Loạn thế khuynh caLoạn thế khuynh ca - chương 9

Chương 9Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG 6: GẶP LẠI VỆ MINH KHA



Khuynh các trúc

Trúc là loại cây đơn giản nhưng mang một vẻ đẹp đơn sơ, mộc mạc. trúc là loại cây quân tử…màu xanh của trúc là cũng chính là màu mà Lãnh Khuynh Thiên nàng thích nhất. Hương vị của trúc thanh nhã cũng là hương vị khiến nàng mê đắm

Lúc này đây trong Khuynh các trúc không khí thập phần hài hòa, mảnh rừng trúc rì rầm trong gió như đang thủ thỉ tâm tình….

“ Duệ nhi, Thần nhi con có muốn đi học không?...” Khuynh Thiên ôn nhu vuốt đầu hai đứa trẻ nói

“ Đi học….” .hai hài tử ngẩng đầu nghi hoặc nhìn bọn hắn mẫu thân, đi học tức là học chữ sao….bọn họ đi học được sao chứ

“ Ân…..Thần nhi cùng Duệ nhi như vậy thông minh, học chắc chắn rất giỏi nha…” Khuynh Thiên cười khẽ vuốt đầu hai hài tử

“ Có phải có rất nhiều người……” Duệ Hi cắn môi hỏi

“ Ân..rất nhiều trẻ con cùng hai đứa vui chơi, như vậy có phải rất vui” …Khuynh Thiên tiếp tục nói.

“ Nhưng mà….” Thần Hi chớp mắt to nói, mâu quang có chút sợ hãi, hắn rất sợ bị người khác chọc ghẹo nha….hắn ánh mắt khiến cho nhiều người chán ghét,….

“ Duệ nhi, Thần nhi..dù mọi người có nói như thế nào nhưng lúc nào hai đứa cũng phải nhớ rằng, hai đứa đích màu sắc đôi mắt là trên đời này đích đẹp nhất…là mẫu thân đích bảo bối biết không?....” Khuynh Thiên ôn nhu nói…

“ Ân….con biết…” .Duệ hi cùng Thần hi gật đầu cười, mâu quang ẩn ẩn lệ quang, ba tuổi bọn hắn tâm tư rất thuần khiết nhưng cũng thật nhạy cảm…bọn hắn chỉ biết lúc cần quan tâm chăm sóc yêu thương nhất, sẽ có ôn nhu đích mẫu thân che chở cho bọn chúng, như vậy đủ rồi…là yêu thương vô điều kiện mà mẫu thân dành cho….ấm áp….

“ Như vậy hai đứa muốn học gì…..” Khuynh Thiên tiếp tục vấn…

“ Con muốn học võ” Duệ Hi mâu quang kiên định đáp

“ Tại sao ni..??” Khuynh Thiên cười khẽ ôm nó vào lòng, hôn nhẹ hai má

“ Duệ hi sau khi lớn lên nhất định bảo vệ được mẫu thân cùng đệ đệ đích…” Duệ hi mâu quang hân hỉ nói

“ Là a..bảo bối thật ngoan, mẫu thân sẽ chờ Duệ hi bảo vệ nha….” Khuynh Thiên ôn nhu cười

“ Vậy còn thần nhi đâu…..” Khuynh Thiên quay về phía Thần Hi cười hỏi

“ Là…con muốn học chữ, muốn học đàn….muốn học rất nhiều thứ, nhưng mà mẫu thân phải dạy cho Thần nhi a!!..” Thần hi làm nũng ôm hắn mẫu thân nói

“ Đương nhiên !..chỉ cần Thần nhi thích là được…” Khuynh Thiên mềm nhẹ vuốt hắn sợi tóc, nhãn thần đầy ôn nhu cùng sủng nịnh

“ Ân…..”

“ Vậy nương sắp xếp cho hai đứa đến trường, chiều mẫu thân sẽ dạy cho hai đứa nhiều thứ khác được ko…..” Khuynh Thiên ôn nhu cười, một tay ôm thần nhi, một tay dắt Duệ hi ra ngoài, vừa đi vừa nói..ko khí thập phần ấm áp…

********************************************************

“ Hân nhi, thông báo cho Hoa trưởng lão, ta muốn gặp hắn…” Khuynh Thiên vừa xem các báo cáo vừa nói

“ Ân…tiểu thư, hoa trưởng lão đã đến rồi, đang trong phòng khách chờ tiểu thư ni..” Hân nhi nhẹ giọng nói, mâu quang rất sùng bái nhìn Lãnh Khuynh Thiên, là a, tiểu thư thật giỏi ni, từ ngày họp mặt, các trưởng lão càng trung thành và tận tâm cùng lãnh gia, guồng máy khổng lồ do tiểu thư tạo ra thật lớn cũng đang dần đi vào hoạt động…chưa kể còn rất nhiều phát minh kì lạ…khiến nàng khâm phục ko thôi

“ Tham kiến tiểu thư!..” lão giả cúi đầu cung kính nhìn tiểu cô nương trước mặt, hắn một đời làm việc vì Lãnh gia nhưng đây là lần đầu tiên hắn thực sự kính sợ cùng khâm phục một người, tuy bề ngoài bé nhỏ nhưng tâm trí của nàng, dã tâm của nàng thật đáng sợ….

“ Ân…Hoa trưởng lão, ngươi là ta trưởng bối ko cần như vậy đa lễ,” Khuynh Thiên cười khẽ nói

“ Là….” lão giả khoảng 50 tuế, mày kiếm phi phương, tinh thần sảng khoái, ánh mắt hiển lộ sự cơ trí khó ai bì kịp, là một trong 20 nhân vật đứng đầu trong Lãnh gia

“ Hoa trưởng lão, ta có việc muốn ngươi làm….” Khuynh Thiên nhanh chóng đi vào vấn đề chính

“ Tiểu thư cứ nói…” Hoa trưởng lão cung kính nói

“ Ta muốn ngươi tìm khoảng 1000 trẻ con cô nhi, thành lập, đào tạo ảnh vệ……….” Khuynh Thiên nhẹ nhàng nói. Mâu quang thâm trầm…

“ Là…” …hoa trưởng lão kinh ngạc nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh nhìn khuynh thiên, tiểu cô nương này thật ko đơn giản, cơ trí cùng cơ mưu của hắn thật ko giống một tiểu cô nương 16 tuế, hèn gì Lãnh Phong Tà lại an tâm giao cho nàng sản nghiệp lớn như vậy mà ngao du tứ hải….

Sau khi Hoa trưởng lão cáo biệt ra ngoài, Lãnh Khuynh Thiên cau mày suy nghĩ,…sau đó khóe miệng cong lên nét cười khuynh thành….thời đại của nàng sắp bắt đầu. Nàng ko muốn làm vương nhưng nàng muốn có đủ thực lực khiến ko ai dám đụng đến nàng, những người mà nàng quan tâm, nàng đích bảo bối…nàng sẽ ko bao giờ để chuyện như vậy xảy ra nữa..một lần đủ để nàng đau tận tâm can..nhức nhối cả một đời……….

“ Hân nhi, chúng ta đi đón ta bảo bối thôi!!” Khuynh Thiên mỉm cười đóng trên tay sổ sách ngọt ngào nhìn Hân nhi, mâu quang tràn đầy ý cười…..ko biết ngày đầu tiên đi học, hai đứa như thế nào ni….

“ Ân….có lẽ hai thiếu gia cũng đang chờ người đâu” , Hân nhi cười khẽ….tiểu thư thật là sao lúc nào cũng hướng nàng cười ngọt ngào làm gì chứ, khiến cho nàng tâm loạn ko thôi! Nàng là nữ nhân ,mà như thế này ko biết thiên hạ nam tử mê đắm tiểu thư như thế nào đây...



Hoàng gia học viện, ko chỉ là nơi cho các hoàng tử công chúa học tập mà còn là nơi cho các con cái quan lại, thương nhân cùng bình dân thiên tài học tập. Đó được xem là học viện tốt nhất ở Hạo Nguyệt quốc

Lúc này trước cổng học viện có một thiếu nữ, thiếu nữ một thân tử y phá lệ mị hoặc, nhãn thần chăm chú nhìn trong học viện. Thanh phong nhe nhẹ làm sa y nhẹ nhàng phấp phới cùng tung bay theo vũ điệu của tóc, một đầu ô phát nhẹ nhàng quấn bởi một dải lụa nhỏ….ko nói nên lời đích đơn giản nhưng ko che dấu hết chủ nhân của nó đích mê hoặc. Xa xa bạch y nam nhân nhìn thấy như vậy xinh đẹp bức họa mỹ nhân, nhãn thần có chút bị mê hoặc….

“ Tiểu thư, chúng ta lại gặp….” bạch y nam nhân tiến lại gần lễ phép nói

“ Ân….ta và ngươi, …từng gặp qua….” Lãnh Khuynh Thiên nghi hoặc nghiêng đầu hỏi

Bạch y nam nhân kinh ngạc nhìn thiếu nữ trước mặt…..chẳng phải nữ nhân gặp hắn, một lần rất khó quên hay sao!!...với hắn khuôn mặt như vậy, chẳng lẻ ko gây chú ý cho nàng, bạch y nam nhân mờ mịt với suy nghĩ của mình…( mấy anh mỹ nam trong này hơi bị tự kỉ a!!.)



LOẠN THẾ KHUYNH CA- KHUYNH TUYẾT

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Loạn thế khuynh ca - chương 9 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Loạn thế khuynh ca
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Loạn thế khuynh ca - chương 9. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.209467887878 sec