Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 23

Chương 23Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Tuy không biết đây là cảm giác gì, nhưng nàng cũng không ghét, thậm chí còn hưởng ứng cùng. Cho đến khi Long Dạ Thiên buông nàng ra, nàng mới vội vàng thở gấp. Nhìn thấy bộ dạng này của nàng Long Dạ Thiên cười ra tiếng, xoa nhẹ mái tóc của nàng. Đôi mắt của nàng vì kinh ngạc mà mở lớn. Đúng là ngốc mà.

“Thanh Thanh ngốc, lần sau khi ta hôn nàng, nhớ nhắm mắt lại.”

Giọng điệu nụ cười nhẹ nhàng cùng ánh mắt chứa đựng sự quan tâm của hắn, khiến cho Long Thanh Thanh nhìn không chớp mắt.

“Huynh cười… thật sự rất đẹp.”

Nàng nói vậy càng làm Long Dạ Thiên cười nhiều hơn.

Long Thanh Thanh dựa vào ngực Long Dạ Thiên, lắng nghe tiếng cười hồn nhiên của hắn, dần dần mọi đau khổ trong mấy ngày nay nháy mắt đều không còn.

Mọi nghi vấn đã được giải quyết, tinh thần lập tức cũng thả lỏng, mấy ngày nay do không nghỉ ngơi đủ, giờ nằm trong vòng ôm của Long Dạ Thiên, mí mắt cũng dần dần hạ xuống, không lâu thì không để ý tiếng gọi của Long Dạ Thiên, tự mình tiến vào giấc mộng ngọt ngào đi tìm Chu Công!

Long Dạ Thiên vừa bực mình vừa buồn cười, không nỡ đánh thức nàng, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng rồi lặng lẽ rời đi.

Lúc này, ngoài cửa sổ có bóng đen lướt qua, sau khi Long Dạ Thiên phát hiện thì chạy lại nhưng không kịp. Vừa rồi hắn mải để ý tới Long Thanh Thanh mà làm mất sự cảnh giác của hắn, nhưng rất nhanh hắn đã đoán được là ai, cho nên lạnh lùng mím môi.

“Ha ha ha ha! Ta nói ngươi không phải là thiếu ta một khoản tiền làm mai hậu hĩnh sao?”

Dám ở trước mặt Long Dạ Thiên hắn cười lớn lối như vậy, trừ quái công tử Tả Trọng Dịch, sẽ không có người thứ hai.

Long Dạ Thiên sau khi biết người tới là ai cũng không có đuổi theo. Đang ngồi uống trà trong phòng thì Tả Trọng Dịch mở cửa tiến vào, Long Dạ Thiên không nhìn hắn ta tiếp tục uống trà.

“Thế nào? Chẳng lẽ lần này ngươi cho rằng sự giúp đỡ của ta làm trở ngại?” Tả Trọng Dịch không buông tha hắn, tiếp tục nói.

“Ngươi thiếu chút nữa đã làm hỏng.” Long Dạ Thiên tiếp tục rót một ly trà lạnh lùng đáp.

“Cái gì?” Tả Trọng Dịch dĩ nhiên có chút chột dạ gãi đầu, nhưng hắn vẫn khẳng định công lao của mình. “Long Dạ Thiên! Ngươi nói như vậy là không hiểu lý lẽ rồi, dù sao ta cũng đã dốc toàn lực, không có công lao cũng có khổ lao.” Sau đó hắn dùng sức đập vào lưng Long Dạ Thiên, khiến nước trà trong miệng hắn thiếu chút nữa phun ra ngoài. “Tóm lại, chờ ngươi thành thân, nhớ mới ta đến dự, ta sẽ mừng một cái hồng bao thật lớn, ha ha ha.”

Không chịu nổi hắn ta, Long Dạ Thiên rất muốn đánh vào mặt hắn ta một cái, nhưng vẫn nhịn xuống, bởi vì hiện nay hắn còn có chuyện quan trọng hơn muốn thương lượng.

“Ngươi cảm thấy ta nên xử lý chuyện của Chương Lệ Chuẩn như thế nào?”

Hắn rất nghiêm túc hỏi Tả Trọng Dịch, nhưng đổi lại chỉ thấy hai mắt hắn ta mở lớn, cằm cũng hạ xuống làm cho Long Dạ Thiên nhíu mày, chờ ý kiến của hắn ta.

“Không nghĩ tới Hắc Sát Thần tiếng tăm lừng lẫy, tỉnh táo lại cô tịch cũng tìm ta thương lượng. Trời ơi! Đây là tin tức lớn nhất, ta phải tìm người đi truyền tin này mới được.”

Nói là làm, hắn từ trên ghế nhảy lên, muốn đi ra ngoài tìm người truyền tin, nhưng động tác của Long Dạ Thiên nhanh hơn, lấy chuôi kiếm đảo qua bắp chân hắn, làm hắn ngã xấp xuống đất.

“Á ui! Đau quá đi mất! Ngươi muốn mưu sát người bằng hữu tốt như ta ở đây sao?”

Tả Trọng Dịch giống như đứa trẻ bướng bỉnh ngồi ăn vạ dưới đất, tự mình kiếm tra bắp chân, quả nhiên đã sưng đỏ.

“Ai bảo ngươi không an phận một chỗ!” Điều này có thể trách hắn sao?

“Ngươi… không phân biệt phải trái.” Hắn căm giận nói, bước trở lại chỗ ngồi. Hắn làm sao không biết, Long Dạ Thiên muốn thay Long Thanh Thanh dạy dỗ hắn, xem hắn sau này còn dám tùy tiện nhúng tay vào chuyện của bọn họ hay không. Tả Trọng Dịch cảm thấy rất vô tội.

“Được rồi! Thương lượng thì thương lượng, ngươi cũng đừng động tay động chân nữa.”

Long Dạ Thiên liếc hắn một cái, không nói lời nào, Tả Trọng Dịch biết hắn đã ngầm cho phép, bất đắc dĩ ngồi trên ghế.

“Chậc, chỉ có chuyện gì liên quan đến nha đầu kia ngươi mới nói thêm mấy câu với ta, thật là…” Oán hận thì oán hận, hắn cũng chỉ biết thở dài trong lòng, tiếp tục nói:”Nói đi, vậy ngươi nghĩ nên làm thế nào?” Chẳng lẽ hắn muốn gả Long Thanh Thanh cho Chương Lệ Chuẩn?

“Ta nghĩ Chương Lệ Chuẩn đã nghe được cuộc nói chuyện giữa ta và Thanh Thanh.”

“Ý của ngươi là, hắn đã biết sự thật và rất có thể đang nổi giận? Chuẩn bị tới ám sát ngươi?”

Ừ, với những gì hắn biết về Chương Lệ Chuẩn, thì hắn ta không phải là nhân sĩ chính phái, hơn nữa lòng dạ rất hẹp hòi, rất có thể vì yêu sinh hận.

“Ám sát ta không sao, nhưng Thanh Thanh …”

“Ngươi sợ là hắn sẽ động thủ với tiểu nha đầu kia? Không có khả năng. Nhìn hắn giống như có tình cảm rất sâu nặng với nàng.”

Nói một chút, hắn liếc qua nhìn phản ứng của Long Dạ Thiên, nhưng không phát hiện ra điều gì trên gương mặt tuấn tú của hắn.

Long Dạ Thiên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu,bản thân hắn không thành vấn đề nhưng hắn không dám bảo đảm Long Thanh Thanh có xảy ra vấn đề gì hay không.

Đây cũng chính là chuyện hắn lo lắng.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 23 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 23. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211178064346 sec