Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 20

Chương 20Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG 7.2

Long Dạ Thiên giật mình, nhìn về phía Giản Y Hủy với Tả Trọng Dịch, mà Tả Trọng Dịch cũng đang một bên ngây ngốc, hiển nhiên việc này không có trong kế hoạch của hắn.

Long Thanh Thanh vừa nghe nước mắt chảy ra càng nhiều hơn, kìm lòng không được bật khóc thành tiếng, lại không dám nghe hắn chứng thực nàng đẩy hắn chạy ra ngoài.

“Thanh Thanh___”

Long Dạ Thiên trừng mắt nhìn Giản Y Hủy và Tả Trọng Dịch, cũng vội vàng chạy đuổi theo.

Tả Trọng Dịch cảm thấy thật đau đầu, tới gần người gây hại Giản Y Hủy nói một câu. “Ta bị ngươi hại thảm rồi!”

Hắn không chỉ bị Long Dạ Thiên liệt vào dạng cự tuyệt lui tới, còn có thể bị hắn xử lý rất thê thảm… Haizzzz, làm người tốt thật khó.

Giản Y Hủy tinh thần cực kỳ sảng khoái, không hề nghĩ việc mình làm là sai, ngược lại vỗ vỗ đầu vai sa sút tinh thần của hắn.

“Ta bận rộn cũng tới giúp, đồ ngươi nợ cũng đừng quên đưa cho ta.”

“Cái gì? Ngươi cũng đừng quá đáng như vậy!”

“Hắc! Ngươi không phải là loại nói không giữ lời đó chứ?”

Tả Trọng Dịch nhìn bộ dáng như không có chuyện gì của nàng mà đau đầu, bên ngoài hai người kia đang chờ hắn giải quyết! Hắn làm sao có thời gian mà ứng phó nàng!

“Thanh Thanh cô nương! Ăn một chút gì đi! Cả ngày nay nàng đã không ăn một bữa nào rồi, ít nhất cũng uống chút canh hoặc cháo được không?” Chương Lệ Chuẩn cho người hầu lui ra tự mình chăm sóc nàng.

Nhưng từ lúc gặp lại Long Thanh Thanh tới giờ nàng chỉ khóc, cho nên đôi mắt to vốn khả ái, đã sưng thành quả đào nhỏ, tròng trắng mang tơ hồng, hết sức đáng thương.

“Không… cái gì ta cũng không ăn được.”

Nàng nghĩ khóc cũng tốt, kể từ hôm qua chạy ra ngoài khách điếp, gặp được Chương Lệ Chuẩn ở của khách điếm muốn đi thăm nàng, liền đi theo hắn đi tới khách điếm của nhà hắn.

Chương Lệ Chuẩn đối với nàng rất tốt, nhưng trong lòng nàng rất nhớ Long Dạ Thiên, cơm không muốn ăn, nước không muốn uống, cả người không có tinh thần, khí sắc cũng kém rất nhiều.

“Thanh Thanh cô nương, đều là lỗi của ta hại nàng bị mắng.”

Chương Lệ Chuẩn cho rằng do lỗi của hắn đã khiến Long Thanh Thanh bị Long Dạ Thiên đuổi ra khỏi khách điếm, nhưng sự thật bên trong không đơn giản như trong tưởng tượng cả hắn.

“Không… Hu, không phải là lỗi của huynh.” Là nàng quá ngây thơ, lại không nghe lời, Dạ Thiên ca ca không cần nàng cũng đúng thôi.

Sau một đêm dường như Long Thanh Thanh đã trưởng thành lên rất nhiều. Đồng thời, nàng cũng nghĩ ra vấn đề mà thật lâu trước kia nàng nên biết thì ra là nàng vẫn luôn yêu Long Dạ Thiên, là do nàng không suy nghĩ tới khả năng này!

Nàng nghĩ đã yêu hắn từ lần đầu tiên khi nàng đến cổ đại, người đầu tiên nàng nhìn thấy là hắn, nhưng nàng phải tốn rất nhiều thời gian mới hiểu được, tất cả đều do nàng đã khiến Long Dạ Thiên thích cô gái khác! Nghĩ đến đây, nàng lại khống chế không cho nước mắt rơi xuống, nàng sợ mình lại khóc thành tiếng.

Chương Lệ Chuẩn cũng bị nàng dọa, hắn chưa bao giờ thấy nữ nhân nào thích khóc như vậy! Cả người giống như làm bằng nước chưa tính, điều làm hắn sợ chính là nàng lại có thể khóc suốt một ngày. Điều này cũng không thể trách nàng, bởi chỉ có thể sử dụng loại phương thức này mới thể hiện sự bi thương trong lòng nàng, cho nên Chương Lệ Chuẩn cũng chỉ có thể nhẫn.

Yêu tiểu nha đầu Long Thanh Thanh thích khóc này, thế nào cũng phải chịu được công lực khóc của nàng!

“Thanh Thanh cô nương, hiện tại nàng có thể ăn chút gì được không? Hay là để tại hạ đi nói rõ nguyên nhân với huynh trưởng của nàng, xin hắn để cho nàng trở về khách điếm”

Long Thanh Thanh lắc đầu. Chuyện này không phải giải thích hay không giải thích là có thể giải quyết được!

Bây giờ nàng phát hiện mình yêu hắn, nhưng Dạ Thiên ca ca muốn kết hôn với cô nương kia, coi như nhiều người giúp nàng hơn nữa, cũng không giải quyết được vấn đề gì.

Nhưng Chương Lệ Chuẩn giống như vô cùng kiên nhẫn, đứng lên.

“Cứ để ta đi nói chuyện thử xem!” Nhân cơ hội này hắn có thể thuận đường cầu hôn! Biết Long Thanh Thanh thích khóc như vậy, nhưng mà hắn thực sự thích nàng, cho nên hắn còn muốn đón nàng vào Chương gia bảo của hắn.

“Không! Không nên đi.” Long Thanh Thanh kéo tay áo hắn, xem ra hắn không biết rõ tình hình, cũng giống như luôn Giản Y Hủy luôn nói nàng là muội muội Long Dạ Thiên, nàng nghe thực sự không thoải mái,.

“Thanh Thanh cô nương!”

Hắn không ngờ tới nàng có động tác như vậy, vì vậy quay đầu lại nhìn nàng, nàng giống như lại muốn rơi nước mắt, vì vậy hắn đành phải ngồi xuống!

Long Thanh Thanh không biết, hắn đã vì nàng hắn đã không xử lý chuyện có liên quan đến Long Dạ Thiên, chỉ vì hắn là huynh trưởng của nàng. Mà bời Long Thanh Thanh đối với tình cảm không có nhạy bén dĩ nhiên không biết được tình cảm của hắn dành cho nàng.

“Huynh không cần đi… tất cả đều đã không còn kịp rồi. Huynh ấy… Huynh ấy muốn kết hôn với nữ nhân khác.” Mà nàng cũng không còn là bảo bối trong lòng huynh ấy nữa, cũng sẽ không là nữ tử duy nhất bên cạnh hắn, nàng không cần trở về!

“Hắn muốn cưới nữ nhân khác?” lần này Chương Lệ Chuẩn có một chút mơ hồ. Nàng không phải là bị mắng sao? Khi nào biến thành Long Dạ Thiên muốn thành thân rồi? Đám thám tử hắn phái đi làm việc kiểu gì vậy? Đại sự này cũng không báo cáo cho hắn biết, tội đáng chết vạn lần!

“Đúng vậy, cho nên muội mới không thể trở về.” Không để ý tới sự kinh ngạc của hắn, lời của nàng thật sự có chút không đầu không đuôi. Nàng không có phản bác chuyện nàng là muội muội Long Dạ Thiên, hiện nay còn nói Long Dạ Thiên thành thân, nhưng nàng lại không thể trở về, đương nhiên sẽ làm cho người ta không sao hiểu nổi. Chương Lệ Chuẩn không hiểu chuyện này là như thế nào, thấy nàng đau khổ như vậu liền cho nghĩ tới một cái cớ.

“Thanh Thanh cô nương, là cô nương sợ bị đại tẩu tương lai sẽ khi dễ đúng không?” Sau đó hắn khẽ nở nụ cười. “Không có vấn đề gì, nếu Thanh Thanh cô nương không chê, có thể cho ta một cơ hội hay không.”

Bây giờ đổi lại Long Thanh Thanh sững sờ. “Cơ hội?”

“Đúng, Thanh Thanh cô nương… Không, nên gọi nàng Thanh Thanh mới phải, Thanh Thanh, nàng có nguyện ý trở thành vợ của ta không?” Hắn nắm chặt cơ hội cầu hôn Long Thanh Thanh rồi.

Nàng sợ đến mức mắt trừng thật lớn, bắt đầu cà lăm nói không nên lời.

“Cái… Cái gì? Huynh mới vừa nói gì?”

Nàng không thể tin điều vừa nghe! Dường như sau khi nàng rời khỏi Long Dạ Thiên, mọi việc thay đổi hoàn toàn khiến cho nàng không xử lý kịp.

“Thanh Thanh, nàng nguyện ý trở thành vợ của ta không?”

Ngược lại, trong lòng Chương Lệ Chuẩn đã suy tính kỹ, nếu Thanh Thanh sống với đại tẩu không thoải mái, mà Long Dạ Thiên bị kẹp giữa hai người cũng rất khó xử, không bằng hắn cưới Long Thanh Thanh, dẫn nàng tới Chương gia bảo, cứ như vậy chẳng phải tất cả đều vui vẻ. Tính toán này rất đáng để thử.

Nhưng điều này làm cho Long Thanh Thanh ngây ngốc đứng tại chỗ, cả người giống như là trúng độc, bộ dáng ngây ngốc mà nhìn hắn.

Trong lòng Thanh Thanh thực sự hối hận, ban đầu nàng không nên đi theo hắn, hiện tại biết hắn có ý với nàng cũng không biết phải xử lý như thế nào. Bây giờ nàng đang ở trên địa bàn của hắn, đồng ý cũng không được, không đồng ý cũng không xong, làm cái gì cũng không đúng. Quả nhiên không có Dạ Thiên ca ca, nàng cái gì cũng không làm được.

“Muội… muội không biết.” Nàng nói là sự thật. “Nhưng huynh có thể đi hỏi Dạ Thiên ca ca, nếu như hắn đáp ứng, vậy ta liền… Ta liền gả cho huynh.”

Từ trước đến giờ tất cả mọi việc của nàng đều giao cho Long Dạ Thiên giải quyết, cũng chỉ có huynh ấy mới có thể giúp nàng giải quyết mọi chuyện, nhưng trong lòng nàng vẫn mong một tia hy vọng.Nàng cũng không biết được nàng đang chờ đợi cái gì?

Chương Lệ Chuẩn thực sự rất hưng phấn, vui tới hắn mức muốn nhảy lên, dù hắn không có làm như vậy, nhưng trên mặt đã nói lên tất cả.

“Được, Thanh Thanh, ta hiện tại liền lập tức đi làm, nàng ở chỗ này chờ tin tốt của ta.” Hắn tràn đầy tự tin đi ra cửa.

Hắn có lòng tin Long Dạ Thiên sẽ gả Thanh Thanh cho hắn, bởi hắn không thể nào vừa lo cho vợ vừa lo cho muội muội của mình được.

Nhưng hắn không nghĩ tới một điểm, nếu Long Dạ Thiên không phải là ca ca của Long Thanh Thanh? Hắn sẽ phải xử lý như thế nào sao? Nhưng căn bản hiện giờ hắn đang rất vui nên không suy nghĩ nhiều như vậy?

Sau khi Chương Lệ Chuẩn đi, lúc này đầu óc của nàng mới thanh tỉnh lại, nàng càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu Dạ Thiên ca ca thật sự làm theo lời của Chương Lệ Chuẩn gả nàng cho hắn thì sao?

Không được nàng thực sự không muốn gả cho hắn.Trời ơi! Nàng không muốn! Nàng không muốn gả cho người nào khác ngoại trừ Dạ Thiên ca ca, cho dù hắn không cần nàng, hắn muốn cưới nữ nhân khác. Tất cả nàng đều không muốn!

Nghĩ thông suốt, Long Thanh Thanh muốn đi ngăn Chương Lệ Chuẩn lại, nhưng khi nàng đi đến cửa phòng lại bị hai tên thuộc hạ ngăn lại.

“Thanh Thanh cô nương, Thiếu bảo chủ có dặn để người nghỉ ngơi trong phòng, mời vào trong!”. Ngay sau đó cửa bị đóng lại. Long Thanh Thanh lúc này mới phát hiện ra có chuyện gì đó không đúng.

“Mở cửa ra, ta muốn ra ngoài, tại sao các người lại nhốt ta trong phòng. Mau mở cửa ra cho ta. Các ngươi có nghe không?”

Nàng không muốn gả cho Chương Lệ Chuẩn! Tất cả đều tại nàng, bởi vì quá buồn nên không suy nghĩ kỹ lời nói của hắn mới có thể để phát sinh tình huống này, bây giờ thì hay rồi nàng làm sao rời khỏi nơi này để đi ngăn cản Chương Lệ Chuẩn.

Nhưng người đứng trông ngoài cửa không dám thả nàng ra, vội vàng nói: “Thanh Thanh cô nương, thật rất xin lỗi nhưng đây là lệnh của Thiếu bảo chủ, nô tài không dám cãi lời.”

Quả thực, với tính cách bất định lại tàn nhẫn của Chương Lệ Chuẩn, bọn họ sợ nếu để nàng đi ra ngoài thì không chỉ chén cơm không giữ được mà cái mạng nhỏ của bọn hắn cũng không chắc đã còn.

“Ta mặc kệ! Mau thả ta ra, nếu không hắn trở lại, ta liền nói…. liền nói …. các ngươi ngược đãi ta!” Long Thanh Thanh uy hiếp nói.

“Xin lỗi, Thanh Thanh cô nương, dù thế nào chúng tôi cũng không thể mở cửa, xin cô nương hãy nghỉ ngơi đi.”

Long Thanh Thanh thực sự tức giận! Lòng nàng cũng như lửa đốt, chuyện này thực sự rất gấp tại sao ông trời vẫn còn để nàng gặp phải vấn đề khó khăn này.

“Tốt! Các ngươi không mở đúng không! Ta cũng không tin, ta không ra được cánh cửa này!” Long Thanh Thanh lầu bầu mấy tiếng, đi trở về ghế ngồi xuống từ từ nghĩ cách thoát khỏi chỗ này.

Đúng rồi! Trên người nàng không phải có siêu năng lực điều khiển nước sao? Như vậy nàng muốn ra khỏi nơi này không có gì khó? Nàng cuối cùng cũng tìm được cách ra khỏi đây rồi. Nhưng vui vẻ chỉ trong chốc lát nàng liền nhớ tới lời dặn của Long Dạ Thiên không cho phép nàng sử dụng siêu năng lực ở trước mặt người khác. Nàng đi lại trong phòng để suy nghĩ cách ra khỏi đây, đột nhiên trong đầu nàng này sinh ý nghĩ. Dạ Thiên ca ca nói không thể sử dụng siêu năng lực trước mặt người khác, nhưng nơi mà bọn họ không nhìn được thì có thể chứ!

Nàng đi về phía cửa xem xét, phát hiện hai người kia rất nghiêm túc đứng ngoài cửa, không có chú ý tới nàng ở bên trong phòng đang suy tính chạy trốn. Trên môi nở nụ cười ranh mãnh nàng liền đi đến một bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới. Bởi căn phòng này được đặt ở lầu ba, mặc dù không cao, nhưng người bình thường nhảy xuống cũng không tránh khỏi việc bị thương, nàng nuốt nước miếng mấy cái, trấn an một chút trái tim của mình.

Ách… Thật sự phải nhảy xuống từ nơi này sao?

Nàng đã lâu không có sử dụng siêu năng lực điều khiển nước, hy vọng sẽ không làm nàng ngã bị thương.

Long Thanh Thanh lắc đầu, tạm thời không nghĩ tới tình huống xấu, trong đầu chỉ nghĩ tới một chuyện, bởi vậy rất nhanh nàng liền đưa ra quyết định.

“A! Quả nhiên có!” Nàng tìm kiếm nãy giờ mới phát hiện ra cái ao cách đó không xa, vừa khéo để nàng tụ nước thành mây. Ngày hôm qua khi đi theo Chương Lệ Chuẩn tới chỗ này, nàng nhớ rõ ràng thấy qua một cái hồ, mà hiện nay trong viện cũng có, điều này khiến nàng hết sức vui vẻ.

Ha ha ha! Nàng đã nói rồi! Làm sao có thể nhốt nàng trong phòng này được?

Hai tay nàng đưa lên cùng lúc, thân thể nhanh chóng nhảy xuống phía dưới, nàng quay lại xem bọn họ có phát hiện ra nàng nhảy xuống hay không.

Mà lúc này vì không tìm thấy Long Thanh Thanh tâm tình Long Dạ Thiên rốt cuộc bị phá hỏng. Điều quan trọng là cả ngày nay hắn không ngừng đi tìm nàng khắp nơi.

Tất cả đều nhờ tên Tả Trọng Dịch ban tặng, Long Dạ Thiên muốn mắng hắn một trận, nhưng nghĩ tới việc chưa tìm Long Thanh Thanh nên tạm tha cho hắn.

Tả Trọng Dịch tự biết đã làm rối mọi chuyện, bởi vậy không ngừng cười trừ. An ủi tâm tình nóng nảy của Long Dạ Thiên.Hắn bảo Long Dạ Thiên trở về xem Long Thanh Thanh có quay lại không, nhưng đối phương không nhận ý tốt của hắn

“Long Dạ Thiên, ngươi mau trở lại phòng nghỉ ngơi một chút đi! Cứ tìm như vậy, không chừng chưa tìm được người ngươi đã ngã bệnh rồi”..

Long Dạ Thiên quay lại trừng mắt liếc hắn một cái. “Ngươi câm miệng” Cũngkhông nghĩ là do làm, hắn tìm được nàng rồi sẽ tìm cách tính sổ tên này, nghĩ vậy Long Dạ Thiên liền quay người muốn tiếp tục đi tìm.

Tả Trọng Dịch phát hiện hắn lại muốn đi, động tác cũng rất nhanh, lập tức thi triển khinh công nhảy lên chắn trước cửa, ngăn không cho Long Dạ Thiên đi ra ngoài.

“Chờ một chút! Ta nói rồi ngươi không nghĩ tới mình thì cũng phải nghĩ cho Long Thanh Thanh chứ, trước tiên ngươi hãy nghỉ ngơi một chút đi, tiểu nha đầu Thanh Thanh kia khi nào nghĩ ra vấn đề sẽ tự động trở về, không cần lo lắng, không chừng nàng quay lại không thấy ngươi lại bỏ đi thì sao.” Hắn nói lời này trấn an Long Dạ Thiên, đồng thời cũng là trấn an chính mình, chỉ huy vọng Long Thanh Thanh không xảy ra chuyện gì, bằng không hắn khó mà bảo toàn được tính mạng.

Long Dạ Thiên lạnh lùng nhìn về phía hắn, ánh mắt này ngay cả Tả Trọng Dịch cũng thấy lành lạnh sống lưng. Quả nhiên Long Dạ Thiên không hổ là hắc la sát. Nếu không phải trước kia mình dùng vẻ mặt cợt nhã đối diện với hắn, chỉ sợ cũng sẽ giống như kẻ thù của hắn, sợ đến mức tay chân cũng nhũn ra.

“Tránh ra.” Long Dạ Thiên lạnh lùng ra lệnh.

Tả Trọng Dịch cảm thấy đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, lấy dũng khí còn sót lại đứng ngăn trước mặt hắn.

“Ngươi muốn đi thì hãy giết ta trước đã.” Hắn cười mà như khóc mà nói.Lời này đương nhiên là đang nói đùa! Hắn làm sao có thể ngốc đến mức muốn xung đột chính diện với Long Dạ Thiên? Nhưng thật bất hạnh Long Dạ Thiên nghe hắn nói như vậy thì như tìm được nơi để chút giận.

“Vậy ta sẽ thực hiện đúng nguyện vọng của ngươi.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 20 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 20. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.251279830933 sec