Này! Mau Buông Cô Ấy RaNày! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 57

Chương 57Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
“Hôm nay giáo sư Vương đã gọi điện cho ta rồi” Sau khi Diệp Sơ về nhà, đây là câu đầu tiên mẹ nói với cô.

Diệp Sơ cúi đầu, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

“Cho tới tận bây giờ, chuyện như vậy mà con còn định không nói cho cha mẹ biết sao?” Sắc mặt của mẹ cô vô cùng không tốt, vừa nhìn liền biết là đang tức giận.

Diệp Sơ chỉ có thể nhỏ giọng nói: “Chuyện danh sách đi du học, con đã từ chối…”

Mẹ nhìn cô, dường như lúc này bà đã không thể không chế được tâm tình: “Vậy con có thể nói cho mẹ biết tại sao lại từ chối?”

Đối mặt với lời chất vấn của mẹ , Diệp Sơ có chút chột dạ: “Con không muốn đi du học, muốn ở lại… thi thạc sĩ”

“Con có nhầm không hả? Nếu con muốn ở lại thì ta còn có thể hiểu được, nhưng con muốn thi thạc sĩ là vì cái gì? Không phải là muốn tiếp tục đi học sao? Đi du học, điều kiện tốt như thế, có thể tiếp tục học chuyên sâu, vậy mà con lại chọn học thạc sĩ trong nước, ta xem con đã học đến u mê, đầu óc không còn sáng suốt nữa rồi. Diệp Sơ à Diệp Sơ, rốt cuộc con đang nghĩ cái gì thế hả?”

Diệp Sơ không nói gì, chỉ biết cúi đầu im lặng.

Mẹ của cô lại tiếp tục nói: “Được, con không muốn ra nước ngoài, con muốn thi thạc sĩ, có thể. Nhưng chuyện lớn như vậy, tại sao con không bàn bạc với chúng ta mà đã tự ý quyết định, con cho rằng cha mẹ là cái gì? Chúng ta nuôi con lớn bằng này, ngay cả quyền được bàn bạc với con cũng không có sao? Con có biết hôm nay Giáo sư Vương gọi điện nói chuyện này, ta nói ta không biết, lúng túng thế nào có biết không, con đã biến cha mẹ thành cái gì hả?” Mẹ của cô càng nói càng kích động, đến nỗi đứng không vững.

Diệp Kiến Quốc ở bên cạnh nhìn thấy, vội vàng kéo bà xã đang tức giận khuyên can, rồi nói với Diệp Sơ: “Diệp Tử, chuyện này không thể trách mẹ con, chuyện quan trọng như thế, sao con có thể không bàn bạc với ai? Hả…”

Nghe cha mẹ than trách, trong lòng Diệp Sơ lại càng khó chịu, nhưng cô không biết phải nói gì, chỉ có thể thẫn thờ đứng đó, nước mắt chậm rãi rơi xuống.

“Khóc? Bây giờ con còn biết khóc? Sao trước đó con không suy nghĩ cho chúng ta hả? Ta và cha con nuôi con lớn như này thật phí công, lúc trước thi tốt nghiệp như thế, nhiều ngành học như vậy mà lại để cho con tự chọn ngành thiên văn! Giỏi lắm, giờ mới tốt nghiệp ra trường, công việc khó khăn, khó lắm mới có cơ hội đi du học, mà con lại từ chối! Con, con…” cảm xúc của Lưu Mỹ Lệ càng lúc càng không ổn định.

Diệp Kiến Quốc vội trấn an bà xa: “Diệp tử, tim mẹ con không khoẻ, con ra ngoài trước đi, đợi mẹ con bình tĩnh lại chúng ta sẽ bàn lại chuyện này” ông nháy mắt với con gái, ý bảo cô hãy tạm thời rời đi.

Diệp Sơ lui về sau một bước, trong lòng đau đớn khó chịu, nhìn dáng vẻ của mẹ mà không thể nói gì, chỉ có thể chạy nhanh ra ngoài.

Trên nhà còn truyền đến tiếng mẹ cô: “Ông đừng ngăn tôi, ông để cho con bé đi ra ngoài làm gì? Sao tôi lại sinh ra đứa con gái ích kỉ như thế…” Mặc dù cô đã chạy rất nhanh, muốn tránh xa lời trách mắng của mẹ, nhưng tiếng nói kia vẫn văng vẳng bên tai cô, giày vò cô.

Trong lồng ngực đau buốt, nước mắt không sao ngăn được, ai nấy xung quanh đều trách cô ích kỉ. Bỗng nhiên cô nhìn thấy ở phía trước có người đi tới, trông rất giống Vệ Bắc.

Bọn họ gặp nhau, luôn không lãng mạn như vậy.

Nước mắt nhoè đi, trông cô như người mất hồn, sau đó, Vệ Bắc lại nhìn thấy nước mắt trên gương mặt cô, anh mới hồi thần, đi nhanh tới bên cô: “Sao thế? Sao lại khóc?”

Còn chưa hỏi xong, Diệp Sơ đã nhào vào lòng Vệ Bắc, ở trong lòng anh khóc nức nở.

Vệ Bắc bị hành động của cô làm cho bất ngờ, anh rất ít khi thấy Diệp Sơ khóc, lại còn khóc thành như này. Anh rất muốn hỏi cô rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, nhưng cô bé ở trong lòng anh khóc thương tâm như vậy, khiến anh không thể nào mở miệng hỏi han, chỉ biết ôm chặt lấy cô, để cô khóc trong lòng mình.

Trời đã tối, đèn trong tiểu khu của bọn họ cũng bật sáng, bảo vệ ở khu chung cư cảnh giác nhìn bọn học, dường như chờ đợi giây phút anh hùng cứu mĩ nhân.

Dưới ánh đèn, bóng hai người lồng vào nhau.

Cuối cùng Diệp Sơ cũng ngừng khóc, đôi mắt sưng mọng từ trong lòng Vệ Bắc ngẩng lên nhìn anh, vẻ mặt đã bình tĩnh hơn, chỉ là nước mắt trước mặt và đôi mắt đỏ hồng không che giấu được vẻ yếu đuối của cô.

Cô hỏi: “Anh cùng em đi ra bờ sông một chút được không?”

Vệ Bắc gật đầu, ôm lấy Diệp Sơ, rồi hai người đi ra khỏi tiểu khu,

Đêm khuya tĩnh mịch, chợt có tiếng ve không chịu nổi sự cô đơn mà kêu lên hai tiếng, Vệ Bắc và Diệp Sơ trong lòng đầy tâm sự vừa đi vừa suy nghĩ, không ai mở lời trước

Một lát sau, Diệp Sơ cảm thấy hơi lạnh.

Khí hậu ở thành phố này cũng thật kì lại, mùa hè kéo dài, nhưng khi mùa thu tràn tới lại khiến người ta ứng phó không kịp, ngày hôm qua nhiệt độ còn cao như thế, vậy mà sau một trận mưa đêm qua, hôm nay đã phải mặc áo khoác ra đường.

Diệp Sơ buổi sáng vội vã quay về nên hiện tại chỉ mặc một chiếc áo mỏng, ra đến bờ sông, gió đêm thổi, không nhịn được mà hắt hơi một cái.

Vệ Bắc thấy thế, vội cởi áo khoác choàng cho Diệp Sơ, mình chỉ mặc một chiếc áo cộc tay.

“Như thế anh sẽ lạnh” Diệp Sơ cởi áo trả cho anh.

“Đùa à, anh lạnh? Trước khi ở trong trường còn tổ chức bơi vào mùa đông nữa kìa, được rồi được rồi, em mau mặc áo vào” Anh tỏ vẻ không để ý chút nào, lại khoác áo lên người Diệp Sơ

Diệp Sơ không từ chối nữa, an tâm hưởng thụ cảm giác ấm áp lâu lắm mới có này. Bên tai lại nghe thấy một tiếng hắt hơi, Diệp Sơ giật mình, ngẩng đầu nhìn Vệ bBắc

Bốn mắt nhìn nhau, “Kẻ bị tình nghi” vuốt vuốt cái mũi, ra vẻ nghiêm túc nói: “Không phải anh”.

Kiểu giấu đầu lòi đui này khiến cho Diệp Sơ không nhịn được mà bật cười. Sau đó Vệ Bắc cũng cảm thấy hành động vừa rồi của mình thật trẻ con, cũng thấy buồn cười.

Cảm giác lúng túng sau khi gặp lại trong giây phút này đã hoàn toàn biến mất. Diệp Sơ không cười nữa, nhỏ giọng nói: “Thật ra có chuyện, em vẫn không nói cho anh biết”

“Chuyện gì?” Vệ Bắc hỏi.

“Em ở trong danh sách được đi du học… Em đã từ chối”

Nghe cô nói câu đầu tiên, Vệ Bắc sợ hết hồn, cũng may câu nói ngay sau đó, cũng khiến anh bình tĩnh lại

Diệp Sơ còn nói: “Chuyện này, em vẫn giấu cha mẹ. Nhưng hôm nay, do Giáo Sư Vương gọi điện cho mẹ em, đã nói chuyện em từ chối đi du học cho bà biết rồi”

Vệ Bắc nhớ lại vừa rồi Diệp Sơ khóc nức nở chạy đến, trong lòng anh cũng đã hiểu được một nửa: “Cho nên, mẹ muốn em đi du học sao?”

Diệp Sơ gật đầu, theo bản năng cắn môi dưới.

Diệp Sơ trả lời như thế khiến thần sắc Vệ Bắc cứng lại, tuy nói Diệp Sơ đã từ chối, nhưng nhìn bộ dạng cô vừa chạy vừa khóc lúc nãy, mẹ của cô chắc chắn đã tạo áp lực với cô rồi, nếu hiện tại cô lại đổi ý, vậy bọn họ… Trong lòng anh không khỏi bồn chồn, e dè hỏi: “Vậy em.. định làm thế nào?”

Diệp Sơ cúi đầu một lúc, rồi ngảng đầu lên nhìn anh, giống như đã suy nghĩ dứt khoát, rồi cẩn thận nói: “Em sẽ không đi.”

Nghe được đáp án mình mong muốn, trong ngực Vệ Bắc thở phào nhẹ nhòm, rõ ràng vui vẻ vô cùng, nhưng không hề tỏ ra ngoài, mà còn hỏi: “Vì sao?”

Cái này mà còn phải hỏi sao? Diệp Sơ nhíu mày một cái: “Tất nhiên là vì anh…” Lời vừa nói ra, lại thoáng thấy khoé mắt đắc ý của Vệ Bắc, cô liền đỏ mặt, nhanh chóng sửa lại: “Anh quản vì sao cái gì? Em chỉ là không muốn đi”

Lời đang nói thì bỗng dừng lại, Vệ Bắc bất ngờ ôm chặt lấy cô.

Anh ôm rất chặt giống như nếu buông lỏng tay, người trong lòng anh sẽ bay đi mất.

Diệp Sơ muốn nói gì đó, nhưng lại nghe tiếng Vệ Bắc thì thầm bên tai: “Cảm ơn em”

Trong lòng nàng bỗng rung động, dường như lời nói kia đã chạm đến một nơi mềm yếu nhất trong lòng cô.

“Thật ra, là em cảm ơn anh mới đúng” Cô nói “Cám ơn anh đã ở bên cạnh em nhiều năm như vậy. Em biết em tuỳ hứng, em ích kỉ, không lo lắng cho anh, bình thường còn chọc giận anh, thế nhưng anh lại chưa bao giờ buông tay em, thế nên, e cũng không muốn buông tay, không muốn rời xa anh”

Những lời này, cô đã để trong lòng rất lâu rồi, nhưng khi còn trẻ, nhất định không bao giờ chịu nói ra miệng, hôm nay có được dũng khí nói ra, cô cảm thấy thoải mái khó diễn tả.

Hứa hẹn, không nhất định phải nói thành lời.

Lời tỏ tình, không nhất định phải là “Em yêu anh”

Ở bên nhau, trái tim có thể thoải mái bày tỏ.

Mãi mãi, cần phải có sự nỗ lực của cả hai người.

Giống như một lời bài hát nghe nhiều đến thuộc lòng: “Anh luôn nghĩ đến những điều lãng mạn nhất, em và anh cùng nhau già đi. Cho tới khi chúng ta già đến không thể nhấc bước, em vẫn như báu vật ở trong bàn tay anh…”

Kì nghỉ dài ngày kết thúc, sinh hoạt của Diệp Sơ trở lại bình thường, mặc dù mẹ cô vô cùng bất mãn đối với chuyện cô từ chối đi du học, nhưng vẫn là đứa con gái mình hoài thai mười tháng, ngoài mặt thì nghiêm khắc, nhưng trong lòng lại không nỡ, nên cũng không tạo áp lực cho cô.

Lại qua mấy tháng, cuộc thi thạc sĩ càng ngày càng tới gần. Diệp Sơ cũng quyết định sẽ thi thạc sĩ trong trường. Mặc dù so với mong muốn của cô có chút kém hơn, nhưng cô cũng không tính toán nhiều, nếu như thuận lợi, có thể cô sẽ được giữ lại trường làm giảng viên. Đối với một người con gái mà nói, có thể có một công việc ổn định là ngàn vàng khó đổi.

Tất cả dường như đã trở thành một kết cục đã định, chỉ có giáo sư Vương là vẫn không cam lòng, ông luôn luôn khuyên Diệp Sơ suy nghĩ lại thật kĩ, luôn nói với cô rằng đi du học có biết bao nhiêu tốt đẹp, mà cô lại bỏ qua chỉ vì những lí do cũ rích.

Diệp Sơ vốn đã vững lòng, nhưng vào lúc này, khâu giải quyết hộ chiếu lại có vấn đề, nên khiến việc du học chậm một tháng. Giáo sư Vương nghĩ rằng đây là ý trời, ông trời không muốn để Diệp Sơ thi thạc sĩ, mà muốn tạo thêm cơ hội cho cô đi du học. Ông nói với Diệp Sơ: “Hãy suy nghĩ kĩ thêm một chút đi, danh sách vẫn còn giữ tên của em. Thanh niên còn trẻ, nên đi ra ngoài một chút, nhớ năm đó, tôi cũng chỉ vì muốn ổn định nên giờ chỉ là một học giả kém cỏi. Em là học sinh tôi rất kì vọng, tôi không muốn sau này em sẽ phải hối hận giống như tôi…”

Diệp Sơ một bên thì cảm thấy rất may mắn vì có một giáo viên tốt với học sinh như vậy, nhưng một bên lại sợ nếu giáo sư cứ như thế sẽ ảnh hưởng tới việc thi thạc sĩ của cô. Không lối thoát, cô đành dọn đồ đạc đến nhà Vệ Bắc tránh nạn.

Vệ Bắc thuê nhà trọ ở ngay gần trường học của Diệp Sơ, vừa nghe Diệp Sơ nói muốn tới, anh cố ý lôi mấy người trong đội về phòng dọn dẹp, sợ Diệp Sơ nhìn thấy phòng trọ bừa bộn sẽ chê cười anh.

Vậy nên khi Diệp Sơ tới, thì vừa lúc nhìn thấy một người trên đầu đội cái mũ cao cao, trên lưng còn đeo tạp dề Hello Kitty, “người hùng” ở đằng kia đang thu dọn đống báo chí và đồ uống bừa bãi, nhất thời liền cười lăn lộn.

Vệ Bắc nhanh chóng chỉ lên tạp dề giải thích: “Cái này… đây là mẹ anh mua. Ai, em đừng cười! Anh cởi ra rồi, em còn dám cười? Diệp Siêu Nặng, em dám cười!” Rốt cuộc anh cũng thẹn quá hoá giận, đi tới bịt miệng Diệp Sơ.

Diệp Sơ giãy giụa lại không chịu, hai người cứ thế nháo loạn một hồi.

Sau đó, cũng không biết người nào đó đã dẫm phải mấy tờ báo trên sàn nhà, trượt chân rồi cả hai người mất thăng bằng, ngã bịch xuống ghế salon.

Diệp Sơ cảm thấy thân thể mình lún xuống, lúc bừng tỉnh, đã thấy mình bị Vệ Bắc đè chặt xuống ghế salon, tư thế vô cùng mờ ám. Mặt cô đỏ bừng, muốn đẩy anh ra đứng lên.

Vệ Bắc nghĩ: Là vợ chồng cả rồi, cô nhóc này lại còn xấu hổ cái gì? Vì vậy anh liền cố ý tỏ thái độ trêu cợt cô, đè cổ tay cô xuống, không cho cô đứng lên.

“Đừng có làm loạn, anh đứng dậy đi” Gương mặt Diệp Sơ đỏ bừng như bị phỏng.

Vệ Bắc không chịu nghe, cố ý đùa giỡn lưu manh: “Hôn anh một cái, hôn rồi sẽ thả em ra”

Gương mặt Diệp Sơ quẫn bách đỏ như trái táo chín, thế nhưng sức lực lại không đấu lại với anh, đành nhắm mắt hôn lên mặt anh một cái.

“Em là con gà đang mổ gạo hả!” Vệ Bắc lại càng đùa giỡn quá đáng, được rồi, em không chịu hôn anh, thì anh đành tự thân hôn em được chưa. Sau đó, anh cúi đầu, không nói gì hôn lên môi cô.

Diệp Sơ bị hôn, thân thể nhũn ra, cả người lún sâu vào ghế salon. Vì vậy Vệ Bắc càng hôn mạnh hơn, càng lúc càng làm càn, thân thể đè nặng hơn, đúng lúc đó điện thoại trong túi Diệp Sơ vang lên.

Vệ Bắc nhíu mày một cái, ném cái túi của Diệp Sơ xuống dưới đất.

“Anh làm gì thế? Điện thoại của em ở trong đó! Ném như thế sẽ hỏng mất” Diệp Sơ giãy giụa, muốn đi nghe điện thoại.

“Hỏng thì anh mua cái khác” Vệ Bắc ôm chặt hông cô, vẻ mặt không tình nguyện, nhưng cũng nhích ra “Anh nói này Diệp Siêu Nặng, sao mà em lại lắm chuyện như thế hả! Cứ lúc nào anh nghĩ muốn làm chút gì đó, thì lại có điện thoại, anh nghi ngờ, có phải em đã chỉnh điện thoại trước để làm hỏng việc của anh không hả?”

“Hừ!” Diệp Sơ trừng mắt nhìn anh, đi tới nhận điện thoại

“Alô, Tiểu Diệp phải không? Giáo sư Vương đây, chuyện xuất ngoại em đã nghĩ xong chưa? Tên của em tôi vẫn còn giữ trong danh sách này” Ở đầu bên kia điện thoại, giáo sư Vương vẫn nói không biết mệt.

Đối với sự tấn công của giáo sư Vương, Diệp Sơ cũng chỉ biết im lặng, đáp lại mấy câu theo lệ, rồi cuối cùng cũng lừa được ông cúp điện thoại.

“Ai vậy?” Vệ Bắc hỏi.

“Là Giáo sư Vương, chính là thầy giáo hướng dẫn em làm luận văn”

“À” Vệ Bắc dừng lại một chút rồi dường như nghĩ đến cái gì đó: “Không phải ông ta còn muốn khuyên em đi du học chứ?”

Diệp Sơ bất đắc dĩ gật đầu: “Ông ấy còn có nghị lực hơn cả mẹ em”

“Em cũng động lòng rồi” Vệ Bắc nói đùa

Diệp Sơ giật mình, sắc mặt có chút thay đổi, thế nhưng rất nhanh trở nên bình thường: “Làm sao anh biết hả? Em đã quyết định thi thạc sĩ rồi. Không muốn cãi nhau với anh, em còn phải ôn tập” Cô nói xong liền đi vào trong phòng.

Nhìn bóng lưng của cô, Vệ Bắc dường như dự cảm được điều gì đó.

Những ngày chuẩn bị thi thạc sĩ vô cùng buồn chán, Diệp Sơ ở cùng Vệ Bắc, mỗi ngày đều vùi đầu ôn tập, mà Vệ Bắc đi thực tập cả ngày đi sớm về muộn, vợ chồng son như thế này cũng coi như là quá ngoan ngoãn.

Mấy tuần nữa lại trôi qua, cách ngày thi mấy ngày. Hôm đó Vệ Bắc làm xong nhiệm vụ, lúc quay về đã là nửa đêm, anh mở cửa liền phát hiện trong phòng đèn vẫn sáng, Diệp Sơ gục đầu ngủ mệt trong đống tư liệu ôn tập.

Anh không khỏi có chút xót xa cô nhóc này, tuy nói thi thạc sĩ không phải là chuyện đơn giản, nhưng cô cũng cứ thế cố gắng quá sức. đặc biệt mấy ngày nay, cô hầu như mỗi ngày vừa rời giường đều ôm chặt lấy đống tư liệu này, cả đêm lẫn ngày, không ăn không ngủ ôn luyện, nếu thân thể không chịu nổi, cứ thế này sẽ bệnh mất.

Nếu như… cô lựa chọn đi du học, mà không phải là thi thạc sĩ, thì bây giờ cũng không cần phải khổ nhọc thế này? Vệ Bắc trong lòng lại nảy ra suy nghĩ như thế, không kiềm được mà cảm thây tức ngực, trong lòng có chút khó chịu.

Vừa lúc này, Diệp Sơ đang ngủ gục bỗng hơi động đậy, dường như có chút lạnh.

Vệ Bắc liền ôm lấy cô , đi vào trong phòng.

Nhìn cô thực sự là đã mệt muốn chết rồi, dù bị ôm như thế, mà hai mắt vẫn nhắm, ngủ rất say. Vệ Bắc cẩn thận đặt cô xuống giường, đắp kín chăn, chắc chắn rằng cô không bị lạnh mới yên tâm đi ra khỏi phòng.

Trên bàn bên ngoài phòng để không biết bao nhiêu tài liệu ôn tập, nhìn thôi cũng đã khiến người ta nhức đầu. Vệ Bắc ngồi xuống, trên ghế vẫn ấm áo, mang theo hơi ấm từ cơ thể cô.

Anh đờ đẫn nhìn bàn học, cầm lấy quyển sách mở ra trang đầu tiên với đầy những công thức phức tạp, có những đoạn Diệp Sơ dùng bút đánh dấu chi chít, phía dưới trang sách là một tờ giấy vẽ hình vũ trụ, nhìn từ bên trong, vũ trụ mênh mông bao la lấp lánh, khiến con người ta nảy sinh một loại cảm giác khó hiểu,

Vệ Bắc nhìn tấm hình kia mà thất thần, chợt nghe tiếng dép lê trên mặt sàn, hoá ra Diệp Sơ đã tỉnh dậy từ lúc nào, còn ngái ngủ đứng ở phía sau anh.

“Anh đã về rồi sao?” Cô hỏi

“Ừ, sao em dậy rồi, mau về ngủ đi, không lạnh”

“Không sao đâu” Diệp Sơ kéo kéo chiếc chăn trên người, nói: “Em cũng không biết ngủ thiếp đi lúc nào nữa, có câu trong đề thi vẫn chưa làm xong”

“Em đừng có mà hồ đồ!” Vệ Bắc có chút tức giận: “Giờ là mấy giờ rồi, đề thì ngày mai làm cũng không được sao? Giờ đã muộn thế rồi, em muốn để mình bị ốm hả? Mau đi ngủ cho anh”

Diệp Sơ dường như không chịu, nhưng nhìn vẻ mặt căng thẳng của Vệ Bắc, cô chỉ biết đứng im đó không nói lời nói.

“Còn không đi?” Vệ Bắc giục.

Diệp Sơ sờ sờ bụng, ngượng ngùng nói: “Thật ra, em có chút đói bụng…”

Vệ Bắc lúc này lại càng thêm giận, nghĩ thầm, cô nhóc này cuối cùng cũng còn biết đói, vậy nên đứng lên nói: “Trong tủ lạnh còn có bánh chẻo, để anh đi hấp lại cho em” Sau đó anh lại đeo cái tạp dề Hello Kitty, vừa lẩm bẩm gì đó vừa đi vào phòng bếp hấp bánh chẻo cho vợ.

Anh nào biết, chờ đến khi bánh chẻo nấu xong, đi ra lại nhìn thấy Diệp Sơ đang đọc sách!

Vệ Bắc lại cảm thấy không nỡ, liền đi tới khép sách của cô vào: “NẾu hôm nay em còn dám đọc sách, thì đời này em đừng nghĩ nhìn thấy nó nữa!” Anh nghiến răng nghiến lợi nói.

Diệp Sơ biết tình anh, nói được tuyệt đối làm dược, cô vội vàng để mấy tư liệu bảo bối này sang một bên, ngoan ngoãn ăn bánh chẻo

“Ăn ngán rồi” Cô nói

“Còn nói nhảm nhiều như vậy, em xong rồi” Vệ Bắc tiếp tục nổi nóng

Diệp Sơ vội vã lắc đầu, ôm chặt cái bát trong tay, bộ dáng như muốn cùng bánh chẻo “đồng quy vu tận”.

Thấy cô như vậy, Vệ Bắc nhất thời chẳng tức nổi, cố nén cười nói: “Ăn xong rồi mau đi ngủ”

“Vâng” Lúc này Diệp Sơ đã có kinh nghiệm ,vội vàng cúi đầu ăn bánh chẻo. Mặc dù bánh chẻo có hơi nát, nước dùng có hơi mặn, nhưng giữa đêm vừa đói vừa lạnh, Diệp Sơ cảm thấy đây như là mĩ thực trời ban chi mình.

Vệ Bắc không nói nữa, ở bên cạnh nhìn Diệp Sơ ăn bánh chẻo, màn đêm ngoài cửa sổ vẫn tối om.

Bỗng nhiên, anh mở miệng: “Diệp Siêu Nặng, tại sao em lại thi khoa Thiên Văn?”

Diệp Sơ nuốt vội miếng bánh chẻo, ngẩng đầu kì quái nhìn Vệ Bắc, không hiểu vì sao anh lại hỏi tới vấn đề này. Nhưng mà nhìn bộ dạng của anh có vẻ rất muốn biết, Diệp Sơ cố nhớ lại, nuốt xuống miếng bánh chẻo rồi nói: “Khi đó, em không nhớ được tên anh, anh đã chỉ vào vì sao phía Bắc nói đó là tên anh, anh không nhớ sao?”

Hoá ra cô vẫn còn nhớ rõ, trong lòng Vệ Bắc run rẩy.

Diệp Sơ nói tiếp: “Ngày đó, em bỗng nhiên cảm giác những vì sao trên bầu trời rất thú vị. Về nhà liền điền khoa Thiên Văn, sau đó mẹ em biết chuyện, còn mắng em một trận, trách em sao lại tuỳ tiện chọn chuyên ngành như vậy”

Lời của cô khiến Vệ Bắc giật mình, anh chưa từng nghĩ được rằng hoá ra bản thân mình có ảnh hưởng tới Diệp Sơ sâu sắc như thế.

“Vậy… em có hối hận không?” Anh cẩn thận hỏi

“Không, em nghĩ chuyên ngành này rất tuyệt. Nó khiến ta hiểu rõ hơn về vũ trụ rộng lớn, chúng ta thật nhỏ bé, có thể sống và dùng sinh mệnh của mình để tìm hiểu về sự vô hạn của vũ trụ, thật là một chuyện vô cùng tự hào… anh làm sao vậy?” Diệp Sơ nhìn Vệ Bắc đang đờ đẫn: “Anh bị ốm sao, hay có điều gì lo lắng?”

Thần sắc Vệ Bắc nhanh chóng bình thường lại: “Không có gì, anh đi tắm, em ăn xong phải nhanh đi ngủ, biết không?”

“Yes, sir!” Diệp Sơ giơ tay chào anh một cái, mắt cười cong cong…

Vũ trụ rất lớn, chúng ta đều rất nhỏ bé, có thể sống và dùng sinh mệnh của mình để tìm hiểu về sự vô hạn của vũ trụ, thật là một chuyện vô cùng tự hào…

Những lời Diệp Sơ nói cứ văng vẳng bên tai. Vệ Bắc vội tới bồn rửa mặt, vỗ nước lạnh lên mặt, nhìn chính mình trong gương, trong lòng bỗng có cảm giác không thể nói nên lời

Anh không thể nào quên đi ánh mắt của Diệp Sơ khi nói những lời ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn, con ngươi đen nhánh sáng rực, loé lên tia hạnh phúc.

Anh có thể không thể hiểu được những công thức phức tập trong những tài liệu Thiên Văn kia, thế nhưng, anh có thể nhìn thấy tia sáng trong mắt cô bừng cháy thế nào. Không sai, cô nhóc này từ bé đã rất ngoan ngoãn, từ nhỏ đến lớn, chưa từng có việc gì khiến cô quan tâm. Mặc dù trong khoảng thời gian ôn thi, cô cố gắng đến kiệt sức, thế nhưng khi cô nói đến vũ trụ, tia sáng trong mắt cô khiến anh không thể đối diện, khiến sâu trong lòng anh không khỏi trỗi dậy một cảm giác tự ti.

Một con chim lại không thể sải rộng cánh bay trên vùng trời của mình, đó là một việc đáng buồn tới cỡ nào.

Vũ trụ như biển, con người chẳng phải chỉ giống như một con kiến thôi sao, ở nơi đây trò truyện trong vũ trụ, một sinh mệnh nhỏ bé tránh được những cuộc va chạm địa cầu, tránh thoát được quái vật kỉ Jura, tránh được những khi sao chổi quét qua địa cầu, tránh cho nhân loại có thể thoát được nạn đói và chiến tranh hàng nghìn năm qua….Họ có thể gặp được nhau đó là một việc kì diệu tới mức nào!”

Số mệnh đã an bài, ý trời đã định

Đã như vậy, thì làm sao tránh khỏi đây?

Có lẽ, anh nên nhượng bộ sao?

Nếu em hướng tới bầu trời, anh sẽ giúp em tung cánh, bởi vì, anh sẽ là bầu trời của em.

Tại Sân bay, hai năm sau…

Giữa đám đông đi lại, có một bóng dáng cao ráo lặng lẽ đứng đó, anh mặc một bộ đồ tây trang, ngũ quan sắc bén, đường nét rõ ràng, bề ngoài đẹp trai đến nỗi khiến cho mấy cô nữ sinh cách đó không xa xì xào bàn tán.

Anh hình như rất sốt ruột, nhìn chằm chằm vào điện thoại di động. Đợi một lúc, điện thoại di động vang lên, anh vội vàng nhận điện, quát lớn: “Diệp Siêu Nặng, nếu em còn chưa đến thì không cần tới nữa! Nhanh lên một chút!”

“Thật là hung dữ a!” Mấy cô nữ sinh mê trai dỏng tai nghe.

“Không phải là đợi bạn gái chứ?”

“Dữ tợn như thế, chẳng phải là bạn gái của anh ta sẽ rất thảm sao? Người nào mà xui xẻo như vậy?”

“Khó nói lắm, không chừng bạn gái người ta đã luyện võ, một phát đánh ngã luôn”

“Ha ha, thế chẳng phải quá kinh khủng sao? Chắc còn hung dữ hơn anh ta không chừng”

“Đừng nói nữa, mau nhìn đi, tới rồi”

Mấy tiểu quỷ ngừng bàn luận, cùng nhau nhìn về phía trước, nhìn theo hướng anh đẹp trai hung dữ kia. Trong đám người đi tới có một bóng dáng rất bình thường, mặc bộ đồ cũng rất bình thường, kéo theo một túi hành lí thông thường, tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, khuôn mặt cũng rất thông thường, nói tóm lại, rất bình thường là được rồi

Điều này hiển nhiên khiến các tiểu quỷ vô cùng thất vọng.

“Không giống người luyện võ a”

“Nhìn qua cũng không thấy đanh đá”

“Chắc không phải bạn gái chứ?”

“Mau nhìn kìa, lại quát kia!”

“Xem ra bộ dạng dễ nhìn cũng không hạnh phúc chút nào a”

“Đúng đúng, thật là tội nghiệp a…”

Tiếng bình luận dần nhỏ lại, rồi biến mất trong tiếng người ồn ào tại sân bay

Bên này, giọng nói Vệ Bắc cũng không nhỏ chút nào: “Diệp Siêu Nặng, em xem xem giờ đã mấy giờ rồi?”

Diệp Sơ uỷ khuất: “Máy bay trễ giờ, cũng đâu phải tại em…”

“Còn em nữa, nhìn em mặc thành cái bộ dáng gì thế này hả? Việc kết hôn quan trọng như thế, có người tuỳ tiện như này sao?”

“Cũng không phải em kết hôn” Diệp Sơ không phục bĩu môi.

“Nói nhảm” Vệ Bắc bị cô chọc cho tức giận: “Chúng ta kết hôn em dám đi muộn một chút cho anh xem! Đi thôi, đừng chậm trễ nữa” Anh đón lấy hành lí trong lòng cô, đi nhanh ra ngoài sân bay

Diệp Sơ nhanh chóng đuổi kịp, ngoài miệng không phục lẩm bẩm: “Vậy phải xem em có lấy anh làm chồng không…”

“Cái gì?” Vệ Bắc quay đầu, ánh mắt sắc nhọn phóng về phía cô.

“Đi mau đi mau, nếu không sẽ không kịp!” Diệp Sơ giả bộ không nghe thấy, nhanh chóng đi ra ngoài

Hai người rất nhanh rời khỏi sân bay, đi về phía thành phố

Hôm nay là ngày 1/10, cả nước chúc mừng ngày quốc khánh, lại càng trở thành ngày tốt cho việc vui. Lần này Diệp Sơ gấp gáp trở về lại để tham dự hôn lễ của Lâm Mậu Mậu và Triệu Anh Tuấn.

Thời học sinh chỉ muốn làm người lớn, đến khi làm người lớn thật rồi thì lại cảm thán sao thời gian trôi quá nhanh.

Cảnh chia tay ở sân bay hai năm trước như diễn ra trước mắt, Diệp Sơ mãi mãi sẽ không thể quên được, Vệ Bắc nhét vào tay cô tờ đơn đăng kí.

“Em đi đi, hãy theo đuổi bầu trời của mình, nhưng đừng quên, anh vĩnh viễn ở nơi này chờ em”

Trong xe bật bài hát “Tiểu Trấn Cô Nương”, lời bài hát là như thế này: “Còn nhớ mãi một năm trước đứng ở ga tàu, nhìn chính mình diễn một màn bi thương. Qua cánh cửa sổ trong suốt, khuôn mặt người đẫm lệ, đoàn tàu vẫn thế, chẳng hề đứng lại…”

Link nghe : http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tieu-Tran-Co ... 69CA.htmCa tl

Ca từ nhàn nhạt mang theo bi thương, nhưng cũng may, thực tế cũng không tàn khốc như vậy.

Hai năm qua, cô một mình học tập ở một trường ở nước ngoài, sự cô đơn và bất lực có lẽ khó có thể tưởng tượng được. Nếu không được người nhà an ủi, mỗi ngày Vệ Bắc ở trong điện thoại động viên, sợ rằng, cô cũng không chống đỡ nổi

So với sự bất lực khi cô độc ở nước ngoài, thì có thể trở về và cãi nhau lại trở thành một tư vị hạnh phúc.

Diệp Sơ nghĩ như vậy, rồi Vệ Bắc đã lái xe tới nhà Lâm Mậu Mậu từ lúc nào, hôn lễ đã bắt đầu rồi, tiếng pháo nổ vang, chú rể Triệu Anh Tuấn đã tháo kính mắt, mặc tây trang, khuôn mặt hồng hảo dưới ánh đèn chờ đợi cô dâu của mình.

“Tớ không đi, Diệp Sơ, Diệp Sơ còn chưa tới? Ai, Diệp Sơ!” Lâm Mậu Mậu đang giận dỗi không chịu xuất giá chợt nhận thấy Diệp Sơ đã xuất hiện, vội vàng xách váy cưới chạy tới, khiến mấy cụ trong nhà gấp đến nỗi tái mặt hô to: “Cẩn thận không ngã, cẩn thận không ngã”

“Diệp Sơ, cuối cùng cậu cũng tới, mau nhìn xem, tớ có đẹp không?” Niềm hạnh phúc dâng trào trong câu nói của Lâm Mậu Mậu.

Không thể không thừa nhận, Lâm Mậu Mậu hôm nay rất đẹp, so với bức ảnh cưới cô gửi cho Diệp Sơ thì hơn gấp vạn lần. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời người con gái cũng chỉ cần như vậy thôi, vẻ đẹp này không thể nào dùng lời nói để miêu tả. Diệp Sơ lặng lẽ gật đầu, nhịn không được mà xúc động.

“Lúc nào các cậu sẽ tổ chức hôn lễ hả? Từ cấp ba tớ đã bắt đầu chờ hai người cho uống rượu mừng, chờ đến tận bây giờ, thật sự là tóc đã bạc rồi” Khuôn mặt Mậu Mậu bày ra vẻ mặt nghịch ngợm.

Vấn đề này thật khó trả lời, Diệp Sơ sau khi đồng ý đi du học, nhà trường dự tính kế hoạch du học chỉ trong một năm, sau có chút trục trặc nên đã kéo dài thêm một năm nữa. Hiện tại hai năm đã qua, mà những hạng mục cô tham gia vẫn chưa kết thúc, điều này cũng có nghĩa là, cô còn phải ở nước ngoài nghiên cứu thêm một thời gian nữa.

Những thứ này không quan trọng, quan trọng là… chuyện này cô không biết nói sao với Vệ Bắc, với tính tình của anh, chỉ sợ là sẽ không chịu như vậy

Nghĩ như thế, Diệp Sơ không nhịn được mà liếc nhìn Vệ Bắc.

Vệ Bắc còn đang nghe điện thoại, nên cũng không phát hiện ra ánh mắt áy náy của cô.

Hay là chờ hôn lễ kết thúc, chờ thời cơ thích hợp rồi hãy nói, trong lòng Diệp Sơ thầm tính toán.

Hôn lễ diễn ra suôn sẻ còn hơn cả nước chảy, lúc đó, Diệp Sơ đã gặp lại không ít bạn cũ. Thời gian trôi qua, năm xưa sớm chiều ở cùng học, hôm nay ra xã hội, có người phấn đấu sự nghiệp, có người xây dựng gia đình, số người du học để tiếp tục nghiên cứu như Diệp Sơ cũng không ít. Nhưng dù là ai, thì mọi người cũng ghi nhớ rõ kí ức bên nhau, cho nên nhiều năm sau gặp lại, bạn bè cũng không hề có chút xa cách.

Không ít người nhắc tới sự tích cô nhóc giống hệt con trai Lâm Mậu Mậu ngày trước, nói chuyện say sưa rồi thỉnh thoảng lại trêu chọc khiến cô dâu có năng lực chống cự rất mạnh cũng phải đỏ mặt, xấu hổ giận dữ nói: “Ai dám nhắc lại chuyện cũ, chuốc say người đó!”

Kết quả có thể đoán đuuợc, một bàn bạn học cũ, ngoại trừ những người phải lái xe, tất cả đều uống rất nhiều.

Người thiệt thòi nhất chính là Diệp Sơ, chỉ là ở bên cạnh thêm thắt vài câu, đã bị Lâm Mậu Mậu không chịu buông tha, nói cô hôm nay đến muộn, rồi còn kêu gọi đám bạn học, ồn ào phạt rượu cô.

Bị ép buộc vào đường cùng, Diệp Sơ đành chịu trận, chẳng mấy chốc đã uống hết nửa chai rượu vang.

Dưới tác dụng của chất cồn, mấy tiếng sau vẫn chưa bình thường được, thế là Diệp Sơ ngủ suốt cả hôn lễ Lâm Mậu Mậu. Cho đến khi hôn lễ kết thúc, Vệ Bắc ôm cô lên xe, cô mới mơ màng tỉnh lại, còn lắp bắp mấy câu tiếng Anh hỏi han.

Cô nhóc này giờ đến mình đang ở nước nào còn không rõ, Vệ Bắc cảm thấy bó tay, dứt khoát để cô nằm lên tấm thảm tiếp tục ngủ. Nhưng cô đâu có dễ dàng ngoan ngoãn như thế, trong miệng vẫn không ngớt cằn nhằn nghe như tiếng chim, vài lần còn cào cào tấm thảm đến rách, cuối cùng Vệ Bắc nổi giận, dùng thảm quấn chặt cô như nem rán, dùng dây an toàn thắt cố định, lúc này cô mới chịu yên lặng.

Lăn qua lăn lại một lúc, Vệ Bắc cũng đã quá mệt, anh không nhịn được mà nghĩ, đồ ăn ở nước ngoài cũng thật tốt a, nuôi cô nhóc kia đến tròn vo, bế một chút cũng nhọc.

Sau đó, anh cố ý trả thù,béo béo hai má Diệp Sơ.

“Nem rán” không động, nhắm mắt lại lẩm bẩm. Vệ Bắc nổi máu nghịch ngợm, duỗi tay đẩy đẩy hai lỗ mũi của cô khiến mũi trông thật giống con heo rồi cười hả hê thích thú: “Diệp Siêu Nặng, em xem em bây giờ thật giống tiểu thư heo, thật đáng yêu, dịu dàng khả ái đã chết thật rồi???????

Nếu như lúc này tỉnh dậy, chắc cô sẽ tức đến hộc máu, cũng may cô ngủ rất say, ngay cả khi xe đã đến dưới nhà cô, Vệ Bắc bế cô lên gác mà vẫn không hề biết gì.

“Bà xã?” Vệ Bắc thử đẩy một cái

Không có phản ứng.

“Diệp Sơ?”

Cũng không có phản ứng

“Diệp Siêu Nặng!”

Vẫn không có phản ứng.

“Cô nhóc chết tiệt này, sau này mà để cho em uống rượu, anh không phải họ vệ!” Vệ Bắc không nhịn được nỏi nóng. Tục ngữ có câu: “Say rượu mất lí trí”, cô nhóc kia đã say như vậy, sao mà biết gì? Nhớ đến bọn họ đã ở bên nhau lâu như vậy, hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, chỉ có việc kia là anh đã nhiều lần sắp xếp mà không thành công, bao gồm cả lần này.

Biết thế, lúc nãy để cho cô uống ít rượu thôi, nói không chừng còn có chút hi vọng???

Vệ Bắc không cam lòng đi ra khỏi phòng, lặng lẽ khép cửa lại.

Trong chốc lát, phía ngoài truyền đến tiếng đóng cửa, trong phòng liền trở nên im ắng.

Cuối cùng đã đi rồi!

Haiz - nằm trở trên giường, Heo con bỗng nhiên mở mắt, con ngươi đen nhánh loé lên tia giảo hoạt.

Thật ra cô đã tỉnh rồi, chỉ là???? Trăng đã lên cao, cô nam quả nữa, lại có chất cồn, thật là quá nguy hiểm. Bà mẹ nhà cô đã cảnh cáo, trước khi kết hôn, cái gì cũng không cho làm! Diệp Sơ là một cô con gái ngoan, con gái ngoan sẽ rất biết vâng lời.

Trong lòng đắc ý, Diệp Sơ cởi quần jean, chuẩn bị đi tắm.

Sau đó, kịch vui cứ thế diễn ra, Diệp Sơ mở cửa phòng, và đụng phải Vệ Bắc đứng ngoài cửa. Vệ Bắc giật mình nhìn cô chằm chằm, chỉ thấy cô mặc mỗi cái quần nhỏ, trong lòng máu nóng dâng trào.

Diệp Sơ lúng túng kéo chiếc áo phông xuống hỏi: “Anh???? Không phải anh đã đi rồi sao?”

“Cha em vừa gọi điện nỏi?????? Để một mình em ở nhà ông không yên tâm????? Cùng em????? “ Giọng nói của anh trở nên khàn khan, ánh mắt cũng không chút yên phận.

“Này, anh đừng nhìn??????” Diệp Sơ ý thức được gì đó, khuôn mặt nóng rần lên, cô đưa mắt nhìn đi nơi khác, cắn môi, cố sức khép chân, áo phông bị cô kéo tụt xuống, cổ áo lộ ra một khe nhỏ….

Ánh đèn mờ nhạt ở đầu giường, dáng vẻ cô lại như vậy, thật đúng là dụ dỗ người ta phạm tội.

Vệ Bắc bỗng nhiên đi về phía trước, ôm ngang lấy cô, Diệp Sơ hét khẽ một tiếng, liền bị anh chặn lại. Anh đặt cô lên giường, ngón tay xuôn vào trong tóc xoã dài, đầu lưỡi mạnh mẽ cạy mở, khuấy đảo trong miệng cô, công thành đoạt đất.

Nụ hôn này, thật giống như mỗi lần anh muốn làm loạn, Diệp Sơ không thể chống đỡ nổi, mắt chìm trong ánh đèn mờ trên đầu giường, trong lòng như mê muội, bàn tay chống lên lồng ngực anh, không chút sức lực muốn từ chối.

Nụ hôn dừng lại, Vệ Bắc đứng dậy, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, Diệp Sơ cảm giác chất cồn trong rượu lại xộc lên, mọi thứ trước mắt đều trở nên hư ảo. Cô ngẩn ngơ nhìn anh cởi từng chiếc cúc trên áo sơ mi, lộ ra vòm ngực màu lúa mạch, dưới ánh đèn nó như được bao phủ một lớp lóng lánh

Diệp Sơ ngây người ngắm nhìn

Lúc này, nụ hôn của anh lại rơi xuống, từ xương quai xanh, rơi xuống cổ rồi bên vành tai, ngọn đèn xinh đẹp bên đầu giường soi mấy vết hồng hồng trên làn da trắng nõn của Diệp Sơ,

Sau đó, anh cắn nhẹ trên vành tai của cô, cơ thể Diệp Sơ run rẩy, bàn tay nóng rực đã kéo chiếc áo T-shirt ra khỏi người.

Cảm giác thân thể mát lạnh, Diệp Sơ khó khăn mở miệng: “Chờ một chút??????”

“Diệp Siêu Nặng, đã nhiều năm như vậy, em đừng bắt anh chờ thêm một lát nữa chứ? Hử?” Giọng nói gợi cảm của anh truyền đến bên tai, như một bùa chú không thể kháng cự, liền lan sâu vào lòng cô.

Đã nhiều năm như vậy, bọn họ cũng đã chờ quá lâu rồi?

Cô bỗng nhớ lại trước khi đi du học, Vệ Bắc nhét vào trong tay cô tờ giấy kia: “Em đi đi, hãy theo đuổi bầu trời của mình, nhưng đừng quên, anh vĩnh viễn ở nơi này chờ em”

Có người đàn ông, nguyện ý chờ đợi mình như vậy, còn chưa đủ sao?

Đủ, thật sự quá đủ rồi

Diệp Sơ nhắm mắt lại, cánh tay vòng qua cổ anh.

Vậy thuận theo tự nhiên đi, chúng ta sẽ cùng nhau chờ đợi.

Hai tháng sau, các giáo sư ở nước ngoài vẫn cố giữ lại, nhưng Diệp Sơ quyết định về nước.

Lâm Mậu Mậu nói: “Diệp Sơ, cuối cùng cậu đã đã hạ quyết tâm trở về, chúng ta thấy Vệ đẹp trai đã chờ đến nỗi trời sắp sập xuống rồi.”

Diệp Sơ cười ngượng, thật là không phải cô hạ quyết tâm, mà là đứa bé trong bụng giúp cô hạ quyết tâm.

Không sai, cô đã có thai, chắc chắn không lầm, một lần liền trúng.

Cô còn nhớ rõ khi ở nước ngoài gọi điện về báo tin cho Vệ Bắc, anh đã vui sướng như điên.

Năm phút sau, ông nội bà nội đã biết, cha mẹ cũng đã biết, anh trai chị dâu cũng biết???? Cuối cùng, ngay cả cụ ngoại đã hơn chín mươi tuổi ở dưới quê cũng run run giọng trong điện thoại: “Con bé này, có mau trở về làm lễ cưới đi không, chuyện này không thể chậm trễ, không kéo dài được a????”

Không còn cách nào, cô đành trở về.

Lâm Mậu Mậu nghe xong, liền cảm thán: “Diệp Sơ, cậu buôn bán thật lời, một người ra nước ngoài, lúc về đã biến thành hai người!”

Diệp Sơ: “…”

Sau khi Diệp Sơ về nước, cả hai nhà ngay lập tức chuẩn bị hôn lễ.

Để tránh bụng Diệp Sơ to lên, ảnh hưởng tới việc mặc áo cưới, hôn lễ liền tổ chức ngay sau Tết nguyên đán, hôn lễ vô cùng gấp gáp, tất cả mọi người trên dưới đều tác chiến chuẩn bị hôn lễ cho bọn họ.

Nhưng bởi vì Diệp Sơ đang mang thai nên trở thành đối tượng được tất cả mọi người bảo vệ. Mẹ cô không để cho cô đụng tay vào bất kì việc gì, ngay cả lúc chụp ảnh cưới cũng mang theo túi chườm nước nóng bên cạnh, sợ không cẩn thận ảnh hưởng đến cháu ngoại.

Khi mọi người còn đang bận rộn chuẩn bị hôn lê, Diệp Sơ lại vô cùng rảnh rỗi, cả ngày ăn không ngồi rồi, gọi cho hay thì là – an thai.

Khoảng thời gian an thai chán chết cũng trôi qua, hôn lễ ngày một đến gần, bỗng nhiên có một ngày, Vệ Bắc nói muốn dẫn Diệp Sơ đi xem tân phòng.

Tân phòng của bọn họ thật ra đã được chuẩn bị từ khi Diệp Sơ còn đang đi học, mẹ của Vệ Bắc sốt ruột nên đã mua luôn rồi.

Chẳng qua lúc đó, tân phong chỉ là một cái nền đất, sau đó, thời học cấp ba, Diệp Sơ đến thăm một lần, khi đó “phôi” phòng đã thành hình, nhưng chưa có đồ đạc gì, chỉ có thể nhìn được tổng quát.

Lần gần đây nhất đi xem là khoảng hai tháng trước, phòng ốc đã được tu sửa hoành chỉnh. Lúc trước khi chỉnh trang, nhà thiết kế đưa ra mấy phương án để cho cô và Vệ Bắc lựa chọn, hai người nhất trí lựa chọn cách bài trí theo phong cách Châu Âu đơn giản, vì vậy tân phòng của bọn họ sau khi sửa sang xong, vô cùng giản dị và trang nhã, không khác với dự tính của Diệp Sơ là mấy.

Theo lí thuyết, cùng nhau sắp xếp hắn không có vấn đề gì. Cũng không hiểu sao, Diệp Sơ cảm thấy hôm nay Vệ Bắc rất lạ, trong mắt anh còn lộ ra vài tia thần bí, dáng vẻ thật giống như muốn nói “Anh muốn cho em một sự bất ngờ, anh đã chuẩn bị xong” Thế nên, Diệp Sơ trong lòng nghĩ thầm, nếu đợi lát nữa, cô không bất ngờ, thì cô cũng nên phối hợp với anh một chút, tránh để Vệ Bắc thất vọng?

Kết quả là, Diệp Sơ vẫn bị kinh ngạc.

Vệ Bắc che hai mắt cô, lúc mở mắt ra thì nhìn thấy một phòng trẻ con đã được chuẩn bị kĩ lưỡng. Diệp Sơ quả thực không thể tin nổi vào hai mắt mình.

Trần nhà màu xanh lam hoà cùng mấy ngôi sao phát quang, trong phòng còn đặt một chiếc đèn thiên văn, ánh đèn chiếu vào trần nhà, khiến cả phòng lấp lánh như sao đêm.

Anh nói anh có một bất ngờ dành cho cô, nhưng Diệp Sơ không nghĩ tới, niềm vui anh mang đến là cả một vũ trụ.

Anh chuẩn bị phòng cho đứa con tương lai của bọn họ, dành cả một vũ trụ cho nó!

Trong lòng cô run rẩy, lại có chút kích động.

Vệ Bắc ôm lấy cô, bàn tay chạm vào phần bụng đã nhô lên: “Anh cảm thấy, con của chúng ta nhất định sẽ thích nơi này”

“Anh chắc chắn vậy à?” Diệp Sơ dựa vào vai anh, nhìn những ngôi sao đầy trời trong phòng.

“Nếu nó không thích, anh sẽ đánh nó cho tới khi thích thì thôi” Vệ Bắc nói chắc chắn.

Diệp Sơ cười một tiếng, cô quay đầu, ôm lấy cổ Vệ Bắc: “Yên tâm đi, em thích, con của chúng ta nhất định cũng sẽ thích”

“Nếu thích như thế, thì cũng nên bày tỏ một chút?” Anh nhìn nhìn cô, thật giống như đứa trẻ làm chuyện tốt, đòi thưởng kẹo.

Nhìn anh vô lại như vậy, Diệp Sơ bật cười, không khỏi nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.

Rất nhiều năm trước, khi cô còn là một cô bé mặc chiếc váy trắng đứng bên vũng bùn, không thể nào nghĩ được, một ngày kia, tên nhóc hư hỏng ném bùn vào mình sẽ trở thành người yêu đây?

Không lẽ, đây chính là thứ gọi là Duyên Phận sao, lần đầu tiên nhìn thấy đã chắc chắn sẽ ràng buộc cả đời, vĩnh viễn không chia lìa?

Nghĩ như thế, Diệp Sơ không chút do dự kiễng chân hôn anh.

Thời khắc tuyệt vời này, những ánh sao trên tường cũng lấp lánh hơn, như bày tỏ lời chúc phúc đến đôi tình nhân đang ôm nhau nhau lúc này.

Tình yêu ơi, anh biết không? Dù trên trời có biết bao vì sao, anh mãi mãi là ngôi sao Bắc Cực rực sáng nhất trong lòng em.

Dẫu vật đổi sao dời, tình yêu này mãi không thay đổi.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 57 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 57. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.235928058624 sec