Linh SátLinh Sát - chương 26

Phần 2 - 24Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG 24: TRẬN ĐẤU GIỮA BẦU TRỜI ĐÊM.


Trong lòng Sở Lạc Lạc biết, ma lực hiện nay của nàng chỉ có thể tương đương với một cao cấp ma pháp sư, so với cấp bậc ma đạo sĩ của Lãnh Tiêu Nhiên vẫn còn chênh lệch rất lớn. Huống hồ, trên người hắn có thể còn cất giữ một vài trang bị ma pháp cao cấp, nếu như khai chiến lúc này, nàng tuyệt đối không có lợi thế nào. Nhưng là, theo biểu tình của Lãnh Tiêu Nhiên, hắn tuyệt đối sẽ không thả nàng đi.

Cùng một lúc, lý trí nói cho Sở Lạc Lạc rằng nàng nên nghĩ cách ứng phó Lãnh Tiêu Nhiên, sau đó lại vào lúc hắn không đề phòng thừa cơ trốn đi. Nhưng mà, đối mặt với lời nói khiêu khích của Lãnh Tiêu Nhiên, thật sâu trong nội tâm Sở Lạc Lạc nảy mầm tức giận.

Vì thế, nàng hừ lạnh nói: “Chỉ là một ma đạo sĩ mà dám ở đây xàm ngôn, hôm nay lão phu sẽ nói cho ngươi, đến cùng, ai mới là chim sẻ!”

Cho dù ma lực không bằng hắn thì sao, nói về trình độ thao túng pháp thuật, Sở Lạc Lạc nàng tuyệt đối không thu kém người khác. Nếu như Lãnh Tiêu Nhiên dùng băng, vậy nàng sẽ dùng ngọn đuốc hòa tan hắn!

Vừa nói xong, Sở Lạc Lạc đã phát động công kích trước. Trên bàn tay nhỏ nhắn dấy lên lửa đỏ, từ ma lực nàng rót vào mà cuồng bạo. Ngọn lửa mỏng manh biết thành hỏa diễm cao nửa thước, sau đó, hỏa diễm lại hóa thành một con rồng lửa, gào thét bay về phía Lãnh Tiêu Nhiên.

Đôi mắt bạc hẹp dài của Lãnh Tiêu Nhiên hơi nheo lại, hắn không nghĩ tới chiêu người mặc áo đen dùng lại chính là ma pháp cao cấp hệ hỏa – Hỏa Long Thuật!

Kỳ thật, Lãnh Tiêu Nhiên cũng vừa mới bước vào Vân Quy Thành, khi hắn đến phủ thành chủ, đang muốn liên lạc với Lãnh Nghị thì vừa vặn thấy người mặc áo đen mang theo Lãnh Nghị và Thạch Trí trở về phủ thành chủ.

Lúc ấy, hắn ở một nơi bí mật gần đó nhìn thấy người mặc áo đen chỉ sử dụng một đoàn khói đen đã không chế được hai người. Lãnh Tiêu Nhiên cảm thấy vô cùng kì lạ, bởi vậy hắn không hiện thân mà ngược lại, dùng pháp thuật che dấu hơi thở của mình, bí mật đi theo. Quá trình sau đó, hắn thấy toàn bộ, khi hắn nhìn người mặc áo đen không cần niệm chú ngữ mà lại có thể sử dụng ma pháp cao cấp hệ quang thì vô cùng kinh ngạc. Thánh Vân đại lục từ khi nào lại xuất hiện một ma pháp sư như vậy, hắn sao lại có thể không biết.

Khi người mặc áo đen phóng ra hai quả cầu màu xám bạc, trong nháy mắt đã cắn nuốt lốc xoáy hắc ám, phá giải uy lực hắc ám mạnh mẽ, hắn thậm chí không thể nhìn ra đó là loại ma pháp gì. Điều này làm cho Lãnh Tiêu Nhiên cảm thấy địa vị của mình bị uy hiếp.

Hơn nữa, người này luôn mồm tự xung là lão phu thế nhưng lại đội một mặt nạ hình đầu trẻ con buồn cười, toàn bộ thân hình dường như đều bị che dấu bên trong áo choàng rộng thùng thình, người bên ngoài căn bản không thể biết được diện mạo thật của hắn. Chỉ có khi sử dụng ma pháp, người mặc áo đen mới để lộ ra một đôi tay mềm mại, nhưng mà bên trong cuộc chiến, moi người đều bị rung động bởi sức mạnh và sự thần bí của hắn, căn bản không có ai từng lưu ý tới điểm này. Lãnh Tiêu Nhiên vẫn luôn âm thầm quan sát lại không giống vậy, hắn chú ý tới điều này, người có một đôi tay như vậy tuyệt đối không phải là một lão già.

Đối mặt với rồng lửa lướt gió gào thét bay tới, Lãnh Tiêu Nhiên giơ tay phải lên, lấy tay hắn làm trung tâm, xung quanh xuất hiện từng đóa, từng đóa hoa băng màu lam nhạt, chỉ trong nháy mắt đã chặn trước thân hình của hắn. Nhiều đóa hoa liên kết với nhau tạo nên một tấm chắn bằng băng hoa lệ.

Lãnh Tiêu Nhiên có thể sử dụng Băng Thuẫn Thuật cao cấp cũng không phải điều kì lạ, chỉ là Băng Thuẫn Thuật của hắn không giống với người khác, giống như ở giữa không trung nở rộ một đóa hoa băng yêu dã, có vẻ hoa lệ dị thường.

Hơn nữa, tấm chắn được tạo thành từ hoa này, nhìn qua có vẻ yếu ớt vô cùng nhưng lại có thể chặn đứng rồng lửa đang bay tới, Sở Lạc Lạc có chút ngoài ý muốn.

Thấy vậy, Sở Lạc Lạc điều chỉnh lại khí thế rất nhanh, tay phải vẽ ra một nửa vòng tròn, sau đó bàn tay khẽ đẩy. Rồng lửa vốn dĩ đang đánh vào tấm chắn lại tách ra làm hai. Một con vẫn tiếp tục làm tan rã tấm chắn, con còn lại vung đuôi lên, vẽ một vòng cung lên giữa không trung đập về phía đỉnh đầu của Lãnh Tiêu Nhiên.

Vẻ mặt Lãnh Tiêu Nhiên chưa biến, tay trái giơ lên, vẫn sử dụng Băng Thuẫn Thuật. Rồng lửa vốn dĩ đánh từ trên xuống cứ như vậy bị tấm chắn bằng băng chặn lại. Bất luận có đánh xuống mạnh như thế nào cũng không thể để lại trên tấm chắn một vết xước nào. Lúc này trời không có gió nhưng vì nguồn lăng lượng lớn dao động, trường bào màu ánh trăng không ngừng tung bay trong màn đêm. Nhưng mà vào lúc này, khóe miệng Lãnh Tiêu Nhiên mặc áo bào màu ánh trăng lại lộ ra một tia cười đắc ý, tròng mắt hẹp dài màu bạc của hắn châm chọc nhìn về phía người mặc áo đen, giống như là đang nói: Ngươi còn có bản lĩnh gì? Cứ việc mang ra đây đi!

Dường như là hiểu được ý tứ của Lãnh Tiêu Nhiên, Sở Lạc Lạc lập tức dùng hành động đáp trả lại châm chọc của hắn. Theo năm ngón tay linh hoạt đong đưa của nàng, rồng lửa giống như có linh tính, gào thét bay lên giữa không trung, từ bốn phương tám hướng đánh về phía Lãnh Tiêu Nhiên.

Tuy rằng không thể làm Lãnh Tiêu Nhiên bị thương nhưng mà nhìn thấy Lãnh Tiêu Nhiên trái phải vung tay, giơ hai cái tấm chắn bằng băng để chống đỡ công kích của rồng lửa, trong lòng Sở Lạc Lạc không khỏi có vài phần vui sướng.

Chỉ là, trên mặt ma đạo sĩ tóc trắng bị rồng lửa vây quanh cũng không lộ ra vẻ bối rối, trên môi của hắn vẫn là nụ cười châm chọc mang ý tứ hàm súc như cũ. Nhìn biểu tình như vậy, Sở Lạc Lạc cực kì bất mãn, thật sự là nhìn thế nào cũng thấy chói mắt!

Nhưng ngay vào lúc rồng lửa bị lá chắn băng đẩy ra một lần nữa, Lãnh Tiêu Nhiên nhanh chóng cho hai tấm lá chắn chạm vào nhau. Hai tấm lá chắn lập tức hợp làm một, hình thành nên một băng thể hình cầu bao trọn thân hình của Lãnh Tiêu Nhiên.

Xuyên qua tầng băng màu xanh nhạt, bộ dạng Lãnh Tiêu Nhiên nhàn nhã tự đắc. Sau mặt nạ, vẻ mặt Sở Lạc Lạc lộ ra vài phần không cam lòng. Theo hướng quả cầu băng ngày càng mở rộng, hai con rồng lửa bá đạo dần tan rã, hỏa diễm đỏ rực dần ảm đạm xuống, dường như Hỏa Long Thuật sắp mất đi mà Lãnh Tiêu Nhiên từ đầu tới cuối vẫn chỉ phòng ngự, còn chưa ra tay tấn công.

Rồng lửa đang không ngừng va chạm trở nên nhỏ dần, hai con nhanh chóng tụ vào một chỗ, tập trung đánh vào chính diện của quả cầu băng. Lúc này, trong mắt Lãnh Tiêu Nhiên thản nhiên đứng bên trong băng cầu hiện lên tia tàn khốc. Chỉ thấy một đầu mặt nạ hình trẻ em xuất hiện bên trong lửa đỏ, cái người mặc áo đen kia từ trong lửa chạy đến như bay, bàn tay nhỏ mảnh khảnh đánh một chưởng ở trên tầng băng màu lam nhạt.

Thì ra ngay tại khi hai con rồng lửa đánh thẳng vào quả cầu băng thì Sở Lạc Lạc thừa cơ trốn sau rồng lửa. Tay phải của nàng không ngừng phát ra những tia điện nhỏ chớp động. Nương theo công kích của rồng lửa, nàng xuyên qua lửa đỏ, tia lửa điện ở tay phải kết hợp với hỏa diễm đang cháy rực đánh vào tầng băng nhất thời tạo ra phản ứng mãnh liệt. Thân thể rồng lửa mang theo nhiệt độ cực nóng hơn nữa tia điện đánh sâu vào bên trong sự liên kết của khối băng. Tầng băng nhìn qua rất yếu ớt nhưng thực ra rất vững chắc cuối cùng cũng bị đánh vỡ. Lúc này lá chắn băng dần tan rã, phát ra từng đợt tiếng vang “Xuy xuy”, toàn bộ quả cầu băng bị tia sét vây quanh, tan rã , tan rã…

Lôi Điện Thuật!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Linh Sát - chương 26 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Linh Sát
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Linh Sát - chương 26. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.265560865402 sec