người đầu tiên có phản ứng. Nó cười hì hì, quẹt quẹt mắt, cố giấu mấy giọt nước mắt đang muốn rơi ra, sau đó nhận bó hoa trong tay người qua đường Giáp. Nó ôm hoa, chép chép miệng, nói: “Có nhẫn không?”

Người qua đường Giáp vẫn quỳ trên mặt đất không đứng lên, cười nói: “Em nhìn kỹ đi.”

Tiểu Nhị ôm bó hoa cẩn thận kiểm tra, rốt cục cũng tìm thấy trong đó một chiếc nhẫn lấp lánh. Nó che miệng, kinh ngạc thốt lên: “Đúng là có thật nè.”

Người qua đường Giáp cầm chiếc nhẫn trong bó hoa lên, đeo vào tay Tiểu Nhị: “Em còn chưa nói đồng ý đó.”

[Quần chúng vây xem: Âm hiểm nha, người ta chưa đáp ứng thì ngươi đã bắt người ta đeo nhẫn, thế này thì không đáp ứng cũng phải đáp ứng rồi …]

Phía sau đám đông lại kích động la hét: “Đồng ý đi! Đồng ý đi!”

Tiểu Nhị cầm lấy tay người qua đường Giáp, cười nói: “Em nguyện ý.” Nói xong thì nước mắt chảy ra.

Người qua đường Giáp đã thu phục được Tiểu Nhị, quần chúng liền chuyển ánh mắt sang Lục Tử Kiện và Tứ cô nương, bởi vì Tứ cô nương chấn động nửa ngày rốt cục mở miệng, câu đầu tiên dĩ nhiên là: “Anh từ đâu ra vậy?”

“Trời…” Quần chúng xung quanh rất khinh thường, cũng rất bất mãn “Không cần nói sang chuyện khác nha!”

Lục Tử Kiện ôn hòa cười, ánh sáng trong mắt vô cùng kiên định, không trả lời câu hỏi của Tứ cô nương, chỉ nói: “Gả cho anh đi.”

Tứ cô nương nhìn anh, gật gật đầu: “Được.”

Lục Tử Kiện cũng lấy nhẫn trong bó hoa ra, đeo vào cho Tứ cô nương.

Quần chúng bu xem lại ồn ào: “Được! Lãng mạn nha!”

Thế là, tiếp đó, toàn bộ sự chú ý của mọi người dồn về tôi và Chung Nguyên: “Còn một đôi này!”

“Đồng ý đi! Đồng ý đi!”

“Chung sư huynh à, anh không có thực lực nhá”

Chung nguyên nhìn chung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt tôi, cười khổ nói: “Đầu gỗ, đồng ý một lần nữa đi, anh đã từng hứa, sẽ cầu hôn em một lần thật đàng hoàng mà.”

Ak, hình như đúng là có chuyện như vậy.

Tôi xoay người, nhận bó hoa trong tay Chung Nguyên, nhưng anh vẫn cầm mà không buông tay, có ý gì đây?

Chung Nguyên ánh mắt nghiêm trọng nhìn tôi, thấp giọng nói: “Ngày mai gả cho anh.”

Lúc này tiếng la hú của đám người chung quanh càng to, ngay cả bảo vệ cũng tới, tôi chỉ đành liều mạng gật đầu đại, nhận bó hoa trong tay anh.

Tôi gảy gảy bó hoa tìm một lúc, hỏi: “Sao không có nhẫn?”

Chung Nguyên cười nói: “Không phải trên tay em à?”

Thế là chúng tôi đã thành công thu được sự khinh bỉ của quần chúng nhân dân xung quanh.

Tiếp theo đó, chúng tôi bị người vây xem bắt tạo hình chụp ảnh các kiểu, mọi người quậy đã đời, sau đó còn lôi cả người của đài truyền hình tới. Chuyện cầu hôn này rất lâu về sau vẫn còn lưu truyền trong thành phố B, được các đàn em khóa dưới kể lại không biết bao lần.



Ngày hôm sau ăn sáng xong, tôi đang định đi làm thình lình bị Chung Nguyên ôm lấy từ phía sau. Anh dùng cằm cọ cọ vào má tôi, hôn lên vành tai, mỉm cười thấp giọng nói: “Đầu gỗ, có nhớ hôm nay chúng ta phải làm gì không?”

Tôi vỗ vỗ lên cánh tay anh, đáp: “Phải đi làm, nhanh lên không muộn mất.”

Cánh tay đang ôm tôi đột nhiên xiết chặt, tiếng nói hờn giận của Chung Nguyên vang lên: “Đi làm cái gì, hôm nay chúng ta phải kết hôn.”

Ak …

Chung Nguyên ủy khuất nói: “Hôm qua không phải em đã đồng ý sao.”

Dã man, tôi nghĩ hôm qua anh chỉ là nói giỡn thôi, hơn nữa trong tình huống đó, không phải do tôi đáp ứng đâu à, Nhưng mà hiện tại … Tôi xoay người đẩy anh ra, khó xử nói: “Hộ khẩu của em còn ở nhà mà.”

Chung Nguyên gian trá cười: “Ba đã đưa cho anh rồi.”

Tôi: “…”

Đối với hành vi bán nữ cầu vinh của ba tôi, tôi cực kì oán giận nha!

Tôi vẫn ôm hi vọng khuyên Chung Nguyên: “Chung Nguyên, hôn nhân là phần mộ tình yêu, anh cũng không hi vọng biến tình yêu của chúng ta thành phần mộ, đúng không?”

Chung Nguyên: “Không thể lấy người mình yêu thì thành cô hồn dã quỷ, có một phần mộ so ra còn tốt hơn làm cô hồn dã quỷ.”

Tôi nhức đầu, cố nói thêm: “Chung Nguyên, cho em một chút tự do trước hôn nhân đi.”

Chung Nguyên nhướn mày: “Kết hôn sẽ không có tự do à? Sau khi kết hôn em lại được thêm một ông chồng có thể dùng tới.”

Được rồi, tôi thừa nhận, xét tài ăn nói thì tôi đúng là xách giày chạy theo không kịp ai đó, cho nên lúc này tôi không tranh luận nữa, uốn éo bướng bỉnh nói: “EM KHÔNG ĐI!”

Chung Nguyên dùng đầu ngón tay nâng cằm tôi, khóe miệng cong lên, lạnh lẽo nói: “Thật sự không đi? Nhưng anh có nhiều biện pháp để đối phó với em, em muốn loại nào đây?”

Tôi rùng mình, lui về sau một bước, không biết nhìn anh thế nào. Chung Nguyên lúc này cười dịu dàng mà quyến rũ, tôi không khỏi nuốt nuốt nước miếng. Nhưng kết hôn a … Nghe nói khi kết hôn người ta khó có thể hưởng thụ cảm giác tình yêu nữa, tôi nhìn Chung Nguyên ngon lành trước mặt, lại nghĩ tới cảnh sau khi kết hôn anh ấy không quan tâm mình nữa, ây da …

Vì thế ý đồ kiên quyết không kết hôn sớm của tôi lại kiên định vài phần.

Tôi tiến lên một bước, ôm Chung Nguyên, ở trong lành anh cọ cọ, mềm mại nói: “Chung Nguyên, em chưa có muốn kết hôn mà.”

Chung Nguyên: “Nhưng mà anh muốn, muốn đến phát điên rồi.”

Tiếp tục làm nũng, tôi phát hiện làm nũng là biện pháp hữu hiệu nhất đối phó với Chung Nguyên, tuy rằng tôi không thích lắm, nhưng lúc này đúng là phải dùng tới kế này thôi. Tôi chôn mặt trong lòng anh, vô cùng dịu dàng mềm yếu nói: “Chung Nguyên, anh cho em một thời gian suy nghĩ một chút đi? Được không anh …”

Chung Nguyên thân thể cứng đờ, lập tức cười khổ nói: “Được rồi, muốn bao lâu?”

Tôi: “Uhm … một năm thế nào?”

Chung Nguyên: “Vậy em chờ anh chết đi.”

Tôi: “Khụ khụ, vậy nửa năm?”

Chung Nguyên: “Bây giờ anh xử tử hình em luôn nhé?”

Tôi rùng mình: “Một tháng”

Chung Nguyên: “Thực ra động phòng trước kết hôn sau cũng được.”

Tôi: “Nửa tháng, không thể giảm được nữa a a a a a …”

Chung Nguyên: “Được rồi, một tuần. Một tuần sau chúng ta kết hôn, không cho em có lựa chọn thứ hai.”

Tôi: “…”

Thế là tôi õng ẹo làm nũng nửa ngày, đổi lấy được một tuần tự do trước khi bị tử hình?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào - chương 19 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào - chương 19. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22588300705 sec