Này! Mau Buông Cô Ấy RaNày! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 45

Chương 45Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit: kentu.

Ngay sau khi Diệp Sơ trở về trường học liền chuẩn bị cho kì thi.

So với học kỳ trước, kỳ này cô cũng tiến bộ hơn, cuối cùng cũng tìm lại được chút thỏa mãn, mấy bài kiểm tra đều suôn sẻ. Cũng như mọi đợt, môn thi cuối cùng còn chưa kết thúc, mấy môn thi trước lần lượt đã có kết quả, cuối cùng cũng không phải thất vọng , cô thi rất tốt.

Trái lại người đứng đầu kì thi năm ngoái là Tưởng Phương Phi, không biết vì lí do gì mà năm nay thi trượt vài môn. Cô không giống với Diệp Sơ, chuyện gì cũng để trong lòng, kết quả vừa được thông báo, cả phòng đều tràn ngập lời thở ngắn than dài của cô.

"Aizzz, xem ra học bổng kì này vứt đi rồi..." Sau khi lập lại N lần than vãn như vậy, Tưởng Phương Phi chợt quay đầu lại nói với Diệp Sơ: "Diệp Tử, hình như kết quả thi của cậu rất tốt nhỉ?"

"Cũng bình thường." Diệp Sơ trả lời qua loa.

Tưởng Phương Phi không chịu bỏ qua, tiếp tục nói vói cô: "Cậu đừng có nói vậy chứ, một môn thi của tớ trượt rồi, môn vật lý đại cương cậu cao hơn tớ mười mấy điểm, có phải có bí quyết gì không, nói cho tớ biết đi? Nói một chút thôi."

Diệp Sơ lắc đầu: "Có gì đâu? May mắn mà thôi."

"May mắn cũng không tốt như vậy?" Tưởng Phương Phi thở dài, chợt nghĩ đến cái gì, hỏi: "Đúng rồi Diệp Tử, mấy hôm trước tớ thấy cậu đến phòng bộ môn vật lý, không biết có tin cơ mật nào không nói cho bọn tớ biết hả? Nếu thế thật thì cậu cũng thật là không có tình nghĩa..."

Cô nói ra những lời này, Diệp Sơ nghe xong liền mất hứng.

Đúng vậy, mấy ngày trước cô có đến phòng bộ môn vật lý, nhưng là do bạn trong lớp vật lý bị bệnh, cô làm lớp trưởng nên thay cậu ta đến lấy tài liệu mà thôi, tại sao chuyện đơn giản thế mà lọt vào mắt của cô ta lại là nịnh hót thầy cô giáo, lấy tin tức mật chứ?

"Xin lỗi.Tớ không làm chuyện đó, để cho cậu thất vọng rồi." Diệp Sơ lạnh lùng nói.

Có lẽ là chưa từng thấy thái độ của Diệp Sơ như vậy, Tưởng Phương Phi cũng ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau cô mới nhỏ giọng nói một câu: "Chỉ đùa một chút thôi mà, có cần nghiêm túc như vậy không..."

"Vậy xin cậu về sau đừng có nói đùa kiểu ấy nữa, tớ sẽ cho là thật đấy." Diệp Sơ nghiêm mặt.

Cuối cùng Tưởng Phương Phi không tiếp tục nói nữa, nhưng rõ ràng vẻ mặt đã thay đổi, sau mười phút im lặng trong phòng, cô tức giận thu dọn đồ đạc liền đóng cửa đi ra ngoài, lúc đi cũng không giống như mọi ngày lên tiếng chào.

Cô ta không thèm nói lời tạm biệt đương nhiên Diệp Sơ cũng chẳng thèm để ý đến, tiếp tục chuẩn bị cho môn thi cuối cùng vào ngày mai.

Một lát sau, Trương Tiểu Giai bất ngờ từ trên giường xuống, liếc nhìn Diệp Sơ, cười cười nói một câu: "Aizzz, cô bé ngoan ngoãn cũng biết tức giận?"

Diệp Sơ biết cô nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, sắc mặt hơi hơi đỏ: "Tớ chỉ thấy cậu ấy nói rất quá đáng."

"Cậu không sợ cô ta ghét cậu?"

Diệp Sơ im lặng, rồi bỗng lên tiếng : "Lý tưởng khác nhau thì không thể cùng chung một con đường."

Câu nói này khiến cho một người không mấy thân thiện với người khác như Trương Tiểu Giai phải bật cười : "Tớ không nghe nhầm ấy chứ? Cậu mà nói được câu như vậy?"

Diệp Sơ khẽ cắn môi, không nói thêm lời nào.

"Những lời vừa rồi rất giống phong cách của tớ, hay tớ mời cậu ăn xiên cay nướng đi. Coi như là ăn mừng cậu rốt cục cũng tránh xa cái con người phản bội kia?"

Tuy rằng mối quan hệ với Trương Tiểu Giai đã sớm không còn xa cách như hồi mới khai giảng thế nhưng nghe thấy cô nói muốn mời mình đi ăn vẫn là lần đầu tiên.

"Cậu không phải định nói "Lý tưởng khác nhau thì không thể cùng chung một con đường" chứ?" Trương Tiểu Giai cười rộ lên, nụ cười trên mặt rạng ngời.

"Tớ đi." Diệp Sơ quyết đoán nhận lời mời.

Trong quán xiên cay nướng cạnh trường học, ở cái thời tiết lạnh giá như thế này, buôn bán bao giờ cũng vô cùng phát đạt.

Diệp Sơ thấy Trương Tiểu Giai cho rất nhiều ớt, không nhịn được hỏi: "Cậu thích ăn cay?"

"Ừ."

"Một chút tớ cũng không ăn được." Diệp Sơ nói thật.

"Trước đây tớ cũng giống cậu." Trương Tiểu Giai thuận miệng nói.

Những lời này lại gợi lên sự tò mò của Diệp Sơ: "Về sau làm thế nào mà ăn được?"

"Vì một người thôi."

"Trác Húc?"

"Này, tớ phát hiện cậu rất là hóng hớt." Hình như Trương Tiểu Giai hơi bực mình, chỉ có điều dễ thấy tâm tình cô hôm nay rất tốt nên vẫn gật đầu một cái.

"Thật khó tin, Trác Húc thích ăn cay."

"Anh ta có thể ăn cay?" Trương Tiểu Giai suýt nữa cười ra tiếng: "Nếu anh ấy có thể ăn cay thì tất cả quả ớt trên trái đất này đều biết cười."

"..." Diệp Sơ 囧 rồi lại 囧: "Không phải cậu nói vì anh ấy mới ăn cay à?"

"Tớ không có suy nghĩ vĩ đại như của cậu! Tớ chỉ muốn nhìn thấy anh ta ngại khi không ăn được cay nên tớ mới học ăn cay." Lúc cô nói lời này rất là vui vẻ.

Nhưng Diệp Sơ lại bó tay: ".... Tớ thấy bạn trai cậu rất khổ."

"Nói chính xác anh ta không phải bạn trai tớ."

Không phải? Diệp Sơ chợt nhớ ra Trương Tiểu Giai từng nói với cô, Trác Húc là anh trai khác cha khác mẹ của cô ấy, trong lúc nhất thời, sự tò mò đã chiến thắng lý trí: "Anh Trác Húc... đúng là anh cậu?"

"Cậu đừng có nói đầy sợ hãi như vậy chứ, tớ với anh ta không thể coi là loạn luân."

"Không phải ý tớ nói như vậy, tớ chỉ thấy khó hiểu, cha mẹ cậu không phản đối hai người đến với nhau sao?"

"Phản đối sao? Vậy phải nói cho họ biết trước mới được." Trương Tiểu Giai không quan tâm.

Diệp Sơ lại kinh ngạc: "Chẳng lẽ hai người vẫn đang lừa cha mẹ?" Một từ "vẫn" này thể hiện rõ sự cẩn thận của cô.

Trương Tiểu Giai nheo mắt lại: "Cô em à, cậu có vấn đề đấy." Cô từng học lại một năm, lớn hơn so với Diệp Sơ một tuổi, quả thật có tư cách là một người lớn tuổi.

Diệp Sơ le lưỡi một cái, không nói nữa.

Thấy cô không hỏi thêm,Trương Tiểu Giai là người không thích nói nhiều về chuyện của mình, cho nên câu chuyện kết thúc tại đó , hai người lại tiếp tục trò chuyện mấy vấn đề vu vơ khác, cuối cùng cũng ăn xong bữa cơm.

Từ trong quán xiên cay nướng ra, Trác Húc đã lái xe tới đón Trương Tiểu Giai, ở trên đường nơi có nhiều quán ăn vặt bình thường, chiếc xe thể thao màu bạc kia có vẻ vô cùng lạ mắt.

"Không muốn đi ra ngoài hóng gió một chút à?" Nếu như lời này từ trong miệng một tay ăn chơi nói ra thì có vẻ rất khinh thường, nhưng Trác Húc nói như vậy lại tạo cho người ta một cảm giác giống như được một người trí thức mời vậy.

Diệp Sơ không có hứng thú làm bóng đèn, ngượng ngùng lắc đầu: "Không được, em còn định về phòng học bài một lát nữa."

Cô đã từ chối, vì vậy Trác Húc cũng không mời nữa, sau đó nói vài câu rồi anh khởi động xe, trong chốc lát chiếc xe hai người đi mất hút tại cuối con đường.

Nhìn bóng xe rời đi, trong đầu Diệp Sơ đột nhiên sinh ra một chút suy tư, kỳ thực không có đoạn tình yêu nào lại thuận buồm xuôi gió? Hy vọng Trương Tiểu Giai và Trác Húc sẽ vượt qua con đường gian nan này.

Ngày thi cuối cùng cũng kết thúc.

Bởi vì Diệp Sơ là người địa phương cho nên cô cũng không định ở lại lâu trong trường học, kì thi vừa kết thúc, cô nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc định chờ người nhà đến đón về.

Vì hôm trước xảy ra chuyện, Tưởng Phương Phi vẫn còn đang chiến tranh lạnh với cô, Khương Tử giúp cô mang hành lý xuống tầng. Xuống tầng dưới, Diệp Sơ còn chưa kịp tìm chiếc xe Nissan của ba cô trong một đống xe thì Khương Tử đã đứng lên khẽ gọi cô một tiếng trước.

"Diệp Tử, kia không phải là mẹ cậu à? A, bên cạnh chẳng lẽ là bạn trai cậu? Đẹp trai quá đi!"

Trong ngực Diệp Sơ nhói một cái, có cảm giác chẳng lành. Quả nhiên, khi cô nhìn theo hướng tay mà Khương Tử chỉ liền thấy nét mặt hồng hào của mẹ, đứng bên cạnh mẹ chính là Thẩm Nam Thành đang mỉm cười.

Aizzz, sao mẹ cô còn chưa chịu từ bỏ?

Diệp Sơ thở dài, nhắm mắt đi qua, cố gắng cách xa cánh tay Thẩm Nam Thành đang nhận hành lý của cô, hỏi: "Mẹ, sao ba không đến đón con?"

"Bây giờ ba con đang tăng ca, không có nhiều thời gian rảnh, may mà có tiểu Nam ở đây không thì mẹ không biết phải làm sao. Còn nữa, con đáng ra nên cảm ơn tiểu Nam, mẹ vừa nói là nó lập tức đến ngay..." Bà nói liên tục, chẳng qua đều là vài câu ca ngợi Thẩm Nam Thành, Diệp Sơ nghe cũng thành thói quen nên coi như không thấy.

Nhưng thật ra Khương Tử trông thấy anh chàng đẹp trai nên cũng có chút rạo rực, càng không ngừng đưa mắt hỏi Diệp Sơ: Đây là bạn trai cậu? Phải không? Phải không? Có đúng hay không?

Diệp Sơ định giải thích, thấy vẻ mặt mẹ đang hăng hái sôi trào, chỉ cảm thấy mình càng tô càng đen, đành im lặng, tự ngồi vào ghế sau ô tô.

"Diệp Tử, sao con không ngồi đằng trước nhỉ?" Lưu Mỹ Lệ ở một bên nháy mắt với cô.

Diệp Sơ làm thinh, quyết định ngồi phía sau không di chuyển vị trí nữa, cuối cùng Lưu Mỹ Lệ cũng thôi, nhưng mà biểu tình kia vừa nhìn liền biết bà sẽ không dễ dàng tha cho đâu.

Đúng như dự đoán, đến khi về đến nhà, mẹ cô lập tức lấy lý do cảm ơn, mời Thẩm Nam Thành ở lại ăn cơm.

Có vẻ người này sắp thành khách quen trên mâm cơm của nhà cô rồi, Diệp Sơ không nói gì, ăn cho xong bữa cơm, thái độ với anh ta cũng thờ ơ.

Thẩm Nam Thành ngược lại cũng không tức giận, lời nói, hành động, tất cả đều giống như thường ngày.

Càng như vậy, Diệp Sơ càng buồn bực, không hiểu trong lòng anh rốt cuộc đang suy nghĩ gì, cô cảm thấy thái độ lúc trước của mình đã rất rõ ràng rồi, hai người tuyệt đối là không có cơ hội nhưng tại sao Thẩm Nam Thành lại có cái bộ dạng giống như không quan tâm như thế chứ?

Cuối cùng là anh ta muốn từ bỏ, định để quan hệ của bọn họ trở lại tình bạn như lúc đầu hay vẫn có ý đồ khác như anh nói.

Diệp Sơ cảm thấy mình càng ngày càng không thể hiểu nổi người này, cuối cùng cô phải tự trấn an chính mình: Đây là khác biệt quốc tế, là sự khác nhau của văn hóa phương Đông và Tây, là mâu thuẫn không thể điều hòa giữa người dân lao động cần lao dũng cảm của Trung Quốc tốt đẹp và chủ nghĩa cường quyền của đế quốc. . .Halleluja!

Ánh nắng mặt trời mùa đông bên ngoài cửa sổ xe, chiếu vào trên người bọn họ, chiếu rõ sự thay đổi của lòng người.

Vệ Bắc đưa tay giữ đầu cô, mạnh mẽ hôn lên trán cô một cái: "Không như vậy sao anh có thể thích em?"
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 45 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 45. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.20276093483 sec