Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 6

Chương 6Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.1

"Cám ơn ngươi, ân công."

Trên miệng nàng còn mang theo nụ cười ngây thơ, liên tiếp nói cảm ơn.

Đương nhiên, từ "ân công" này là nàng thấy trên TV người ta hay sử dụng. Ai bảo trong đêm tối ân công mặc đồ giả dạng hiệp sĩ, nàng phải nhập cảnh tùy tục gọi hắn một tiếng "ân công" a !

Nhưng vị ân công mặc đồ đen này hình như không thích nghe, hắn lắc đầu.

"Không cần gọi như vậy."

Bỗng dưng, hắn phát giác hôm nay hắn thế nhưng hắn nói không ít lời, tất cả đều nói với tiểu nha đầu này, mà hắn vẫn chưa biết bất cứ chuyện gì của nàng, bao gồm cả tên của nàng.

Nàng không được tự nhiên kéo kéo quần áo trên người. Nói thật, quần áo này mặc vào thật khó chịu, nhưng vì muốn cho ân công cao hứng, nàng vẫn là mặc vào.

"Ừ......Ách, vậy ta nên gọi ngươi như thế nào đây?"

" Long Dạ Thiên."

" Long Dạ Thiên....... . Oa! Tên hay quá.... . Không như ta, không có tên."

Nghĩ đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tối sầm xuống, khiến tâm Long Dạ Thiên nhói lên, thiếu chút nữa đã vươn tay ra an ủi khuôn mặt u sầu của nàng.

Hử? Hắn bị sao vậy?

Từ khi hắn gặp được cái tiểu nữ nhân này, hắn bắt đầu trở nên không bình thường, chỉ trong vòng một ngày mà đã nói trên mười câu, khiến trong lòng hắn vang lên báo động rồi.

Nhưng mà nàng nói nàng không có tên, điều này khiến hắn tò mò.

"Vì sao?"

"Ta cũng không biết nữa, nhưng mà ta có số thứ tự á. . .! Ta là số 77, ta còn có hai người chị em tốt. Các chị ấy là số 55 và số 63."

Nói tới các chị ấy, nàng bỗng đứng bật dậy, bắt đầu cuống quít lên.

"Sao vậy?"

"Thôi chết rồi! Ta thế mà lại quên tìm số 55 và số 63 rồi. Thảm rồi thảm rồi, họ mà không tìm thấy ta, nói không chừng đi trước rồi." Nàng đi qua đi lại vài vòng trước mặt Long Dạ Thiên, rồi bỗng dưng dừng lại: "Không được, ta phải trở về tìm họ."

"Khoan đã."

Long Dạ Thiên chặn lại trước mặt nàng, kéo nàng trở về bên cạnh mình rồi buông nàng ra.

"Ân công?"

"Đừng có gọi như vậy!"

Nàng ngu ngơ hỏi lại hắn: "Vậy chứ ta gọi là gì? Dạ Thiên ca ca?"

"Tùy ngươi."

"Ừm, vậy ta gọi ngươi là Dạ Thiên ca ca."

Sau đó nàng tiến nhanh tới dắt tay Long Dạ Thiên, thân hình cao lớn của hắn lóe lên, trốn khỏi tay nàng, khiến nàng không vui.

Bởi vì nàng phát hiện, nàng rất thích đến gần Dạ Thiên ca ca a....! Cho nên khi hắn né tránh tay nàng, đương nhiên nàng có chút khổ sở, mất hứng.

Nhưng Long Dạ Thiên cũng không muốn giải thích phản ứng kì lạ của bản thân, chỉ theo thói quen hất hất áo choàng màu đen lên.

"Không phải ngươi muốn đi tìm bằng hữu ngươi sao?" Nhân tiện hắn dẫn đầu đi trước.

"Chờ ta với."

Nàng đang ở sau lưng hắn, vội vội vàng vàng chạy theo.

Trở lại nơi đêm qua Long Dạ Thiên phát hiện ra số 77, tìm hồi lâu cũng không thấy một bóng dáng nào cả, nàng nản lòng ngồi trên tảng đá, mặt buồn rười rượi.

Long Dạ Thiên đứng một bên, trầm mặc không nói.

Long Dạ Thiên thật sự sợ nàng lại khóc, hắn cũng không biết phải an ủi nàng như thế nào.

Yên lặng một lúc lâu, nàng mới đứng lên.

"Chúng ta đi thôi, ân công... Ách, Dạ Thiên ca ca, chắc các chị ấy đã đi trước rồi, cho nên.... Dạ Thiên ca ca, huynh có đi theo ta tìm các chị ấy không?"

Đối với yêu cầu bất thình lình của nàng, khuôn mặt của Long Dạ Thiên không có bất cứ biểu tình gì nhưng lòng đã mềm nhũn ra rồi.

"Được !" Hắn bật thốt lên câu trả lời, khiến chính bản thân hắn cũng không thể nào tin được.

Hắn đang nói cái gì vậy? Hắn thế nhưng lại đáp ứng cái nữ nhân kiêm cái phiền toái này đi lữ hành, đến cùng là hắn bị sao vậy ?

Dường như một khắc kia khi gặp được nàng, sinh mệnh hắn đã có thay đổi to lớn, đến chính hắn cũng không còn hiểu nổi mình rồi.

Trong chặng đường kế tiếp, thông qua nàng kể, Long Dạ Thiên biết được rất nhiều điều về nàng, tỷ như: Sở nghiên cứu Coase, thí nghiệm chủng người mới, và những chuyện thú vị về số 41, số 55, số 63.

Đồng thời, Long Dạ Thiên cũng phát giác dường như nàng rất để ý việc nàng ấy không có tên, vì vậy hắn thuận miệng đặt cho nàng một cái tên.

" Thanh Thanh."

"Cái gì? Dạ Thiên ca ca, huynh nói cái gì?"

Nàng đi đường cũng không giống người thường, cứ giống như con khỉ nhỏ vậy, nhảy nhót rồi lại nhảy nhót, chạy vòng quanh Long Dạ Thiên.

"Tên của ngươi."

Long Dạ Thiên thả chậm bước đi, phối hợp với nàng thứ gì cũng đều tò mò, đi một chút lại ngừng.

Lúc này nàng mới trợn to đôi mắt to tròn, nhìn chằm chằm hắn, một bộ dạng rất kinh ngạc, khiến cho Long Dạ Thiên phải nén cười.

Ở chung một chỗ với con khỉ nhỏ này mà không bật cười, đúng là chuyện khó mà. Cùng xuống núi với nàng, Long Dạ Thiên đã có mấy lần muốn nở nụ cười.

"Tên? Huynh nói.... . Thanh Thanh là tên của ta?"

Nàng dừng chân, đứng trước mặt hắn, vóc dáng chỉ cao tới ngực hắn lại không ngừng nhón chân, trông rất vui vẻ.

Thấy đôi mắt nàng như tỏa ra ánh sáng, Long Dạ Thiên cũng cảm nhận được sự hồn nhiên, sự vui vẻ của nàng. Hắn hơi hơi nâng khóe miệng, lại phát hiện trong lòng mình xôn xao nên vội áp chế xuống.

"Không sai." Long Dạ Thiên trầm thấp nói.

Hắn đem chính họ của mình đặt cho nàng, sau đó lại lấy từ đồng âm với nàng đặt tên(*), thật không ngờ, nàng thế nhưng lại vui vẻ tới mức bắt lấy tay hắn nhảy lên.

* mèo giải thích tí: số 77 (七七: qīqī) đọc là Thất Thất; nên Dạ Thiên ca ca mới lấy từ phát âm gần giống là Thanh Thanh (青青: qīngqīng)

Sự khí phách vì bị nàng dựa dẫm làm cho tâm hắn trở nên ấm áp, điều này khiến hắn hơi cau mày.

"Oa! Ta có tên rồi! Ta có tên rồi!"

Số 77, không! Bây giờ nàng là một người mới, tên Long Thanh Thanh, một người có tên.

Long Thanh Thanh nhảy nhót xung quanh Long Dạ Thiên, xoay một vòng, mái tóc dài thướt tha tùy ý tung bay trong gió không buộc chặt giống những nữ tử khác, nhìn thật sự rất đẹp.

" Long Thanh Thanh! Long Thanh Thanh! Tên của ta là Long Thanh Thanh!"

Nàng đem tên của nàng hát lên giống như một bài ca, tiếp tục bước đi, bắt kịp cước bộ của Long Dạ Thiên. Long Dạ Thiên nghe nàng hát lạc điệu sai nhịp, vẫn không nói một câu, nhưng mà.... . trái tim cứng rắn kia đã từ từ sụp một góc, khiến hắn sinh lòng cảnh giác.

" Long Thanh Thanh! Long Thanh Thanh! Tên dễ nghe giống tên của Dạ Thiên ca ca! Long Thanh Thanh! Long Thanh Thanh.... ."

Long Thanh Thanh hát một đường đến khi bầu trời tối đen, nghĩ trọ, sự vui mừng vẫn còn kéo dài đến khi nàng chìm vào giấc mộng ngọt ngào, không hề biến mất.

Buổi chiều hôm sau, Long Dạ Thiên và Long Thanh Thanh đã xuống tới chân núi đến trấn Đại Thành.

Trước tiên Long Dạ Thiên dừng chân ở một tiệm vải may mấy bộ y phục cho Long Thanh Thanh, rồi mới mang theo nàng tìm khách điếm nghỉ ngơi.

"A! Cám ơn tiểu nhị ca." Long Thanh Thanh khua tay nói với tiểu nhị ca đang mặt đỏ tai hồng dẫn bọn họ đi nhận phòng, bật cười nhìn bộ dạng khẩn trương lui khỏi phòng của hắn.

Này cũng khó trách, ai bảo bộ dạng Long Thanh Thanh dễ thương đáng yêu như thế, hơn nữa hành động và lời nói của nàng lại không giống với những nữ tử khác, vô cùng bắt mắt, bởi vậy lúc hắn rời đi mới có bộ dáng khẩn trương thiếu chút nữa còn trượt chân té vập mặt vào cửa, khiến Long Thanh Thanh cười không ngừng.

Đối với hành vi của tiểu nhị ca, đột nhiên trong lòng Long Dạ Thiên rất khó chịu, không dấu vết liếc nàng một cái. (mèo: này là liếc yêu a? =)))

"Ta ra ngoài một chút." Hắn nói với nữ nhân đang rất có hứng thú với quang cảnh ngoài cửa sổ kia.

Tuy bọn họ ở chung đã hai ba ngày, nhưng hắn vẫn không thể quen được với việc Long Thanh Thanh nói quá nhiều, giống như trời sinh đã như vậy rồi.

Lúc này Long Thanh Thanh mới lùi thân thể vẫn dán sát vào cửa sổ lại, đôi mắt đầy tò mò, chạy tới nắm tay áo hắn hỏi.

" Dạ Thiên ca ca! Huynh muốn đi đâu? Ta cũng muốn đi!"

Trong đôi mắt nàng tràn ngập hứng thú, bộ dạng lại ngây thơ đáng yêu, khiến mặt Long Dạ Thiên nhu hòa vài phần, nhưng sau đó lại căng thẳng.

"Đi làm việc." Hắn cố nén muốn nổi giận, liền nói đơn giản với nàng.

Hiện nay Long Dạ Thiên sống nhờ vào việc bắt phạm nhân bỏ trốn mà quan phủ treo thưởng, bởi vậy khi xuống núi, hắn dò xét thấy quan phủ có phạm nhân cần truy bắt, liền bắt đầu muốn làm việc. Nếu không thì hắn vẫn còn phải nghe Long Thanh Thanh lải nhải, quả thật phải rất nỗ lực.

"Làm việc? Ta cũng muốn đi, Dạ Thiên ca ca, ta có thể giúp huynh làm việc!"

Long Thanh Thanh thật sự hưng phấn, không biết nàng có biết định nghĩa "đi làm việc" nghĩa là gì không? Nàng có phải ăn cơm mà lớn không vậy?

Long Dạ Thiên nghiêm túc lắc đầu, cứng ngắc nói: "Không được."

Mang nàng đi bắt phạm nhân? Để mà thành sự không đủ, bại sự có thừa !

Đối với trình độ của nàng, tò mò với mọi việc, không chỉ cần phải được dạy bảo lại, mà ngay cả một chút việc trong sinh hoạt hằng ngày hắn cũng phải giải thích với nàng một lần.

Hắn cũng không muốn, đến lúc đó lại phải giải thích với nàng vì sao người này phạm tội? Vì sao lại bắt hắn? Hoặc vì sao lấy tiền? Có mà giải thích đến sáng !

Vậy thì hắn còn rảnh để mà bắt phạm nhân sao? Hắn cực kỳ hoài nghi.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.25873208046 sec