Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 26

Chương 26Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương Lệ Chuẩn gật đầu, ném lọ thuốc trong tay về phía Long Dạ Thiên.

“Uống đi! Ta thực sự rất muốn nhìn xem trước khi chết người phải chịu thống khổ như thế nào.”

Long Thanh Thanh cực kì sợ hãi. Nàng không muốn lại có cảm giác đau lòng muốn chết ấy lại tới, nàng không muốn nếm thêm lần nữa, vì vậy nàng bất chấp nguy hiểm liều mạng ngăn cản.

“Không thể! Dạ Thiên ca ca, huynh không được uống, muội không muốn sống một mình! Không phải huynh đã hứa sống cùng muội sao? Huynh là tên lừa gạt!”

Tức giận, nàng cũng không lựa lời nói, làm Chương Lệ Chuẩn không vui nắm cổ Long Thanh Thanh, đâu đến mức nói không nên lời.

“Ta uống! Ngươi không được hành hạ nàng nữa!”

Lòng Long Dạ Thiên đã quyết, nuốt trọn gói thuốc màu đen vào miệng, Long Thanh Thanh òa khóc.

“Hu hu hu... Dạ Thiên ca ca... huynh là tên lừa đảo.... huynh nói muốn cùng ta.... đi chung với nhau... huynh lừa gạt.”

Khổ sở, đau lòng, Long Thanh Thanh không có cách nào khắc chế tiếng khóc thảm thiết của nàng, mỗi lần khóc, nàng cũng không thể khống chế siêu năng lực của mình.

Nhưng Chương Lệ Chuẩn cũng không biết điều này, lại cảm thấy tiếng khóc của nàng càng nghe càng phiền, hơn nữa cũng không giống trước đây, dần dần mất đi tính nhẫn nại.

“Nàng đừng khóc nữa! Ồn chết đi được!”

Hắn không vui trở tay tát Long Thanh Thanh một cái, nhưng chỉ một chút, tiếng khóc của nàng lại vang đầy trời.

Tiếng khóc này chỉ sợ ngay cả thần tiên trên trời cũng phải vạch đám mây dưới chân ra, nhìn một chút xem nhân gian xảy ra chuyện gì?

Long Dạ Thiên nuốt thuốc, cố gắng gọi tên Long Thanh Thanh, bụng liền quặn đau, chợt phun ra vài ngụm máu tươi, tạm thời dời đi sự chú ý của Chương Lệ Chuẩn.

“Ha ha ha! Long Dạ Thiên! Ngươi phải chết trong tay ta, hừ!”

Dứt lời, gọi mấy tên thuộc hạ nâng thân thể hắn lên, dùng sức đạp mấy cái giải hận.

Long Thanh Thanh lấy tay vuốt chỗ bị đánh trên mặt, muốn ngưng khóc mà không được, nhất là thấy Long Dạ Thiên bị ức hiếp, nàng khó chịu vì sự bất lực của mình.

Giống như chính nàng bị Chương Lệ Chuẩn đá, một tay khác che bụng của mình lại, vừa khóc đến thảm thiết, vai vừa run rẩy, rất đáng thương.

“Đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!”

Chương Lệ Chuẩn liên tục đạp Long Dạ Thiên, khi đã mệt mới đặt bàn chân lên mặt Long Dạ Thiên, không khéo nhìn thấy một con mắt màu lam của hắn.

“Này! Các ngươi tới xem đi, hắn lại có con mắt yêu quái, thật đáng xấu hổ, khó trách hắn mặc tang phục màu đen!”

Không ngờ, khi Long Thanh Thanh nghe hắn nói hai từ “Yêu quái”, sắc mặt liền thay đổi, tiếng khóc cũng biến mất.

Nhưng lực chú ý của mọi người đang đặt trên người Long Dạ thiên, vì vậy không ai phát hiện.

“Ai nha! Thiếu bảo chủ, thật sao!”

Thân trúng cực độc, lại bị đá nhiều như vậy, người bình thường sớm đã không chịu nổi. Nhưng Long Dạ Thiên mở to đôi mắt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm hắn, giống như dù hắn có xuống địa ngục, cũng không bỏ qua cho bọn họ, vì vậy bọn họ không dám tới quá gần hắn, chỉ dám nhìn từ xa, nhưng vẫn nhìn thấy con mắt lam không giống người thường.

“Các ngươi đang làm gì? Đến gần một chút? Hắn cũng không ăn thịt các ngươi! Mau tới đây cho ta.” Chương Lệ Chuẩn xoay người lại mắng mấy câu, những thuộc hạ kia mới đứng gần một chút.

Chỉ thấy ánh mắt vốn sắc bén của Long Dạ Thiên bỗng trợn to, sau đó giống như xuất hiện nụ cười, làm bọn hắn sợ hãi, thân thể phát run.

Cho đến khi bọn họ nhớ đến tiểu nha đầu Long Thanh Thanh, mới xoay người lại nhưng điều xảy ra trước mặt khiến bọn chúng sợ hãi.

“Cứu mạng.......Cứu mạng......!”

Long Thanh Thanh sử dụng siêu năng lực của mình điều khiển nước, điều này khiến cho bọn họ sợ hãi, tưởng nàng là quái vật, không quan tâm tới những người khác lập tức bỏ chạy. Chương Lệ Chuẩn cũng nhìn thấy, hắn cũng sợ hãi, không để ý tới điều gì nữa cũng bỏ chạy theo.

Khi bọn chúng đã chạy đi không còn một người nào, lúc này nàng mới thu hồi năng lực, chạy lại quỳ bên cạnh Long Dạ Thiên sám hối. “Thật xin lỗi, Dạ Thiên ca ca, muội lại dùng siêu năng lực, bởi vì... Bởi vì bọn họ dám mắng huynh là yêu quái, muội rất tức giận.... Cho nên mới...”

Long Dạ Thiên không nỡ để nàng khóc, nhất là khi nghe nguyên nhân khiến nàng không nhịn được ra tay, trong lòng càng cảm động.

Hắn nâng tay lên lau nước mắt trên mặt nàng.

“Đừng khóc, mặt sẽ....khụ khụ... mặt sẽ xấu mất!”

“Nhưng mà muội...huynh...muội rất muốn khóc.”

“Đừng khóc...”

Đáng tiếc hắn trừ câu nói này ra, không có lời nào khác để an ủi nàng, một lúc sau, thể lực cạn kiệt liền hôn mê.

Thấy vậy, Long Thanh Thanh rất sợ hãi, nhưng rất nhanh nàng nhớ tới lần trước hắn cũng đã từng như vậy, lập tức nói: “Dạ Thiên ca ca đừng sợ! Muội có thể giống như lần trước, dẫn huynh đi tìm đại phu, huynh đừng cử động nha! Muội lập tức dẫn huynh đi tìm đại phu.”

Lần trước nàng cũng kéo hắn đi thật xa để tìm người giúp đỡ, lần này chắc chắn nàng cũng làm được.

Gác tay Long Dạ Thiên lên vai mình, một tay kia đỡ hông hắn, không ngừng đi về phía trước, nhưng hai người đi không lâu, trên đường liền truyền đến tiếng ngựa đang chạy.

Có người đi qua đây sao?

Long Thanh Thanh để Long Dạ Thiên đang hôn mê bất tỉnh ở bên đường, đứng ra giữa đường để nhờ người tới giúp đỡ, nàng muốn mau chóng đưa Long Dạ Thiên đến thôn gần nhất chữa trị.

Không ngờ rằng, người đang cưỡi ngựa chạy tới là người được nàng gọi là Trọng Dịch ca ca.

“Trọng Dịch ca ca!”

“Tiểu oa nhi! Làm sao muội lại tới nơi này?”

Tả Trọng Dịch thấy có người cản đường, kéo dây cương, đột nhiên phát hiện là Long Thanh Thanh, vì vậy nhanh chóng nhảy xuống ngựa.

“Dạ Thiếu ca ca, huynh ấy bị thương, huynh nhanh cứu huynh ấy đi.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 26 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 26. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.197005987167 sec