Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4)Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4) - chương 75

Chương 75Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9

Xà ngã sấp mặt xuống nước. Lực của chiếc thuyền bật lên hất nó chìm sâu xuống mặt hồ tối om. Những dây rong biển dài quấn rối tung quanh tay chân và cổ nó. Con rắn bên dưới áo bò lên lưng nhưng bị kẹt hết đường khi tới được cổ áo của Xà. Con rắn tuột qua vai rồi kinh hoàng quấn chặt quanh trên khủy tay nó, siết vào một huyệt đạo quan trọng. Xà cảm thấy cánh tay bắt đầu tê đi.

Xà mở mắt, nước bùn trào vô cay xè. Nó nhắm nghiền mắt lại và cảm thấy vài hạt cát sạn cấn lên đồng tử.

Xà không biết lối nào là phía trên. Mù dưới nước, nó chọn đại một hướng bơi tới đó bằng một cánh tay còn lành lặn.

Một cái gì đó, hay ai đó, chụp lấy hông của Xà và lôi nó qua một hướng khác.

Xà vùng vẫy thật mạnh, nhưng không thoát được. Nó cảm thấy mình đang bị lôi mạnh dưới nước. Trong nỗ lực kháng cự lại cuối cùng, Xà nắm tay lại thành thế quả đấm nanh rắn và cào dọc đôi bàn tay của kẻ địch.

Kẻ tấn công buông Xà ra và thét lên đau đớn. Xà nghe tiếng thét thật to và rõ khi đầu và vai của nó trồi mạnh lên khỏi mặt nước. Nó mở mắt ra và hớp một ngụm lớn không khí ban mai mát mẻ. Con rắn nới lỏng vòng quấn và cố chuồi đầu ra khỏi mặt trước cổ áo của Xà.

Xà xoay quanh khi nó bắt đầu đạp nước và thấy đầu của một đứa con gái trồi vọt lên ngay trước mặt mình.

Xà chớp mắt liên tục. Mặc dù con bé có mái tóc thật ngắn, Xà vẫn biết chắc đó là một đứa con gái. Một thiếu nữ. Đúng là tay của con bé đã níu lấy hông nó.

Xà hiểu chắc hẳn rằng cô gái đã vừa cứu mạng nó. Cô đã xoay người nó lại và lôi nó lên mặt nước. Xà chăm chú nhìn đôi mắt đen bé xíu, gương mặt phẳng cùng làn da sậm và mịn của cô. Trông cô giống một con lươn.

Nước bắn tung tóe sau lưng Xà, nó quay lại thấy Hổ trồi lên với một người đeo dính sau lưng.

Hổ gầm lên, “Buông ta ra!”

Kẻ trên lưng Hổ buông nó ra và đạp chân đi. Xà kinh ngạc. Đó là một cậu con trai có mái tóc đen ngắn và một gương mặt phẳng mịn với làn da sậm. Cũng như một con lươn.

Thằng bé lặn đi mất tăm.

Xà quay lại nhìn cô gái rồi tròn xoe mắt. Thằng bé và cô gái trông giống y như nhau!

Thằng bé trồi lên kế bên cô gái. Chúng đồng loạt cười với Xà, rồi cùng nhau biến mất dưới làn nước tối om.

“Qua đây này!” Gã chèo thuyền gọi lớn. Gã đang bám vào chiếc thuyền lật úp. Hầu ở bên kia, vui vẻ thả ngửa trên mặt nước. Hổ đang rẽ nước, bơi thẳng tới Hầu, mặt mày nhăn nhó.

Xà bơi tới chiếc thuyền.

“Hai đứa kia là ai vậy?” Xà hỏi gã chèo thuyền khi nắm được vào bên mạn của chiếc thuyền lật úp.

Gã chèo thuyền đáp, “Người hộ tống”.

Xà hỏi, “Có phải chúng luôn luôn đi theo mình không? Ở dưới nước?”

Gã chèo thuyền gật đầu.

“Làm sao được?”

Gã chèo thuyền đáp, “Chúng có thể nín thở một lúc cực kỳ lâu. Và khi mà chúng thật sự cần thở, thì chúng dùng một ống sậy nhỏ và rỗng. Chúng có thể ở dưới nước trong nhiều giờ”.

Xà hỏi, “Chúng có thể thấy ở dưới nước này không?”

Gã chèo thuyền đáp, “Tôi không biết chắc. Nhưng tôi biết chúng có thể nghe rất giỏi. Tiếng động truyền rất xa ở dưới nước”.

Xà nói, “ Đó là lý do ông đập ba cái vào mạn thuyền”.

Gã chèo thuyền gật đầu.

“Có phải một đứa trong bọn chúng ra hiệu lại bằng cách giả vờ trườn đi như con cá không?”

Gã chèo thuyền cười khì, “Cậu thật là tinh mắt”.

Hầu ré lên và Xà ngó lên. Hổ nắm cổ áo Hầu và đang liên tục nhúng nó xuống nước. Hầu bật cười khanh khách, dường như điều đó làm cho Hổ càng giận điên lên.

Xà nhìn gã chèo thuyền nói, “Con bé đó bơi thật giỏi”.

Gã chèo thuyền nói, “Cậu nên thấy cô ấy đánh nhau. Nhất là khi ở dưới nước. Cô ấy và cậu em hợp lại với nhau là bất khả chiến bại. Chúng đánh như một người. Có lẽ họ là chị em sinh đôi”.

Xà ngó qua Hổ đang nhấn nước Hầu, “Tôi mừng vì họ là phe ta. Tôi đã nghĩ cô ấy cố trấn nước tôi”.

Gã chèo thuyền nói, “Cô ấy có thể dễ dàng làm chuyện đó. May cho cậu, mọi chuyện không luôn như là chúng hiện ra trong cái nhìn ban đầu. Nhất là ở quanh đây”.

Xà gật đầu, “Họ đi đâu rồi?”

“Ai mà biết được? Tôi nghĩ rằng họ thấy mọi chuyện ổn rồi nên họ giữ một khoảng cách xa xa thôi”.

“Tên họ là gì?”

Gã chèo thuyền đáp, “Không ai biết, họ không nói. Ít ra là không nói với chúng tôi. Mặc dù có vẻ như họ có nói chuyện với nhau. Chúng tôi chỉ gọi họ là Nông và Thẳm”.

“Cạn và Sâu à?”

“Đúng vậy”. Gã chèo thuyền cau mày, “Chờ chút nhé”. Gã quay qua Hổ và Hầu, “Đừng nghịch nữa, dành sức mà giúp chúng tôi lật chiếc thuyền lại”.

Gã chèo thuyền quay lại Xà, “Bọn trẻ con ngớ ngẩn. Tôi nói tới đâu rồi nào? Ồ, đúng vậy, hai đứa sinh đôi. Tôi nghĩ Hổ Mang gọi chúng như vậy, điều đó giải thích vì sao mấy cái tên là tiếng Quảng Đông. Bà ấy từ Quảng Đông đến, cậu biết đó”. Xà nói, “ Bà ấy? Hổ Mang có nghĩa là ‘rắn Hổ mang’ Phụ nữ gì mà có cái tên khiếp vậy?”.

“Hổ Mang là vợ của Mãng”.

Xà chớp mắt, “Mãng có gia đình à?”

Gã chèo thuyền đáp, “Đúng vậy. Ở đây có nhiều tên cướp lập gia đình. Cậu sẽ gặp tất cả các bà vợ của họ bên trong sào huyệt”.

Xà đáp, “Ồ...” Nó không thể cưỡng lại nỗi thắc mắc có phải Hổ Mang là mẹ của nó hay không.

Gã chèo thuyền nói, “Có lẽ cậu sẽ ngạc nhiên vì những chuyện khác nữa. Ví dụ như không có trẻ con trong sào huyệt. Theo thiển ý của tôi thì các cậu là những kẻ đầu tiên được phép vào bên trong. Nông và Thẳm chưa từng được phép vào nữa kìa”.

Xà hỏi, “Thật vậy à? Tại sao không được phép chứ?”

“Mãng nghĩ là có trẻ con trong sào huyệt thì phiền phức lắm. Ông ấy rất nghiêm khắc về chuyện này. Nếu bất cứ vợ chồng tên cướp nào có con, thì hoặc là họ phải rời khỏi sào huyệt hoặc là phải mang cho con của họ đi. Tôi nghe đồn rằng ngay cả Mãng cũng bỏ con ruột của mình đi”.

Xà nói, “Tôi hiểu rồi”. Nó nhìn đi chỗ khác.

Gã chèo thuyền nói, “Lại xin lỗi nhé”. Gã la Hầu và Hổ, “Đủ mấy cái trò khỉ đó rồi nhé, hai cậu kia! Tới đây giúp chúng tôi lật chiếc thuyền này lại nào. Chúng ta phải mất nhiều công tát nước trước khi nó có thể nổi lại để chở người”.

***

Hai giờ sau, Xà đứng một mình trên cái đảo lởm chởm đá của Mãng. Nó nhìn xuống dãy bậc đá dài nhất, hẹp nhất và dốc nhất mà nó chưa từng leo. Những bậc thang cắt thẳng vào trong gương mặt của ngọn núi đảo. Nắng sáng đã hong khô nước hồ trên chiếc áo bào xanh của nó, nhưng giờ thì chiếc áo và mấy quyển bí kíp sau lưng lại nặng chịch vì mồ hôi đổ ra do leo núi. Hổ và Hầu vẫn đang leo.

Xà kiểm tra xem mấy quyển bí kíp và con rắn có được an toàn bên dưới lớp áo không, rồi nó quay qua quan sát cánh cổng to đùng. Cánh cổng cao hơn chiều cao của ba người và được làm bằng những thân cây nguyên nối lại cạnh bên nhau. Các thân cây vẫn còn nguyên lớp vỏ bên ngoài. Từ bên kia hồ, cánh cổng pha lẫn với tán lá cây chìa ra từ phía sau nó, tạo ra cái ảo giác của một cánh rừng hẹp hơn là một lối vào rộng. Trên cả hai mặt của cánh cổng là những mỏm đá rất dốc vươn cao bằng cánh cổng.

Xà nghĩ, nhà của Mãng. Nhà của cha mình. Và trong đó là vợ của ông - có thể là mẹ của mình. Suy ra rằng hẳn Mãng giữ bà như một bí mật.

Xà cau mặt. Nó băn khoăn không biết Hầu và Hổ nghĩ như thế nào khi chúng biết rằng nó có gia đình ở sau các cánh cổng đó. Nó cũng băn khoăn liệu các thành viên gia đình mới của nó nghĩ sao về các người anh em của nó.

Xà quay lại đối diện chúng.

Hầu đang ngó xuống các ngón chân trong lúc leo. “Một ngàn năm mươi mốt. Một ngàn năm mươi hai. Một ngàn năm mươi ba. Một ngàn...”.

Xà nhìn gương mặt mệt phờ của Hổ, “Từng bước à?”

Hổ gầm gừ khi đánh hơi gió, “Từng... bước... một. Nó đếm hết. Tôi... giết nó mất”.

Hổ lên được cái gờ hẹp đằng trước cánh cổng rồi thả người đánh phịch xuống bên Xà.

Hầu nói, “Một ngàn năm mươi lăm! Hay là một ngàn năm mươi sáu?”

Hổ nói, “Làm ơn bắt nó câm miệng lại đi!”

Xà thở dài rồi quay lại cánh cổng. Nó đập tay vào cổng nhiều lần. Không chút âm vang nào cả. Các thân cây quá dày.

Hầu nói, “Để tôi thử xem nào”. Nó bước lên cái gờ cửa và hít một hơi thật sâu. “XIIIINNNN CHÀAAAOOO!”

Cánh cổng từ từ dịch chuyển vào trong.

Hầu hắng giọng và ngó Xà, “Không cần cám ơn tôi đâu, ông anh bự à”. Nó cười hi hi rồi bước tới khoảng cửa mở hé.

Bụng dưới của Xà lại cuộn lên và con rắn siết chặt vào cánh tay nó. “Hầu, gượm đã...”.

Nhưng đã quá trễ. Một bàn tay lông lá khổng lồ lôi tuốt Hầu vào trong sào huyệt và cánh cổng đóng sầm lại.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4) - chương 75 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4) - chương 75. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.215698957443 sec