Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 7

Chương 7Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.2


Nhưng cái phiền toái nhỏ Long Thanh Thanh này lại không nghe lời, mặc kệ sắc mặt của Long Dạ Thiên đã trầm xuống, nàng cứ liều chết bám chặt ống tay áo hắn không rời, gương mặt nhỏ nhắn mang đầy ý cầu xin. Tất nhiên, nàng căn bản không hề sợ khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc của hắn, lại còn coi hắn như người tốt ngàn năm, bởi vì hắn đã cứu nàng.

"Đừng như vậy mà, Dạ Thiên ca ca! Cho ta đi với, ta hứa sẽ ngoan ngoãn mà, được không ?"

Suýt chút nữa Long Dạ Thiên đã bị bộ dạng tội nghiệp đáng thương của nàng lay động, nhưng hắn ngay lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt sắc bén bắn qua, giọng nói lạnh lùng cự tuyệt: "Không được! Ồn ào nữa, bỏ ngươi lại."

Ý là: Nếu ngươi lại ồn ào đòi đi nữa, ta liền bỏ đi, mặc kệ ngươi! Khiến Long Thanh Thanh khổ sở đỏ mắt, nhẹ bĩu môi, một bộ dáng vô cùng uất ức.

"Được rồi! Ta không đi là được."

Trong lòng Long Thanh Thanh rất muốn khóc, nhất là Long Dạ Thiên hình như có chút ghét bỏ bộ dáng của nàng, lại không biết nguyên nhân vì sao. Nhưng nàng không thể để Long Dạ Thiên bỏ nàng lại, bởi vậy nàng mới tâm không cam tình không nguyện mà thỏa hiệp.

Nhất thời Long Dạ Thiên thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại có một tia thất vọng đang lan tràn trong lòng nhưng bị hắn cố ý xem nhẹ, chỉ bỏ lại một câu "Đừng chạy loạn!", rồi đi mất.

Long Thanh Thanh ai oán nhìn theo hắn rời đi, rồi uể oải nằm úp sấp trên bàn gỗ, nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, lại bắt đầu ngây ngốc.

"Tại sao Dạ Thiên ca ca có vẻ như không thích mình? Chẳng lẽ.... . mình khó ưa như vậy sao?"

Nàng càng nghĩ càng cảm thấy khổ sở.

Không lâu sau, nàng liền thay đổi động tác hai tay chống má, thở dài, dần dần nhớ tới lần gặp gỡ bất ngờ của nàng và Long Dạ Thiên.

Xem ra vận may của cô rất tốt, vừa thoát khỏi sở nghiên cứu Coase liền gặp được người tốt như Dạ Thiên ca ca vậy.

Nhưng mà đầu nàng lại đầy dấu chấm hỏi a, vì sao nàng và Dạ Thiên ca ca xuống núi đã lâu như vậy, nhìn thấy những người đi trên đường đều mặc quần áo rất kì quái. . .! Lại hại nàng luống cuống, thật khộng biết đây là chỗ nào, vì sao đến cả kiến trúc cũng kì quái như vậy?

Mà nói đi nói lại, quả thật khá giống với các nhân vật trong TV nha! Nhưng đó là các nhân vật cổ đại mà, làm sao thời gian có thể đảo ngược, trở lại thời gian thật lâu trước đây được?

Nghĩ đến đây, Long Thanh Thanh bật cười.

"Thật là, nơi này làm sao có thể là cổ đại được chứ! Có lẽ người dân ở đây chưa được khai hóa, cho nên ăn mặc và đồ dùng đều cực kỳ khó khăn, không thể so với sở nghiên cứu được. Nếu ta có thể khiến Dạ Thiên ca ca không chán ghét mình như thế thì tốt rồi."

Phút chốc Long Thanh Thanh lại ủ rũ cúi đầu lầm bầm. Thật lâu sau, giống như bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, mới từ trên ghế nhảy dựng lên.

"Đúng rồi! Mình nên thừa dịp Dạ Thiên ca ca đi làm công chuyện mà đi tìm số 55 và số 63! Ha ha! Đến lúc đó còn có thể giới thiệu với Dạ Thiên ca ca hai người chị tốt nhất của mình.... . Mà nói không chừng đến lúc đó Dạ Thiên ca ca sẽ cực kì vui vẻ, liền không chán ghét ta nữa."

Long Thanh Thanh càng nghĩ càng vui vẻ, nhảy chân sáo tới bên cánh cửa, khi bàn tay nhỏ của nàng vừa chạm đến ván cửa thì đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

"Phải rồi, có nên lưu lại lời nhắn cho Dạ Thiên ca ca không?"

Nàng nhớ đến trên TV mọi người hay diễn như vậy, nhưng lại nghĩ nàng cũng không phải một đi không về, không cần lưu lại lời nhắn. Mà nàng trở về trước khi Dạ Thiên ca ca về, thì chắc là không có vấn đề gì đâu.

Long Thanh Thanh đi ra khỏi khách điếm, liền khoe ra một gương mặt tươi cười ngọt ngào, hỏi thăm người đi đường về tin tức của số 55 và số 63.

Không lâu sau, có vài tên dê xồm thấy nàng ở một mình, bộ dạng lại tú sắc khả xan(*) liền theo đuôi nàng, theo qua một đoạn đường, tiện tìm cơ hội đến gần nàng.

(*) 秀色可餐 Tú sắc khả xan : (Thành ngữ Trung Quốc) sắc đẹp thay cơm, ý là đẹp đến nỗi nhìn ngắm cũng no rồi khỏi cần ăn cơm.

"Này tiểu cô nương, ta nghe nói ngươi đang tìm hai người chị của mình đúng không?" Trong đó có một tên ở giữa nhích lại gần nàng, vẻ mặt dâm tặc nhìn nàng hỏi.

Long Thanh Thanh nhìn đời chưa sâu, đương nhiên không nhìn ra được ý đồ của hắn. "Đúng vậy, đại thúc, ngươi có biết họ ở đâu không?" Long Thanh Thanh ngu ngốc, lại dùng vẻ mặt chờ mong hỏi.

Người nọ thấy nàng đã cắn câu, liền hưng phấn mà xoa xoa tay: "Ha ha ha! Đừng gọi ta là đại thúc, ta năm nay mới ba mươi tám tuổi, ngươi cứ gọi ta là đại ca là được."

Cái gì? Ba mươi tám tuổi vẫn không chịu làm đại thúc? Thật là người kì quái a. . .!

Long Thanh Thanh cảm thấy được, đại thúc này sốt ruột quá mức thật kì quái, nhưng mà nghĩ sắp có tin tức của số 55 và số 63, nàng vẫn dằn lại tính tình hỏi: "Đại thúc......Ách, đại ca, ngươi còn chưa nói cho ta biết, ngươi có biết các nàng ấy ở đâu không?"

Long Thanh Thanh gọi một tiếng đại ca này, khiến cho lòng hắn bắn pháo hoa, vui sướng muốn chết rồi.

Vì thế hắn dụ dỗ nói: "Có nha. . .A!"

Ai ngờ hắn mới nói có hai chữ, tay đã bị Long Thanh Thanh cầm lấy không rời, khiến cái mặt than của hắn đỏ bừng lên, mà người qua đường bốn phía cũng đều nhìn về phía bên này, làm hắn vô cùng mất tự nhiên.

Thật không ngờ tiểu oa nhi này lại không chừng mực như vậy! Ha ha ha, xem ra lát nữa huynh đệ bọn hắn sẽ được hưởng thụ a.

"Thật sao? Thật sao? Đại thúc.... . Đại ca thật sự có tin tức của các chị ấy sao? Thật tốt quá! yahooooo!"

Vốn dĩ Long Thanh Thanh muốn ôm hắn ta lớn tiếng hoan hô, nhưng nàng đột nhiên nhớ tới, lấn trước khi nàng ôm ấp Long Dạ Thiên, hắn có chút xấu hổ và hờn giận, vì vậy nàng mới không ôm.

Nếu vị "đại thúc" biết được nguyên nhân hắn không thể ôm áp mỹ nhân, không tức chết mới là lạ.

"Thật.... . Thật đó."

Vị đại ca này híp mắt, nhìn ngắm dáng người hoạt bát phấn khởi của nàng, nói chuyện đã trở nên ngọng ngịu, hô hấp cũng nhanh hơn rồi.

"Vậy ngươi mau nói cho ta biết họ đang ở đâu di."

Sao hắn biết tỷ tỷ của nàng ở đâu được chứ? Ha ha ha! Nhưng mà, nàng đã từng bước từng bước tiến vào cái bẫy của bọn hắn rồi.

Sắc tâm của hắn đã không nhịn nổi rồi.

"Bọn họ......mà sao ngươi không đi theo ta gặp họ a?" Hắn dụ dỗ Long Thanh Thanh

Long Thanh Thanh không hề nghi ngờ gì, ngây ngốc theo sát hắn đi về phía ngoại ô.

"Cái gì? Các tỷ ấy ở đây sao?" Long Thanh Thanh đi theo vị đại ca xa lạ, đi tới một căn nhà gỗ cũ nát, không dám tin hỏi lại.

Nhưng vị đại ca kia không chút nào hoang mang gật đầu, xoa xoa tay.

"Đúng! Đúng! Không sai, tiểu cô nương, lấn trước ta có nhìn thấy hai vị cô nương mặc y phục giống cô nương miêu tả ra vào nơi này, chắc chắn sẽ không sai."

"Vậy sao?"

Thấy Long Thanh Thanh có biểu tình nghi vấn, vị đại ca xa lạ có chút khẩn trương.

"Hay là.... . tiểu cô nương, tự ngươi đi vào trong không phải sẽ biết sao?"

Long Thanh Thanh nghĩ thầm, cũng đúng, không bằng cứ đi vào nhìn một cái, như vậy có thể biết số 55 và số 63 có ở nơi này không, huống chi vị đại ca xa lạ nhưng tốt bụng này dắt nàng đi một đoạn xa như vậy, nếu nàng không đi vào nhìn một cái thì thật có lỗi với hắn.

"Vậy được rồi, ta đi qua gõ cửa xem."

Vì vậy Long Thanh Thanh tiến lên gõ cửa, mới gõ vài tiếng, một bàn tay to thò ra từ khe cửa mạnh mẽ kéo nàng vào nhà.

Long Thanh Thanh kinh sợ, kêu to: "Đại ca, cứu mạng."

Nhưng cái vị đại ca xa lạ kia lại nở một nụ cười dâm tà, không những không kéo mà còn đẩy mạnh nàng vào phòng, rồi trở tay khóa cửa lại.

"Ui da ! Ngươi.... . Các ngươi muốn làm gì?"

Long Thanh Thanh bị đẩy ngã trên mặt đất đầy bụi bặm, đau nhức la to, rồi mới từ từ thích ứng với bóng đêm, thấy rõ cảnh vật chung quanh.

Bên cạnh nàng đứng bốn năm tên đại nam nhân, tính cả vị đại ca xa lạ kia thì tổng cộng có sáu tên.

Lúc này, Long Thanh Thanh mới biết rõ: thì ra đây là một cái bẫy có mưu tính trước.

Chỉ có thể trách nàng quá ngu ngốc! Mấy ngày hôm trước mắc bẫy số 41 một lần rồi, kết quả bây giờ lại.... . Aizz! Nàng không phải ngu ngốc thì là cái gì?

Long Thanh Thanh tự trách đến nhăn hết cả mày lại, quỳ trên mặt đất, liếc sáu người không có ý tốt kia đang đến gần nàng.

"Hắc hắc hắc hắc! Tiểu cô nương, chúng ta muốn làm gì, ngươi không biết sao?"

Sau đó vài người ầm ỹ cười to, nhìn thấy ánh mắt của nàng bọn hắn lại cười càng khoa trương hơn.

Thật là, bọn họ không nói sao nàng biết được nha!

Đương nhiên Long Thanh Thanh không hỏi ra miệng, bởi vì chỉ cần nghe tiếng cười càn rỡ của bọn họ, nàng liền biết tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt, làm sao có thể hỏi được chứ?

Hừ! Dù nàng có nhiều lúc ngu dốt, nhưng vẫn không ngu đến trình độ này. Long Thanh Thanh tức giận suy nghĩ.

"Yên tâm đi, mấy người bọn ta rất thương hương tiếc ngọc mà đối đãi tốt với ngươi, ha ha...!"

Trong đó có một gã nam nhân tương đối thấp bé, thong thà bước đến bên Long Thanh Thanh, nở nụ cười dâm đãng đưa tay vuốt tóc nàng khiến nàng nhịn không được xém tí ói ra tại chỗ.

Nhất là khi thấy đôi mắt nhỏ hẹp của hắn bắn ra tia tà ác, lại càng khiến nàng sợ hãi, mà một khi sợ hãi, nàng lại muốn.... . muốn khóc to một trận.

"Tiểu ngu ngốc, ngươi chính là chủng người mới, không nên hơi một tí là khóc, như vậy rất mất mặt nha!"

Đột nhiên, Long Thanh Thanh nhớ đến lời mắng của số 63, lại đem cảm giác muốn khóc thu về, hít một hơi, nếu không như vậy thì nàng thật sự muốn khóc.

"Này! Từ từ! Ta tới trước, ta là người dẫn nàng ta tới đây, ta nghĩ mình có quyền lợi khai bao nàng ta chứ?"

Vị đại ca xa lạ kia chen lách qua, đập vào bàn tay của nam nhân thấp bé, những người khác cũng rất nóng vội.

"Chờ một chút, chủ ý là ta nghĩ ra, hẳn là ta trước mới đúng."

"Không! Không! không! Địa phương là ta tìm ra, ta trước mới đúng." Cứ như vậy, sáu người bọn hắn thế nhưng lại cãi nhau.

Long Thanh Thanh thầm nghĩ: Cơ hội tốt! Ha ha! Long Thanh Thanh nàng cũng có thời điểm đột nhiên thông minh a.

Vì thế nàng lắc người một cái, từ trên mặt đất nhảy lên định lao ra đạp cửa bỏ chạy, đáng tiếc có người nhanh hơn, lập tức kéo nàng về áp trên mặt đất, rất ghê tởm mà cúi xuống hôn lên cổ nàng.

"Hố hố hố, nàng thật là thơm nha! Bọn ta không đợi được nữa rồi."

"Không cần! tên đáng ghét này, ngươi mau thả ta ra, nếu không ta sẽ hét to lên...." Long Thanh Thanh uy hiếp.

Nhưng mà, trong lòng nàng thật sự muốn khóc a.

"Hét lên đi! Ở đây không có ai, cho dù ngươi có kêu đến bể cả yết hầu cũng không có ai tới cứu ngươi, hắc hắc hắc."

Một người khác cũng xáp lại, một cánh tay đầy lông bắt đầu cởi quần áo nàng ra, sờ soạng da thịt nàng.

Nàng thật sự muốn khóc, cũng rất muốn ói....

"Đúng vậy! Chúng ta sao có khả năng buông tha ngươi, ngươi thật quá ngây thơ rồi."

Không ngờ rằng tất cả sáu nam nhân đều vây lại, vươn tay về phía nàng.... . Oa! Nàng không nhịn được nữa, vì vậy òa khóc, cũng hù sợ mấy đại nam nhân này.

"Trời đất! Tiếng khóc của nàng ta lớn quá, coi chừng bị người qua đường phát hiện, này, ngươi đi tìm cái gì bịt miệng nàng ta lại."

Vì thế hai người áp chế hai tay hai chân đang vung đá loạn xạ của nàng, muốn bịt miệng nàng lại.

Chỉ tiếc, Long Thanh Thanh không muốn lại phải chịu đựng cái loại đãi ngộ đáng thương này, bởi vậy không có chú ý, nhà gỗ thế nhưng lại bị lũ lụt.

A! Nhưng mà, lũ lụt không phải do nước mắt của nàng tạo thành, mà là do nàng khống chế siêu năng lực không được tốt, khiến cho mấy đại nam nhân trong phòng hô to cứu mạng.

Bọn hắn động sai đối tượng rồi, hu hu.... .



#mèo: Cám ơn các bạn đã ủng hộ mèo
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 7 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 7. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.201730012894 sec