Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5

“Này, tới giờ ăn rồi đấy. Cậu không dậy ăn à?”

“Ừ, tớ không dậy đâu.”

“Chứng đau dạ dày của cậu có bớt không?”

“Nói chung thì có vẻ bớt đau, nhưng kiểu này thì có khả năng sẽ đau trở lại. Vì là hậu quả của việc ăn món udon ‘dù có thế nào’ của cậu nên không dễ gì mà khỏi hẳn được đâu!”

“Cậu nói năng hoạt bát như thế thì chắc là không đến nỗi nào! Thế cậu có định đi bây giờ không đấy?”

“Đi đâu?”

“Núi Aso.”

“Cậu vẫn muốn lên núi Aso à?”

“Dĩ nhiên! Mình đến đây là để lên núi Aso kia mà! Lẽ nào lại không đi!”

“Thế cơ à? Nhưng đáng tiếc là tớ bị phồng rộp thế này thì không có cách nào đi được!”

“Những vết rộp chắc là đau lắm nhỉ?”

“Cậu hỏi có đau không ấy à? Tớ nằm thế này mà cơn đau còn chạy rần rật qua đầu ấy!”

“Tớ đắp thuốc cho cậu rồi mà chẳng thấy tác dụng gì nhỉ!”

“Nếu đắp thứ thuốc ấy mà có tác dụng thì mệt đấy!”

“Cậu nói sao? Khi tớ đắp vào thì thấy cậu có vẻ dễ chịu lắm kia mà?”

“Vì tớ nghĩ là nó sẽ khỏi.”

“Có lúc cậu cũng dễ sợ thật đấy nhỉ!”

“Lúc nào?”

“Khi cậu để trần mà kéo cán dù ấy.”

“Đó là vì cậu khinh người quá đấy thôi!”

“Ha ha ha! Nhưng nhờ vậy mà tớ mới lên được khỏi cái hố đấy! Cậu mà không bức xúc thì không chừng giờ này tớ chết queo dưới hố rồi cũng nên!”

“Tớ bất chấp những vết rộp sưng tấy để mà kéo, rồi mình trần ngã lăn ra đám cỏ lau. Thế mà cậu chẳng nói được một lời cảm ơn! Cậu đúng là một kẻ vô tình!”

“Đổi lại, tớ đã cõng cậu về tận nhà trọ này còn gì!”

“Cậu có cõng tớ đâu! Tớ tự đi về đấy chứ!”

“Thế cậu có biết ở đây là đâu không?”

“Cậu nghĩ người ta điên rồ chắc? Đây là làng Aso chứ ở đâu! Đây cũng là trạm xe ngựa, cách ba căn nhà từ chỗ quán mà tớ bị ép ăn món udon ‘dù có thế nào’ của cậu. Hơn nửa ngày leo núi, rốt cuộc khi thử quay trở xuống thì hóa ra vẫn đang ở chỗ bắt đầu. Thật hết sức ngớ ngẩn! Từ giờ trở đi tớ sẽ không thèm tin vào chuyện Đấng Linh Thiêng phù hộ như cậu nói nữa đâu.”

“Vì là ngày 210 nên mọi chuyện mới tệ như vậy đấy!”

“Cậu cứ lên núi mà khoác lác những lời phô trương như thế đi!”

“Ha ha ha! Nhưng lúc đó thì cậu sẽ luôn miệng ‘phải, phải!’ đầy vẻ cảm phục ấy chứ.”

“Đúng là lúc đó thì tớ cũng khâm phục thật, nhưng lúc này nghĩ lại thì thấy rõ ngớ ngẩn! Này, cậu nói thế là có nghiêm túc không đấy?”

“Hừ…ừm!”

“Cậu đùa đấy hả?”

“Cậu thấy thế nào?”

“Thế nào cũng được, nhưng nếu cậu nói nghiêm túc thì tớ muốn cảnh cáo cậu.”

“Nhưng mà khi đó ai đã khóc và bảo rằng muốn nghe những trải nghiệm của tớ?”

“Tớ không khóc mà chỉ khổ sở vì đau chân thôi!”

“Nhưng chẳng phải là hôm nay từ sáng cậu đã rất khỏe khoắn sao? Cứ như không phải là con người của hôm qua ấy!”

“Mặc dù vẫn bị đau chân à? Ha ha ha! Thật ra thì tớ quá ngớ ngẩn nên mới bùng phát như vậy đấy!”

“Chuyện cứu tớ ấy à?”

“Với lại chẳng còn cách nào khác nên đành vậy.”

“Rắc rối thật! Này, cậu có muốn ăn cháo thì tớ sẽ gọi cho?”

“Ăn cháo cũng được. Nhưng quan trọng nhất là tớ muốn nhờ cậu hỏi xem mấy giờ thì xe ngựa khởi hành.”

“Cậu muốn đi đâu bằng xe ngựa vậy?”

“Đi đâu ấy à? Kumamoto chứ đi đâu nữa!”

“Cậu quay về sao?”

“Không về thì biết làm thế nào? Ở chỗ trạm xe ngựa thế này thì làm sao chịu nổi! Tối qua lũ ngựa cứ đá vào tấm ván ngay chỗ đầu nằm, khó chịu kinh khủng!”

“Thế à? Tớ chẳng hay biết gì cả. Chắc là ồn lắm phải không?”

“Không nghe được tiếng ồn đó thì chắc chắn phải là người thuộc nhóm ngoan cường! Cậu đúng là ngủ say như chết ấy! Cậu đã hứa với tớ chắc chắn rằng sẽ kể chuyện đời cậu cho tớ nghe, thế mà mới kể về nhật ký của vị bác sĩ kia, đến đoạn hấp dẫn nhất thì lăn ra ngủ chẳng còn biết trời đất gì nữa!... Rồi lại còn ngáy vang như sấm…”

“Thế à? Thế thì tớ mất lịch sự quá! Nhưng vì tớ quá mệt mỏi đấy thôi.”

“À này, thời tiết thế nào nhỉ?”

“Trời đẹp đấy.”

“Trời chẳng chiều lòng người! Nếu hôm qua mà trời đẹp thì hay biết mấy!... Mà cậu đã làm vệ sinh chưa?”

“Tớ xong từ lâu rồi. Mà dù có thế nào thì cậu cũng dậy đi chứ!”

“Dậy á? Tớ không thể dậy trong tình trạng thế này. Tớ chẳng mặc quần áo gì cả!”

“Tớ cũng có mặc gì đâu!”

“Cậu phóng túng nhỉ! Dẫu đúng là cậu sinh trưởng trong một gia đình làm nghề đậu phụ đi nữa, thì như vậy cũng là quá phóng túng!”

“Tớ đi ra sau nhà tắm nước lạnh, rồi chủ nhà mang áo ra cho. Áo khô rồi, nhưng đã chuyển thành màu lông chuột!”

“Nếu mà áo khô rồi thì tớ sẽ gọi họ lấy”, Roku rướn người vỗ mạnh hai bàn tay. Từ phía nhà bếp có tiếng trả lời. Giọng đàn ông.

“Chắc là người đánh xe đấy nhỉ?”

“Có lẽ là chủ nhà đấy.”

“Thế à? Cứ nằm đây đoán thử nhé.”

“Cậu bảo đoán cái gì kia?”

“Ý tớ nói là sẽ đánh cược với cậu ấy.”

“Tớ không chơi trò đánh cược ấy đâu!”

“Nào, cậu nghĩ là người đánh xe hay là chủ nhà?”

“Thế nào nhỉ?”

“Thôi nào, cậu quyết định nhanh đi! Họ sắp đến rồi kìa.”

“Thôi thì, tớ chọn phương án ‘chủ nhà’ vậy”

“Nếu cậu chọn ‘chủ nhà’ thì tớ chọn ‘người đánh xe’. Ai thua thì suốt ngày hôm nay phải nghe lời người kia đấy nhé!”

“Nếu thế thì tớ không đánh cược đâu!”

“Xin chào!… Quý khách vừa gọi phải không ạ?”

“Vâng, tôi vừa gọi đấy. Vui lòng mang giúp tôi bộ quần áo, chắc là khô rồi nhỉ?”

“Vâng.”

“Và tôi cũng hơi đau bụng, nên nhờ nấu giúp cho một ít cháo.”

“Vâng. Phần hai người ăn phải không ạ?…”

“Tớ ăn cơm bình thường thì hơn.”

“Vậy là phần cháo một người ăn thôi ạ?”

“Ừ. Mà này, xe ngựa có chuyến mấy giờ vậy nhỉ?”

“Đi Kumamoto thì có chuyến tám giờ và một giờ.”

“Vậy thì ta chọn chuyến tám giờ thôi.”

“Vâng.”

“Này, cậu nhất định về Kumamoto thật à? Đã cất công đến tận đây mà không leo núi Aso chẳng phải là phí lắm sao?”

“Tớ không thể!”

“Nhưng mình đã cất công đến tận đây mà!”

“Nói ‘cất công’ nhưng chẳng qua là tớ chỉ làm theo yêu cầu của cậu mà đến tận đây! Với đôi chân phồng rộp thế này, tớ còn biết xoay xở làm sao nữa!... Chỉ còn biết trông vào Đấng Linh Thiêng phù hộ mà thôi.”

“Nếu cậu bị đau chân thì đúng là hết cách rồi… Nhưng mà tiếc quá nhỉ! Mình đã mất công lên kế hoạch… À, cậu nhìn ra xem, trời đẹp chưa kìa!”

“Vậy thì cậu sẽ về cùng tớ chứ? Chúng ta đã cùng đi, nếu mà không về cùng nhau thì kỳ quá!”

“Nhưng mình đến đây là để leo núi, nên nếu không leo núi mà bỏ về thì không chịu được!”

“Cậu nói là ai không chịu được?”

“Theo nguyên tắc của tớ là không chịu được!”

“Lại nguyên tắc à? Nguyên tắc gì mà hẹp hòi quá! Vậy thì cậu cứ về Kumamoto rồi quay lại đây.”

“Không thể trở về rồi quay lại được!”

“Thế nào cậu cũng không chịu! Cậu đúng là một kẻ quá cứng đầu!”

“Không đến mức thế đâu.”

“Nhưng cậu chẳng bao giờ chịu nghe lời tớ, dù chỉ một việc nhỏ!”

“Tớ nghe cậu nhiều lần rồi chứ.”

“Cái gì? Cậu có nghe bao giờ đâu!”

“Chẳng phải hôm qua tớ đã nghe lời cậu đấy sao? Sau khi thoát lên khỏi cái hố, tớ định leo núi tiếp nhưng cậu khăng khăng đòi quay xuống nên chúng ta mới trở lại chỗ này mà!”

“Hôm qua là trường hợp ngoại lệ. Vì là ngày 210 cơ mà! Đổi lại, tớ cũng phải nuốt bao nhiêu là udon đấy thôi!”

“Ha ha ha! Dù sao đi nữa thì…”

“Thôi được rồi. Chuyện phân giải hãy tạm gác lại đã. Anh chủ quán đang đợi chúng ta đây này…”

“Thế à?”

“Này cậu!”

“Gì thế?”

“Không phải cậu. Này anh chủ quán ơi!”

“Dạ!”

“Anh là người đánh xe ngựa à?”

“Không ạ.”

“Vậy thì anh là chủ quán trọ phải không?”

“Không ạ.”

“Vậy thì anh là ai?”

“Tôi là người làm thuê thôi ạ.”

“Ôi trời! Thế thì chẳng ra cái gì cả! Này cậu, anh này chẳng phải là người đánh xe mà cũng không phải chủ nhà.”

“Vâng, vậy làm thế nào bây giờ ạ?”

“Làm sao ấy à?... Được rồi, không sao đâu. Anh cứ đi đi!”

“Vâng. Vậy là hai vị cùng đi xe chứ ạ?”

“Việc đấy chúng tôi còn đang bàn bạc.”

“Vâng, vâng. Chuyến xe lúc tám giờ đã sẵn sàng để khởi hành rồi đấy ạ.”

“Ừ, vì vậy chúng tôi sẽ quyết định trước tám giờ. Anh cứ đi lo công việc đi!”

“Vâng, vâng. Quý vị cứ thoải mái đi ạ.”

“Này!... Ơ, anh ta đi mất rồi!”

“Tất nhiên! Cậu đã giục anh ta đi đi kia mà!”

“Ha ha ha! Anh ta chẳng phải là người đánh xe mà cũng chẳng phải chủ nhà. Thế mới mệt!”

“Cái gì mà mệt?”

“Cái gì mà mệt ấy à? Tớ nghĩ anh ta sẽ nhận mình là người đánh xe, như vậy thì tớ sẽ thắng cuộc và bất cứ việc gì cậu cũng phải nghe theo tớ!”

“Làm gì có chuyện ấy! Tớ có chịu đánh cược kiểu đó đâu!”

“Thôi nào! Cứ xem như là cậu đã đánh cược đi!”

“Cậu cứ khăng khăng thế à?”

“Cứ cho là thế. Như vậy thì cậu phải cùng tớ trở về Kumamoto…”

“Vậy sao?”

“Tớ đã rất hân hoan với suy nghĩ đó. Nhưng anh ta tự nhận chỉ là người làm thuê thì biết làm thế nào!”

“Thì chính anh ta đã nhận mình là người làm thuê, biết làm sao được!”

“Tớ đã định cho anh ta ba mươi đồng nếu anh ta nhận là người đánh xe, thế mà hóa ra lại là một tên ngớ ngẩn!”

“Dù anh ta thế nào thì mình cũng có nhờ vả gì đâu, vậy cần gì phải cho ba mươi đồng!”

“Ủa? Chẳng phải tối hôm trước cậu đã đưa hai mươi đồng cho cô phục vụ có kiểu búi tóc kỳ quặc ấy sao?”

“Cậu cũng tinh mắt nhỉ!... Tớ thích cái vẻ thuần khiết ở cô ấy. Cô ta có vẻ lịch sự hơn bọn quý tộc hay những kẻ lắm tiền.”

“Lại thế nữa! Chẳng ngày nào mà cậu không nhắc đến bọn quý tộc và giàu có!”

“Ôi, tớ có nói bao nhiêu lần một ngày cũng không thể nào đủ được! Thật là độc địa và vô liêm sỉ!”

“Cậu ấy à?”

“Cái gì? Tớ đang nói bọn quý tộc và giàu có ấy!”

“Thế à?”

“Giả sử họ làm một điều gì xấu trong ngày hôm nay, và điều đó thất bại…”

“Tất nhiên là thất bại rồi!”

“Thế là ngày mai họ sẽ lặp lại việc làm xấu xa ấy. Và cũng không thành công. Rồi họ lại làm điều ấy trong ngày kế tiếp, cứ lặp lại như thế mãi. Họ cứ làm như thế mỗi ngày, cho đến khi thành công mới thôi. Dù phải mất ba trăm sáu lăm hay bảy trăm năm mươi ngày, họ vẫn làm đi làm lại cái việc tồi tệ đó. Họ cho rằng cứ lặp đi lặp lại như thế thì bỗng nhiên việc xấu xa lại trở thành tốt đẹp! Thật là hết chỗ nói!”

“Hết chỗ nói!”

“Nếu điều đó thành công thì xã hội tan tành hết cả! Hay ho thật!”

“Xã hội sẽ tan tành!”

“Mục đích cao nhất trong đời chúng ta là tiêu diệt con quái thú có tên ‘văn minh’ kia, và đem lại ít nhiều an ủi cho những người bình dân nghèo khổ và thấp kém.”

“Ừ, đúng thế. Đúng là như vậy.”

“Nếu cậu nghĩ là đúng thì hãy làm cùng tớ nhé!”

“Ừ, tớ sẽ làm cùng cậu.”

“Cậu hứa nhé? Chắc chắn nhé!”

“Chắc chắn!”

“Vậy thì dù thế nào mình cũng phải leo núi Aso!”

“Ừ, dù thế nào cũng phải leo núi Aso!”

Phía trên đầu hai người, núi Aso của ngày 210 vừa trút vào thinh không nỗi bất bình dồn nén cả trăm năm bằng tiếng gầm vang dội!

Lam Anh dịch từ nguyên tác 二百十日, in trong Natsume Soseki toàn tập夏目漱石全集.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngày 210 - chương 7 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngày 210
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngày 210 - chương 7. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.265117883682 sec