Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 8

Chương 8Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
#mèo: Cảm ơn các nàng ủng hộ a
Bởi vì chương này có đột phá, nên mèo sẽ thay đổi cách xưng hô. Hơn nữa vì là cặp đôi đầu gỗ-ngốc tử nên sẽ xưng hô là huynh-muội chứ không có xưng hô sến súa chàng-thiếp như các cặp đôi khác

Chương 3.1

"Thanh Thanh!"

Hắc y nhân sử dụng khinh công bay nhanh trong rừng, giọng nói hùng hậu rất không phù hợp với vẻ mặt hung ác của hắn lúc này.

Người này, vừa trở lại khách điếm phát hiện không thấy Long Thanh Thanh ở trong phòng. Bóng dáng Long Dạ Thiên giống như một con hắc ưng, điểm mũi chân lập tức bay đi tìm.

"Thanh Thanh!" Tiếng gọi vang tận trời cao có thể thấy được nội lực của hắn vô cùng thâm hậu, mọi người trong vòng mấy dặm đều biết hắn đang tìm người.

Không lâu sau, thân hình màu đen xoay mình, bay về phía căn nhà gỗ cách đó không xa.

"Thanh Thanh?" Hắn nghe được có tiếng khóc bên trong căn nhà, tiếng khóc kia còn dữ dội hơn tiếng gọi của hắn. A! Công lực khóc của nàng thật sự rất cao.

Long Dạ Thiên đi về phía trước vài bước, tiếng khóc của người trong nhà lập tức ngừng lại, hắn cau mày, dừng bước.

Bỗng dưng, Long Dạ Thiên nheo mắt, thiếu chút nữa đã ra tay tấn công bóng dáng đang lao đến ôm hắn. Cho đến khi hắn ngửi được hương tóc nhàn thạt, hắn mới dừng tay, bật thốt một câu.

"Thanh Thanh?" Rốt cuộc là nàng xảy ra chuyện gì vậy?

Thân thể rúc vào trong lòng hắn vẫn run rẩy, mặc dù tiếng khóc nhỏ đi, nhưng Long Dạ Thiên biết chắc chắn vừa rồi nàng đã gặp chuyện gì đó rất đáng sợ, ý nghĩ này khiến hắn cảm thấy không thoải mái.

Lần này hắn lại không xem nhẹ cảm giác trong lòng, ngoài ý muốn chính là hiểu bản thân đã động tâm, hắn lại có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lại trầm mặc một lúc, quả thật hắn không biết an ủi nữ nhân như thế nào, nhất là một nữ hài tử không lớn không nhỏ như nàng, hắn lại càng không biết phải dỗ làm sao.

Bởi vậy thân thể cứng ngắc của hắn phải mất một lúc mới từ từ vươn tay, từ sau lưng ôm lấy bờ vai không ngừng run rẩy của nàng.

"Thanh Thanh, đừng.... . đừng khóc nữa."

Aizz, thật đúng là làm khó hắn. Một người sống ở trên núi từ nhỏ đến lớn, làm nhiệm vụ gian nan thế này quả thật là hắn không đảm đương nổi. Đi truy bắt phạm nhân bỏ trốn còn thoải mái hơn việc này nhiều.

Thế nhưng, đáng chết, trái tim cứng rắn của hắn lại mềm xuống, hắn không thể bỏ tiểu nha đầu mít ướt này được. Bằng không thì hắn cũng không mang theo nàng núi xuống, lại còn mua đồ mới cho nàng, dẫn nàng theo bên người. Những điều này thật ra hắn không cần làm, nhưng hắn lại không thể bỏ mặc nàng được. Càng đáng chết hơn là hắn thế nhưng lại động tâm, hắn bắt đầu muốn ôm chặt nàng, muốn có được nàng.

Trời đánh chết hắn đi! Cơ bản là hắn không nghĩ tới sẽ dẫn một phiền toái theo bên người, nhưng khi nàng mất tích hắn lại vô cùng lo lắng. Đây là cảm giác mà trước giờ chưa từng xuất hiện. Hắn thật sự bị sa vào lưới tình rồi. Nhưng tiểu nha đầu này còn nhỏ tuổi như vậy, thậm chí nàng còn không biết cái gì là tình yêu. Aizz, xem ra hắn đã hiểu được, cũng lĩnh hội được rồi.

Long Thanh Thanh vừa nghe được Long Dạ Thiên đến tìm mình gánh nặng tâm lý mới hạ xuống, lại khóc oa oa một hồi mới thút tha thút thít nói.

"Dạ Thiên ca ca bọn họ.... bọn họ nói muội là quái vật"

"Quái vật?" Long Dạ Thiên chưa hiểu rõ cau mày lại. Hắn không thích từ này, nhất là từ này lại đặt trên người nàng. Nhất thời đôi mắt sắc bén của hắn toát ra sát khí khiến người ta sợ hãi.

Long Thanh Thanh ở trong lòng hắn, nghe thấy giọng nói dễ nghe giống như tự lẩm bẩm của hắn truyền đến, nàng gần như muốn quên đi những khổ sở vừa xảy ra.

Ừm...Hắn ôm thật ấm áp nha. Nàng thật muốn cả đời này có thể dựa vào hắn, không cần rời đi.

"Bọn họ.... . Chính là đại thúc, đại ca muốn sờ muội, bọn họ còn nói muội là quái vật." Long Thanh Thanh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đã khóc đến đỏ hồng lên, điềm đạm đáng yêu mà nhìn hắn khiến hắn cực kỳ đau lòng: "Dạ Thiên ca ca, muội rất giống quái vật sao?"

Con mắt đen của Long Dạ Thiên tối sầm lại, con mắt màu lam ẩn sau mái tóc thì lóe lên ánh sáng tức giận.

"Không, hoàn toàn không giống."

Hắn không tự chủ được nâng tay xoa má nàng, thay nàng lau đi những giọt nước mắt. Hắn không biết sự quan tâm, ôn nhu chăm sóc của hắn, đã khiến tim nàng đập thật nhanh.

"Thật sao?"

"Ừ, đừng khóc nữa, sẽ xấu."

Lời này được nói ra từ trong miệng hắn, Long Dạ Thiên vẫn không thể thích ứng được. Bởi vậy giọng nói của hắn vẫn không có cảm tình gì, nhưng Long Thanh Thanh lại cười rộ lên.

"Đúng vậy, một nữ nhi đáng yêu như muội sao có thể giống quái vật được chứ? Bọn họ thật ngu ngốc, thế mà lại nhìn nhầm." Nàng khẽ mắng.

Long Dạ Thiên nghe được lời nói của nàng, đã hiểu ra đôi chút. Đôi mắt vốn đã trầm xuống càng trở nên lạnh lẽo.

"Thanh Thanh."

"Cái gì?" Nàng đáng yêu ở trong lòng hắn ngẩng đầu lên hỏi, lại khiến Long Dạ Thiên không nhịn được mà vươn tay cứng nhắc xoa nhẹ mái tóc của nàng.

Xúc cảm trong tay ngay lập tức khiến hắn yêu thích, còn có xúc động muốn ôm nàng vào lòng. Càng ngày Long Dạ Thiên càng cảm thấy mình đoán đúng, hắn thật sự biết yêu rồi.

Bởi vậy khi hắn mở miệng lần thứ hai, hắn cũng không thích giọng nói khàn khàn của mình. "Đáp ứng ta, trừ ta ra, muội không được thi triển năng lực trước mặt người khác" (#mèo: Câu dài nhất của Dạ Thiên ca ca từ đầu tới giờ !). Đây là vì bảo đảm an toàn cho nàng, nhưng Long Thanh Thanh lại không hiểu.

Còn Long Dạ Thiên bởi vì chính mình càng ngày càng nói nhiều mà cau mày lại, nhưng sau đó lại thích ứng được. Bởi vì muốn đối phó với cô gái nhỏ hay tò mò Long Thanh Thanh này, không nói nhiều thì không được!

"Vì sao?" Nàng thắc mắc.

Cuối cùng vì đã xác định được tâm ý của mình, khóe môi Long Dạ Thiên nhếch lên một độ cong thật nhỏ, một nụ cười khiến người ta khó nhìn ra được.

"Bởi vì bọn họ sẽ sợ hãi" Hắn đáp.

"Vì thế bọn họ mới gọi muội là quái vật?"

Kì thật đầu óc Long Thanh Thanh rất dễ khai thông. Long Dạ Thiên chỉ cần giải thích một chút rất nhanh nàng đã hiểu được ý của hắn, hơn nữa nàng còn tràn đầy tự tin mà bảo đảm: "Muội biết rồi, Dạ Thiên ca ca, về sau trước mặt người ngoài muội sẽ không sử dụng siêu năng lực."

Lúc này Long Dạ Thiên mới vừa lòng mà dang cánh tay cường tráng ra, ôm nàng đi về phía khách điếm. Hai bóng dáng càng lúc càng xa, chỉ còn vọng lại âm thanh nói chuyện.

"Dạ Thiên ca ca.... Vậy số 55 và số 63 thì có thể không? Muội cũng không thể thi triển siêu năng lực trước mặt họ sao?"

"Muội nói xem."

"Dạ Thiên ca ca, huynh không nói làm sao muội biết!"

"Nàng tự ngẫm đi."

"Cái gì? Dạ Thiên ca ca!"

Ban ngày, Long Dạ Thiên giúp quan phủ bắt mấy đạo tặc gây rối trong trấn. Còn Long Thanh Thanh thì chờ trong phòng hiếm khi hoạt động, vì sở thích gần đây của nàng chính là - thư pháp.

Buổi tối, nàng lại quấn lấy Long Dạ Thiên, muốn hắn dạy nàng viết thêm vài chữ. Nếu không thì muốn hắn kể chuyện lùng bắt phạm nhân, nàng nghe mà không biết chán.

Càng ngày Long Dạ Thiên càng có thói quen để nàng ở bên. Mỗi khi đến một trấn nào đó hắn lại tranh thủ kiếm tiền. Hắn cũng bắt đầu muốn tìm một chỗ ở cố định cùng nàng trải qua một cuộc sống không lo không nghĩ. Tuy không biết suy nghĩ này bắt đầu từ khi nào, nhưng hắn thật sự rất mong muốn.

Sáng sớm hôm nay, Long Dạ Thiên đến quan phủ lĩnh tiền thưởng, sau khi đi ra chợt muốn mua cho nàng vài món điểm tâm nàng yêu thích, thấy bên đường có một cửa hàng điểm tâm hắn lập tức đi vào. Nhưng khi chuẩn bị bước vào quán hắn lại đụng phải một vị khách không mời mà đến.

"Ai nha! Long Dạ Thiên! Chúng ta thật có duyên! Chia tay hai, ba tháng còn có thể gặp nhau nơi đất khách, có thể thấy duyên phận của chúng ta không ít."

Người tới không ai khác chính là quái công tử Tả Trọng Dịch. Hắn, người cũng như tên. Bởi vì tác phong làm việc của hắn phóng khoáng không kiềm chế được, lại không màng đến sự ràng buộc của thế tục, khuôn mặt anh tuấn mang theo vài phần cuồng ngạo, lại có một số hành động lớn mật khiến thế nhân không chấp nhận được, khiến cho thanh danh "Quái công tử" của hắn truyền rất xa.

Công phu của hắn cũng không phải từ danh môn chính phái, cho nên các nhân sĩ chính nghĩa không muốn giao du với hắn. Trên cơ bản hắn cùng thuộc loại người giống Long Dạ Thiên, chẳng qua là tính cách trái ngược mà thôi. Chí ít, Tả Trọng Dịch nghĩ là vậy.

Khi Long Dạ Thiên nhìn thấy hắn, bước chân cũng không dừng lại, hắn nghiêng người tiếp tục bước vào.

"Chờ một chút! Long Dạ Thiên! Sao ngươi vẫn trưng ra cái bộ mặt lạnh nhạt giống trước kia thế?" Nhưng mà Tả Trọng Dịch lại thích nói chuyện với cái mặt lạnh này, bởi vậy mới theo đuôi hắn bước vào bên trong cửa hàng. Nói đi nói lại, hắn biết rõ bản thân không được hoan nghênh, lại cứ thích bám theo, hơn nữa lại làm không biết mệt. Chỉ sợ trong thiên hạ cũng chỉ có hắn mới dám như vậy.

"Chậc chậc! Long Dạ Thiên, mới chia tay mấy tháng, khi nào thì ngươi thích ăn mấy thứ đồ ngọt này rồi?" Tả Trọng Dịch đi bên cạnh, vừa lắc đầu nhìn những món điểm tâm ngọt ngấy, vừa kinh dị mà nhìn Long Dạ Thiên chọn điểm tâm rồi kêu lão bản bọc lại.

"Ôi trời! Long Dạ Thiên, một mình ngươi ăn nhiều điểm tâm như vậy sao? Cẩn thận đau bao tử, cũng không tốt cho thân thể." Tả Trọng Dịch lại theo Long Dạ Thiên đi ra khỏi cửa hàng điểm tâm. Từ đầu tới cuối Long Dạ Thiên vẫn không để ý đến hắn, mặc kệ hắn tự lầu bầu một mình như đứa ngốc.

Nhưng ngay sauđó, trong đầu Long Dạ Thiên xuất hiện một ý nghĩ khiến hắn phải liếc nhìn Tả Trọng Dịch một cái. Bởi hắn cảm thấy, Tả Trọng Dịch và Thanh Thanh rất giống nhau. Cả hai bọn họ đều nói nhiều, cứ ríu rít không ngừng. Mà thật không may, hắn lại không thích tính bép xép nhiều lời của Tả Trọng Dịch. Lại nghĩ, Long Thanh Thanh thật sự may mắn hơn.

Tả Trọng Dịch vẫn theo vào khách điếm, mãi đến khi hắn định bước vào phòng Long Dạ Thiên, mới bị ngăn lại.

"Long Dạ Thiên! Người tới là khách, chẳng lẽ ngay cả mời ta uống một chén nước ngươi cũng không chịu sao?"

Long Dạ Thiên vốn muốn trả lời hắn ta hai chữ: Không có! Nhưng trong phòng lại có người sợ thiên hạ thiên hạ chưa đủ loạn đã vội vàng chạy đến đây.

"Dạ Thiên ca ca !"

Long Thanh Thanh giống như chú chim nhỏ đã tìm được tổ của mình, nàng lao vào lòng Long Dạ Thiên, ôm mãi không chịu buông ra, hoàn toàn không phát hiện Tả Trọng Dịch đang đứng một bên trừng to mắt hóa đá.

"Thanh Thanh."

Long Dạ Thiên giang hai tay ôm nàng, phòng ngừa nàng té ngã. Hành động che chở tự nhiên không chút giả tạo khiến cho Tả Trọng Dịch phải bật cười.

"A! Long Dạ Thiên, đến bây giờ ta mới biết, thì ra ngươi cũng không phải người không để mắt tới mỹ nhân." Hắn chỉ tiểu mỹ nhân trong ngực Long Dạ Thiên. Mà Long Dạ Thiên nghe xong lời hắn nói lập tức trừng hắn, khiến hắn cười to ra tiếng.

Trước kia hắn quấn lấy Long Dạ Thiên, là vì hắn muốn xóa đi sự cô độc và tịch mịch trong đôi mắt kia. Nhưng hắn lại không dự đoán được chỉ cách có mấy tháng, tình huống đã chuyển biến lớn.

Thật là bội phục nha~ Bây giờ hắn đúng là vô cùng hứng thú với nữ tử trong ngực Long Dạ Thiên

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 8 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 8. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.257245063782 sec