Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 25

Chương 25Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Long Dạ Thiên hiểu rõ cảm giác của Long Thanh Thanh, vì vậy lại dịu dàng vuốt tóc nàng, không tiếng động an ủi nàng.

Lát sau, con ngựa đột nhiên nâng nửa người lên hí vang, khiến Long Thanh Thanh đang nằm trên lập tức hét lên, Long Dạ Thiên một tay ôm Long Thanh Thanh một tay nắm chặt dây cương để khống chế con ngựa.

Nhưng con ngựa đột nhiên ngã xuống, cả thân ngựa trượt ra ven đường, Long Dạ Thiên không thể không buông con ngựa ra, trước mang theo Long Thanh Thanh thi triển khinh công nhảy vọt lên một cành cây to, nheo mắt lại cảnh giác nhìn xung quanh.

“Dạ Thiên ca ca! Xảy ra chuyện gì? Ngựa… Ngựa thế nào…” Long Thanh Thanh sợ hãi ôm chặt người hắn, run rẩy hỏi.

Long Dạ Thiên lấy ngón tay trỏ đặt trên môi nàng ngăn nàng nói chuyện.

“Xuỵt, không cần nói.”

Nhìn thấy Long Dạ Thiên hiếm khi tỏ thái độ nghiêm túc với nàng, Long Thanh Thanh dĩ nhiên ngưng miệng, lắng nghe bốn phía.

Bỗng nhiên, một giọng nam hô lớn: “Long Dạ Thiên! Đi ra đi!”

Hả? Âm thanh này sao nghe quen vậy? Long thanh Thanh nghĩ thầm trong lòng, sau đó thấy ánh mắt Long Dạ Thiên trầm xuống, nàng cũng đã đoán được người này là ai, là Chương Lệ Chuẩn, tên kì quái đó không hiểu sao lại cầu hôn nàng, hắn chính là người đã giết ngựa của bọn họ sao?

Nhất thời nàng cũng tức giận, đây chính là con ngựa đầu tiên nàng và Long Dạ Thiên cùng cưỡi, lại bị giết như vậy, thực đáng ghét! Nàng phải giúp con ngựa của bọn họ báo thù.

Nhưng cái này nàng chỉ mới nghĩ đến, giọng của Long Dạ Thiên liền truyền đến.

“Không được!”

Nàng giật mình. Không thể nào? Nàng mới chỉ nghĩ thôi, hắn cũng có thể đoán được sao, thật là lợi hại.

Thật ra Long Dạ Thiên cũng không lợi hại như vậy, chỉ có thể nói mặt nàng không giấu được tâm sự, người khác rất dễ hiểu nàng đang muốn làm gì.

Huống chi hắn đã sống cùng nàng một thời gian dài như vậy, không có bản lĩnh nhìn mặt mà nói chuyện bực này, vậy thì thật quá kém rồi!

“Dạ Thiên ca ca.”

Con mắt đen của Long Dạ Thiên khóa chặt nàng.

“Nàng quên đã đảm bảo cái gì với ta rồi sao?”

“Không … Không có.” Lời này chột dạ cực kì.

“Thật sao? Nàng đã đảm bảo không sử dụng năng lực điều khiển nước trước mặt người ngoài? Ta hy vọng nàng có thể nhớ kĩ, được chứ?”

“Muội… Muội biết rồi.”

Long Dạ Thiên lúc này mới mỉm cười với nàng: “Rất tốt, vậy nàng ở trên đây đợi Dạ Thiên ca ca được không?”

Cái gì? Muốn nàng ở lại nơi cao như vậy sao? Hu! Không được! Nàng lập tức kháng nghị.

“Dạ Thiên ca ca, muội sợ ngã, huynh mang muội xuống trước có được không? Muội đảm bảo sẽ ngoan ngoãn, không quấy rầy huynh làm việc, có được hay không?”

Công lực làm nũng của nàng ngày càng tiến bộ, Long Dạ Thiên thương nàng không hết, đâu chịu được nàng cầu khẩn, vì vậy gật đầu, cánh tay dùng sức hai người nhẹ nhàng rơi xuống đất.

“Long Dạ Thiên! Ngươi sợ chết rồi hả? Mau cút ra đây cho ta!” Chương Lệ Chuẩn lại tiếp tục kêu gào.

Long Dạ Thiên không thể làm gì khác hơn là để Long Thanh Thanh bên bụi cỏ, dặn nàng không thể ra ngoài, mới nắm chặt trường kiếm trong tay, ngẩng đầu thong thả bước ra ngoài.

“Thiếu bảo chủ, biết đâu Long Dạ Thiên đã trốn thoát, không bằng chúng ta.... hôm khác tái chiến?” Thuộc hạ sau lưng Chương Lệ Chuẩn, nuốt nước miếng đề nghị.

Ngày đó, hắn cùng Chương Lệ Chuẩn đã tận mắt thấy Trác lão nhị bị võ công mạnh mẽ đánh ngã trên mặt đất, hiện nay còn đang dưỡng bệnh trên giường, thật đáng sợ.

Chuyện này.... Làm sao bọn họ dám liều mạng với người đáng sợ như Long Dạ Thiên! Mới nghĩ đến mà chân đã run lên.

“Ngươi đừng dài dòng nữa, ta khẳng định hắn vẫn còn ở gần đây, hôm nay ta phải cho đầu của hắn rơi xuống đất.” Chương Lệ Chuẩn nghiến răng nói, khiến những người khác đành phải đi theo.

Bọn họ đã bố trí rất nhiều cạm bẫy xung quanh đây, nên trong lòng cũng giảm bớt lo lắng, nhưng vẫn không hoàn toàn loại bỏ sợ hãi trong lòng bọn hắn.

Phút chốc, Chương Lệ Chuẩn tràn đầy lửa giận, lại hét lên mấy tiếng, con đường bên cạnh mới có động tĩnh.

Hình dáng Long Dạ Thiên vẫn giống như trước đây. Một thân hắc y kinh người, mặt không chút thay đổi, bên cạnh Hắc Sát Thần kiếm cao gần bằng người, chỉ cần nhìn thấy điều này thôi người người đều phải cúi đầu.

Trời ạ! Nhìn bộ dạng đồng nhất này của hắn, bọn họ sao có thể đánh thắng, một chút cũng không thể.

Hai bên đều yên lặng, Chương Lệ Chuẩn mở miệng trước: “Long Dạ Thiên, ngươi tới thật đúng lúc, hôm nay, ta nhất định phải lấy mạng ngươi.”

Thân hình Long Dạ Thiên vững vàng như núi, vẫn đứng trước mặt bọn họ, không bị ảnh hưởng chút nào vì lời nói của Chương Lệ Chuẩn.

Trong bụi cỏ không xa phía sau hắn gần như không nhìn thấy rung động, không làm cho bất kỳ ai chú ý.

Đó chính là Long Thanh Thanh vì không yên lòng nên theo tới, nàng nằm trên mặt đất, cẩn thận từng li từng tí vén cỏ ra, nhìn về phía Long Dạ Thiên.

“Người đâu! Lên!”

Chương Lệ Chuẩn mang theo rất nhiều người, khoảng hai, ba mươi tên, thân hình cao lớn, võ công không tệ, hắn không tin có nhiều người như vậy không thể thắng được một mình Long Dạ Thiên. Phải biết rằng đây toàn là những cao thủ trong Chương gia bảo bọn họ.

Nhìn những người này, ánh mắt Long Dạ Thiên trầm xuống, đánh bay một kẻ địch trước mắt, mới rút kiếm của hắn ra đối phó với kẻ thù.

Tiếng đánh nhau vang vọng cả con đường, người qua đường đương nhiên là trốn càng nhanh càng tốt.

“Đúng! Đúng! Cho hắn trái một kiếm, phải một kiếm... Hi hi. Dạ Thiên ca ca đánh thật hay, quá lợi hại!” Long Thanh Thanh núp trong bụi cỏ trầm trồ khen ngợi, chỉ là, giọng nói rất nhỏ.

Bởi vì Long Dạ Thiên không muốn đả thương người vô tội, chỉ đánh vào tay và chân chúng, làm cho bọn họ không có cách nào cùng tấn công một lúc, vì vậy nhất thời quên chú ý hành tung của Chương Lệ Chuẩn.

Cho đến khi một thanh kiếm kề trên cổ Long Thanh Thanh, lúc này mới phát hiện sự tình nghiêm trọng.

“Long Dạ Thiên, nếu như ngươi còn muốn cái mạng nhỏ của nàng lập tức dừng tay.”

Chương Lệ Chuẩn đã sớm nghĩ đến bọn họ đi cùng nhau, vì vậy không chút khó khăn tìm được Long Thanh Thanh đang trốn trong bụi cỏ, dùng nàng ra làm con tin để khống chế Long Dạ Thiên.

Kiếm của Long Dạ Thiên quét về phía sau, thuận lợi ngã một kẻ địch phía sau, lại bị một tên khác lợi dụng thời cơ, bả vai bị đâm một kiếm.

Máu nhất thời đỏ bả vai màu đen, mặc dù nhìn không rõ, nhưng Long Thanh Thanh biết, nhất định chảy rất nhiều máu.

“Dạ Thiên ca ca!”

Lòng nàng bị co rút đau đớn, muốn chạy về trước xem vết thương của Long Dạ Thiên, lại bị Chương Lệ Chuẩn giữ lại, không cho nàng rời đi.

Nhưng Long Dạ Thiên cũng không ngã xuống, tay phải chống kiếm xuống đất, ánh mắt nhìn bọn họ chằm chằm.

“Buông nàng ra!”

Nói không chừng đây là lần đầu tiên bọn hắn nghe Long Dạ Thiên nói chuyện! Bởi vì ở trên giang hồ, tin đồn có liên quan đến Long Dạ Thiên quá nhiều, một cái trong đó còn nói hắn là người câm.

Hiện nay, lời đồn tựa như sụp đổ.

Tình thế có lợi, Chương Lệ Chuẩn cười to nói.

“Ha ha ha! Không được! Trừ khi ngươi uống lọ thuốc này của ta, nếu không.... ngươi biết ta sẽ làm gì chứ?”

“Không được đâu! Dạ Thiên ca ca... Ai nha! Đau qua!”

Long Thanh Thanh vội vàng ngăn cản, nhưng Chương Lệ Chuẩn hung hăng kéo tóc nàng, đau đến mức nước mắt cũng sắp trào ra.

Thấy Long Thanh Thanh chịu khổ, Long Dạ Thiên dĩ nhiên không chịu nổi, hắn khép nửa con mắt, đã quyết định.

“Được! Ta uống, ngươi nhất định phải cam đoan Thanh Thanh an toàn, nếu không ta sẽ không tha cho các ngươi!”

Long Dạ Thiên lên tiếng uy hiếp, khiến mấy tên thuộc hạ của Chương Lệ Chuẩn run lập cập.

Trời mới biết, vừa rồi nhiều người tấn công hắn như vậy cũng không có tác dụng, nhưng nếu hắn muốn khai sát giới vậy chỉ sợ bọn họ chết cũng không đủ!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 25 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 25. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.205003976822 sec