Này! Mau Buông Cô Ấy RaNày! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 33

Chương 33Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit: Kentu.

Mặc dù gặp lại có hơi xấu hổ, nhưng cũng không ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện của hai người sau đó. Bạn thuở nhỏ chơi với nhau giờ xa cách đã lâu luôn có chung nhiều ký ức không thể quên được.

Hai người trò chuyện một lúc liền rôm rả hơn, đúng lúc Lưu Mỹ Lệ ra ngoài trở về, thấy con gái đang nói chuyện vui vẻ với một anh chàng rất đẹp trai giống như một sinh viên, thì thấy có chút kì lạ. Vừa hỏi chút thì phát hiện đúng là con trai nhà hàng xóm cũ, bà vô cùng mừng rỡ, nói thế nào cũng phải kéo anh về nhà ăn cơm.

"Xin lỗi dì, hôm nay không được ạ, hay là để cuối tuần được không?" Thẩm Nam Thành đề nghị.

Anh chàng này không chỉ dáng dấp đẹp đẽ mà còn rất lễ phép, cảm tình của Lưu Mỹ Lệ đối với anh tăng lên không ít: "Cũng được, cuối tuần tới, dì có thể chuẩn bị nhiều món ăn hơn."

"Dì khách sáo quá, dù thế nào cũng đừng coi cháu là người ngoài."

"Tất nhiên, tất nhiên." Lưu Mỹ Lệ cười ha ha, lại nhớ đến hồi trước con gái và anh chàng này chơi rất thân với nhau, lòng của người làm mẹ cũng bắt đầu thay đổi.

Không chừng sau này sẽ là người một nhà ấy chứ, bà bắt đầu mơ mộng.

Đến cuối tuần, đúng hẹn Thẩm Nam Thành mang theo một gói quà tới nhà.

Lúc ấy Diệp Sơ đang ở trong phòng nghe điện thoại của Vệ Bắc, mẹ cô đang ở ngoài gọi, cô tiện mồm nói : "Khách đến rồi, em ra ngoài đây."

"Khách nào mà em phải ra ngoài tiếp hả?."Vệ Bắc hỏi.

"Người hàng xóm cũ."

"Hàng xóm cũ của em ngoài anh ra thì còn có ai nữa nhỉ?" Vệ Bắc lẩm bẩm một câu, bỗng nhiên sửa lại lời nói: "Không đúng, chúng ta không phải hàng xóm cũ mà là bạn thân lâu năm."

Khóe miệng Diệp Sơ giật giật: "Anh đừng nói linh tinh, em cúp máy đây."

"Nói linh tinh gì hả? Đúng là như thế mà, này! Em đừng cúp máy, anh còn chưa hỏi là nam hay nữ đâu!"Vệ Bắc gào lên, điện thoại đã ngắt từ lâu.

"Cô bé này." Vệ Bắc nghiến răng nghiến lợi hừ một tiếng, lấy vé xe lửa mới vừa mua từ trong túi ra nhìn một lúc, chân mày vừa nhíu chặt, lại dãn ra.

Anh sẽ về sớm trước hạn, doạ chết em! Trong lòng anh đắc ý nói nhỏ một câu.

Bên kia, Diệp Sơ đang bị ép “tiếp khách” ăn cơm. Trên bàn cơm hầu như không có phần cho cô nói chuyện, ở đằng kia mẹ cô đang hỏi dồn dập Thẩm Nam Thành.

Mặc dù không có thói quen nói chuyện phiếm trên bàn cơm nhưng nhập gia tùy tục, Thẩm Nam Thành vừa cười vừa trả lời.

Lúc nói chuyện hỏi đến cha mẹ anh, sắc mặt của anh trở nên hơi mất tự nhiên.Thì ra năm ngoái cha của anh đột lên cơn nhồi máu cơ tim, lúc hôn mê ông đã mơ gặp lại người mẹ quá cố,bà nắm lấy tay ông và nói rằng họ muốn ông quay lại. Đến khi ông hồi phục liền có ý định về nước định cư.

"Vậy ba mẹ cháu đều về sao?"Lưu Mỹ Lệ hỏi.

"Tạm thời thì chưa, bây giờ làm thủ tục rất phiền phức, nhưng ý cha cháu đã quyết, nói là đợi đến khi về nước muốn ở lại quê nhà,sẽ mua một căn hộ ở đây để sinh sống với con cái."

"Vậy chẳng phải lần này cháu về một mình sao?"

" Cũng không hoàn toàn như vậy, lần này cháu về nước chủ yếu là cùng thầy hướng dẫn tham gia nghiên cứu. Đúng rồi, bộ âu phục kia trong ngày phát biểu cháu phải mặc, sợ đến lúc đó không vừa,nên lên mạng tìm kiếm một chút, kết quả là tìm ra được tên cửa hiệu rất quen” Thẩm Nam Thành nói đến đây lại tiếp tục mỉm cười.

Vừa trò chuyện vừa ăn, Diệp Sơ chỉ im lặng ở bên cạnh nghe, chợt điện thoại di động của cô vang lên.

Lại là Vệ Bắc gọi đến.

"Con đi nghe điện thoại ạ." Cô nói xong, chạy ra ban công.

"Điện thoại gì mà ngay cả cơm cũng không ăn mà đi nghe." Lưu Mỹ Lệ cằn nhằn mấy tiếng.

"Chắc là bạn trai gọi tới."Thẩm Nam Thành nói.

"Con bé nào đã có bạn trai?Vẫn còn nhỏ mà." Lưu Mỹ Lệ nói câu này rồi thoắt cái đổi luôn đề tài: "Đúng rồi Thành Thành à, thím nhớ cháu lớn hơn Diệp Sơ ba tuổi, đã có bạn gái rồi chứ?"

Thẩm Nam Thành ngại ngùng cười cười: "Con gái nước ngoài dễ dãi quá, không hợp với cháu."

"Tất nhiên, người Trung Quốc thì nên tìm một người vợ tốt trong nước tốt là được."Lưu Mỹ Lệ như có điều gì suy nghĩ gật gật đầu.

"Gì vậy?"Diệp Sơ nghe điện thoại của Vệ Bắc.

"Anh chợt nhớ tới quên hỏi,hàng xóm cũ của em là trai hay gái."

Vệ Bắc ngồi trên tàu hỏa, đắc chí xoay xoay cái cuống vé trong tay. Anh không hẳn muốn hỏi cô, chỉ là trên tàu buồn chán nên muốn nghe giọng của cô một lúc, nhân tiện tưởng tượng đến vẻ mặt kinh ngạc của cô ngày mai.

Vì việc này sao?Diệp Sơ hơi 囧.

"Thế nào?Có phải thừa dịp anh không có ở nhà lén lút đi ngoại tình hả?"Anh đã được tiện nghi lại còn bày đặt.

Diệp Sơ tức giận đến nghiến răng, em còn chưa cho anh là người trong nhà mà anh còn dám nói chuyện ngoại tình với em, có biết xấu hổ hay không hả!

Thấy Diệp Sơ không nói lời nào, Vệ Bắc tưởng rằng cô đang giận, vội vàng đổi giọng điệu: "Em tức giận à? Anh chỉ đùa với em một tí thôi, Tiểu Tinh Tinh ạ."

Tinh Tinh cái đầu anh đấy! Diệp Sơ nghiêm mặt nói: "Về sau cấm anh không được gọi em như thế nữa."

"Vậy gọi là gì?"

"Tùy."

"Vậy thì gọi là bà xã."Anh tự biên tự diễn.

Diệp Sơ hết ý kiến, người này còn có thể mặt dày hơn nữa không.

Trong lúc cô đang im lặng, Thẩm Nam Thành bất ngờ đi tới. Diệp Sơ sợ Vệ Bắc nghe thấy lại nói linh tinh liền vội vàng nói một câu: "Ba em tới rồi, em cúp máy đây."

"Này, em dám cúp máy thử xem!"Lời của Vệ Bắc còn chưa nói hết đã bị ngắt máy lần thứ hai trong ngày.

Anh ở trên tàu hỏa giận đến nghiến răng nghiến lợi, một đứa bé trai bên cạnh thấy thế liền hỏi cô gái bên cạnh: "Anh kia sao lại tức giận ạ?"

Cô gái bĩu môi: "Còn phải hỏi sao, nhất định là bạn gái của anh ấy không cần anh ấy."

"Bạn gái mày mới không cần mày đấy "Vệ Bắc trợn mắt nhìn họ một cái.

Đứa bé trai kia sững sờ một lát, trong nháy mắt nước mắt lưng tròng.

"Cái anh này, người lớn rồi mà sao cả trẻ con cũng bắt nạt thế hả?Đồ tồi!" Cô gái giơ nắm đấm về phía cậu, vội dỗ dành đứa bé trai bên cạnh: "Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, chị thương em còn chưa đủ sao?"

Vệ Bắc: "..."

"Từ lúc nào mà anh đã trở thành ba của em nhỉ?"Thẩm Nam Thành vừa nói vừa cười.

Diệp Sơ không ngờ mình đã nói nhỏ như vậy mà vẫn bị anh nghe thấy, ngay sau đó kiền xấu hổ: "Xin lỗi nha, em chỉ thuận miệng nói mà thôi."

"Anh có trách em sao?"Thẩm Nam Thành cười rộ lên.

Diệp Sơ càng cảm thấy lúng túng.

"Bạn trai hả?"Anh đột nhiên hỏi.

Diệp Sơ ngẩn ra, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Thấy cô không nói gì, Thẩm Nam Thành cũng không hỏi tới cùng mà chỉ nói: "Ngày mai em có rảnh không? Anh vừa mới về đây, muốn tìm một người quen dẫn đi xem xung chung quanh một chút."

"Ngày mai à?" Diệp Sơ suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Em không có việc gì cả, anh muốn đi đâu chơi?"

"Anh không biết, em có ý tưởng gì không?"

"Quang cảnh nội thành cũng rất đẹp, lại còn có thể uống trà ngắm hồ, có thể leo núi lễ Phật."

"Được, vậy mai anh đến đón em."

"Vâng."Diệp Sơ gật đầu đáp lại.

Nhưng mà cô không nghĩ tới, sáng sớm hôm sau Thẩm Nam Thành lại dùng chiếc chiếc BMW X5 đến đón cô. Năm nay ở trong nước loại xe này đang rất nổi tiếng, đi ở trên đường trông rất là thời thượng.

Đối với những thứ này Diệp Sơ chưa bao giờ quan tâm, thảo nào lại có rất nhiều người cứ quay đầu lại nhìn bọn cô, cho đến khi hai người tới bãi đỗ xe ở dưới chân núi, nghe có người xì xào bàn tán, Diệp Sơ lúc này mới hỏi: "Xe này tuyệt vời lắm ạ?"

Thẩm Nam Thành lắc đầu: "Chỉ bình thường thôi, là xe anh mượn của một người bạn khi về nước."

"À" Diệp Sơ không có ý kiến gì nữa, đi theo Thẩm Nam Thành lên núi.

Ngọn núi này đúng là địa điểm du lịch nổi tiếng ở thành phố A, trên núi có không ít thắng cảnh nổi tiếng, đỉnh núi còn có thể ngắm mặt trời lặn, rất được du khách yêu thích.

Bởi vì không phải là mùa du lịch nên lúc hai người đi lên, du khách trên núi cũng không nhiều, hai người vừa đi vừa nghỉ đến khi lên được đỉnh núi thì trời cũng đã hoàng hôn.

Mặt trời chiều ngả về tây, nhuộm đỏ cả một đỉnh núi, cảnh tượng tráng lệ này khiến cho người ta phải rung động.

Trong cảnh tượng hiếm thấy như vậy, làm cho người ta cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, Thẩm Nam Thành nhìn xuống dưới chân núi là những ngôi nhà cao tầng san sát, không khỏi thở dài một hơi: "Không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, lúc anh đi thành phố đã thay đổi đến như vậy."

"Đúng vậy." Trong lòng Diệp Sơ không khỏi sinh cảm giác buồn như vậy, thời gian trôi qua quá nhanh, trong chớp mắt cô đã không còn là cô bé cái gì cũng không hiểu của năm ấy, ít nhất bây giờ cô cũng đã bắt đầu biết được thế nào là nhớ nhung.

Cô ngoảnh đầu lại nhìn ánh nắng chiều chiếu lên trên mặt của Thẩm Nam Thành, không hiểu sao dường như thấy được khuôn mặt của một người khác.

Thẩm Nam Thành vốn đang ngắm mặt trời về chiều chợt cảm giác được một ánh mắt của người bên cạnh mình, ngay sau đó anh quay đầu lại một cách tự nhiên.

Đây chính là cuộc sống, Trong khoảnh khắc không thể lí giải nổi,bạn sẽ vì một người mà quên đi hô hấp của chính mình.

Trong giây phút đó, Thẩm Nam Thành cảm giác mình như ngừng thở, cho đến khi anh muốn nhìn rõ lại thì ánh mắt của Diệp Sơ đã dời khỏi khuôn mặt của anh.

Bị nắng chiều chiếu vào làm cho ngớ ngẩn luôn rồi sao?

Diệp Sơ cúi đầu, tự giễu cười cười, tay lại đút vào trong túi, cô bất giác sờ sờ chiếc điện thoại.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211723089218 sec