Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4)Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4) - chương 74

Chương 74Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8

Xà hỏi, chăm chăm ngó người lạ có cái mũi to và đôi tai rũ thật đặc biệt, “Tên ông là Chó à?”.

Khịt, khịt, khịt. Cẩu đáp, “Đúng vậy. Cao thủ cẩu quyền duy nhất từng xuất thân từ Ẩn Chân!” Cẩu lại thả người xuống trên tứ chi và giả vờ đuổi theo đuôi mình.

Hầu cười khúc khích rồi hối hả leo xuống cây. Hổ buông tay cung thủ ra và trừng mắt ngó tay thương thủ vẫn còn đứng bên cạnh tay đao thủ nằm bất tỉnh.

Hầu chạy đến bên Xà, Hổ cũng theo với nó. Cẩu ngồi thẳng người lên. Hắn ngó qua mấy tên cướp kia và lắc đầu, “Một lũ ăn hại”. Hắn chúi mũi về phía một trong những dấu chân nhỏ xíu của Hầu. Khịt, khịt, khịt, hít.

“Chà, chú em có đôi chân thật thú vị. Hẳn chú em là Hầu”.

Hầu đáp, “Đúng vậy! Làm sao mà ông biết chứ?”.

“Chú em nổi tiếng quá mà”. Cẩu đáp. Khịt, khịt, khịt. “Chú em hạ gục Hùng. Hắn là cánh tay phải của Mãng, chú em biết đó. Vụ đó đâu có nhỏ, chú em à, tha lỗi cho cách chơi chữ của ta nhé”.

Hầu bật cười to, “Ông thiệt là tếu”.

Hít. Cẩu nói, “Chú em nghĩ chuyện đó buồn cười sao? Xem này”. Hắn ngồi chồm hổm xuống rồi giơ một chân lên tận sau một cái tai rũ. Hắn bắt đầu gãi đầu bằng chân. “Aaaaa...”.

Hầu cười to và vỗ tay.

Hổ đảo đôi mắt.

Xà chăm chú quan sát khi Cẩu lăn qua và phóng bật về phía chúng trên cả tứ chi. Hổ gầm lên và Xà thấy những sợi tóc mới mọc sau gáy Hổ dựng đứng lên.

Cẩu dừng lại, “Chuyện gì vậy, hả ông bạn mèo ướt kia?” Khịt, khịt, khịt.

Hổ lại gầm gừ và Xà đặt tay lên vai Hổ. Xà nói với Cẩu, “Cậu ấy chỉ thận trọng với người lạ thôi. Tôi cũng vậy”.

Khịt, khịt, khịt. “Ta không thể trách các cậu, nhất là sau những chuyện mà các cậu đã trải qua. Ta rất tiếc về những gì đã xảy ra với Ẩn Chân”.

Xà gật đầu.

Cẩu nói, “Giờ thì các cậu an toàn rồi. Mãng đang chờ các cậu. Các cậu sẽ ở giữa những người bạn. Thậm chí, những người anh em. Ta, Mãng, Hùng và Ngô Công đều lớn lên ở Ẩn Chân, giống y như các cậu”. Khịt, khịt, khịt.

Hầu tròn xoe mắt, rồi nó đấm vào cánh tay của Xà, “Anh biết gì về mọi chuyện này?”

Xà nhún vai, “Mi và Hổ chọn không trò chuyện với ta. Thì ta phải làm gì chứ?”.

Khịt, khịt, khịt. Cẩu nói, “Xin lỗi nhé. Ta đề nghị các cậu vào trong sào huyệt rồi hẵng cãi nhau. Đúng ra thì các cậu chưa an toàn đâu. Theo những gì ta biết thì cả Ẩn Chân và Thiếu Lâm đều bị hủy diệt. Thiếu Lâm cách đây chừng một tuần đi đường, nhưng Ẩn Chân thì gần hơn nhiều. Chúng tôi có những báo cáo về hoạt động quân đội được đổi mới ở Ẩn Chân”.

Hầu hỏi, “Làm sao ông biết được nhiều chuyện như vậy?”.

Xà đáp, “Đảng cướp có các điệp viên”. Nó ngó Cẩu, “Vậy, ông biết về Thiếu Lâm rồi?”.

Hít. “Đúng vậy. Hôm qua Ngô Công trở về mang theo tin tức. Hắn cũng có tin liên quan đến anh... Hạc của cậu”.

Xà hỏi, “Ông biết gì về Hạc?”.

Khịt, khịt, khịt, hít. Cẩu đáp, “Ta đề nghị cậu nói chuyện đó với Mãng. Thật sự nó không liên quan gì với ta cả”.

Xà nghiến chặt răng, còn Hổ lại gầm gừ.

Hít. Cẩu nói, “Ta xin lỗi, nhưng chúng ta cần phải đi ngay”. Hắn quay lại tay cung thủ, “Gom đồ của mi lại rồi gặp bọn ta ở bờ biển. Chuẩn bị đuốc sẵn sàng nhé. Nhanh lên!”.

Tay cung thủ gật đầu và bắt đầu thu gom đồ.

Cẩu quay lại với tay thương thủ, “Mi còn chờ gì nữa? Làm việc đi chứ! Đi canh chừng đi!” Gâu! Gâu! Gâu!

Tay thương thủ nói, “Vâng, thưa ngài!” Hắn cầm cây thương và chạy lên con đường.

Cẩu ngó Xà và mỉm cười, “Tuyệt chiêu, cú đoạt vũ khí tên lính gác ăn hại đó thật là hoàn hảo. Ta cảm kích cái việc cậu không xiên hắn. Thời này, không tìm được sự giúp đỡ tốt - hay ngay cả sự giúp đỡ xoàng xĩnh đâu”. Khịt, khịt, khịt.

Xà nhún vai.

Cẩu bước tới tay đao thủ đang bất tỉnh rồi ngồi xổm xuống. Hắn nâng gáy tên lính gác lên. Xà hiểu rằng Cẩu đang xoa bóp những huyệt đạo trên cổ. Đó là điều mà mọi vị sư Ẩn Chân đều học. Một lát sau, tay đao thủ tỉnh lại.

Tay đao thủ xoa trán, “Ôi... Tôi nhức đầu quá”.

Hít. Cẩu nói, “Lẽ ra mi nên thấy nhục mới phải. Mi bị một thằng bé hạ gục. Hãy lấy thanh đao và dẹp cái vụ nhức đầu của mi, rồi đi gác giữ doanh trại khỏi bọn lính khát máu, bọn trộm cắp tàn nhẫn và các cậu bé dị thường. Đi ngay!” Gâu! Gâu!

Tay đao thủ chạy đi.

Lưỡi của Cẩu thè ra khỏi miệng thành một nụ cười hềnh hệch, rồi hắn quay lại Hầu. Hắn bò xổm xuống trên tứ chi, thở phì phò. “Nào, theo ta!” Cẩu sủa ăng ẳng rồi phóng xuống con đường.

Hầu khọt khẹt, “Cha này thiệt là khùng! Nào đi, vụ này vui đây!” Nó cũng thụp người xuống trên tứ chi và lao theo Cẩu, cà tưng theo kiểu chó chạy.

Hổ nhìn Xà, “Thiệt là không hiểu nổi”.

Xà nhún vai và theo xuống con đường, “Mi đi trước đi, Mèo Ướt à”.

Xà bước lên một doi đất trên bờ, khoanh tay lại trước làn gió sáng khô lạnh. Con rắn quấn quanh cánh tay bò lên tận vai để trú giữa mấy quyển bí kíp trong thắt lưng của nó.

Xà sửa lại cái áo bào rồi nhìn về phía đông qua một cái hồ tròn, rộng ở trước mặt. Ở giữa nhô lên một hòn núi nhỏ lởm chởm đá, rải rác những cụm cây xanh. Đỉnh núi khá bằng phẳng và phủ cây cối. Một lối đi hẹp mà Xà xem là những bậc thang chạy từ chân ngọn núi nhỏ lên tận đỉnh núi phẳng.

Xà nghĩ, Sào huyệt hẳn là trên đó. Trông nó không thể xuyên thủng được. Ngay cả khi những kẻ xâm nhập băng qua nước bùn của cái hồ, thì chúng vẫn phải theo đường núi để đến pháo đài nào đó ẩn trên đỉnh núi. Quả là một sào huyệt tuyệt hảo. Xà thắc mắc, Làm sao mình lên tới đó đây ta?

Cẩu sủa to, “Bắn!”.

Tay cung thủ buông mũi tên cháy phừng phừng về phía đảo núi. Xà trông theo, nó bay theo hình cánh cung qua bầu trời buổi sáng rồi bắn tung tóe trên mặt nước đen bên ngoài đảo.

Hầu nhìn Cẩu, “Giờ thì sao đây?”.

Hít. “Nhìn kìa”. Cẩu chỉ tay qua mặt hồ.

Xà căng mắt nhìn thấy một chiếc thuyền dài và thấp từ chân núi trườn xuống nước. Một người đàn ông mặc bộ áo quần nông dân màu xám leo lên và đứng ở đuôi thuyền. Hắn cầm một mái chèo đơn thật to duỗi thẳng ra ở sau lưng.

Cái mái chèo được gắn dính vào cọc chèo và khi người chèo thuyền đẩy nó thì chiếc thuyền từ từ di chuyển. Chẳng mấy chốc nó lướt qua mặt hồ về phía họ.

Bụng của Xà cồn cào lên. Nó không thích nước và rất ghét thuyền. Có vẻ như con rắn cảm nhận được rằng Xà đang bấn loạn lo sợ.

Xà nhìn quanh thấy một cụm các tòa nhà thấp ở bờ phía bắc, nửa đường vòng quanh hồ. Nó chỉ chúng, “Những tòa nhà đó là gì vậy?”.

Khịt, khịt, khịt. “Đó là xưởng đóng tàu của chúng tôi”. Cẩu đáp, “Chúng tôi có nhiều thuyền lớn dùng để chở hàng hóa cho sào huyệt”.

Xà ngó lại chiếc thuyền nhỏ đang hướng về phía họ, “Tại sao mình không dùng một trong những chiếc thuyền lớn hơn đó thay cho chiếc nhỏ này? Tôi không nghĩ là tất cả chúng ta có thể ngồi vừa chiếc nhỏ đó”.

Cẩu nói, “Cậu sẽ ổn mà. Chúng tôi chỉ sử dụng những chiếc thuyền lớn vài lần trong một năm thôi. Vả lại hiện giờ hầu hết thủy thủ không có mặt ở đó. Họ đang ở trong sào huyệt giúp xây dựng nhà cửa”. Hít.

Xà im lặng ngắm chiếc thuyền nhỏ, cho tới khi thuyền chuồi mũi lên bãi cát.

Khịt, khịt, khịt. Cẩu nói, “Tới giờ các cậu đi rồi. Ta cũng phải đi đây. Ta cần soát xét lại những lời bào chữa tội nghiệp của chúng ta dành cho mấy tên lính gác. Thật là vui được gặp các cậu, nhất là tay trị gấu nổi tiếng Hầu!”.

Hầu cười khoái chí.

“Khoan đã...”. Xà buột miệng nói, nhưng Cẩu đã nhảy qua một dãy bụi cây rậm và biến mất.

Bụng dưới của Xà lại cuộn lên và con rắn run rẩy. Có điều gì đó không ổn. Xà chăm chú nhìn gã chèo thuyền khi gã lăng xăng bên chiếc thuyền. Xà nhận ra điều làm cho nó không yên lòng. Mặc dù chỉ có một người trên thuyền thôi, nhưng nó lại cảm nhận được khí của ít nhất hai người, có thể là ba người luôn. Điều đó không hợp lý chút nào.

Hầu nói, “Đi thôi nào!” Nó nhảy lên thuyền và ngồi xuống.

Gã chèo thuyền đưa bàn tay chai sần vuốt mái tóc ngắn và cau mày, “Nhóc này, đây không phải là chiếc thuyền vững chắc nhất đâu. Ta đề nghị các cậu không nhúc nhích mạnh như vậy khi mình rời khỏi bãi”.

Hầu nói, “Xin lỗi. Thôi nào, Hổ!”.

Hổ gầm gừ rồi leo lên thuyền. Nó ngồi xuống rồi ngó Xà. “Sao nào?”.

Xà nói, “Có điều gì đó không ổn đấy. Ta không chắc rằng đây là một sáng kiến tốt”.

Hầu nói, “Ô, đừng như vậy mà. Anh là một con rắn. Tất cả các con rắn đều biết bơi. Anh và anh bạn rắn nhỏ sẽ ổn thôi”.

Xà nói, “Đó không phải là điều mà ta lo ngại. Ta cảm nhận được cái gì đó. Cái gì đó ở dưới nước”.

Hổ trừng mắt ngó gã chèo thuyền, “Có thứ gì dưới nước mà anh em bọn tôi phải lo không?”.

Gã chèo thuyền đáp, “Không có gì đâu”. Gã bước khỏi thuyền, lên bờ.

Hầu nói với Xà, “Thấy chưa nào? Thôi đi nào. Đừng có hoảng lên nữa”.

Xà thở dài, nó nghĩ, Có lẽ vậy. Mình đang mệt thôi mà. Hay có lẽ là mặt nước phản ánh khí của gã chèo thuyền sao đó thôi.

Hầu rên lên, “Thôi đi mà!”.

Xà leo lên thuyền, rồi gã chèo thuyền đấm mạnh vào mạn thuyền ba lần. Xà ngó gã với ánh mắt nghi ngờ.

Gã chèo thuyền nói, “Lấy hên đó. Dân sông nước chúng tôi mê tín lắm”. Một con cá to bơi xa ra lòng hồ, gã chèo thuyền chỉ nó, “Thấy chưa kìa? Điềm may đó. Giờ thì mình đi nào”.

Gã chèo thuyền leo lên và đẩy thuyền ra, gã đứng vào vị trí đuôi thuyền. Khi thuyền bắt đầu lướt đi trên mặt nước sệt bùn, Xà thấy trái tim nó bò lên tới họng. Bụng nó bắt đầu cuộn lên.

Hầu nói, “Đã quá! Trước giờ tôi chưa bao giờ đi thuyền”.

Xà ngó qua bên thấy rằng dường như chiếc thuyền trôi chậm một cách nguy hiểm. Nó liếc nhìn gã chèo thuyền.

Gã chèo thuyền nói, “Chúng ta ổn mà”.

Hầu nói, “Chúng ta còn ngon lành hơn cả ổn! Nhanh lên! Nhanh lên đi!”

Xà rên lên. Nó ngồi xuống nhắm mắt lại. Giữa cái bụng nôn nao muốn ói của nó và sự ngớ ngẩn của Hầu, thì nó không nghĩ là sự việc có thể trở nên tồi tệ hơn nữa. Được nửa đường qua hồ, Xà nhận ra là nó đã sai.

Hầu la lên, “Tôi phải tè đây”.

Xà mở mắt ra nhìn Hầu.

Hổ lắc đầu, “Đóng nút lại nín tè cho tới khi mình tới đảo đã, nhóc Khỉ à”.

Hầu bĩu môi, “Tôi nín không được”.

Gã chèo thuyền hắng giọng, “Cậu nhỏ à, nếu cậu phải tè, thì tè giờ đi. Bên mạn thuyền đó. Bọn tôi tè vậy hoài. Nếu cậu chờ cho tới sào huyệt trên đảo, thì cậu sẽ phải đi tè ở nhà vệ sinh đàng hoàng. Mãng muốn giữ đảo của ông sạch sẽ, cho nên cậu không thể bạ đâu tè bậy ra đó được. Cái nhà vệ sinh gần nhất là ở tận trên đỉnh núi. Đi lên đó xa lắm. Tin tôi đi”.

Hầu cười khì, “Hồi nào tới giờ tôi chưa từng tè xuống hồ...”.

Hổ càu nhàu, “Tè cho xong đi”.

Hầu cười khúc khích rồi đứng dậy. Nó bước tới bên mạn thuyền, cởi dải khăn thắt lưng ra. Chỉ là một loạt động tác nhỏ thôi, tuy nhiên chiếc thuyền rung lắc dữ dội.

Xà thốt lên, “Cẩn thận!”

Hầu lại cười hề hề, “Anh không thấy phiền chứ, ông anh bự?” Nó bắt đầu lắc chiếc thuyền bằng cách ngã người qua bên này rồi bên kia. “Tôi đoán là anh không phải là một con rắn nước...”.

Xà nói, “Thôi đi, Hầu”. Nó cảm thấy muốn bệnh.

Hầu đáp, “Này, nhìn kìa! Anh xanh lè kìa! Chắc anh là một con rắn cây quá. Chúng lúc nào cũng xanh lè!” Nó lắc chiếc thuyền mạnh hơn.

“THÔI ĐI!” Xà gào lên.

Hầu dừng lại. Nó nói, “Xin lỗi nhé”. Vẫn còn cười hi hi.

Hầu giật sợi dây rút của cái quần màu cam rồi chồm người qua mạn thuyền.

Hổ cười khẽ, “Trông anh thiệt là buồn cười, Xà à. Xanh lè xanh lét và...”.

Chiếc thuyền đột nhiên nghiêng mạnh qua một bên.

Hầu đang nghiêng ra ngoài quá nhiều. Không kịp nghĩ, Xà đè mạnh người qua bên kia để bù lại cho lỗi của Hầu. Rủi thay, Hổ cũng làm vậy.

Điều sau cùng mà Xà thấy được trong lúc chiếc thuyền lật úp là Hầu lộn cù mèo trên không, cười nắc nẻ như phát rồ.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4) - chương 74 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Năm vị tổ sư (The five ancestors #1~4) - chương 74. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.267582893372 sec