Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4

“Này cậu, bây giờ chúng ta rẽ ngoặt rồi leo lên nhỉ?”, Kei quay lại hỏi.

“Rẽ ở đây à?”

“Người ta đã chỉ là ở cuối đường có những bậc đá dẫn lên chùa, nhưng chúng ta không vào cổng chùa mà cứ rẽ trái rồi đi lên, đúng không?”

“Cái ông cụ ở quán udon ấy à?”, Roku hỏi, vẫn không ngừng xoa ngực.

“Đúng rồi.”

“Liệu chúng ta có thể tin lời ông ấy nói không?”

“Sao vậy?”

“Vì sao á? Trên đời này, những kẻ dựng quán udon để kinh doanh, trước hết, là những kẻ rất đáng ngờ.”

“Bán hàng ở quán udon thì cũng là một công việc chân chính chứ. Họ còn đáng được tôn trọng hơn nhiều so với những kẻ sung sướng chỉ biết tích lũy tiền và áp bức người nghèo khổ!”

“Có thể là họ đáng tôn trọng, nhưng họ không hợp với con người tớ chút nào!… Có điều bây giờ tớ bị ép phải ăn udon nên có ghét ông chủ quán bao nhiêu đi nữa thì cũng vô ích thôi. Thế thì tạm thời phải kìm nén vậy. Nào, chúng ta rẽ trái thôi.”

“Đúng là có những bậc đá, nhưng liệu có phải là chùa không nhỉ? Chẳng thấy chánh điện đâu cả.”

“Chắc là lửa của núi Aso đã thiêu rụi mất rồi! Cậu thấy không, thời tiết đang trở nên đáng sợ hơn đấy.”

“Thôi nào, không sao đâu! Chúng ta được Đấng Linh Thiêng phù hộ mà!”

“Đấng Linh Thiêng ở đâu kia chứ?”

“Ở mọi nơi. Nơi nào có ý chí thì đều có Đấng Linh Thiêng hiện diện.”

“Cậu đúng là tự tin thật nhỉ! Mới vừa thuộc về nhóm ngoan cường mà đã chuyển sang nhóm được Đấng Linh Thiêng phù trợ. Không chừng cậu lại sắp vào nhóm ‘tôn Vương đảo Mạc’ [8] rồi cố thủ trên núi Tsukuba luôn chắc?”

“Thì tớ đã thuộc phái ‘tôn Vương đảo Mạc’ từ lúc còn làm nghề bán đậu phụ kia mà!... Có vẻ như người ta hay ức hiếp người nghèo… Làm nghề bán đậu phụ thì cũng là con người thôi mà… Nói ức hiếp nhưng tớ rất ngạc nhiên vì chẳng phải là chuyện tranh giành quyền lợi mà chỉ là cách họ hưởng thụ mà thôi.”

“Cậu gặp chuyện đó khi nào?”

“Khi nào thì cũng chẳng quan trọng. Xưa nay bạo chúa vẫn bị xem là kẻ ác, nhưng thế kỷ hai mươi thì vẫn đầy rẫy những bạo chúa đấy thôi! Có điều họ khoác lên mình một lớp áo dày gọi là ‘văn minh’ cho nên bề ngoài thì cứ hiền lành như những nhà sư vậy!”

“Nếu chỉ có lớp áo ngoài mà chẳng có gì bên trong thì hay hơn nhỉ! Đúng là khi người ta lắm tiền và chẳng biết làm gì thì lại thích đua đòi bắt chước theo kiểu ấy. Cứ cho một kẻ ngu ngốc thật nhiều tiền thì chắc hẳn anh ta sẽ trở thành một bạo chúa khủng khiếp! Quân tử chân chính như tớ thì nghèo khổ, còn những kẻ ngớ ngẩn xuẩn ngốc như bọn chúng thì tha hồ tiêu tiền để hà hiếp người khác. Thật không chịu nổi cuộc đời này! Cậu nghĩ sao nếu mình dồn tất cả bọn đầu trâu mặt ngựa ấy vào một cái túi rồi từ miệng núi lửa Aso vứt thẳng xuống địa ngục?”

“Tớ sẽ vứt ngay!”, Kei đứng thẳng chân trên đôi dép rơm ngước nhìn cột khói màu xám đen đang cuộn tỏa.

“Cậu hung hăng ghê nhỉ! Mà có ổn không đấy? Đừng có rơi xuống vực trong lúc còn loay hoay dồn bọn chúng vào túi nhé!”

“Tiếng rền nghe ghê thật!”

“Hình như đất dưới chân mình cũng rung lên đấy!… Này cậu, thử áp tai xuống mặt đất mà nghe xem nào!”

“Nghe cái gì?”

“Cái tiếng rền kỳ lạ ấy. Rõ ràng là nó đang rền ngay dưới chân mình.”

“Nhưng mà không thấy khói bốc lên nhỉ!”

“Vì gió đấy. Gió từ phía Bắc sang nên thổi khói dạt về bên phải hết rồi.”

“Vì cây cối rậm rạp nên tớ chẳng còn nhận ra phương hướng nữa. Lên cao một chút nữa có lẽ nhìn rõ hơn.”

Họ đi xuyên qua đám cây bụi mất một lúc. Bề rộng con đường chưa đến một mét. Dù là bạn thân, hai người vẫn không sóng bước trên đường. Kei thì hăm hở sải bước phía trước. Roku, khổ người nhỏ nhắn, cắm cúi theo sau bằng nhịp bước chậm rãi. Trong lúc đi theo, Roku thầm thán phục những dấu chân to tướng mà Kei để lại trên đường. Vừa đi vừa thán phục nên cứ tụt dần lại phía sau.

Đường quanh co khúc khuỷu nên mới chưa được ba mươi phút mà Kei đã khuất dạng. Nhìn xuyên qua đám cây cũng chẳng thấy gì. Chẳng có ai đang đi xuống núi. Mà cũng chẳng gặp người nào đang leo núi. Chỉ có vết chân ngựa còn lưu lại đôi chỗ trên đường. Dây hồng dại thỉnh thoảng vướng vào quai dép rơm. Ngoài ra, cả vùng đồi núi tịnh không một bóng người. Bụng Roku đang chứa đầy udon đôi lúc chợt thắt lại.

Khác hẳn với bầu trời quang đãng hôm qua, sáng nay trời mù sương từ lúc họ mới ra khỏi nhà. Tuy có hơi lo nhưng họ vẫn hy vọng có thể xoay xở để lên đến đền Aso nếu thời tiết diễn biến tốt hơn. Khi tiếng vỗ tay của nghi thức cúng thần từ ngôi đền dựng bằng gỗ mộc vang lên phía trên ngọn những cây tùng đang đứng trang nghiêm làm họ ngước nhìn thì có cái gì đó nhỏ giọt xuống trán. Nhìn thấy hơi nước màu trắng bốc lên từ nồi nấu udon luồn qua cửa shoji [9] và bị thổi dạt về bên phải, họ nghĩ có thể trời sẽ mưa vào lúc xế chiều.

Đi được chừng nửa đoạn đường xuyên qua bụi rậm thì bầu trời có vẻ như sắp sửa tuôn mưa, rồi tiếng mưa rơi trên ngọn cây như đang chạy dạt về hướng Bắc. Âm thanh tiếp theo lướt qua tai là tiếng lá rung, cũng như đang đuổi nhau chạy về phía Bắc. Roku rụt cổ và tặc lưỡi. Đi chừng một tiếng đồng hồ thì hết quãng đường có cây rừng. Có lẽ nói là đoạn đường có cây rừng khuất dạng thì đúng hơn. Nhìn lại phía sau thì chẳng thấy gì ngoài con đường độc đạo mà họ đã đi qua. Cả phía Đông lẫn phía Tây đều là sóng cỏ xanh trải dài ngút ngát, và từ sau làn sóng ấy những cuộn khói đen đang ngùn ngụt bốc lên. Không thấy chính xác miệng núi lửa, nhưng nơi phát ra đám khói đã ở ngay trước mặt rồi.

Khi Roku đi ra khỏi đoạn đường có cây rừng thì thấy Kei đang đứng, ở chỗ cách bãi cỏ chưa đầy năm mươi mét, với cái đầu trọc to tướng, ngước nhìn lên bầu trời. Chiếc dù vẫn đang gấp lại, cái đầu lún phún tóc, không cả đội nón, ló lên sau đám cỏ. Có vẻ như anh ta đang quan sát địa hình.

“Này, đợi tớ với!”

“Này cậu, ghê thật đấy! Ghê thật đấy! Cố lên nào!”

“Tớ đang cố đây, nên cậu phải đợi cho một chút!” Roku cố gắng len vào trong đám cỏ.

“Này, cậu làm gì mà ì à ì ạch thế hả?” Đợi Roku đến gần là Kei quát hỏi ngay.

“Thì tớ nói không ăn được udon là vì như vậy đấy. Ôi... Mệt quá!... Ồ, mà mặt cậu làm sao thế này? Đen sạm cả!”

“Thế á? Mặt cậu cũng đen sạm hết rồi kìa!”

Kei thận trọng lau khắp gương mặt bằng tay áo kimono nền trắng. Roku thì lấy ra một chiếc khăn tay.

“Đúng thật. Áo kimono lau xong cũng đen luôn!”

“Khăn của tớ cũng thành ra thế này đây!”

“Ghê nhỉ!”, Kei để đầu trần dưới mưa, ngước nhìn trời.

“ Yona ! Yona hòa lẫn với nước mưa rơi xuống đấy! Cậu nhìn lên ngọn cỏ lau mà xem kìa!” Roku đưa tay chỉ. Những chiếc lá cỏ lau rũ dài, mặt lá dính đầy tro bụi ướt sũng nước mưa.

“Đúng thế!”

“Kiểu này thì nguy thật!”

“Ồ, chẳng sao đâu. Mình sắp đến rồi. Chỉ cần nhắm cái chỗ có khói bay lên mà đi là được.”

“Có lẽ vậy, nhưng thế này thì mình chẳng biết đường mà đi đâu.”

“Cho nên tớ mới dừng lại đợi cậu từ lúc nãy. Mình phải quyết định nên rẽ phải hay rẽ trái ở chỗ ngã ba này.”

“Đúng rồi, chỗ này đường rẽ làm hai hướng... Nhưng nhìn đám khói, tớ đoán là rẽ bên trái thì đúng hơn.”

“Cậu nghĩ thế à? Tớ lại định rẽ về bên phải.”

“Sao vậy?”

“Là vì phía bên phải có dấu chân ngựa, trong khi bên trái thì không hề có.”

“Thế à?”, Roku cúi người về phía trước, rẽ đám cỏ che phủ mà bước được chừng năm, sáu bước chân về phía bên trái, nhưng rồi cậu ta quay trở lại ngay và bảo:

“Có vẻ là không ổn. Không hề có một dấu chân nào”.

“Chắc là không có đâu.”

“Ở phía bên kia thì có chứ?”

“Ừ, có hai vết chân.”

“Chỉ hai vết thôi sao?”

“Đúng thế, chỉ có hai vết. Đây này, chỗ này với chỗ kia nữa”, Kei dùng mũi của cây dù vải chỉ vào những vết chân ngựa còn in lại lờ mờ phía dưới những ngọn cỏ lau che phủ lối đi.

“Chỉ có thế thôi thì chẳng yên tâm chút nào!”

“Rồi sẽ ổn thôi.”

“Cậu hy vọng là Đấng Linh Thiêng sẽ phù hộ chứ gì? Nhưng thường thì Đấng Linh Thiêng của cậu lại không để mắt đến!”

“Không sao, lần này Đấng Linh Thiêng sẽ phù hộ mà!”, Kei chưa nói hết câu thì một trận gió lốc cuộn xoáy những dòng nước mưa và không ngần ngại thổi tung chiếc mũ rơm của Roku bay xa chừng mười mét về phía trước. Đám cỏ mọc xanh um phía trước bị gió thổi đồng loạt ngã rạp xuống, phơi ra màu của mặt trái cọng lá bị lật lên trên, rồi trong chớp mắt lại trở về trạng thái ban đầu.

“Sảng khoái thật! Khi gió thổi qua thì có thể nhìn thấy những dấu chân trên cỏ, cậu nhìn kìa!”, Kei chỉ vào biển cỏ xanh với những đợt sóng nhẹ nhàng.

“Tớ chẳng thấy sảng khoái gì cả. Vừa bị thổi bay nón đây này!”

“Nón bị thổi bay ấy à? Có hề gì cái chuyện bay nón ấy! Cậu đến nhặt lại đi. Hay là tớ đến nhặt cho cậu nhé?”

Ngay lập tức Kei đặt cây dù nặng trĩu lên chiếc nón của mình rồi chạy ào vào trong đám cỏ lau. “Này, có tìm thấy ở chỗ đó không?”

“Hơi chếch về bên trái một chút.”

Kei càng lúc càng chìm sâu vào đám cỏ lau, rốt cuộc chỉ còn ló lên cái đầu. Roku đứng lại đằng sau lại bắt đầu lo lắng.

“Này cậu! Có ổn không đấy?”

“Gì vậy?”, câu trả lời vọng lại từ cái đầu nhô lên ở đằng xa.

“Cậu có ổn không?”

Chẳng mấy chốc cái đầu ló lên của Kei cũng đã khuất dạng.

“Ơ… Ơi!...”

Ngay trước mặt Roku, từng cụm khói xám đen như màu lông chuột vẫn không ngừng tỏa ra, cuộn xoáy phả lên trời rồi hòa vào bầu không khí trên cao để cùng với nước mưa rơi trở lại xuống đầu Roku không thương tiếc. Roku thờ thẫn dõi về phía mà cái đầu nhô lên của Kei vừa biến mất khỏi tầm nhìn.

Một lúc sau, Kei lại hốt nhiên ló đầu ra ở một chỗ bất ngờ, cách chỗ Roku đang đứng chừng năm mươi mét về phía trước.

“Không thấy cái nón đâu cả!”

“Chắc là không cần đến nón đâu. Cậu quay lại nhanh đi!”

Kei ngẩng cao cái đầu trọc lóc và đi như bơi trong đám cỏ lau.

“Này, không biết nó bay đi đâu rồi nhỉ?”

“Nó bị thổi bay lúc bọn mình đang bàn bạc để tìm phương hướng ấy. Thôi bỏ qua chuyện cái nón đi. Nhưng mà phải đi tiếp thì ngán ngẩm thật đấy!”

“Đã ngán ngẩm rồi sao? Vẫn chưa đi được bao nhiêu mà!”

“Nhìn đám khói đằng kia, rồi cả cơn mưa này nữa, tớ thấy có cái gì đó thật đáng sợ! Chẳng còn sức lực đâu mà đi tiếp nữa!”

“Lúc này mà cậu nản chí bàn lui thì bó tay!... Cậu không thấy cảnh tượng hùng vĩ thế kia à? Ở chỗ có những cột khói bốc lên cuồn cuộn ấy.”

“Cái cảnh khói bốc cuồn cuộn ấy làm tớ thấy ghê ghê!”

“Cậu đừng đùa như thế! Ta sẽ đến ngay chỗ những cuộn khói kia mà! Rồi sẽ nhìn vào bên trong miệng núi lửa ấy chứ!”

“Thử nghĩ lại một chút thì thấy chuyện ấy thật dở hơi! Rồi nếu chẳng may trong lúc quan sát mà chúng ta bị rơi xuống vực thì hết cách!”

“Dù có thế nào thì ta cũng phải đi!”

“Ha ha ha! ‘Dù có thế nào’ à? Hễ cậu nói ‘dù có thế nào’ là tớ lại bị lôi vào cuộc. Lúc nãy cũng vì cái câu ‘dù có thế nào’ của cậu mà tớ phải ăn món udon . Bây giờ mà tớ có bị kiết lỵ thì cũng do câu nói ‘dù có thế nào’ của cậu đấy!”

“Được rồi. Tớ chịu trách nhiệm mà!”

“Cậu nói chịu trách nhiệm cho chứng bệnh của tớ thì chẳng hóa ra vô nghĩa sao? Cậu có bệnh thay cho tớ được đâu cơ chứ!”

“Nhưng sẽ ổn thôi mà. Tớ sẽ chăm sóc cậu, rồi thì sẽ bị lây bệnh và như thế là tớ giúp đỡ cậu.”

“Thế à? Thế thì tớ an tâm rồi. Ta đi thêm một đoạn nữa nhỉ.”

“Xem kìa, trời đã sáng ra một chút rồi đấy. Quả đúng là Đấng Linh Thiêng phù trợ chúng ta rồi!”

“Thật là may mắn! Thôi thì đi vậy, nhưng tối nay cậu phải cho tớ được một bữa ăn ngon đấy nhé!”

“Lại ăn ngon à? Nếu cậu chịu đi thì chắc chắn là được rồi.”

“Mà này…”

“Còn thêm điều kiện gì nữa sao?”

“Ừ.”

“Cái gì nào?”

“Kể cho tớ nghe về cuộc đời cậu được không?”

“Cuộc đời tớ ấy à? Thì cậu vẫn biết đấy thôi.”

“Quãng đời trước khi tớ được biết kia. Lúc cậu là chú bé học việc ở cửa hàng đậu phụ ấy…”

“Tớ không học việc đâu. Tớ là con của gia đình làm đậu phụ mà.”

“Tớ muốn nghe chuyện khi cậu là con của gia đình làm đậu phụ, chuyện về duyên cớ nào đã khiến cậu bỗng dưng lại ghét những người giàu có.”

“Ha ha ha! Nếu cậu muốn nghe đến thế thì tớ sẽ kể. Đổi lại, cậu phải gia nhập nhóm ngoan cường đấy nhé! Vì cậu chưa từng có chuyện gì với bọn người giàu có xấu xa ấy cả nên mới thong dong như thế đấy. Cậu đã đọc Chuyện hai thành phố của Dickens chưa?”

“Chưa. Tớ có đọc Cuộc chạm trán ở Iga nhưng Dickens thì chưa.”

“Vì thế nên cậu ít có sự cảm thông với người nghèo… Ở cuối truyện ấy có phần nhật ký của một bác sĩ viết trong tù. Rất thảm thiết!”

“Ồ, nhật ký viết về cái gì thế nhỉ?”

“Viết về chuyện hồi trước Cách mạng Pháp, giới quý tộc lộng quyền đã hành hạ những người dân thấp cổ bé họng ra sao… Tớ sẽ kể cậu nghe chuyện ấy tối nay luôn nhé!”

“Ừ.”

“Ừ thì… Cách mạng Pháp cũng là một hiện tượng tất yếu thôi. Nếu bọn quý tộc giàu có đã bạo hành đến thế thì cách mạng nổ ra cũng là một lẽ tự nhiên ấy mà. Cậu xem, nó cũng giống như cái miệng núi lửa đang sôi ùng ục và phun trào kia thôi vậy”, Kei đứng sững nhìn về phía những cuộn khói đen.

Từ dưới đáy sâu hàng trăm dặm, khối vật chất đậm đặc không biết là nặng đến mấy trăm tấn cuộn xoáy và sôi trào vọt lên, xuyên vào màn mưa thu dày đặc đang phủ kín bầu trời. Âm thanh tưởng chừng làm cho từng phân tử nhỏ bé của cuộn khói hàng trăm tấn ấy phải chấn động đến phát nổ từ phía trời xa hòa vào khối vật chất đậm đặc đang bay lượn trên đầu họ.

Đứng giữa trời mưa gió, Kei nhíu lôi lông mày rậm như sâu róm, nhìn ngẩn ngơ với dáng vẻ bình thản lạ lùng.

“Hùng vĩ thật, phải không?”

“Đúng là hùng vĩ thật”, Roku đáp lời với vẻ nghiêm trang.

“Hùng vĩ đến đáng sợ!” Roku nói thêm sau một lúc im lặng.

“Tinh thần của tớ cũng giống như vậy đấy!” Kei bảo.

“Tinh thần cách mạng à?”

“Ừ, một cuộc cách mạng văn minh .”

“ Cách mạng văn minh là thế nào?”

“Là cuộc cách mạng không đổ máu.”

“Nếu làm cách mạng mà không dùng kiếm thì dùng cái gì?”

Kei không nói gì, đưa bàn tay lên vỗ nhẹ hai lần vào cái đầu trọc.

“Dùng cái đầu à?”

“Ừ. Đối phương đến với ta bằng cái đầu thì ta cũng phải đối với họ bằng cái đầu chứ.”

“Đối phương là ai vậy?”

“Bọn người giàu có và quyền thế. Những kẻ đã hành hạ những đồng bào không nơi nương tựa!”

“Ừ.”

“Những kẻ đã ngang nhiên trục lợi trên sự đồi bại của xã hội!”

“Ừ.”

“Những kẻ luôn lấy cớ là vì cơm áo để mà trục lợi!”

“Ừ.”

“Những kẻ cứ điềm nhiên hưởng lạc trên sự sa đọa của xã hội thì phải bị trừng phạt!”

“Ừ”

“Cả cậu cũng phải bị trừng phạt!”

“Ừ, cả tớ!”

Kei chậm chạp trở gót. Roku lặng lẽ bước theo sau.Trong không gian lúc này chỉ có khói, mưa, mây và gió. Dưới đất thì chỉ có cỏ lau xanh, cỏ bại tượng hoa vàng và rải rác đó đây là những bông hoa chuông đơn độc. Hai con người lẻ loi đang dấn bước vào chốn không người.

Từ hai phía, những ngọn cỏ lau cao đến ngang hông mọc lấn ra che phủ bề mặt con đường hẹp. Không thể nào đi thẳng mà không vướng cỏ ở hai bên. Mà nếu đụng vào cỏ thì sẽ dính yona đang bết vào nước mưa. Cả Kei và Roku đều sột soạt đi trong đám cỏ lau sũng nước, với trang phục là áo yukata nền trắng, nịt tất trắng, chỉ có tất chân và lớp phủ bên ngoài tất màu xanh sẫm. Trang phục của họ từ thắt lưng trở xuống bị nhuộm thành màu lông chuột. Phần từ thắt lưng trở lên cũng dính đầy yona quyện trong nước mưa rơi xuống, nên từ đầu đến chân trông giống như họ vừa bị rơi xuống cống nước thải.

Hơn nữa, con đường ngoằn ngoèo khúc khuỷu nên dù không có cỏ thì họ cũng khó mà biết được mình sẽ đi đến đâu. Với cỏ mọc rậm rạp thế này thì mọi thứ càng mờ mịt. Ngay cả dấu chân ngựa cũng rất ít khi nhìn thấy, nên chỉ có thể nói là họ vẫn tiếp tục đi, còn mọi chuyện từ đây đành phó mặc cho số phận.

Con đường mà lúc đầu họ chọn đi, hướng về phía những cuộn khói bốc lên, không biết tự lúc nào đã đổi hướng. Dần dần bụi yona bay tạt ngang vào họ. Khi nhận ra miệng núi lửa mà lúc trước họ nhìn thấy phía bên cạnh bỗng dưng nằm lùi về phía sau thì Kei dừng ngay lại.

“Hình như mình đi lạc hướng rồi!”

“Ừ”, Roku cũng dừng theo, với vẻ mặt khổ sở.

“Cậu sao vậy? Trông thảm hại thế kia! Cậu đau à?”

“Thì thảm hại thật đấy chứ!”

“Cậu đau ở đâu à?”

“Tớ bị phồng rộp hết cả chân, không chịu nổi!”

“Chết thật! Chắc là đau lắm phải không? Cậu thử tựa vào vai tớ xem nào. Có lẽ bước đi sẽ đỡ đau hơn đấy.”

“Ừ”, Roku buột miệng thẫn thờ, vẫn không hề nhúc nhích.

“Khi nào về đến nhà trọ, tớ sẽ kể chuyện hay cho cậu nghe.”

“Nhưng biết bao giờ thì mới về tới được?”

“Mình đã định sẽ đến chỗ nguồn suối nước nóng lúc năm giờ. Nhưng cái đám khói kia thật là kỳ lạ! Đi về bên trái hay bên phải đều thấy nó ở phía trước, không lùi xa mà cũng chẳng đến gần!”

“Kể từ khi mình bắt đầu leo núi thì nó đã ở phía trước rồi.”

“Đúng thế. Chúng ta đi thêm chút nữa xem sao nhé?”

“Ừ.”

“Hay là nghỉ một chút nhỉ?”

“Ừ.”

“Sao bỗng dưng cậu mất hết sức lực vậy kìa?”

“Là tại món udon cả đấy!”

“Ha ha ha! Để bù lại, tớ sẽ kể chuyện cho cậu nghe khi về đến nhà nghỉ.”

“Cậu có kể tớ cũng chẳng còn muốn nghe nữa!”

“Vậy thì lại uống cái thứ ‘ ebisu không phải là bia’ nhé!”

“Ôi dào! Với tình trạng này, tớ chẳng có hy vọng gì sẽ về đến nhà nghỉ cả!”

“Ồ, không sao đâu mà!”

“Ý tớ là, trời sắp tối đến nơi rồi đấy!”

“Cái gì?” Kei lấy ra chiếc đồng hồ bỏ túi – “Mới bốn giờ kém năm mà. Trời tối là do thời tiết đấy thôi. Nhưng bị mất phương hướng như thế này thì cũng hơi mệt đấy. Mình đã đi bộ chừng hai, ba dặm từ lúc bắt đầu leo núi nhỉ?”

“Để đến mức bị rộp chân như thế này, chắc là mình đã phải đi đến mười dặm rồi ấy chứ!”

“Ha ha ha! Chỗ khói bốc lên lúc nãy mình thấy ở phía trước giờ đã ở tít đằng sau rồi. Vậy thì chúng đã đi về phía Kumamoto được chừng hai ba dặm rồi nhỉ.”

“Có nghĩa là chúng ta cách ngọn núi cũng chừng ấy quãng đường.”

“Có lẽ thế… Này cậu, ở ngang chỗ cột khói lúc nãy giờ lại có khói mới bốc lên kìa! Chắc là một cái miệng núi lửa mới đấy. Nhìn khói cuồn cuộn thế kia thì chắc là gần ngay đấy thôi. Làm sao mà đến đó bây giờ? Kiểu gì thì nó cũng ở ngay phía sau triền núi ấy thôi nhưng không có đường đi thì kẹt thật!”

“Nếu mà có đường thì cũng chẳng đi được đâu!”

“Mây hay là khói đang bay đến dày đặc kìa! Trông đáng sợ thật đấy, phải không cậu?”

“Ừ.”

“Cậu thấy thế nào? Cảnh tượng ngoạn mục thế này, nếu không phải là dịp này thì làm sao mà nhìn thấy được! Ừm, có chất gì màu đen đang rơi xuống tới tấp kìa! Trên đầu cậu bị vấy bẩn hết rồi. Cho cậu mượn mũ của tớ này… Đội lên đi nhé! Mà này, cậu có khăn choàng phải không? Cậu nên choàng từ trên xuống để không bị gió thổi bay… Để tớ buộc cho… Dù thì nên gập lại, không khéo sẽ bị gió thổi lật ngược ra đấy! Rồi dùng nó làm gậy mà đi. Có cây gậy thì chắc sẽ dễ đi hơn một chút.”

“Tớ thấy dễ đi hơn rồi… Có vẻ như cả mưa và gió đều đang mạnh lên thì phải.”

“Ừ, lúc nãy thì có vẻ hửng lên một chút. Mưa gió thì không sao, nhưng chân cậu có còn đau không đấy?”

“Đau chứ. Trước khi leo núi chân tớ chỉ có ba vết rộp thôi mà bây giờ bị rộp khắp cả rồi!”

“Tối nay nhé, tớ sẽ lấy đầu mẩu thuốc trộn với cơm làm thuốc đắp cho cậu.”

“Chỉ cần về đến nhà trọ thì sẽ ổn, nhưng mà…”

“Lúc phải đi bộ thì cậu khổ sở lắm, đúng không?”

“Ừ.”

“Gay thật nhỉ!... Nếu leo lên chỗ nào cao cao thì chắc sẽ nhìn thấy con đường có người đi đấy… À, hình như có một đồi cỏ ở đằng kia kìa!”

“Ở phía bên phải ấy à?”

“À, leo lên chỗ ấy thì chắc chắn mình sẽ nhìn được toàn cảnh miệng núi lửa. Khi đó thì sẽ biết đường đi thôi.”

“Biết đường đi á? Khi cậu lên đến chỗ đó thì mặt trời lặn mất rồi!”

“Đợi tớ một chút. Để xem mấy giờ rồi. Mới bốn giờ tám phút thôi. Chưa đến lúc mặt trời lặn đâu. Cậu đợi tớ ở đây nhé! Tớ nhìn xem một chút rồi quay lại.”

“Tớ sẽ đợi, nhưng nếu cậu lại bị lạc đường lúc quay về thì tai họa thật đấy! Hai người sẽ lạc nhau mất còn gì!”

“Không sao đâu. Dù thế nào thì mình cũng chưa muốn chết đâu! Có gì tớ sẽ cất tiếng thật to gọi cậu.”

“Ừ. Nhớ gọi tớ nhé!”

Kei lừng lững đi vào vùng khói mây mù mịt. Roku thấp thỏm đứng lại một mình trong đám cỏ lau, nhìn theo lưng người bạn đang là điểm tựa của mình. Một lúc sau thì bóng dáng Kei biến mất trong đám cỏ.

Ngọn núi hùng vĩ cứ cách khoảng năm phút lại rền lên dữ dội khác thường. Mỗi lần như thế thì cả mưa lẫn khói đều rúng động. Hình như đợt chấn động mới qua còn dội đến cả Roku đang đứng ủ rũ. Mưa rơi xối xả trên đám cỏ trải dài ngút mắt đang oằn mình trong khói phủ. Một đám mây lớn tự dưng cuộn vào giữa mưa và cỏ. Roku run rẩy nhìn về phía đồi cỏ đằng xa, nước mưa quyện tro bụi yona thấm cả vào trong bụng.

Đám khói độc địa màu đen xoáy thành cuộn dài rồi ngùn ngụt bốc lên trời. Ngay lúc đó đất dưới chân Roku chuyển động như một cơn động đất. Rồi tiếng núi rền tương đối vắng lặng. Khi đó từ phía dưới mặt đất vang lên tiếng gọi:

“Ơ...ơ…ơ...i!”

Roku giơ hai tay che tai để lắng nghe.

“Ơ...ơ…ơ…i!”

Đúng là có ai đó đang gọi. Điều lạ lùng là tiếng gọi đó vang lên từ phía dưới chân.

“Ơ...ơ…ơ…i!”

Roku bất giác lao về phía tiếng kêu.

“Ơ…ơ…ơ…i!”. Roku lấy hết hơi để cất tiếng gọi thật to, đáp lại. Từ phía dưới đám cỏ có tiếng “Ơ…ơ…ơ…i!” đáp lại. Đúng là Kei rồi!

Roku cứ liều lĩnh rẽ những ngọn lau cao ngang ngực mà xông xáo tiến về phía tiếng gọi. “Ơ...ơ…ơ…i!”

“Ơ…ơ…ơ…i! Cậu ở đâu thế?”

“Ơ…ơ…ơ…i! Tớ ở đây này!”

“Ở đâ…u…u?”

“Đây nà…ày. Cậu cứ đi liều như thế thì nguy hiểm lắm. Coi chừng rơi xuống đấy!”

“Cậu rơi xuống đâu rồ…ồi?”

“Tớ rơi xuống đây nà…ày. Cẩn thận đấy!”

“Tớ cẩn thận mà. Nhưng cậu rơi xuống đâu rồ…i…i?”

“Coi chừng rơi xuống kìa! Chân cậu bị rộp sẽ đau lắm đấ…ấy!”

“Tớ không sa…ao. Cậu rơi xuống đâu rồ…i…i?”

“Đây nà…ày. Cậu đừng đi về phía trước nữa. Cậu đợi ở đó đi, tớ sẽ đi tới.”

Giọng nói âm vang của Kei vọng qua mặt đất, mỗi lúc một gần hơn.

“Ồ, tớ bị rơi xuống dưới này!”

“Cậu rơi xuống đâu vậy?”

“Cậu không nhìn thấy à?”

“Tớ chẳng nhìn thấy gì cả!”

“Vậy thì cậu hãy nhích lên phía trước một chút.”

“Trời ạ! Cái gì thế này?”

“Ở trong cỏ mà có một chỗ như thế này, nguy hiểm thật đấy!”

“Sao ở trong cỏ mà lại có một cái hố như vậy nhỉ?”

“Dấu vết còn lại sau khi nham thạch chảy qua đấy. Cậu nhìn xem, trong lòng hố có màu nâu và không một cọng cỏ nào mọc được!”

“Thì ra là thế. Rắc rối nhỉ! Này, cậu có lên được không?”

“Tớ lên làm sao được! Độ cao những ba mét cơ mà!”

“Chết thật! Làm sao bây giờ?”

“Cậu có nhìn thấy đầu tớ không?”

“Tớ chỉ nhìn thấy một bên chỏm tóc thôi.”

“Này cậu!”

“Gì?”

“Cậu nằm lên trên lớp cỏ lau rồi nhoài đầu ra bên trên hố đi nào!”

“Được rồi. Tớ sẽ ló đầu ra. Cậu đợi một chút nhé!”

“Ừ, tớ sẽ đợi dưới này”, Kei lấy cây dù đập bồm bộp vào vách hố. Roku ngó nghiêng liệu chừng rồi rón rén nằm bẹp xuống đám cỏ lau ướt đẫm, thò đầu ra phía trên miệng hố, gọi:

“Ơ…i!”

“Ơ…i! Cậu sao rồi? Vết rộp ở chân có đau không?”

“Chuyện rộp chân của tớ thì có đáng gì đâu! Cậu lên nhanh đi cho tớ nhờ!”

“Ha ha ha! Không sao đâu. Ở dưới này không bị gió thổi, nên còn dễ chịu là đằng khác!”

“Dễ chịu á? Mặt trời sắp lặn rồi kìa! Cậu lên nhanh đi chứ!”

“Này cậu!”

“Gì?”

“Cậu có khăn tay không?”

“Có. Nhưng để làm gì?”

“Tớ bị trượt chân lúc rơi xuống, nên bị tróc móng chân.”

“Tróc móng chân? Chắc cậu đau lắm hả?”

“Cũng hơi đau”

“Cậu có đi được không?”

“Được chứ. Nếu cậu có khăn tay thì ném xuống cho tớ với.”

“Tớ xé ra cho cậu nhé?”

“Thôi, tớ tự xé được mà. Cậu cứ vo tròn lại và ném xuống đi. Vo chặt lại rồi ném kẻo gió thổi bay mất.”

“Cậu không phải lo, khăn ướt sũng cả rồi! Sẽ không bị gió thổi bay đâu. Đây, tớ ném xuống này. Chụp lấy!”

“Trời tối hẳn nhỉ! Khói vẫn cứ bốc lên đấy chứ?”

“Ừ. Khói mù mịt cả khoảng trời.”

“Núi vẫn rền to chứ?”

“Hình như tiếng rền to hơn lúc nãy… Cậu xé khăn được không?”

“Tớ xé được rồi. Và cũng buộc xong vết thương rồi.”

“Cậu có ổn không? Có bị chảy máu không?”

“Máu lẫn với nước mưa thấm loang ra cả tất đây này.”

“Chắc cậu đau lắm nhỉ!”

“Đau thì cũng chẳng sao. Đau nghĩa là mình còn sống mà!”

“Tớ lại đau bụng rồi!”

“Vì cậu nằm ép bụng xuống cỏ ướt đấy. Thôi được rồi, cậu đứng lên đi!”

“Đứng lên thì tớ không còn nhìn thấy mặt cậu nữa!”

“Gay nhỉ! Này, hay là cậu nhảy xuống đây đi?”

“Nhảy xuống rồi biết làm thế nào?”

“Cậu không nhảy xuống được à?”

“Không phải tớ không nhảy xuống được…, nhưng nhảy xuống rồi làm gì nữa chứ?”

“Rồi mình cùng đi.”

“Cậu định đi đâu?”

“Hừm… Nham thạch đã chảy qua lòng hố này xuống chân núi, nên nếu đi xuống theo lối này chắc sẽ ra được một nơi nào đó.”

“Nhưng mà…”

“Nhưng mà cậu không muốn chứ gì? Không muốn thì thôi vậy.”

“Không phải tớ không muốn, nhưng mà… cậu lên đây thì chẳng hay hơn sao? Cậu tìm cách lên thử xem nào!”

“Vậy thì cậu cứ men theo thành hố này mà đi nhé. Tớ sẽ đi dưới lòng hố. Như vậy mình vẫn nói chuyện được với nhau, một người ở trên và một người ở dưới.”

“Nhưng không có đường đi men theo miệng hố.”

“Chỉ có cỏ thôi à?”

“Ừ, và cỏ thì…”

“Thì sao?”

“Cỏ mọc cao đến ngực tớ kia!”

“Dù sao thì tớ cũng không thể lên được!”

“Cậu không lên được à? Chẳng còn cách nào khác nhỉ!... Ơ…i!... Ơ…i!... Tớ gọi đây mà. Ơ…i! Sao cậu không lên tiếng?”

“Ồ…”

“Có ổn không?”

“Cái gì?”

“Cậu có nói được không?”

“Tớ nói được.”

“Thế sao cậu lại im lặng vậy?”

“Tớ đang suy nghĩ một chút.”

“Cậu nghĩ gì thế?”

“Nghĩ cách để lên khỏi cái hố này.”

“Nhưng cái quái gì khiến cậu rơi xuống một chỗ như vậy chứ?”

“Tớ không muốn cậu phải sốt ruột lâu, nên chỉ quan sát ở chỗ đồi cỏ thôi. Bỗng dưng tớ bị hổng chân rồi rơi xuống hố!”

“Thế thì có vẻ như vì tớ mà cậu rơi xuống hố ấy nhỉ. Tệ thật! Cậu cố tìm cách nào mà lên giùm tớ với!”

“Ôi… Tớ thì chẳng sao cả. Còn cậu mau đứng dậy đi. Cứ nằm trên cỏ như thế rồi lạnh bụng thì khổ đấy!”

“Bụng dạ tớ thì không việc gì đâu.”

“Cậu đau nhiều không?”

“Thì vẫn đau thế thôi.”

“Bởi thế nên cậu phải đứng dậy đi! Ở dưới này tớ sẽ nghĩ cách để có thể thoát ra khỏi hố.”

“Nếu tìm được cách gì thì gọi tớ nhé. Tớ cũng sẽ suy nghĩ giúp cậu.”

“Được rồi.”

Tiếng trò chuyện bặt đi một lúc. Đứng trong đám cỏ, Roku bồn chồn nhìn xung quanh thì thấy đám mây đen phủ xuống đồi cỏ ngang lưng núi đang tan ra thành một vầng đùng đục như mặt biển và bay về phía mình ở độ cao chừng một mét rưỡi. Kim đồng hồ đã chỉ gần năm giờ. Ở chỗ lưng núi vốn đã tối hơn bình thường. Gió thì cứ rít lên hun hút và mỗi lần rít lên lại thổi khối khí màu đen từ đằng xa bay đến. Trong khoảng trời nhập nhoạng càng lúc càng tối thêm, gió cứ xoáy như đang trong cơn lốc. Đám khói cứ bốc lên không ngừng từ miệng núi lửa bị cuộn xoáy vào gió lốc, tơi bời trong bão tố rồi vỡ tràn ra đen ngòm thật đáng sợ.

“Ơ…i! Cậu còn ở đó không?”

“Tớ vẫn ở đây. Cậu đã nghĩ ra cách nào chưa?”

“Chưa. Ngọn núi trông thế nào?”

“Càng lúc càng đáng sợ hơn thôi.”

“Hôm nay là ngày mấy nhỉ?”

“Hôm nay là ngày mồng hai tháng chín”

“Chắc là ngày 210 rồi nhỉ?”

Cuộc trò chuyện lại ngừng một lúc. Trải ra ngút mắt là cảnh tượng gió, mưa và khói của ngày 210 vùi dập cỏ cây tơi tả. Không nhìn thấy được cả những cây cỏ ngã rạp trong khoảng cách chừng một trăm mét về phía trước.

“Mặt trời đang lặn rồi kìa! Ơ…i, cậu còn ở đó không?”

Chẳng biết người đang ở dưới hố có bị gió thổi bay đi mất hay không mà chẳng nghe thấy ừ hử gì. Núi Aso rền lên như thể sắp bùng vỡ.

Roku hoảng hốt, lại nhoài người trên cỏ như một khúc cây:

“Ơ…ơ…i, cậu còn ở đó không?”

“Ơ…ơ…i, tớ đây mà!”

Trong lòng thung lũng tối nhờ nhờ, ở tầm cách đáy thung lũng chừng năm mươi mét có một cái bóng trắng đang lờ mờ cử động. Hình như là đang vẫy tay.

“Sao cậu lại tới chỗ đó?”

“Vì tớ sẽ thoát lên từ chỗ này.”

“Cậu có thoát lên được không?”

“Tớ lên được. Cậu đến đây nhanh lên!”

Quên cả bụng đang đau và chân đang phồng rộp, Roku nhảy cẫng lên như một chú thỏ.

“Ơ…i, tớ đây này!”

“Cậu đấy à? Cậu thử ló đầu ra chút nữa đi!”

“Thế này à?... Thì ra vậy. Hóa ra cũng cạn thôi mà! Thế này nếu tớ đưa cây dù xuống cho cậu nắm thì chắc là lên được thôi.”

“Nếu chỉ có cây dù thôi thì không được đâu. Này, phiền cậu…”

“Ừ. Chẳng phiền hà gì đâu. Cậu cần gì?”

“Tháo dây thắt lưng của cậu ra, buộc đầu dây vào cán dù… Chắc là cán dù của cậu có đoạn cong phải không?”

“Đúng rồi. Cong ngoặt lại ấy.”

“Cậu buộc dây vào chỗ cong ấy nhé!”

“Tớ sẽ buộc, sẽ buộc cho cậu ngay đây!”

“Cậu buộc xong thì thả đầu dây thắt lưng xuống cho tớ nhé!”

“Tớ sẽ thả xuống. Xong ngay thôi mà. Cậu đợi tớ một chút, rồi sẽ ổn cả thôi… Cậu xem, tớ có vòng bụng Di Lặc [10] nên thắt lưng dài, tha hồ mà thả!”

“Này cậu, phải buộc thật chặt vào cán dù đấy nhé. Tớ nặng sáu mươi lăm cân đấy!”

“Bao nhiêu cân cũng không hề gì! Cậu cứ yên tâm!”

“Có ổn không?”

“Ổn cả mà!”

“Tớ đợi đây… Ồ, không được! Cậu mà trượt xuống thì khốn đấy!...”

“Giờ thì ổn rồi. Tớ mới vừa thử thôi. Cậu sẽ lên được mà. Không sao đâu!”

“Cậu mà bị trượt thì cả hai đều rơi xuống đấy!”

“Không sao đâu mà! Tại lúc nãy tớ cầm dù chưa được chắc tay thôi.”

“Này cậu, phải giẫm chân lên gốc lau mà trụ cho vững nhé!... Nếu dồn trọng tâm về phía trước quá nhiều thì bờ đất sẽ sụt lở làm cậu trượt chân đấy!”

“Được rồi, không sao. Cậu sẽ lên được mà!”

“Cậu có giẫm nghiêng về phía trước không đấy? Tớ hồi hộp cho lần này quá!”

“Này cậu!”

“Gì thế?”

“Cậu nghĩ là tớ không có sức cho nên mới lo như thế phải không?”

“Ừ.”

“Nhưng tớ là một con người bình thường mà.”

“Tất nhiên!”

“Vì là tất nhiên nên cậu hãy yên tâm và cứ tin tưởng ở tớ. Tớ tuy nhỏ người nhưng nhất định sẽ cứu được một người bạn chí cốt bị kẹt dưới hố mà!”

“Tớ lên đây. Nào…”

“Nào… Cố chút nữa!”

Đôi chân đầy những vết phồng rộp bám chặt vào gốc cỏ lau, da phơi trần ra dưới cơn mưa của ngày 210, lưng cong lại như một con tôm, Roku vận hết sức lực bấu lấy cán dù. Dưới mái đầu đội cái nón rơm được buộc bằng chiếc khăn, khuôn mặt đỏ lựng phơi ra trong gió núi Aso bị bụi yona bám đầy, bụi dính cả vào những chiếc răng khểnh đang nghiến chặt. May mắn là cán của cây dù vải dày được làm bằng gỗ tự nhiên rất chắc và có nhiều mấu to nên không có vẻ gì là dễ gãy. Ở đầu tay cầm uốn cong làm bằng gỗ tốt ấy, dải thắt lưng obi được buộc chắc vào, như một sợi dây của cánh cung Satsuma căng qua đám cỏ lau, còn đầu bên kia mất hút trong lòng hố. Trong thoáng chốc, từ phía đầu dây bị khuất kia, cái đầu lởm chởm như quả dẻ gai thình lình xuất hiện.

“Được rồi!”, anh ta thốt lên, hai tay bám chặt vào thành hố, đồng thời nửa thân trên vạm vỡ được nhấc khỏi lòng hố với cây dù gắn chênh chếch phía sau. Ngay lúc đó Roku ngã vật xuống, nằm bật ngửa ra trong đám cỏ.

[8] Nhóm chủ trương ủng hộ Thiên Hoàng, thực hiện đảo chính lật đổ chính quyền Mạc Phủ trong cải cách Minh Trị.

[9] Loại cửa trượt ở kiểu nhà truyền thống Nhật Bản, được làm bằng những thanh gỗ và dán giấy phủ qua các ô trống.

[10] Nguyên văn là “chiều dài đến tận Thiên Trúc”, cách nói dân gian để phóng đại tầm xa hoặc độ dài.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ngày 210 - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngày 210
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngày 210 - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.293571949005 sec