Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 2

Chương 2Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương mở đầu

Nàng ai oán nhìn người phụ nữ kiều diễm nhưng quái dị trước mắt, bốn mắt nhìn nhau.

Mí mắt của người phụ nữ được vẽ bằng màu lam chói mắt, trên mặt được trát một lớp phấn dày, hai cánh môi được phủ một lớp son màu lam đậm gần như đen, khiến nàng nhìn mà khóe miệng co giật, có chút run rẩy.

Cô không dám nói bộ dáng số 41 bây giờ vô cùng giống với mấy "bad girl", mấy nữ yêu quái trên TV; nên đành hậm hực cau mày, chu cái miệng nhỏ nhắn, không mấy cao hứng.

Bởi vì hai cánh tay nhỏ bé của cô bị trói chặt ở đằng sau, thân thể không ngừng giãy giụa giống như con sâu lông, làm gì còn kháng nghị được nữa.

Trước mắt cô là người phụ nữ lòe loẹt số 41, cô ta nhìn bộ dạng bị trói đến đáng thương của số 77, phát ra một tiếng cười rùng rợn khiến người ta nổi da gà:

"Ha ha ha! Số 77, cái đồ ngu ngốc dễ bị lừa, tùy tiện dỗ cô hai ba câu cô liền ngây thơ nghĩ tôi sẽ giúp các cô bỏ trốn sao? Đúng là đồ ngu."

"Tôi mới không phải đồ ngu, cũng không phải đồ ngốc."

Nàng lập tức phản bác, nhưng nụ cười đắc ý của số 41 vẫn làm cô nổi da gà.

Ba ngày trước, ba người được sinh ra làm thí nghiệm "Chủng người mới" số 55, số 63, nàng bí mật thương lượng kế hoạch trốn thoát khỏi sở nghiên cứu Coase, lại ngoài ý muốn bị số 41 biết được, vì thế cô ta mới nhân cơ hội tiếp cận số 77.

Cái cô gái nhỏ nàng luôn luôn không biết phòng bị người khác này lại tin là thật. Cho rằng số 41 cũng cùng chung mối thù giống các cô, nên mới đem bí mật muốn trốn thoát nói cho số 41 biết, hơn nữa cũng đáp ứng cô ta giữ bí mật để cho số 63 và số 55 một kinh hỉ.

Thật không ngờ số 41 lừa cô, bắt cô đến trước mặt ông chủ lớn Cung thị lĩnh thưởng, thật sự là khiến cô tức chết.

"Hừ! Làm gì lấy cái ánh mắt đó nhìn tôi? Muốn trách thì đi mà trách số 55 và số 63, ai bảo bọn họ xui khiến cô cùng bỏ trốn." Số 41 bắt chước trong TV sơn móng tay đủ loại màu sắc, không chút nào hối hận nói.

"Nhưng mà cô gạt tôi." Nàng trách mắng.

Số 41 cười ha hả.

"Đó là vì cô ngu nên mới tin tưởng lời tôi nói, bây giờ tôi chỉ cần ngồi đợi hai đứa ngu ngốc kia sa bẫy nữa thôi, mà nói đến đây tôi cũng còn phải cảm ơn cô!"

Nàng tức giận đến đỉnh đầu bốc hơi nước, thầm nghĩ: Đáng ghét! Dám nói cô ngu ! Cô ghét nhất bị người ta nói mình ngu, nhưng số 41 lại nói không ngừng, lại còn lấy cô làm mồi dụ, thật đáng ghét !

"Cô, cái đồ hư hỏng này, số 55 và số 63 sẽ không tới cứu tôi đâu, cô tính toán sai rồi!" Nàng ra vẻ kiên cường nói.

Thật ra trong lòng cô sợ muốn chết, cũng rất muốn khóc, nhưng mà.... . Nhưng mà cô không thể khóc sướt mướt, nếu không sẽ giống như lời số 63 nói, càng khóc càng ngu, cho nên cô tuyệt đối không thể khóc.

Cô mím đôi môi hồng nhuận nhỏ nhắn, hít mạnh một hơi, muốn dời đi lực chú ý của mình, ép buộc chính mình không được chảy nước mắt.

Đồng thời trong lòng cô cũng cầu nguyện, hi vọng số 55 và số 63 thuận lợi chạy thoát khỏi sở nghiên cứu Coase, không được trúng quỷ kế của số 41. Nhưng số 41 nghe cô nói xong liền không hề kiêng nể mà cười to ra tiếng.

"Bọn họ sẽ không tới cứu cô? Ha ha! Cô cho rằng tôi là đồ ngu à?" Số 41 hừ mũi coi thường, đứng trước mặt số 77, hai tay ôm ngực hất cằm lên liếc cô.

"Thật.... . thật đấy ! Số .... . Số 63 cô ấy thường xuyên mắng tôi.... . cho nên.... . cho nên bọn họ chắc chắn sẽ không tới cứu tôi đâu."

Hiển nhiên, nàng không thường nói xạo, cho nên dù cô giải thích với số 41 đến nỗi mặt đỏ tai hồng, số số 41 vẫn không tin dù chỉ một chút.

"Ha ha ha! Số 77, bọn họ có đến hay không, đợi một chút không phải sẽ biết được hay sao?"

Dù sao thì số 41 căn bản không để ý tới lời phản bác của số 77, nói cách khác, nãy giờ nàng chỉ lãng phí nước miếng thôi.

"Họ sẽ không đến, cô không cần uổng phí tâm cơ, vẫn nên thả tôi ra nhanh lên.... . Này ! Này! Cô có nghe tôi nói không, số 41, số 41 !"

Nhưng số 41 không thèm để ý đến cô, tự mình đi đến ngồi đối diện người đàn ông trên chiếc ghế dựa lớn, nói chuyện với hắn. Nàng dựng đứng lỗ tay, lắng nghe trong chốc lát.

"Bọn họ sẽ đến chứ?" Giọng nói trầm thấp của người đàn ông cất lên.

Số 41 kia ỏn ẻn trả lời ngay: "Họ nhất định sẽ đến, tin tưởng tôi!" Còn hướng về phía người đàn ông kia phóng ra một ánh mắt vô cùng quyến rũ quyến rũ người, khiến nàng nhìn thấy bất giác nhăn mày lại.

Ngay sau đó, cô còn thấy số 41 kia ưỡn bộ ngực "khổng lồ" của cô ta, chậm rãi dán lên người tên đàn ông kia.

Thật.... . thật là!

Nàng không thích số 41 như vậy, bởi vì cô nhớ số 41 trước kia là một chị gái dễ thương, tính tình ôn hòa.

Nhưng mà bây giờ, tại sao lại biến thành cái dạng này chứ?

Nàng không tự giác lắc đầu thở dài, ngẩng đầu thoáng nhìn qua, mới thấy số 41 thế nhưng muốn dán đôi môi đỏ mọng của cô ta lên gương mặt người đàn ông kia.

Trời.... . Trời ạ! Số 41 này đang làm cái gì vậy? Thật.... . Thật đáng sợ nha! Sao cô ta có thể loạn cắn mặt và lỗ tai người ta chứ?

Nàng đơn thuần chất phác, không dám tin nghĩ.

Không được, cô phải ngăn cản cô ta làm chuyện vô lễ như vậy mới được, vì thế cô bắt đầu oa oa la to: "OA ! Thả tôi ra! Thả tôi ra!"

Cô kêu to như vậy, khiến số 41 nhíu mày, người đàn ông kia cũng không vui.

"Cô kêu cái quỷ gì á." Số 41 oán hận nói.

Người đàn ông kia cũng mở miệng: "Ầm ỹ muốn chết! Tụi bay dán miệng cô ta lại."

Hả? Dán.... . Dán miệng lại? Bọn họ sẽ không giống như số 63 thường xuyên áp chế cô chứ? Dán miệng cô lại, chỉ khi muốn nói chuyện mới gỡ ra? (Mèo: ôi ~ khổ thân con bé =]]]])

A a a...Cô không muốn!

Hay tên đàn ông cao lớn lập tức vâng lời bước đến, nhét một miếng vải trắng vào cái miệng nhỏ nhắn của cô, lại thô lỗ làm đau cô, vì thế trên vành mắt cô liền xuất hiện mấy giọt nước mắt to, che kín hai gò má.

Ô.... . Hết hồn, bọn họ không thật sự khâu miệng cô lại, nếu không thật sự đau nha!

Không bao lâu sau khi bọn họ bịt miệng cô lại, có vài nam nhân đang quan sát máy theo dõi tiến lên báo cáo: "Ông chủ, bọn họ đã đến!"

"Tốt lắm, vậy khiến họ tiến vào cạm bẫy chúng ta thiết lập sẵn đi!"

"Ưm.... Ưm...."

Nàng hoảng loạn lắc lắc khuôn mặt đầy nước nước mắt, một bộ dáng cực kì đáng thương, nhưng mà cô vẫn không thể khơi dậy lòng thương hại của bọn hắn, vẫn chuyên chú nhìn màn hình phóng đại kia.

Thì ra, tên đàn ông mà số 41 vừa nãy muốn xáp đến, đúng là ông chủ lớn đứng sau lưng sở nghiên cứu Coase.

Bây giờ mặt hắn không chút thay đổi, ngưng mắt nhìn lên số 55 và số 63 đang được phóng to trên màn hình, đang ở trên hành lang chậm rãi đi tới hướng này.

"Ưm...Ưm. . ."

Đừng có tới mà! Số 55! Số 63!

Nhưng thật đáng tiếc, tiếng phản kháng của nàng không có hiệu quả, bởi vì ông chủ lớn Cung thị đã ra lệnh tắt hết đèn trong phòng, cấp cho họ một kinh hỉ.

Nàng vừa vội vừa sợ, không biết phải làm thế nào cho phải?

Đừng tới! Van cầu các chị đừng tới! Đừng tới mà !

Các chị ấy vẫn đến đây, vì cứu cô mà đến!

Rất nhanh, "Tách" một tiếng, phòng nghiên cứu to như vậy liền tối đến đưa tay không thấy được năm ngón, không đến ba giây sau, lại bừng sáng lên.

Lúc này, số 55 và số 63 đã mở cửa bước vào, tình huống bất thình lình này khiến các cô giật mình tại chỗ, đưa tay che mắt.

"Haaa.... . Ping Ping! Quả nhiên các cô đã trở lại!"

Cùng với tiếng cười trào phúng như tiếp đón, số 55 và số 63 liền thích ứng với ánh sáng đột ngột này, đem tầm mắt nhìn hướng đối diện, thấy nàng bên kia miệng bị bịt vải trắng, cả người bị trói không ngừng dãy dụa.

Đừng tới! Đừng tới đây! Đây là một cái bẫy! Số 55! Số 63!

Đáng tiếc là, khi ánh mắt vô tội của cô nhìn thấy vẻ mặt chỉ trích của số 63, liền không nhịn được mà rớt nước mắt, mạnh mẽ lắc đầu.

Cho đến khi số 55 thật vất vả dùng kế khiến ông chủ lớn Cung thị đem vải trắng trong miệng cô lấy ra, cô vẫn khóc không ngừng.

"Ô.... . Thật xin lỗi, số 55, số 63." Cặp mắt đã sưng lớn như trái hạch đào, vẫn không ngừng khóc mà nói.

Đến khi ông chủ lớn Cung thị chịu không nổi mà nhăn nhúm mặt lại, tính đem cái miệng đang khóc loạn không ngừng của nàng bịt lại lần nữa, số 55 và số 63 mới nhân cơ hội hành động, phi lên phía trước cứu nàng rồi chạy sang hướng phòng nghiên cứu khác.

"Hỏng bét! chúng ta hết đường rồi." Số 63 bay ở trên không trung kêu lên.

Tường của phòng thí nghiệm vì đề phòng lúc làm thí nghiệm có thể đột ngột nổ tung nên dày cả mười mét. Chỉ sợ ngay cả số 55 điều khiển lửa cũng không nổ được! Bởi vậy nàng mới kêu to xong rồi.

Số 55 lôi cánh tay nhỏ bé của số 77, muốn chạy trở ra thì số 41 cùng một đám người vọt tiến vào.

"Nguy rồi! Chúng ta bị nhốt rồi, làm sao đây số 55 ?" Nàng gào khóc, mắt sưng to, ngay cả mặt cũng hồng hồng vì chạy bộ kịch liệt.

Cô xem những người đó đi từng bước một đến gần các cô, thân hình nhỏ gầy liền lui về phía sau số 55, hơn nữa lại không ngừng lui về sau.

Tiêu rồi, không biết sau khi bị bắt về sẽ bị phạt như thế nào.

Càng nghĩ nàng càng sợ hãi.

Nhưng không đoán được, khi cô dựa ra phía sau, thì cái vật cồng kềnh phía sau cư nhiên cử động, hơn nữa còn phát ra tiếng nổ khiến người ta sợ hãi, hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

"Cái gì vậy?"

Số 63 trừng to mắt, thấy cỗ máy to lớn phía sau bị nàng ngu ngốc đụng vào bắt đầu vận hành, phát ra âm thanh rung trời.

"Em.... Em chỉ nhẹ nhàng chạm vào ...chạm vào một chút, sau đó nó liền.... . rung lên, em không phải cố .... cố ý. . hu hu..." thấy tầm mắt của mọi người tập trung trên người mình, nàng lại bắt đầu khóc lớn, nức nở nói.

Bởi vì cô rất sợ hãi mới tựa vào phía trên nó, không ngờ nó lại vận hành, cô thật sự không phải cố ý.

Hơn nữa khi cô căng thẳng hoặc sợ hãi đều muốn khóc, điều này không thể trách cô được nha.

"Đó là cái thứ đồ chơi gì vậy?"

Số 41 thấy cỗ máy kia giống như đang khởi động, dần dần mở ra một cánh cửa to lớn, lại nhìn biểu tình của số 55, rất sợ bọn họ chạy thoát, bởi vậy kêu to: "Các anh còn ngẩn người làm cái gì? Mau bắt bọn họ lại!"

Mọi người giương mắt nhìn số 41, không rõ khi nào thì đến phiên nàng ta kêu gào chỉ huy rồi, nhưng mọi người vẫn làm theo.

Số 55 nhìn thấy tình huống nguy cấp, không chút do dự kéo nàng xông vào cánh cửa cực lớn: “Số 63, đi thôi.”

“Đi thôi.... số 63.”

Nàng bị hoảng sợ, yết hầu không thoát ra được âm thanh nào, mãi cho đến khi cô thấy số 63 cũng nhảy vào mới yên tâm một chút.

Đáng tiếc là, hình như vận xui trên người cô còn chưa thoát ly, vẫn bấu víu trên người cô vậy.

Bỗng dưng, vòng tay màu vàng đeo trên cổ tay cô chợt lóe, một cỗ lực lượng cường đại không thể khống chế đẩy cô cách xa khỏi số 55.

" Nàng ! Mau năm chặt tay chị, trăm ngàn lần đừng thả ra!" Số 55 cảm thấy một trận khí rối loạn đến gần, sắp đem cô và nàng thổi bay, vì thế kêu to.

Lúc này, chiếc vòng tay màu vàng không lựa thời cơ mà quấy nhiễu, rung động mạnh, không lâu sau nàng liền bị bắn về một hướng khác.

"AAAAA.... Số 55!"

Cô sợ hãi kêu to, hai tay vung loạn.

" Số 77!"

Số 55 cũng kinh sợ, khi cô muốn nắm tay nàng thì đã không còn kịp rồi.

Lúc này số 63 khống chế gió vượt qua số 55, muốn bắt lấy cánh tay cô nhưng cũng bị cuốn đi."

"Số 77! Sao không bắt lấy tay chị, đồ ngu ngốc!"

Không đến mấy giây sau, cô bị dòng chảy thời gian cắn nuốt, tiến vào đời Đường cổ đại sớm hơn số 55 và số 63 một bước.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203758001328 sec