Lửa hoang (John Corey #4)Lửa hoang (John Corey #4) - chương 54

Chương 54Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG 52

Tôi tìm thấy máy điện thoại cố định và gọi thiếu tá Schaeffer – hoá ra lúc này chẳng có manh mối nào để biết chúng tôi đang ở đâu và chuyện gì đang diễn ra.

Tôi thông báo cho Schaeffer chút thông tin đã được điều chỉnh, đúng mức ông ta được quyền biết, đề cập một vụ giết người và thương vong, sau đó yêu cầu gửi quân, một xe cứu thương và một đội CSI và sự hiện diện của ông ta.

Tôi và Kate mang theo khẩu M16 của Luther nạp đầy đạn và cả khẩu Glock của Nash (cũng đầy băng) đi kiểm tra và giành quyền kiểm soát các phòng khác trong khu ngầm.

Chúng tôi tìm thấy chiếc túi bạt chứa đồ của chúng tôi và lấy lại được tất cả.

Chẳng có gì thú vị hay có tính giáo dục khi làm một tù nhân vô dụng, đặc biệt khi cai ngục là những kẻ điên loạn thần kinh và giết người, thế nên chẳng bao giờ tôi hiểu được hội chứng Stockholm – khi tù nhân bắt đầu lấy kẻ giam giữ mình làm mẫu và thông cảm với bất kỳ câu chuyện vớ vẩn nào mà kẻ đó sử dụng để bào chữa cho hành vi tồi tệ của mình.

Nhưng đôi khi điều kẻ tâm thần nói hoặc làm lại ngược với điều tù nhân đã tin hoặc đã từng nghĩ trong khoảng tối của đầu óc hắn.

Nhưng nói thế là đã đủ.

Tôi và Kate tìm thấy phòng uống rượu của Madox, nhỏ hơn kiểu phòng trên gác, nàng giải phóng một chai Dom Pérignon sản xuất năm 1978, mở ra và uống bằng một chiếc cốc vại dùng uống nước.

Tôi kiếm được vài chai bia Carlstadt ấm – loại không phải càng lâu càng ngon, lại còn sản xuất từ năm 1984. Nhưng được thế này đã quá ổn.

Còn Ted Nash, đây là lần thứ hai và hy vọng cũng là lần cuối cùng hắn trở về từ cõi chết. Tôi đã đếm được 7 lỗ trên người hắn – kết quả không tệ đối với 8 phát súng. Thực ra tôi thấy mình ngớ ngẩn khi cảm thấy hơi rộn ràng lúc đếm các lỗ ấy, Kate hỏi tôi đang làm cái quái gì. Nhưng tôi cần phải thật chắc chắn đã.

Cũng nói đến Ted Nash, chỉ trong chưa tới ba phút hắn đã thành công với việc làm tôi nổi điên lên. Trước hết tôi không phải thằng hề, Ted, và vợ tôi không phải đồ chó cái. Còn chuyện kia… hừm, nó đã xảy ra. Ngay cả Kate cũng có thể mắc sai lầm với đàn ông. Tôi chắc chắn không phải tất cả bạn trai của nàng đều là John Corey.

Chắc chắn nàng đoán được tôi đang nghĩ gì, nàng uống hết một cốc sâmpanh nữa rồi nói: Chuyện ấy chưa bao giờ xảy ra. Hắn nói dối.

Hừm, tôi không thể hỏi gã Ted đã ngỏm, thôi thì kệ. Bọn CIA toàn nói dối, tôi bảo.

— Hãy tin em.

Nàng cầm khẩu Glock của Ted, thế nên tôi nói: Anh tin em, em yêu.

Là một luật sư và một đặc vụ FBI, nàng bảo tôi: Em có thể giải thích cho phát súng đầu tiên và thứ hai như hành động tự vệ. Em không thể giải thích về 6 phát còn lại.

Tôi gợi ý: Thế bọn mình hãy nói là Ted thách em bắn hắn 8 lần. Thực ra anh muốn bị kết tội – hoặc vinh dự về việc giết hắn.

— Cảm ơn, nhưng em sẽ giải quyết việc đó.

Chúng tôi trở lại phòng ELF để kiểm tra các màn hình theo dõi an ninh, bọn tôi thấy người của Schaeffer đang đến trong các xe cảnh sát và cả xe thường cùng với một xe cứu thương, tất cả chạy thành hàng dài trên con đường McCuen Pond phía sau cánh cổng đã đóng.

Điều lạ là cổng không mở, chiếc xe đầu húc tung nó để vào trong.

Rồi hai lính cảnh sát mặc sắc phục đi vào bốt gác, vài phút sau hai nhân viên cấp cứu từ xe cứu thương dùng cáng khiêng một người từ bốt gác trở lại xe.

Kate hỏi tôi: Thế là thế nào?

— Anh chắc chắn Derek ngỏm rồi.

— Chết?

— Ừ. Madox cần hắn để dọn sạch tòa nhà và thủ tiêu chiếc xe tải anh mượn từ Rudy. Nhưng Madox không muốn Derek nói về chuyện đó hay nói về nơi mọi người đang ở trong hầm tránh phóng xạ, nên hắn đã sai ai đó khử Derek.

— Dường như Bain Madox tính hết mọi thứ.

— Không phải mọi thứ, và không tính thêm thứ gì nữa.

Chúng tôi chờ 15 phút để đảm bảo chắc chắn những người trên gác là người có trách nhiệm thực sự, sau đó đi theo cầu thang xoắn, tìm công tắc động cơ thủy lực để nâng chiếc bàn đánh bài, và đi lên phòng – nơi không khí sạch sẽ.

Chúng tôi chìa thẻ đặc vụ nên lần lượt các lính cánh sát đều cho qua, cho tới khi chúng tôi có mặt ở phòng lớn – nơi thiếu tá Schaeffer đã thiết lập vị trí chỉ huy cùng máy vô tuyến và một số lính. Kaiser Wilhelm đang ngủ và đánh rắm gần lò sưởi.

Schaeffer hỏi chúng tôi: Chuyện trời đánh gì xảy ra ở đây thế?

Tôi trả lời: Vấn đề giết Harry Muller đã được làm rõ. Bain Madox và quản gia Carl đã thực hiện việc đó.

— Thế hả? Madox đâu?

— Trong hầm tránh phóng xạ.

— Chúng tôi đã tìm hết tầng hầm rồi.

Tôi hướng dẫn cách tìm căn hầm đó và nói thêm: Tại đó ông sẽ thấy ba người chết và một bị thương nặng.

— Ai chết?

— Madox, Carl và một tên nữa.

— Madox chết rồi? Làm sao ông ta chết?

Tôi trả lời, lảng đi: Hãy cử đội CSI đến đó và để họ làm việc. Hơn nữa cần nhanh chóng cấp cứu tên bị thương.

Schaeffer cầm máy bộ đàm và ra lệnh cho quân của mình về căn hầm tránh phóng xạ.

Tôi khuyên Schaeffer: Ông nên tước vũ khí và kiểm soát đám bảo vệ.

— Chúng đã bị tước vũ khí và chỉ được ở trong trại, có người gác bên ngoài.

— Tốt.

— Chúng ta sử dụng chúng làm gì?

— Có thể là công cụ thực hiện hoặc là nhân chứng của vụ giết Harry. Hãy nói với chúng là ông chủ đã chết, xem chúng có bắt đầu khai gì không.

Ông ta gật đầu rồi nói với chúng tôi: Khi chúng tôi ngắt máy, 3 động cơ diesel và máy phát điện đang chạy hết công suất. Ông biết gì về chuyện đó không?

Tôi trả lời: Hừm, như chuyện đã xảy ra thì Fred đúng. Tàu ngầm.

— Gì…?

Kate nói: Xin lỗi, thiếu tá, vấn đề này liên quan đến an ninh quốc gia.

— Vâng.

Tôi chuyển chủ đề sang vụ giết người và nói với Schaeffer: Đừng bận tâm tìm Putyov ở đây.

— Sao không?

— Theo Madox, hắn đã giết vị khách là giáo sư Putyov, sau đó tống xác ông ta vào máy tiện gỗ.

— Gì cơ?

— Nếu quan tâm đến chuyện này, Putyov đã nhận được những gì đáng được nhận. Có thể ông cần đội CSI chú ý đặc biệt tới máy tiện gỗ. Nếu họ không tìm thấy gì ở đó, ông có thể nghĩ đến chuyện tìm một ít phân gấu và xem có tìm thấy DNA của giáo sư Putyov trong đó không.

Schaeffer nói: Tôi thực sự không hiểu...

— Này, tôi hỏi – chuyện gì xảy ra với tên trong bốt gác?

— Hắn chết rồi.

— Derek, phải không?

— Đó là cái tên trên ngực áo hắn. Nhân viên cấp cứu nghĩ hiện trường trông như vụ đầu độc. Có lẽ là gây độc cho hệ thần kinh. Tay ấy co giật như bị động kinh trước lúc chết.

Tôi bảo Kate: Hy vọng đó không phải phóng xạ.

Schaeffer trả lời: Chúng tôi không phát hiện chất phóng xạ nào nhưng trong bốt gác có một tách cà phê còn mới, gã này lại làm đổ cà phê ra bàn. Vì thế chúng tôi nghĩ đến cà phê. Bọn tôi sẽ kiểm tra độc tố.

Kate bảo tôi: Madox đã trù tính trước.

— Không tính thêm chút nào được nữa.

Kate hỏi Schaeffer: Lực lượng FBI có đây không?

— Ồ, có. Họ đã thiết lập vị trí chỉ huy. Ông ta hất đầu lên phía trên gác: Trong văn phòng của Madox. Anh bạn Griffith của các vị ở đó, anh ta vẫn đang tìm các vị đấy.

Kate gợi ý: Chúng ta hãy lên chào.

— Ok, rồi tôi nói với Schaeffer: Hẹn gặp lại ông.

Ông ta nhìn chúng tôi rồi nói: Ông có mùi khói, lại trông rất kinh. Chuyện gì xảy ra thế?

— Cái đó giống một câu chuyện dài và rất kỳ quái. Tôi sẽ kể lại cho ông nghe sau.

Ông ta nhắc chúng tôi: Các vị phải ở lại hiện trường để hỗ trợ điều tra.

— Hẹn gặp lại ông.

Tôi cầm tay Kate, cả hai rời khỏi phòng lớn.

Có hơn chục lính mặc sắc phục cảnh sát đi lại trong nhà, rõ ràng họ chẳng biết mình cần làm gì. Tôi chìa thẻ và hỏi một trong số đó: Bếp ở đâu?

— Bếp? Ồ… ông chỉ cần đi theo lối này.

— Cảm ơn. – Tôi đi về phía bếp, Kate nói với tôi: Bọn mình cần gặp Griffith.

— Schaeffer nói hắn ở trong bếp.

— Trong văn phòng của Madox.

Tôi vỗ vào tai mình: Đến lần nữa?

Bọn tôi tìm được bếp, chẳng có ai trong đó. Tôi nhận thấy chẳng có dấu hiệu gì về việc chuẩn bị bữa tối, tôi thông báo điều đó cho Kate, nàng trả lời: Em nghĩ bữa tối là trò lừa, John.

— Thế hả? Không có thịt bò và khoai tây?

— Sao bọn mình lại vào đây?

— Vì anh đói.

— Em lấy cho anh một tách cà phê từ bốt gác nhé?

— Chắc chắn rồi, lấy cho em một cốc nữa nhé. – Tôi mở tủ lạnh to bằng tủ lạnh công nghiệp, tìm thấy một ít phomát và vài miếng đồ nguội.

— Làm sao anh ăn được? – Kate hỏi. Dạ dày em đang cồn lên đây.

— Anh đói.

Tôi ném chỗ phomát và mấy miếng đồ nguội lên bệ và đến bồn rửa rửa mặt. Tôi nghĩ mình đã kiếm được vài thứ của Madox.

Trong lúc tôi đang làm, Liam Griffith đi vào bếp và hỏi chúng tôi: Các vị đã ở quái đâu thế?

Tôi ngẩng lên: Anh đưa giúp tôi cái khăn lau bát kia được chứ?

Anh ta ngần ngừ rồi cũng đưa cho tôi: Các vị làm gì ở đây?

Tôi lau khô mặt rồi trả lời: Chúng tôi vừa cứu hành tinh này khỏi bị hủy diệt bằng vũ khí hạt nhân.

— Thật hả? Thế các vị đã làm gì, hãy tả lại.

Tôi đưa chiếc khăn cho Kate, lúc này cũng đến bên bồn để rửa mặt. Tôi bảo Griffith: Này, bọn tôi đã giết một tay của các anh. Tôi gỡ lớp giấy gói miếng phomát dày rồi bảo: Ted Nash.

Griffith không trả lời nhưng nhìn mặt anh ta tôi biết rằng anh ta không hiểu ý tôi. Cuối cùng anh ta nói: Ted Nash chết rồi.

— Đó đúng là điều tôi nói. Chuyện đó nghe không tuyệt vời sao?

Anh ta vẫn không hiểu điều tôi đang nói, nên tôi chắc chắn rằng Liam Griffith dù có ranh mấy cũng chẳng hiểu đầu đuôi gì về chuyện này.

Kate đã lau khô mặt, lên tiếng: Anh ta không chết trong tòa tháp phía bắc. Nhưng bây giờ thì đã chết. Nàng nói thêm: Tôi đã giết anh ta.

— Gì cơ?

Tôi nói: Vào thời điểm này chúng tôi sẽ không nói thêm bất kỳ điều gì về chuyện đó. Anh có muốn ăn chút phomát không?

— Hả? Không! – Cuối cùng anh ta bảo chúng tôi: Như các vị biết, các vị đang gặp rắc rối to. Tôi được lệnh phải áp tải các vị về thành phố ngay khi tìm được các vị – điều tôi đã làm được. Tôi hân hạnh được báo với các vị rằng cả hai có thể bị kỷ luật, hy vọng còn hơn thế nữa.

Rồi anh ta cứ tiếp tục chủ đề ấy.

Trong khi anh ta lải nhải, có lẽ tôi phải xơi hết nửa pound phomát và đồ nguội, vài lần tôi ngó đồng hồ đeo tay để có ý cho anh ta biết rằng đã đến lúc dừng lại.

Khi đã xong, anh ta hỏi chúng tôi: Chính xác thì điều gì đã xảy ra ở đây?

Tôi đáp: Tôi và Kate tìm thấy thủ phạm giết Harry Muller.

— Đó là ai?

Kate trả lời: Là Bain Madox, chủ sở hữu tòa nhà này.

— Bây giờ hắn đâu?

Tôi nói: Trong hầm tránh phóng xạ. Đã chết. Tôi đã giết hắn.

Chẳng có câu trả lời.

— Và đó là tất cả những gì anh được biết, là tất cả những gì chúng tôi nói.

— Được, thế thì tôi cần các vị đi theo tôi.

— Anh đi đâu, Liam?

— Tôi đã nói với các vị. Về thành phố. Tại sân bay đang có một chiếc trực thăng đợi.

Tôi bảo anh ta: Chúng tôi thực sự không thể rời hiện trường. Thiếu tá Schaeffer...

— Được rồi. Cả ba chúng ta sẽ ở lại đây một giờ cùng cảnh sát bang để các vị có thể giải thích điều gì đã xảy ra. Rồi tôi cần phải kiên quyết để cảnh sát trao các vị cho tôi.

Tôi nhìn Kate, nàng gật đầu. Tôi nói với Griffith: Tôi và Kate sẽ chỉ nói những điều trong phạm vi vụ giết Harry Muller. Tất cả những thứ khác mà anh và cảnh sát bang nhìn thấy ở đây là vấn đề an ninh quốc gia, điều sẽ không được bàn tới cho tới khi chúng ta trở lại tòa nhà liên bang số 26. Hiểu chứ?

— Có lẽ các vị cần nói cho tôi một chút tại sao vấn đề an ninh quốc gia có liên quan đến việc Kate giết một nhân viên CIA.

Kate nói: Liam, tôi không nghĩ quyền tiếp cận thông tin của anh lại đủ buộc tôi nói với anh về điều đó.

Anh ta trông có vẻ hơi bực tức nhưng đưa ra một nhận xét sắc: Ted luôn nói tốt về cô, Kate.

— Đó không phải nội dung lần nói chuyện cuối cùng của chúng tôi.

Liam không phải đồ đần, thế nên nói: Cả hai vị hoặc sẽ gặp rắc rối rất lớn hoặc sẽ được khen thưởng. Vì vậy tôi sẽ im lặng cho tới khi tôi biết được khả năng nào sẽ xảy ra.

Tôi bình luận: Hôm nay phải là ngày may mắn của anh trong năm.

Thế là chúng tôi ở lại một giờ với thiếu tá Schaeffer, các thám tử bang và những chuyên viên điều tra CSI; suốt thời gian đó tôi và Kate xoay quanh vấn đề trung tâm – chuyện đã xảy ra tại lâu đài của tên bạo chúa. Thế rồi sau một cuộc đấu khẩu giữa Schaeffer và Griffith, tôi cùng Kate vào xe Griffith rồi bắt đầu đánh xe rời tòa nhà, chạy qua cột cờ – nơi lá cờ Mỹ vẫn tung bay, có đèn rọi sáng; phía bên dưới lá cờ sao và vạch là cờ đuôi nheo của Trung đoàn kỵ binh số 7 của Bain Madox.

Đúng, tôi có những cảm giác pha trộn về gã này, hầu hết là không tốt, nhưng…, hừm, nếu hắn đã không giết Harry, nếu hắn không chuẩn bị giết vài triệu người Mỹ khác gồm cả Kate, tôi và bất kỳ ai khác ngáng đường hắn, cộng thêm vài trăm triệu đàn ông, đàn bà, trẻ em vô tội… thì hắn là một người đàn ông phức tạp, tôi sẽ phải mất nhiều thời gian mới giải mã được hắn.

Chúng tôi cũng chạy qua máy tiện gỗ, nó lôi tôi trở lại thực tại. Những vấn đề lớn như cuộc chiến vũ khí hạt nhân lại hơi trừu tượng. Chính những thứ nhỏ, như chiếc máy tiện gỗ này, lại giúp ta hiểu hơn tội ác.

Chúng tôi dùng trực thăng trở lại thành phố New York, khi chúng tôi tới tòa nhà liên bang số 26, có khoảng hơn chục người của văn phòng, tất nhiên có Tom Walsh, và hơn chục người từ Washington, tất cả đang đợi chúng tôi với những cuốn sổ mở sẵn cùng máy ghi âm bên cạnh.

Tom Walsh đón chào chúng tôi với vẻ nhiệt tình: Tôi đã nghĩ cái chó gì khi cử hai vị tới đây nhỉ?

Tôi trả lời: Ông đã nghĩ gì khi cử Harry tới đó?

Ông ta không có câu trả lời, nên tôi hỏi: Cử một mình tôi đến thực hiện nhiệm vụ ở đó là ý tưởng của ai?

Cũng không có câu trả lời.

Tôi bảo ông ta: Tôi sẽ nói cho ông biết. Đó là ý của Ted Nash.

— Ted Nash đã chết.

— Bây giờ thì hắn chết, tôi thì không.

Kate nói với Walsh: Nhưng cũng có thể đã khác thế.

Walsh nhìn cả hai chúng tôi, tôi có thể thấy ông ta đang cố xem mình nên tỏ vẻ không biết gì, giận dữ, hay vô tội. Ông ta chẳng biết quyết định thế nào, nên đi vào nhà vệ sinh.

Tôi có thể thấy rằng trong phòng này rất nhiều người lẫn lộn về điều đã xảy ra cũng như về cương vị của chúng tôi – anh hùng hoặc những kẻ phạm tội nghiêm trọng, nhưng tôi cũng cảm nhận được rằng một hoặc hai người từ Washington đã biết chính xác tất cả chuyện này nhưng họ không nói ra.

Lần lượt từng nhóm hai người thẩm vấn tôi và Kate trong văn phòng của Walsh, nhưng tôi và Kate giải quyết mọi thứ rất ổn, tường trình cho họ theo từng giờ, từng sự kiện tất cả những gì đã xảy ra từ khi chúng tôi bước vào tòa nhà liên bang số 26 sáng Ngày Columbus và nói chuyện Tom Walsh – kể cả việc nói chuyện với Betty của hãng hàng không Continental Commut Air cũng như Max và Larry tại quầy cho thuê xe hơi, kiểm tra thông tin về các máy bay phản lực của Madox ở văn phòng phục vụ các máy bay riêng, rồi quyết định đến Câu lạc bộ đồi Custer thay vì tới trụ sở cảnh sát bang, rồi những sự kiện tiếp theo.

Tôi thấy rằng những người của FBI một phần ấn tượng với sáng kiến cũng như kỹ thuật điều tra tốt của chúng tôi, một phần không hài lòng với việc chúng tôi hoàn toàn không chấp hành mệnh lệnh và trở thành những kẻ chạy trốn. Tôi hy vọng họ đã hiểu được điều gì đó.

Và tôi có thể nói, khi đêm xuống, rằng tôi và Kate là những người duy nhất ở đó không lo lắng về chuyện gì đấy.

Điều thú vị là hầu hết các chuyên gia thẩm vấn của FBI có vẻ không vui khi Bain Madox – kẻ chủ mưu và nhân chứng quan trọng của âm mưu này – đã chết, và tôi giết hắn. Tôi nói, tất nhiên, đó là hành động tự vệ (dù thực ra làm thế để làm hài lòng chính tôi). Ý tôi là đó là việc làm ngu ngốc, khi giết hắn tôi đã làm phức tạp hóa hoạt động điều tra về âm mưu trên. Tôi ước được làm lại, tôi cũng sẽ vẫn làm những gì đã làm, nhưng trước tiên tôi sẽ tự nhắc nhở rằng mình chưa hành động chuyên nghiệp.

Hơn nữa, trừ phi tôi tưởng tượng, ít nhất hai người của FBI từ Washington có vẻ không khó chịu khi thấy Madox không còn nói được nữa.

Còn về vụ Kate giết nhân viên CIA Ted Nash, chẳng người nào của FBI có nhận xét gì hoặc thẩm vấn sâu hơn, đây là điều lạ nhưng có thể hiểu được. Họ sẽ không đả động tới vấn đề này trừ phi hoặc tới lúc nghe được lệnh từ nhân vật nào cấp cao hơn.

Tôi thấy hơi vui khi chứng kiến Tom Walsh lúng túng, thích hơn nữa khi tôi ngồi trong phòng ông ta, gác chân lên bàn họp của ông ta khi chúng tôi trả lời các câu hỏi. Đến khoảng 3 giờ sáng tôi nói rất thèm đồ ăn Trung Quốc, một đặc vụ FBI ra ngoài và tìm một nơi thoáng mát. Này, chẳng phải ngày nào anh cũng là tâm điểm chú ý, nên phải tranh thủ một tí!

Ở đây có nhiều điều cần làm sáng tỏ, tôi không biết chuyện này sẽ đi tới đâu hay Dự án xanh có liên quan đến cấp nào. Và tất nhiên cả tôi và Kate sẽ chẳng bao giờ biết.

Lúc trời sáng, hai đặc vụ FBI đánh xe đưa tôi cùng Kate về nhà và chúc chúng tôi có một đêm ngủ ngon, dù lúc đó trời chẳng còn tối.

Vào nhà, chúng tôi đứng trên ban công và ngắm nhìn mặt trời mọc ở khu hạ Manhattan, cả hai nhớ lại buổi sáng ngày 12-9 năm 2001, khi chúng tôi nhìn làn khói đen bao phủ mặt trời không chỉ của chúng tôi, của New York mà còn của cả đất nước này.

Tôi bảo Kate: Như chúng mình biết trong nghề này, mọi hành động bạo lực, mọi hành động giết người là sự trả thù cho vụ giết người trước đó, là điều bào chữa cho vụ giết người sau đó.

Nàng gật đầu: Anh biết… em muốn thoát khỏi nghề này… đi đến nơi nào khác… nhưng bây giờ, sau chuyện này, em muốn ở lại đây và làm điều em có thể…

Tôi nhìn nàng rồi quay lại nhìn khu hạ Manhattan, nơi chúng tôi từng nhìn thấy tòa tháp đôi vươn lên bầu trời. Tôi nói với nàng và cũng nói với chính mình: Anh tự hỏi trong phần đời còn lại, liệu bọn mình có thấy mức báo động trở lại xanh lần nữa.

— Em hoài nghi chuyện đó. Nhưng chúng mình sẽ tiếp tục làm việc vì điều đó, chúng ta có thể giữ nó không chuyển thành màu đỏ.

Rốt cuộc FBI ở Los Angeles và San Francisco tìm thấy các cơ trưởng và phi công phụ, phát hiện những chiếc cặp hạt nhân trong phòng khách sạn của chúng. Thực ra lúc lực lượng FBI mở cửa phòng, một trong các tay phi công phụ còn đang ngồi trên cặp và xem tivi.

Cũng rốt cuộc, tôi nhận được hoá đơn 3.000 đôla từ The Point, đúng như Kate đã dự đoán, Phòng Kế toán không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào, hơn nữa Walsh cũng không muốn bênh vực cho chúng tôi nên trong một thời gian nữa tôi và Kate sẽ phải cắt bớt khẩu phần.

Chúng tôi cần đến tổng hành dinh FBI ở Washington để được thẩm vấn đầy đủ, có tuyên bố chính thức và viết báo cáo.

Liên quan đến Ban điều hành Câu lạc bộ đồi Custer, chỉ có một chút tin tức – từ báo in – rằng thứ trưởng Quốc phòng Edward Wolffer đã ra đi lặng lẽ, cố vấn tổng thống về các vấn đề an ninh quốc gia Paul Dunn rời bỏ vị trí của mình, còn tướng James Hawkins thì nghỉ hưu.

Ba sự kiện này tự thân chúng không có gì đáng chú ý và không gây xôn xao trong giới truyền thông vốn rất cảnh giác. Trong khi đó tôi và Kate đợi những tin giật mình hơn về những gã này, chẳng hạn việc bắt giữ chúng. Nhưng tên của Dunn, Wolffer hay Hawkins vẫn chưa chiếm trang đầu các báo hay những bản tin nóng hổi, tôi chẳng ngạc nhiên nếu chúng tôi không nghe thêm tin tức gì về họ, bất chấp những điều tôi và Kate đã báo với FBI. Có lẽ họ đã quên những thông báo đó.

Còn thành viên thứ tư của Ban điều hành là quan chức CIA Landsdale, không có tin tức gì chưa hẳn đã là tin tốt. Tay này vẫn đang ở đâu đó, hoặc sẽ không bị trừng phạt hoặc nếu như đang gặp rắc rối lớn, sẽ chẳng có ai nghe về việc ấy. Ý tôi ở đây là liệu chúng ta có nên tin một tổ chức được trả lương để nói dối?

Về chủ đề khác – có lẽ cũng liên quan là cuộc chiến Iraq – dường như vẫn diễn tiến đúng hướng, tôi đã sử dụng thông tin do Madox tiết lộ và đặt cược vào ngày 17-3, tay môi giới cá cược của tôi nói rằng đó là quyết định đặt cược xa so với mức đặt 3 ăn 1. Nếu thắng cược, tôi sẽ có đủ tiền thanh toán cho The Point. Còn về tương lai giá dầu, nhà đầu cơ chứng khoán của tôi lại nói rằng sau khi cuộc chiến kết thúc, dầu từ Iraq sẽ tràn ngập thị trường, làm giá giảm chứ không tăng như Madox đã nói. Tôi phải nghĩ xem nên tin ai, nhà đầu cơ của mình hay Bain Madox. Đó là chuyện khó.

Một điều chúng tôi không phải làm ở Washington là giải thích lý do hoặc kiểu cách Kate giết chết một nhân viên CIA. Về chuyện này, tay lãnh đạo bộ phận CIA trong ATTF nói rằng người đàn ông chết tìm thấy ở tòa nhà Câu lạc bộ đồi Custer vẫn chưa thể xác định nhân dạng, và rằng nhân viên CIA có tên Ted Nash – kẻ mà chúng tôi từng biết – đã chết ở tòa tháp phía bắc vào ngày 11-9 năm 2001.

Tôi sẽ chẳng tranh luận với họ về chuyện ấy, Kate cũng vậy.

Tôi nghĩ nhiều về Dự án xanh của Madox, tôi chắc chắn rằng điều suýt nữa xảy ra – vụ tấn công nhằm vào một hay nhiều thành phố của Mỹ bằng vũ khí huỷ diệt – sớm muộn sẽ xảy ra. Nhưng bây giờ tôi phải tự hỏi vụ tấn công thực sự xuất phát từ đâu.

Về chuyện đó, nếu nghe có vẻ không quá hoang tưởng, tôi nghĩ rằng có lẽ tôi và Kate đã chứng kiến và nghe nhiều hơn mức một số người thích. Tôi muốn nói tôi không có ý rằng CIA có ý định khử chúng tôi do biết quá nhiều, hoặc do chúng tôi biết về Scott Landsdale, hay do Kate đã giết nhân viên CIA Ted Nash. Nhưng anh sẽ chẳng bao giờ biết trước, nên có lẽ chúng tôi sẽ mua một con chó và kiểm tra capô xe trước khi khởi động máy.

Trong nghề này anh không thể quá cẩn trọng, anh phải biết ai là bạn, ai là thù, và nếu anh không thể làm được điều đó, hãy luôn tra dầu cho súng, luôn nạp đạn, và thật kín đáo.

★★★
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Lửa hoang (John Corey #4) - chương 54 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Lửa hoang (John Corey #4)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Lửa hoang (John Corey #4) - chương 54. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.281537055969 sec