Ngự thủy tiếu nha đầuNgự thủy tiếu nha đầu - chương 12

Chương 12Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.1

Mấy ngày sau, do Mục Chấn Hạo phải quay về Mục gia để xử lý chuyện làm ăn, Lục Thập Tam phải theo hắn đến biệt trang của của Mục gia, Long Thanh Thanh lưu luyến không rời nói từ biệt với Lục Thập Tam.

“Thanh Thanh, muội đừng có dùng cái vẻ mặt này nhìn ta được không, ta chỉ đổi chỗ ở thôi, khi nào có thời gian ta sẽ tới thăm muội”

“Nhưng mà...Thời gian chúng ta ở chung sẽ ít đi.”

“Thì thời gian muội ở chung với Long Dạ Thiên sẽ dài ra.”

Lục Thập Tam vừa nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Thanh Thanh lập tức đỏ bừng lên, không tự chủ đưa mắt liếc nhìn Long Dạ Thiên đứng cách đó không xa, tim đập rất nhanh đến chính nàng cũng thấy lạ.Tại sao, bỗng nhiên tâm tình của nàng bất đồng với trước kia như thế?

Lục Thập Tam thấy vậy thì cười rồi cũng đưa mắt nhìn sang thấy Mục Chấn Hạo đang nói chuyện với Long Dạ Thiên.

“Đừng quên ngươi đã cầm lệnh bài Thiên Long của Mục gia, nếu có khó khăn gì thì cứ đến tìm ta.”

Hắn đã sớm nghe phong phanh chuyện người của Chương gia bảo liệt Long Dạ Thiên vào đối tượng ám sát, cũng nghe qua chuyện Long Dạ Thiên vì cự tuyệt ám sát hắn mà bị hạ độc, cảm thấy hắn cũng nên có hành động gì đó, vì thế nên mới nhắc nhở Long Dạ Thiên.

Long Dạ Thiên đã cứu Lục Thập Tam một lần, cũng coi như cứu hắn một lần, mà nàng với Long Thanh Thanh lại là chị em, như vậy coi như bọn họ cũng có duyên với nhau, vì thế nên Mục Chấn Hạo mới tự mình tặng hắn lệnh bài Thiên Long.

Phàm là người có được lệnh bài Thiên Long, chỉ cần cầm nó đến bất cứ hiệu buôn nào của Mục gia bảo đều được cả gia bảo toàn lực giúp đỡ.

Long Dạ Thiên không nói, chỉ nhìn chăm chú vào ánh mắt chân thành của Mục Chấn Hạo gật đầu, xem như đáp ứng hắn.

Ahhhhh… xem ra cách mạng còn chưa thành công, đồng chí Long Thanh Thanh cần cố gắng hơn. Hi vọng một ngày nào đó, Long Dạ Thiên không chỉ mở miệng với mình nàng, mà có thể nói chuyện với bằng hữu nữa.

Lục Thập Tam nhân cơ hội này kéo Long Thanh Thanh sang một bên.

“Thanh Thanh.”

“Có chuyện gì mà bí mật vậy?”

“Cái vòng trên tay muội là như thế nào?” Nàng nhớ rõ cái vòng tay vàng này có thể khắc chế siêu năng lực. Mà bây giờ Long Thanh Thanh vẫn còn đeo nó, lại vẫn có thể sử dụng siêu năng lực, nàng cảm thấy thật kỳ quái.

“Vòng tay hả? Nhắc tới muội mới thấy nó rất kỳ lạ, nó làm tóc muội dài ra, đến cả thân thể cũng trở nên là lạ.”

Hả? Lúc này Long Thanh Thanh nhắc tới, Lục Thập Tam mới thấy Long Thanh Thanh không giống như trước kia.

“Muội...Có phải vì dòng điện của cỗ máy thời gian và dòng điện của vòng tay sinh ra phản ứng không, nếu không... sao ta thấy muội có vẻ… có vẻ trưởng thành hơn trước?” Tuổi, chiều cao, tóc tai... ngay cả... ngay cả bộ ngực cũng to hơn nữa chứ.

Lúc mới gặp lại Lục Thập Tam cũng không để ý lắm, mặc dù thấy khác nhưng cũng không biết khác ở chỗ nào, bây giờ thì nàng đã biết.

“Phải vậy không?” Nghe vậy, Long Thanh Thanh rất cao hứng. Bởi trước kia khi nàng còn nhỏ, cái gì không biết đều chạy đi hỏi người lớn, người lớn toàn xoa tóc nàng rồi nói: Về sau trưởng thành sẽ biết, cho nên nàng vẫn hi vọng bản thân mình mau mau lớn lên.

“Nói muội lớn lên mà muội cao hứng vậy sao?”

“Đương nhiên là muội rất cao hứng, bởi vì lớn lên có thể biết rất nhiều chuyện.” Lục Thập Tam bật cười. Long Thanh Thanh trả lời như vậy làm nàng không biết phải làm sao.

Thật sự khờ dại, quá đơn thuần rồi! May mà củ khoai lang phỏng tay này đã có Long Dạ Thiên chịu cầm về, nếu không nàng cực kì hoài nghi trong thiên hạ còn có nam nhân nào chịu cưới muội ấy hay không?

“Được rồi! Không nói mấy thứ này nữa, đưa vòng tay của muội cho ta xem, nói không chừng...chuyện đó đúng như ta dự đoán.”

Long Thanh Thanh không suy nghĩ liền tháo vòng tay đưa qua, thấy Lục Thập Tam lật tới lật lui, nàng cũng rất ngạc nhiên.

“Tỷ nhìn cái gì vậy?”

Lục Thập Tam cũng không ngẩng đầu, chỉ dùng siêu năng lực điều khiển gió của mình, thật cẩn thận mà thăm dò vào trong chiếc vòng.

“Quả nhiên như ta suy đoán, bên trong chiếc vòng vàng này có chứa một nguồn sinh lực rất lớn.”

“Muội không hiểu, nguồn sinh lực? Bên trong này làm sao có thể có sinh lực chứ?”

Lục Thập Tam nhìn nàng một cái, cảm thấy Long Thanh Thanh này thật ngu dốt, cả cái này cũng không biết, thật uổng cho nàng là “chủng người mới”.

“Chắc chắn chiếc vòng tay này đã hấp thụ năng lực trước kia của muội, mà năng lượng này khi tiến vào trong vòng tay lại biến thành nguồn sinh lực. Nói cách khác, trong tương lai, nếu trong chúng ta có người bị thương nặng hoặc bị mất đi siêu năng lực, đều có thể dùng nguồn sinh lực trong chiếc vòng này để khôi phục, cho nên muội phải giữ gìn nó thật tốt.”

Long Thanh Thanh nhận lại chiếc vòng vàng trên Lục Thập Tam rồi đeo vào.

“Thật sự lợi hại như vậy sao? Vậy .... vậy nếu Dạ Thiên ca ca bị thương thì sao?” Nàng khẩn trương muốn biết. Nếu thương tổn trên người Long Dạ Thiên cũng có thể được chữa khỏi thì sau này nàng không cần phải lo sợ hắn bị thương nữa, bởi vì bất cứ lúc nào cũng có thể cứu được.

Nhưng Lục Thập Tam lại lắc đầu. “Muội thực sự ngu ngốc! Hắn cũng không phải “chủng người mới”, trên người không có siêu năng lực, nếu muội chuyển năng lượng này lên người hắn thì hắn chỉ có mất mạng!” Người bình thường sao có thể chịu nổi lực lượng đó chứ?

“Muội. . .muội biết rồi.” Nàng chu miệng nói nhỏ. Nàng chỉ có chút hi vọng chiếc vòng này có thể chữa bệnh cho hắn thôi, làm gì phải xem nàng như đứa trẻ như vậy chứ.

Mục Chấn Hạo tới kéo Lục Thập Tam lại sau đó ra lệnh cho hai hộ vệ đi cùng lên ngựa rời đi. Long Thanh Thanh dựa vào ngực Long Dạ Thiên nhìn cả người và ngựa cùng biến mất nơi chân trời, lúc này mới theo Long Dạ Thiên vào nhà nghỉ ngơi.

“Có tin tức của nàng ấy không?”

Trong thư phòng rộng lớn treo đầy chữ và bức họa của các học giả có tiếng, một nam tử trẻ tuổi xoay lưng lại, hai tay nắm phía sau hỏi.

Nam nhân được hỏi nửa quỳ cung kính trả lời: “Thiếu bảo chủ, thuộc hạ đã điều tra mỗi thôn xóm nhỏ quanh đấy nhưng đều không tìm được người giống như Thiếu bảo chủ nói. Thuộc hạ đoán, có thể nàng ấy chỉ tới đó ở tạm bây giờ rời đi, cho nên thuộc hạ mới không tìm được.”

Thật ra thì bọn họ có tra ra được một người tên Long Thanh Thanh, bất quá đứa nhỏ kia chỉ mới năm tuổi mà thôi, căn bản không phù hợp với miêu tả của thiếu bảo chủ.

Chẳng lẽ thiếu bảo chủ của bọn họ bị luyến đồng phích? (Luyến đồng phích: yêu con nít, ham muốn con nít) Phi! Phi! Phi! Hắn đang suy nghĩ cái gì vậy trời!

“Vậy sao?”

Thì ra nam tử này chính là Chương Lệ Chuẩn, người vẫn nhớ mãi không quên Long Thanh Thanh. Ngày đó sau khi hắn và Long Thanh Thanh từ biệt, hắn liền tìm được thuộc hạ của mình bên ngoài rừng trúc, thuận lợi trở về Chương gia bảo chữa bệnh.

Nhưng hắn quên không hỏi Long Thanh Thanh là thiên kim nhà nào, cũng quên hỏi nàng ở thị trấn nào, bởi vậy trong thời gian dưỡng thương hắn chỉ có thể cho thuộc hạ đến xung quanh nơi đó tìm kiếm, thế nhưng kết quả thu được lại là không có gì, thật là thất sách.

“Mở rộng phạm vi, tiếp tục tìm.” Hắn ra lệnh. Hắn không thể không tìm được nàng.

“Vâng, thiếu bảo chủ!” Tên thuộc hạ kia cau mày vâng lệnh. Vốn định trực tiếp lui ra, lại bị Chương Lệ Chuẩn gọi lại.

“Còn tên Long Dạ Thiên kia? Có tin tức gì của hắn hay không?”

“Thưa thiếu bảo chủ, hắn ta tựa hồ có quen biết với Mục Chấn Hạo của Mục gia, độc tố và vết thương trên người cũng khỏi hẳn, đang đi về hướng Bắc. Thiếu bảo chủ muốn chúng ta giám sát hắn sao?”

Chương Lệ Chuẩn trầm ngâm, không ngờ người có tính cách quái gở như Long Dạ Thiên lại có thể kết giao với Mục Chấn Hạo, xem ra hắn không thể không đề cao cảnh giác rồi.

“Được, phái người giám sát hắn, ta sẽ tìm cách tiếp cận hắn lần nữa.”

Bởi vì hắn biết Long Dạ Thiên là một nhân tài hiếm có, nếu thuần phục được hắn về dưới trướng của mình là tốt nhất, chính vì vậy hắn muốn thỏa hiệp với Long Dạ Thiên một lần nữa, nói không chừng sự tình còn có thể xoay chuyển.

Nếu như hắn liên thủ với Mục Chấn Hạo hoặc Quan Hân Vân thì quá bất lợi rồi đối với Chương gia bảo bọn họ.

“Vâng, thiếu bảo chủ, thuộc hạ lập tức đi làm.”

Đợi thị vệ đi ra, hắn mới thì thào tự nói: “Long Thanh Thanh, bây giờ nàng đang ở đâu? Sao nàng có thể làm trái tim ta rối loạn rồi lại biến mất không để lại chút dấu vết nào?”

“Dạ Thiên ca ca! Nhìn kìa, nhìn kìa, phía trước lại có trấn nhỏ.” Long Thanh Thanh vẫn như trước không thay đổi, chạy phía trước Long Dạ Thiên gọi to.

Long Dạ Thiên mỉm cười, khóe môi cong lên khiến khuôn mặt tuấn mỹ càng thêm hấp dẫn, mà chính hắn lại không biết.

Không phải Long Thanh Thanh chưa nhìn thấy hắn cười, nhưng cười đến mê người như vậy thì vẫn là lần đầu tiên, vì thế nàng ngây người một lúc lâu mới chạy tới rúc vào người hắn làm nũng.

“Dạ Thiên ca ca! Muội đói bụng quá, huynh có thể đi nhanh hơn được không?”

Dứt lời nàng liền kéo tay hắn đi. Long Dạ Thiên cũng thuận theo cùng nàng đi tới trấn nhỏ, chỉ là ánh mắt kia từ đầu tới giờ cũng không mất đi sự ôn nhu. Trước tiên, Long Dạ Thiên và Long Thanh Thanh tới khách điếm tìm nơi nghỉ ngơi, sau đó gọi một bàn đầy đồ ăn.

“Thân thể Dạ Thiên ca ca vừa mới khỏi, nên ăn nhiều một chút mới tốt.” Long Thanh Thanh chăm sóc nói.

Nàng tựa như muốn gắp tất cả thức ăn trên bàn vào trong chén hắn, khiến hắn không kịp ăn đành phải vội vàng ngăn lại.

“Được rồi, muội cũng ăn nhiều một chút.” Hắn gắp đồ ăn trong chén hắn chia cho nàng.

Nếu không chia thì làm sao hắn ăn hết đồ ăn này chứ?

Thấy ánh mắt nhu tình của Long Dạ Thiên, trống ngực Long Thanh Thanh đập dồn dập, tựa như muốn đoạt mất hô hấp của nàng.

Nàng vẫn biết diện mạo của hắn rất dễ nhìn, đôi khi đi trên đường, cũng có vài tiểu cô nương thẹn thùng đỏ mặt vụng trộm ngắm nhìn hắn.

Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, chỉ cần tiếp xúc với ánh mắt của hắn, nàng liền đỏ mặt.

Cũng không phải là chán ghét, ngược lại trong lòng nàng còn có một chút vui mừng nữa, nhưng nàng lại không thể khống chế sự không thích hợp của bản thân, thật sự khiến nàng...không thể thích ứng được.

Bởi vậy khi Long Thanh Thanh thấy Long Dạ Thiên nhìn chằm chằm mình, liền cố gắng cúi đầu ăn vài miếng cơm, ý đồ che dấu sự không tự nhiên của mình.

“Vậy huynh cũng ăn nhiều vào.”

Long Thanh Thanh không quên ngẩng đầu nhắc nhở Long Dạ Thiên, khiến hắn rất xúc động, liền nói: “Vụn thức ăn kìa.” Sau đó vươn tay nâng cằm nàng lên, trong ánh mắt sững sờ của nàng, hắn vươn ngón tay vét vụn thức ăn dính trên khóe môi nàng, thuận tay bỏ vào miệng mình. (#mèo: phun ~ )

Long Thanh Thanh há hốc mồm, nhất thời không biết phải nói gì, sau một lúc lâu mới nói một câu: “Sao huynh có thể ăn đồ ăn của muội?”

Đột nhiên, Long Dạ Thiên phát ra tiếng cười lớn khiến mặt mũi Long Thanh Thanh đỏ bừng.Thật ngu ngốc! Sao nàng có thể... có thể hỏi như vậy?

Long Thanh Thanh thầm mắng chính mình, mặt càng thêm đỏ, môi mím lại, hận không có cái lỗ trên mặt đất để nàng chui xuống.

“Vậy đồ ăn của ta cũng cho muội ăn là được chứ gì.” Đột nhiên Long Dạ Thiên lại có ý nghĩ muốn trêu ghẹo nàng, tình cảm và sự cưng chiều cứ thế tràn ra không thể lý giải.

“Muội...muội mới không cần!” Nàng trả lời, lại thấy tiếng cười của Long Dạ Thiên càng lớn hơn nữa, lúc này mới chậm chạp hiểu ra rằng chỉ là nói đùa: “Giỏi lắm, Dạ Thiên ca ca, từ khi nào mà huynh đã giống Lục Thập Tam thích trêu đùa muội như vậy, đáng ghét!”

Không khí vừa hòa hợp vừa mờ ám giữa hai người lúc này thật sự là mới mẻ lại có chút thú vị. Nhất là khi nhìn thấy Long Dạ Thiên có thể mở rộng lòng mình, Long Thanh Thanh cũng cực kì vui vẻ, liền cười theo hắn, khiến bản thân nàng giống như một đứa nhỏ ngu ngốc.

Bỗng nhiên, Long Dạ Thiên trở nên nghiêm túc.

“Thanh Thanh.”

Thấy hắn đột nhiên nghiêm túc, hại nàng bị dọa sợ.

“Có. . .có chuyện gì?”

Không quá quen với kiểu làm việc lệch quỹ đạo của hắn, nhưng lại vụng trộm cảm thấy vui mừng, ngọt ngào. Nàng cũng biết tâm tình của mình lúc này rất kì quái, nhưng nàng lại không nhịn được mà nghĩ như vậy.

“Muội có nguyện ý...nguyện ý theo ta cả đời không?”

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngự thủy tiếu nha đầu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngự thủy tiếu nha đầu - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.206723928452 sec