Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 5

Chương 5Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 1.2

Nàng len lén nhìn, cho đến giờ Long Dạ Thiên vẫn chưa phát ra một câu. Hiện giờ yên tĩnh đến nỗi âm thanh đạp chết một con bọ cũng có thể dễ dàng nghe thấy.

Còn Long Dạ Thiên thì sao?

Bây giờ trong lòng hắn cũng hơi buồn phiền, cũng không phải vì nàng có năng lực kì quái khống chế nước, mà vì chuyện hắn lại cứu nàng.

Từ trước đến giờ hắn không quá thích nữ nhân, vậy mà trong vòng một ngày hắn lại cứu một nữ nhân hai lần, đối với hắn mà nói thì đây là chuyện trước giờ chưa từng có.

Ánh mắt màu lam của hắn chính là nguyên nhân mà mẹ ruột vứt bỏ hắn. Vậy mà chẳng hiểu ra sao từ trên trời rơi xuống một nữ nhân nói thích ánh mắt hắn, khiến khóe môi hắn xuất hiện nụ cười châm chọc.

Bây giờ nghĩ tới, hắn không thể không thừa nhận, điều này khiến cho đáy lòng hắn nổi lên từng đợt sóng mà chính bản thân hắn ngay từ đầu đã không phá hiện.

Không biết đó loại cảm xúc gì, nhưng lại khiến hắn u mê.

"Ân công, ngươi tức giận hả?" Nàng nơm nớp lo sợ hỏi .

Bỗng nhiên Long Dạ Thiên đứng thẳng dậy, khoác chiếc áo choàng màu đen còn chưa khô lên.

"Khoan đã, ân công, nàng xin lỗi người, người đừng tức giận có được không?" Nàng vội vàng đứng bật dậy, vội vàng chạy tới bên người hắn.

Vốn định nắm lấy ống tay áo của hắn, nhưng thân hình hắn điểm một cái, lại thi triển khinh công bay đi xa.

Lòng nàng trầm xuống, co rút đau đớn, cái miệng hồng nhỏ nhắn nhếch lên, liền không chịu được mà òa khóc, rất giống đứa bé lạc đường không tìm thấy đường về.

Một khi nàng khóc to, chính là khiến đất trời rung chuyển, quỷ thần khiếp vía, mọi người trong phạm vi năm dặm đều nghe thấy tiếng khóc đáng sợ của nàng.

Nàng khóc rất "nhiệt tình", rồi lại nhớ tới số 55 và nàng bị thất lạc, cả số 41 xấu xa đã lừa nàng, vì thế khóc càng kinh khủng hơn nữa.

Mãi cho đến khi nàng nhớ đến chiếc vòng tay màu vàng lúc trước, nàng mới dừng nước mắt lại, thút thít mãi không thôi.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao......Rõ ràng mình đeo nó, sao có thể sử dụng siêu năng lực được?"

Tiểu nữ nhân chậm chạp trì độn nàng này cuối cùng cũng phát giác ra có điều kì quái.

Đúng rồi ! Cái vòng tay màu vàng này là nàng bị số 41 xấu xa lừa gạt mà đeo vào, có tác dụng phóng ra một dòng diện áp chế siêu năng lực của nàng. Nhưng vừa rồi nàng có thể sử dụng siêu năng lực, không có bị áp chế, này....... .

Nàng nhớ lại, lại càng nhớ thì đầu óc càng mơ hồ.

Còn chuyện tóc nàng nữa, lý do gì khiến tóc của nàng vô cớ mọc dài quá thế này ?

Nàng khó khăn ngừng khóc, đi đến bờ sơn tuyền, nhân cơ hội nhìn bộ dạng bây giờ của mình. Bỗng nhiên nàng lùi lại vài bước, ngẩn người ra.

"Trời ạ! Đây chính là mình sao? Mình....... Vì sao mình....... Hình như cao hơn rồi."

Cả người nàng dường như bị kéo cao lên không ít, ngay cả bộ dáng cũng trở nên có chút....... . có một chút thành thục.

"Quá kì quái rồi....... Chẳng lẽ có liên quan tới luồng điện của cái máy mà mình đụng trúng sao?"

Nàng suy đoán hoàn toàn chính xác, bởi vì trong vòng tay có một dòng diện để áp chế siêu năng lực, dòng diện đó lại làm nhiễu loạn từ trường của máy thời không, vì thế chẳng những cơ thể của nàng "lão hóa" đi một năm, mà tóc cũng mọc thật dài. Nhưng mà thời gian nàng tới đời Đường cũng không sai khác bao nhiêu so với số 55 và số 63.

Điều này có nghĩa là, hiện giờ tuổi của nàng đã xấp xỉ tuổi của số 63. Chỉ tiếc, tâm hồn của nàng lại không lớn theo, vẫn là một tiểu cô nương ngu ngốc, nếu không thì sao vừa rồi có thể xảy ra chuyện đáng xấu hổ như vậy chứ?

"Aizz! Mình thật là ngu ngốc mà.... . lúc nào cũng làm hỏng chuyện."

Giống như số 63 hay nói: Thành sự không đủ, bại sự có thừa! Chả trách đêm khuya thế này nhưng ân công lại bỏ nàng lại.

Suy nghĩ một hồi, hốc mắt nàng tích đầy nước, lại khóc thút thít.

Càng về sau tiếng khóc của nàng càng lớn, khóc đến nỗi các động vật trong rừng trúc chịu không nổi mà bỏ chạy tán loạn. Loại tạp âm này phải là người có siêu năng lực may ra mới chịu đựng được.

Hơn một canh giờ sau, ân công mặc đồ đen đã quay trở lại.

Hắn thong thả bước đến sau lưng số 77, nhìn nàng khóc mệt, đầu vai vẫn còn run run, trong lòng hắn ẩn ẩn chút không nỡ. Nói cũng thật buồn cười, hắn vốn muốn bỏ mặc nàng ở đây mà.

Sau đó hắn mới nhớ tới nàng chỉ là một cô gái nhỏ không có bản lĩnh phòng thân lại còn ngốc nghếch, mặc quần áo màu bạc kì quái chạy loạn khắp nơi, lại còn có pháp thuật kì lạ. Thật sự là khó đảm bảo một mình nàng ở nơi hoang dã này không xảy ra bất cứ chuyện gì.

Bởi vậy thật hiếm khi hắn mềm lòng, xuống chân núi mua cho nàng một bộ quần áo, sau đó vội vàng thi triển khinh công trở về, lại không dự đoán được nàng vẫn đang khóc.

Hắn bó tay với nàng rồi.

"Ngươi.... . ." Rất hiếm khi Long Dạ Thiên mở miệng nói chuyện, bởi vậy giọng nói của hắn khàn khàn trầm thấp, chính hắn nghe xong cũng phải cau mày.

Nàng sợ run lên, không biết cái giọng nói này có phải là gọi nàng hay không, nhưng nàng vẫn quay người lại.

"Ân.... . Ân công? Người đã trở lại!"

Ngay khi nàng nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Long Dạ Thiên, cặp mắt đen của nàng liền lóe sáng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn cũng sáng bừng lên, ba bước thành hai chạy nhanh về phía trước.

Trong khi Long Dạ Thiên trở tay không kịp, nàng lại giống như con khỉ nhỏ quắp chặt lấy người hắn, hai cánh tay cũng quàng qua cổ hắn.

Dường như chỉ cần nàng nới lỏng cánh tay, thì thân hình cao lớn của hắn sẽ biến mất vậy.

Mắt Long Dạ Thiên đơ ra, cả người giống như khúc gỗ, hai tay hơi mở ra, không nói được câu gì.

Loại cảm giác ấm áp này từ khi ra khỏi bụng mẹ hắn chưa từng được hưởng qua, khiến hắn thật lưu luyến.

Nhưng mà hắn cũng không dám lưu luyến lâu, dù sao nam nhân và nữ nhân có rất nhiều thế tục ràng buộc, nếu không phải hắn là người lỗ mãng thì nói không chừng đã bị người khác phỉ nhổ.

Bởi vậy hắn rất nhanh bắt lấy tay nàng, đẩy người nàng ra.

Nhưng con khỉ con này lại dùng một đôi mắt đen to tròn khó hiểu, nhẹ nhàng nhìn lại hắn, hại hắn thả cũng không được mà ôm cũng không xong, thật lâu sau mới nhớ ra y phục trên tay.

"Thay." Hắn nói cứng ngắc.

Nàng nhìn bộ y phục màu hồng, cười tươi rói.

"Ân công! Ngươi đi mua y phục giúp ta sao? Cảm ơn ngươi."

Cả người nàng hướng về phía trước, lại muốn tặng hắn một cái ôm, thế nhưng một hán tử sắt như Long Dạ Thiên lại lùi lại ba bước, cặp mắt đen nửa mở, gương mặt tà mị ửng đỏ lên.

Nàng thấy vậy thì ngây người, tim lại nhảy loạn không ngừng, giống như muốn nhảy ra khỏi ngực rồi.

"Đi thay."

Thấy nàng còn nhìn thẳng hắn, Long Dạ Thiên nhướn cao mày.

Lúc này nàng mới cầm lấy y phục trên tay Long Dạ Thiên, vội vàng cởi quần áo màu bạc trên người, nhưng Long Dạ Thiên lại đột nhiên kêu to.

"Ngươi qua bên kia."

Cả khuôn mặt Long Dạ Thiên đỏ bừng lên, một tay chỉ vào góc khuất của cánh rừng, cất giọng thô ráp nói, khiến nàng phải bật cười.

"A! Ta biết rồi, ân công."

Tuy nàng không hiểu vì sao mặt hắn lại đỏ, nhưng vẫn cầm lấy y phục, vui vẻ nhảy đến nơi hắn chỉ để thay đồ.

Long Dạ Thiên đứng im tại chỗ, không biết tình huống này nên làm cái gì mới tốt.

Tiểu nha đầu này chẳng những không biết bất kỳ lễ tiết thế tục gì, cũng không biết tránh né nam nhân, càng hoang đường hơn là... Nàng thế nhưng muốn thay đồ ngay trước mặt hắn, này....

Nàng tới cùng là từ đâu đến? Từ trên trời rơi xuống sao? Tất cả đều là dấu chấm hỏi. Có lẽ lát nữa điều đầu tiên hắn nên làm là hỏi cho ra vấn đề này.

Trong lòng Long Dạ Thiên mới tính toán tốt thì giọng nói của nàng lại bay đến bên tai hắn.

"Thật.... . Thật xin lỗi, ân công, ta.... . có một chút vấn đề nho nhỏ, ngươi có thể qua đây giúp ta không?"

Thân thể cao ngất của Long Dạ Thiên sửng sốt, đưa lưng về phía nàng nói, thân hình hắn không nhúc nhích.

"Cái gì?"

Hắn không hiểu được tại sao ở chung một chỗ với cái "phiền toái nhỏ" này, tổng số câu mà hắn nói ra miệng còn nhiều hơn so với một năm trước.

Giọng nói xấu hổ của nàng lần nữa bay tới: "Ta.... . quần áo của các ngươi ta không biết mặc, ngươi có thể giúp ta được không?"

Thật quá mất mặt rồi, nàng thế một bộ quần áo cũng không biết mặc, nếu số 63 mà có mặt ở đây, nàng ta không cười đến bể bụng mới là lạ.

Không biết mặc quần áo? Long Dạ Thiên không dám nói hắn thật sự giật mình rồi, nhưng mặt hắn vẫn không có biểu tình gì, cau mày, bắt đầu đoán nàng có phải tiên tử không cẩn thận rơi đến thế gian này hay không.

Đoán thì đoán, hắn cũng không có gan thật sự giúp nàng thay đồ, nam nữ thụ thụ bất thân, hắn không muốn chiếm tiện nghi của nàng.

"Ngươi cứ tùy ý mặc."

"Nhưng.... . Nhưng mà.... ."

"Nghe đi!" Giọng nói Long Dạ Thiên cắt ngang.

Sau đó, sau lưng hắn lại truyền đến một trận âm thanh sột soạt.

Chỉ chốc lát sau, giọng nói của nàng lớn hơn một chút.

"Ta.... . Mặc rồi."

Long Dạ Thiên vừa quay đầu nhìn, cặp lông mày thiếu chút nữa dính liền vào nhau.

Nàng thế nhưng lại đem áo màu trắng mặc ở ngoài cùng, ống tay áo rơi ra, nút thắt thì cột ở cổ, nhưng, cái này cũng chưa tính là tệ nhất, tệ nhất chính là, nàng lại đem cái yếm.... . cột ở trên eo.

Trời ơi! Hắn hoàn toàn bị đánh bại rồi !

Vì thế hắn chỉ hơi đỏ mặt, giọng nói cứng rắn giải thích cái nào mặc bên trong, cái nào mặc bên ngoài. Mãi một lúc lâu sau mới hoàn toàn thu phục được cái "phiền toái nhỏ" này.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203384876251 sec